Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 234
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:54:55
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh đóng máy diễn khá đơn giản. Sau khi Lan Hà thành suất diễn cuối cùng, cả đoàn phim cùng vỗ tay chúc mừng. Dư Mông Mông còn lên tặng hoa, cô và Tiêu Dữ Khiên hai ngày nữa mới đóng máy.
“Cảm ơn ……” Lan Hà gửi lời cảm ơn tới các nhân viên công tác chuẩn rời đoàn.
Mọi thấy hiểu ngay, là rời liền thật, mà còn dắt theo cả biên kịch cùng luôn.
Lan Hà đóng máy, Tống Phù Đàn đương nhiên cũng đóng máy theo, chẳng buồn ở đoàn phim thêm phút nào mà chạy thẳng luôn. Sợ đoàn chỉ để hộ tống Lan Hà chắc? là phong thái của đàn ông từng cam tâm tình nguyện làm trợ lý cho Lan Hà khác.
Lan Hà xách theo hành lý trở về. Phim kết thúc, hai ngày nữa còn quảng cáo xe , công ty cũng bắt đầu sắp xếp những công việc mới. Ngay khi đang ở trong thang máy về nhà, nhận tin nhắn từ phía công ty.
Giữa một đống lời mời, Lan Hà kinh ngạc thốt lên một tiếng: “Hả…… Sao tìm em đóng vai hòa thượng thế !”
Tống Phù Đàn: “?”
“Ha ha, hình như cũng hẳn, lúc đó ông vẫn còn là cư sĩ, chính là pháp sư Cảnh Thăng .” Lan Hà xem qua kịch bản, đây là một nhân vật lịch sử, một vị pháp sư vô cùng nổi tiếng thời cuối nhà Thanh đầu thời Dân quốc. Ông giỏi cả thơ ca lẫn hội họa, còn lách, nên từng mệnh danh là “Bán tự Quan Âm”. Câu cửa miệng của ông là “làm tăng làm tục cả hai đều khó”, nhưng cuối cùng ông vẫn chính thức thụ giới tu.
Bộ phim về văn đàn thời đại đó, pháp sư Cảnh Thăng là một trong những vai chính. Hơn nữa, dự án còn lãnh đạo cấp quan tâm thành lập, thuộc công trình điện ảnh hệ liệt văn hóa, lai lịch cực kỳ “chính quy”. Thế nên công ty mới kiến nghị nếu mời thử vai thì nhất nên tranh thủ giành lấy nhân vật .
Tống Phù Đàn: “Thơ của pháp sư Cảnh Thăng , nhưng mà……”
Anh hoài nghi kỹ năng diễn xuất của Lan Hà, chỉ là bộ phim đến đoạn pháp sư Cảnh Thăng chính thức quy y . Nếu thật là thì đúng là trớ trêu: Anh từ chối làm hòa thượng bao nhiêu năm nay, cuối cùng Lan Hà chuẩn diễn... hòa thượng.
“Để xem , chắc trúng tuyển . Nếu mà trúng thật thì em sẽ chùa Giác Tuệ trải nghiệm cuộc sống một thời gian.” Lan Hà nghĩ đến mấy món chay ngon tuyệt ở chùa Giác Tuệ mà thầm nuốt nước miếng, bước khỏi thang máy.
Vừa mở cửa nhà , Lan Hà tối sầm mặt mũi lập tức đóng sập cửa .
Tống Phù Đàn ngạc nhiên: “Sao thế?”
Lan Hà mở cửa nữa cho xem. Chỉ thấy bên trong, sàn nhà là một con rắn lớn bò , chiếm trọn cả cái phòng khách vốn chẳng rộng rãi gì. Trên ghế sô pha, một con hồ ly cùng mấy con chồn đang xổm, con nào con nấy đều đang mải mê ăn uống. Tivi thì đang bật phim, âm lượng vặn hết cỡ, sàn nhà còn bay lất phất mấy tờ tiền vàng mã... Cả căn phòng ngập ngụa mùi vị của sự "ăn " và trầm mê hưởng lạc.
Đám chồn chính là gia đình của Qua Nhị - kẻ chuyên đòi nợ thuê, lúc chúng đang chìa móng vuốt mặt Hồ Thất Cửu: “Thất Cửu cô nương, đây là đậu nành cô nương .”
Trên móng vuốt của nó là mấy hạt đậu nành căng tròn.
Hồ Thất Cửu nổi trận lôi đình, dùng móng vuốt tát liên tiếp cái đầu đang đội mũ quả dưa của nó: “Là loại đậu ? Có loại đậu hả?!” (Ý chỉ "cà phê" - coffee bean).
Lan Hà: “……”
Lan Hà nhón chân lên, cẩn thận để dẫm rắn, nhịn lên tiếng: “Ngươi thể thu nhỏ cơ thể một chút ?”
Liễu Thập Tam (con rắn) co rụt , hóa thành hình , cứ thế bệt đất tựa lưng bàn , đôi mắt vẫn rời khỏi màn hình tivi.
Lan Hà nhíu mày: “Ngồi lên ghế sô pha ?”
Liễu Thập Tam thản nhiên đáp: “Dưới đất cho mát.”
Lan Hà đưa tay sờ thử tivi, nóng hôi hổi. Không là bật xem bao nhiêu tiếng đồng hồ , dứt khoát đưa tay tắt phụt tivi.
Liễu Thập Tam lập tức nổi giận, đ.ấ.m thình thình xuống sàn nhà: “Ngươi làm cái gì thế hả!”
“Cẩn thận đừng đ.ấ.m nát sàn của ,” Lan Hà nhắc nhở một câu, “Ta chẳng là xem chừng mực thôi ? Ngươi xem liên tục bao nhiêu tiếng ? Mà còn nữa, ngươi bò lên đây, điện thoại của ngươi ?”
Liễu Thập Tam ngoắt đầu chỗ khác, hậm hực : “Rơi hỏng .”
cái bộ dạng dám phát hỏa thêm nữa của gã, ai cũng thể nhận gã đang chột .
“Điện thoại mới mua mà ngươi làm rơi hỏng ?” Lan Hà kiểm tra một chút, cũng hẳn là hỏng , chỉ là màn hình Liễu Thập Tam làm rơi kiểu gì mà nứt toác . “Thế chẳng vẫn dùng ? Ai bảo ngươi làm rơi, sẽ đổi cái mới cho ngươi , lúc hứa là sẽ chu cấp theo kiểu phá của như thế .”
Lan Hà ném trả cái điện thoại cho Liễu Thập Tam. Hắn hậm hực lườm một cái, lủi thủi xoay bệt xuống sàn, tiếp tục dùng cái điện thoại "nát màn hình" dành cho già đó để cày phim.
Qua Nhị chân nhân thấy Lan Hà về bèn nặn nụ nịnh nọt: "Lai lão gia về ạ."
Lan Hà: "Qua Nhị tới nộp phí sinh hoạt đấy ?"
Tống Phù Đàn cất gọn hành lý xong cũng tiến xuống. Anh thuận miệng đ.â.m chọc một câu làm lộ tẩy ý đồ của Qua Nhị: "Qua Nhị chắc là chuyện gì cầu xin Hồ Thất Cửu ."
Lan Hà cũng sực nhớ tới việc Qua Nhị đem "đậu nành" tặng cho Hồ Thất Cửu, tuy rằng tặng nhầm hàng...
Qua Nhị chân nhân ôm lấy cô con gái lớn tròn vo của , vuốt ve bộ lông bóng loáng vài cái, dường như đang cố ý khoe khéo bộ lông mượt mà cùng hàm răng sắc nhọn: "Không, ạ, chỉ là cảm ơn Thất Cửu cô nương dẫn chúng ăn chay thôi."
Thế nhưng Hồ Thất Cửu chẳng nể nang chút nào. Dù cô cũng nhận hạt cà phê thật, mà với cô thì việc gì giữ lời hứa với đám chồn , thế là cô bán Qua Nhị luôn: "Qua Nhị với vợ thế : 'Lai lão gia nuôi cả nhà họ Hồ, Bạch, Liễu. Con gái chúng dạo đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn khỏe mà càng ngày càng nghịch ngợm, khó bảo quá. Hay là cứ đưa nó đến chỗ Lai lão gia làm chân sai vặt (lao động trẻ em), hằng tháng còn gửi ít hương khói về nhà'. Hắn định nhờ khéo giúp đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-234.html.]
Cô con gái lớn đang vươn vai trong lòng Qua Nhị bỗng khựng : "??"
Qua Nhị chân nhân lật tẩy, ngượng ngùng dùng móng vuốt bịt chặt mặt: "Không mà, ý là nếu may mắn thì thể cho cháu nó theo Lai lão gia học hỏi đôi chút..."
Ăn khỏe thì cũng thôi , nhà họ Dư ở Hàng Châu cũng chẳng thiếu tiền, nhưng con bé thực sự quá nghịch ngợm, còn bày trò quỷ quái trêu chọc đám trẻ con nhà họ Dư. Người nhà họ Dư phàn nàn với Qua Nhị mấy , mà chính cũng lười... lười chẳng buồn quản giáo con cái.
“ là cái thói từ thời xã hội cũ mang sang của đám chồn các ngươi mà,” Lan Hà biểu cảm u oán của con gái Qua Nhị chân nhân mà thấy buồn , vả chuyện rõ ràng là chọn nhầm đối tượng để nhờ vả : “Ngươi tính toán nhỉ, định đẩy con gái sang cho nuôi hộ chắc?”
Qua Nhị chân nhân thì nghĩ khác, dù ở đây cũng nhận một vị Liễu Tiên (rắn) , vả cũng từng đề nghị đầu quân cho Lai lão gia từ sớm, tính cũng là hàng "nguyên lão" công: “Không đúng, đúng ạ, là để ngài sai phái thôi. Con gái tuy nhỏ tuổi nhưng đ.á.n.h giỏi, còn chịu đòn nữa...”
Tiểu chồn con xong mà nghi hoặc gấp bội: “??” (Cha đang cái gì ?!)
Lan Hà thản nhiên hỏi ngược : “Ngươi xem, giống thiếu kẻ đ.á.n.h ?”
Ngay lập tức, Liễu Thập Tam (rắn) và Hồ Thất Cửu (cáo) đồng loạt liếc mắt sang, ngay cả đôi tai tròn vo của gã thích khách Bạch Ngũ (nhím) cũng lấp ló thò từ khám thờ Thần Tài.
Qua Nhị chân nhân: “……”
Qua Nhị chân nhân hậm hực, vẫn còn lầm bầm lầu bầu: “Căn bản là ngài chê danh tiếng nhà họ Hoàng (chồn) chúng , sợ chúng đ.á.n.h rắm trong nhà chứ gì... Gom đủ bộ bốn nhà Hồ - Hoàng - Bạch - Liễu chẳng ?”
Lan Hà lạnh lùng đáp: “Ta hội chứng cưỡng chế thu thập đủ bộ.”
Có thể cảm thấy, thu nhận ba nhà thì thâu tóm nốt nhà thứ tư cho đủ bộ tứ linh vật, nhưng Lan Hà thấy bấy nhiêu kẻ đủ khiến đau đầu nhức óc lắm ...!
Thật hiểu nổi mấy vị pháp sư tự xưng là phụng thờ hàng trăm vị tiên gia thì rốt cuộc họ nhẫn nhịn kiểu gì. Chẳng trách mấy cái điện thờ (đường khẩu) kiểu đó đều bầu một vị Đường chủ để quản lý đám lộn xộn .
Lan Hà ở nhà gấp nguyên bảo suốt hai ngày, cũng tra tấn lỗ tai suốt hai ngày.
Hồ Thất Cửu cầm cái điện thoại là lên cơn, tốc độ tay cực nhanh, ngày nào cũng giúp Lan Hà bầu chọn đủ loại bảng xếp hạng. Cô nàng còn thường xuyên bình luận cho Liễu Thập Tam . Chỉ cần Liễu Thập Tam thấy cư dân mạng mấy câu kiểu: "Bớt đóng mấy phim ngọt ngào , đóng nhiều phim chính kịch " – bất kể là đang Lan Hà ai khác – gã đều nổi điên lên. Mỗi gã c.h.ử.i bới là tiếng vang như sấm dậy, đột ngột nổ vài trận khiến Y Bình sợ đến mức sắp suy nhược thần kinh luôn ...
Đến lúc ngoài làm việc, Lan Hà quả thực là cảm thiên tạ địa.
“Cuối cùng em cũng hiểu tại Y Bình thích nhà rộng .” Lan Hà với Tống Phù Đàn, “Ít nhất thì cũng gian mà trốn .”
Trước đây đều cảm thấy nhà nhỏ thì dọn dẹp cho tiện, dù kẻ duy nhất nhu cầu "hít thở khí trời" là Hồ Thất Cửu cũng tự dắt dạo. Giờ thì thực sự thấm thía cái sự chen chúc và ồn ào .
Tống Phù Đàn lập tức nắm bắt cơ hội: “Anh một chỗ ở diện tích khá lớn, là cùng dọn qua đó ?”
Dù hiện tại Tống Ỷ Vân cũng quan hệ của hai , chẳng còn gì kiêng dè nữa.
Lan Hà thực sự động lòng, hỏi vị trí ở cùng Tống Phù Đàn thì thầm bàn bạc. Thảo luận nửa ngày trời mới sực nhận : “Ơ, dọn về ở chung ?”
“Được ?” Tống Phù Đàn khẽ hôn lên tai .
Lan Hà bằng ánh mắt đầy u buồn: “Anh sợ ?”
Tống Phù Đàn thấp giọng đáp: “Sợ phát hiện ? Anh ...”
Lan Hà ngắt lời: “Anh sợ làm ‘ kế’ cho lũ sẽ vất vả lắm ?”
Tống Phù Đàn: “………………”
“Ha ha ha ha ha làm thôi! Để em suy nghĩ !” Lan Hà nhảy cẫng lên trốn chạy.
Bối cảnh đặt ở vùng ngoại ô kinh thành. Lan Hà xong trang phục chụp, đội ngũ tạo hình đang bận rộn chỉnh sửa cho . Chị đại diện của cũng đích đến hiện trường để giám sát buổi quảng cáo. Trước khi Lan Hà còn mờ nhạt đến mức " ai thèm ngó", chị đại diện chẳng bao giờ chú ý kỹ thế , nhưng hiện tại công ty thành lập hẳn một đội ngũ chuyên nghiệp phục vụ riêng cho .
Lúc , chị đại diện đang bên cạnh, tay ngừng lướt điện thoại.
Lan Hà lên tiếng: “Chị ơi, chị xuống nghỉ ngơi một lát .”
“Đang chơi game mà,” chị đại diện nhai kẹo cao su , “Cậu nhận ? Pokémon GO , chính là Pokémon đó, Pikachu thì chắc chứ?”
Lan Hà: “À, Pikachu thì em , nhưng trò là chơi kiểu gì?”
Chị đại diện: “Thì là…… Người chơi thể bắt các loại tinh linh như Pikachu, rùa Squirtle nọ, còn thể giao lưu với chơi khác, tiến hành chiến đấu…… Haizz, là chơi thử thì , thú vị lắm.”
Lan Hà: “…………”
Cái kiểu chơi ... Lan Hà mệt mỏi nhắm nghiền mắt : “Thế thì em chơi , ngấy .”
Chị đại diện: “??”