Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:09:39
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Vương Lạp Lạp đem con Chuột Vàng lên nộp. Tuy nó còn giữ hình dáng ban đầu, nhưng chỉ cần đem kiểm định là thể xác định ngay đây chính là món đồ thật. Hơn nữa, vì chính tay Vương Lạp Lạp nộp lên nên cấp gần như tin tưởng tuyệt đối ngay từ đầu.

Cấp mở mang tầm mắt, thán phục : "Cậu đúng là cừ thật đấy nhé! Chẳng lẽ đám đạo tặc đó cứ nhắm chuẩn mà trả đồ ? Cậu giúp gì bọn chúng ?"

Bộ cổ vật giờ chỉ còn mỗi con Chuột Vàng. Tuy phía chủ nhân vẻ quá để tâm, nhưng vì Vương Lạp Lạp hai tìm báu vật, khiến cả sở cảnh sát lẫn giới truyền thông đều bắt đầu mong chờ một kỳ tích xảy .

Không ngờ Vương Lạp Lạp thật sự làm . Có điều, hướng "não bổ" của cấp là chuyện tâm linh thần quái, mà là một huyền thoại phá án ly kỳ.

Vương Lạp Lạp ngượng ngùng gãi đầu: "Tôi cũng chẳng nữa ạ..."

Tiếp đó, Vương Lạp Lạp vác mặt nhận sổ tay.

Bà chị ở văn phòng quả nhiên suy sụp , gào lên: "Lại nữa hả? Còn đòi gấp đôi? Cậu cái sở thích 'nghiện giấy' kinh khủng thế !!"

Mấy bà chị văn phòng nhịn , thế là lỡ mồm gọi luôn cái biệt danh mà họ đặt lưng Vương Lạp Lạp .

Vương Lạp Lạp: "............"

lúc đó, vị sếp tổng vốn hành tung "xuất quỷ nhập thần" bỗng ló mặt khỏi khung cửa, tiếp lời: "Vương Lạp Lạp sổ tay thì các cô cứ đưa cho chứ. Người là kiểu 'ăn giấy nhả đồ cổ' đấy, quý lắm!"

Bà chị văn phòng cạn lời đành . Thế là khi Vương Lạp Lạp ôm một đống sổ tay , cái danh hiệu "Thánh Nghiện Giấy" truyền khắp cơ quan.

...

Lan Hà bên nhận "giấy vui vẻ" xong, về đến nhà bắt tay dùng nan tre, dây thừng, sợi tơ, đinh tre, thanh gỗ để làm đồ mã cho Đậu Xuân Đình. Cậu dựng khung , đó mới bồi thêm các bộ phận khác; trang phục cắt dán tỉ mỉ ở khâu hậu kỳ chứ chỉ vẽ đại khái lên một khối duy nhất.

Mỗi bộ phận khác dùng một loại giấy riêng, cái cứng cái mềm. Chính những chi tiết cầu kỳ khiến hình nhân trở nên lập thể và sống động như thật.

Phía trong hình nhân mã để rỗng, Lan Hà dùng một cây châm và một thỏi bạc làm "tâm", nối bằng chỉ đỏ. Sau đó, đặt thêm một tờ giấy ghi ngày tháng năm sinh hoặc một nhúm tóc của Đậu Xuân Đình trong. Vậy là một "thế " chế tác xong xuôi.

Làm xong, Lan Hà mang sang chỗ Tống Phù Đàn. Thừa lúc Đậu Xuân Đình đang ở trong phòng, đặt hình nhân góc tường.

Đến khi Đậu Xuân Đình bước , liếc thấy bóng trắng toát trong góc, sợ tới mức suýt nữa thì đứt : "Mẹ... ơi!!"

Tống Phù Đàn thản nhiên: "Thế làm xong đấy."

Cái laptop gửi lên chùa kinh, giờ chỉ thiếu bước đốt thế nữa là xong xuôi.

"Hết hồn... em suýt c.h.ế.t vì tim ." Đậu Xuân Đình vỗ n.g.ự.c bôm bốp. Cậu thật sự chịu nổi nhiệt nữa, mấy ngày nay sợ đến mức chẳng dám đụng điện thoại, cái thông báo "Bluetooth kết nối" để bóng ma tâm lý quá lớn, chắc còn lâu mới dám mua máy tính mới.

Đậu Xuân Đình kìm mà tiến gần quan sát. Cậu bao giờ thấy hình nhân giấy nào tinh xảo đến thế, đường nét lông mày, ánh mắt vẽ tỉ mỉ, trông giống đến ba phần. Ngay cả những nếp nhăn quần áo cũng cực kỳ thật, khung xương dựng hợp lý nên hình nhân thể vững vàng mặt đất. "Cái ... giống quá... Cứ như một tác phẩm nghệ thuật , dù rợn tóc gáy."

Lan Hà phụ họa: " đấy, lúc mới cửa cũng nó dọa cho giật ."

Tống Phù Đàn: "..." (Anh thầm nghĩ: Cậu dọa ai cơ?)

"Đấy thấy ?" Đậu Xuân Đình tìm sự đồng cảm, "Vậy giờ em đem đốt luôn ? Hai hôm nay em lên mạng tra cứu, bảo nhờ hoặc chú ngã tư đường đốt mới linh."

"Không cần thiết. Cái quan niệm '' 'chú' thực chất là chơi chữ đồng âm của từ 'cứu' và 'chuộc' thôi. Cậu bây giờ chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là đốt để trả nợ tình cảm thôi." Tống Phù Đàn , "Lười ngã tư thì cứ xuống sân chung cư tìm chỗ nào vạch một hình chữ thập đốt ở đó cũng ."

Lan Hà bên cạnh với vẻ mặt "việc liên quan đến ", vẻ đang thưởng thức phong tục dân gian truyền thống.

"Ồ ồ," Đậu Xuân Đình một nữa, "Thế còn thiếu gì nhỉ? Biểu văn? Chẳng một tờ sớ báo cáo cho quỷ sai bản địa để họ mà chuyển đồ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-181.html.]

Tống Phù Đàn: "... Không cần. Cậu chỉ cần nhớ kỹ, lúc đốt tuyệt đối mở miệng chuyện là ."

Bởi vì "quỷ sai bản địa" đang ngay sát bên cạnh , hơn nữa chắc cả cái thành phố lũ quỷ đều nhẵn mặt tay nghề của Lan Hà cả ...

Đậu Xuân Đình thành thật lời, mang hình nhân đốt.

Nhìn tác phẩm tinh mỹ ngọn lửa nuốt chửng, trong lòng Đậu Xuân Đình bỗng thấy tiếc nuối, suýt chút nữa thốt lên: "Tiếc quá mất". May mà kịp nhớ lời Tống Phù Đàn dặn là chuyện nên mới bịt chặt miệng .

Tống Phù Đàn liếc em họ, thừa tính nết . Thực trong quá trình đốt thế là cấm khẩu , chỉ là những lời tuyệt đối , ví dụ như "tiếc nuối" " nỡ". Nếu thì coi như đốt công cốc. Vì thế, thà cấm luôn cho chắc ăn.

Sau khi đốt xong thế , Đậu Xuân Đình cảm thấy cả nhẹ nhõm hẳn , tảng đá lớn đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống đất. Cảm giác thành lời thề thật sự là khoan khoái khôn cùng.

"Trong vòng một trăm ngày tới, tuyệt đối dùng tên thật của ." Tống Phù Đàn dặn dò.

"Vâng , em , là lập một cái 'nghệ danh' đúng , để gọi em bằng biệt danh thôi." Chuyện thì Đậu Xuân Đình hiểu rõ. " ca, cái bùa của , thể cho em thêm mấy tờ nữa ..."

Chuyện thì thành vấn đề, Lan Hà mới lấy về một xấp "giấy vui vẻ" làm nguyên liệu, nên Tống Phù Đàn gật đầu đồng ý ngay: "Được."

Đậu Xuân Đình dọa cho một vố hề nhẹ, lá bùa hộ thì mới đại khái yên tâm chút ít: "Ngoài tờ 'Thanh Tịnh Không Nhiễm' , còn chữ nào khác ạ..."

Tống Phù Đàn tiện miệng đáp: "Cứ chọn trong kinh Phật là , giới hạn hai chữ, bốn chữ hoặc tám chữ."

"Thế là nó sẽ công năng tương ứng đúng ?" Đậu Xuân Đình xoa xoa tay đầy mong đợi: "Vậy cho em xin chữ 'Trí Tuệ' , thêm chữ 'Mỹ Mạo' nữa... Chắc chắn là đúng ?"

Tống Phù Đàn: "..."

Đậu Xuân Đình đúng là đang mơ giữa ban ngày, thế là Tống Phù Đàn tặng luôn cho bốn chữ: "Sắc Tức Thị Không".

...

lỡ hứa với Hồ Thất Cửu, nên khi ghi hình chương trình , Lan Hà cho nàng một cái hộp quẹt diêm mang theo bên .

Còn Tống Phù Đàn thì chọn cách đeo khẩu trang và kính râm để hộ tống Lan Hà. Vốn dĩ ít khi lộ diện truyền thông, nay trang kín mít như thế nên cơ bản chẳng ai nhận nổi.

Lan Hà hỏi: "Anh thực sự định chờ em ở quán cà phê gần trường ?"

Tống Phù Đàn đáp: "Chẳng 'em dâu' hiện giờ vẫn trợ lý ? Tôi làm trợ lý cho , phụ trách việc cầm quần áo."

Lan Hà bật : "Vậy thì làm phiền Huyền Quang lão sư ."

Hồ Thất Cửu ở trong túi áo lên tiếng đầy châm chọc: "Ta thông cống thoát nước còn thấy phiền bằng nhé." (Ý bảo việc cầm cái quần áo mà cũng gọi là phiền phức).

Lan Hà: "... Ngươi còn ngoài chơi nữa hả?"

Hồ Thất Cửu lúc mới chịu ngậm miệng. Haizz, đạo lý thì nàng hiểu cả đấy, chỉ là cái tính thích cà khịa thì nhịn nổi thôi.

Lần ghi hình là một show thực tế về kỹ năng diễn xuất mà đại diện cũ của Lan Hà thương thảo từ , tên là 《Sinh Động》. Lan Hà tham gia với tư cách là diễn viên trợ diễn cho một tập, phối hợp cùng các diễn viên cố định để làm nền cho vai chính.

Sở dĩ công ty nhận lời mời từ ê-kíp 《Sinh Động》 là vì chương trình chất lượng sản xuất , thường xuyên tạo chủ đề bàn tán mạng. Các diễn viên cố định đều là những tên tuổi hoặc thực lực.

Khi Lan Hà đến nơi, bầu khí trong trường chút nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng. Cậu thấy hai diễn viên đang diễn tập vẻ đang đối đầu gay gắt. Một lạnh lùng : "Diễn thế mà diễn ? Theo ý đồ của thì chịu c.h.ế.t."

Người sắc mặt cũng chẳng khá khẩm gì hơn, siết chặt kịch bản đáp trả: "Tôi nghĩ nên khách quan một chút ."

Những xung quanh ai nấy đều lộ vẻ bất an, cứ sợ hai họ sẽ lao cãi vã thật.

Loading...