Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-03-23 03:18:30
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Lạp Lạp cũng cái kiểu " ngược logic thông thường" của lão Bạch làm cho ngây cả : "Ơ kìa cái ông ... cái thói ở mà cứ đường gặp ai là nhận vơ làm cha thế hả? Ông tí logic nào đấy?"

Mới giây còn bảo Tiểu Lai là cộng sự đầu tiên, là do ông dẫn dắt nghề, giây đòi làm cha .

Lão Bạch cứ thế bay lơ lửng lên cao, cái lưỡi dài thò cả ngoài, kết hợp với khuôn mặt c.h.ế.t trông âm trầm đến phát khiếp. Ông cũng đang cuống, cái kiểu "đả thương địch thủ một ngàn nhưng tự tổn hại bản mười vạn" đúng là hạ sách, nhưng ông vẫn cứng đầu cãi cố: "Tôi thích thế đấy, làm !"

Vương Lạp Lạp khinh khỉnh mặt. Anh thừa lão Bạch đang cố tình bay cao để dùng chiều cao và vẻ mặt dọa hòng áp chế .

khổ nỗi, lão Bạch càng làm thế, càng phục. Với tư cách là một cảnh sát, đang mặc sắc phục , dũng khí của lúc đúng là ngút trời. Sao nào? Ông là Vô Thường cơ sở thì cũng là cảnh sát cơ sở nhé, tháng bình chọn là một trong mười gương mặt cảnh sát nhân dân ưu tú đấy nhé!

Vương Lạp Lạp ngửa cổ chỉ tay lão Bạch, tung cái khí thế hét lửa thường ngày khi dẹp loạn đám côn đồ: "Bớt giỡn ông nội! Đừng tưởng cứ làm vẻ ma chê quỷ hờn thế là sợ nhá!"

Lan Hà bên cạnh nhịn nổi nữa...

Đã thế lão Bạch còn càng lúc càng bay cao, chắc ông tưởng cứ ai cao hơn là đó lý chăng? Lan Hà túm lấy sợi dây câu hồn của lão Bạch, giật mạnh một cái lôi ông xuống đất, thu hồi ngay lập tức.

Hồ Thất Cửu xem mà thấy cảnh quen mắt cực kỳ, ngẫm nghĩ hồi lâu mới thốt lên: "Ủa, đang thả diều đấy ?"

"Thôi , hai đừng hiếu thắng quá. Nói cũng , đều đang hợp tác chân thành mà, chẳng ông còn định đưa cái Đôn Kim Môn cho ..." Lan Hà ấn lão Bạch xuống, đề phòng ông bay lên trời, "Làm chính sự , đồng nghiệp của sắp kìa."

Lão Bạch hậm hực giao cái Đôn Kim Môn tay Vương Lạp Lạp, quên dằn mặt một câu: "Đã đồng nghiệp dương thế thì đừng sang cõi âm mà tranh giành."

Vương Lạp Lạp nhận lấy cái đôn, mỉa mai: "Xùy..."

Mới thốt một chữ, khuỵu ngay xuống đất — cái thanh khảm cửa Kim Môn chỉ làm bằng gỗ hoàng đàn, nhưng cái Đôn Kim Môn là đúc bằng vàng thật 100%. Vương Lạp Lạp đỏ mặt tía tai vì nặng, nhưng dù đang xổm cũng cố gồng lưng cho thẳng, tỏ hết sức tự nhiên mà tuyên bố: "Chúng hợp tác ăn ý lắm nhé!"

Lão Bạch nở nụ đắc thắng như dự đoán từ , cái lưỡi dài cứ thế vung vẩy đầy vẻ đắc ý.

"Được , ." Lan Hà vội kéo hai hai phía, vì sợ cái lưỡi của lão Bạch sẽ vỗ bôm bốp mặt Vương Lạp Lạp mất. "Cảnh sát Vương, đồng nghiệp của kìa."

Đồng nghiệp của Vương Lạp Lạp lái xe tới. Anh thấy ma quỷ hồ ly gì, đỗ xe bên cạnh Vương Lạp Lạp liền hỏi: "Ông xổm ở đây làm cái quái gì thế?"

Trời tối nhập nhèm, Vương Lạp Lạp dùng hết sức bình sinh ôm lấy cửa xe để dậy: "Cái ... mau xuống phụ một tay, khuân nó lên xe với."

"Cái gì cơ?" Anh đồng nghiệp xuống xe, kỹ một hồi liền nhận ngay vì xem ảnh từ : "Vãi... vãi chưởng!! Đây là... cái Đôn Kim Môn ?!!"

Vương Lạp Lạp tìm thanh khảm cửa Kim Môn mới bao lâu , vụ đó khiến cả hệ thống cảnh sát kinh thành tên , thậm chí còn lên cả báo. Giờ đến cái Đôn Kim Môn cũng tìm về , phen chắc chắn là sắp lập công .

"Ừ, Đôn Kim Môn đấy." Vương Lạp Lạp đáp.

"Ở thế !" Anh đồng nghiệp phấn khích đến mức lạc cả giọng.

Vương Lạp Lạp liếc Lan Hà đang gật đầu khích lệ và lão Bạch đang chống nạnh bên cạnh, đành nhắm mắt đưa chân đại: "Vừa... mới nhặt ."

Đồng nghiệp: "…………"

Anh đồng nghiệp gần như phát điên: "Mẹ kiếp, ông cũng bảo là nhặt !!!"

Nếu vì những lời giải thích vô lý của Vương Lạp Lạp đây đều cấp chấp nhận, thì đồng nghiệp chẳng đời nào tin nổi. Sao chuyện trùng hợp thế nữa chứ, chẳng lẽ cổ vật thất lạc đời đều chờ Vương Lạp Lạp nhặt về chắc?

"Thật mà, thôi mau mang về đồn , còn thông báo cho khổ chủ nữa." Vương Lạp Lạp cùng đồng nghiệp khênh đồ lên xe, nổ máy chạy thẳng về phía sở cảnh sát.

Lan Hà tại chỗ theo, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm.

"Tôi cũng về đây, còn cái 'niềm vui gia đình' thì xin phép hưởng thụ nhé." Lan Hà lão Bạch với nụ đầy ẩn ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-143.html.]

Lão Bạch: "……"

Lão Bạch lúc chơi bài cùn, phát âm thanh chẳng khác gì một đứa con nghịch tử: "Đưa tiền với trang đây cho !"

"…… Về đốt bù cho các ông." Lan Hà . Nếu trang hữu dụng đến thế, thì cứ đốt thật nhiều cho em hành quân rầm rộ .

Hồ Thất Cửu bên cạnh tặc lưỡi cảm thán: Đây chỉ là làm cha, đây rõ ràng là làm cha thiên hạ luôn .

Lúc Lan Hà trở về, hồn phách còn kịp chui xe của Tống Phù Đàn thấy từ xa một đám vây quanh đông nghịt. Hóa là nhân viên của ê-kíp chương trình, ai nấy đều đang sức khuyên nhủ Tống Phù Đàn mở cửa:

"Sao mãi mà Lan Hà tỉnh thế ..."

"Thầy Huyền Quang ơi, thầy mở cửa , để chúng cùng đưa bệnh viện kiểm tra xem ."

"Chúng đều là dân ngoại đạo, dù ngài bảo nhưng vẫn nên để bác sĩ xem qua thì mới yên tâm ."

Tống Phù Đàn đáp: "Được , để tự đưa bệnh viện ngay bây giờ."

Đạo diễn sốt sắng: "Thế để cùng luôn, ngài mở cửa xe ."

Tống Phù Đàn: "……"

Trần Tinh Dương xong cảnh cuối là "chuồn" thẳng, chỉ còn ông đạo diễn là vẫn cứ canh chừng, gặng hỏi đủ điều vì tận mắt kiểm tra tình hình của Lan Hà. Ông cứ cảm giác bất an thế nào .

Tống Phù Đàn cũng hết cách. Lan Hà quá vội, mới xuất khiếu xong là đạo diễn để ý ngay. Nếu thế , thà cứ đ.á.n.h xe chở xác về tận cửa nhà chờ khi còn hơn.

Đạo diễn thì cũng chỉ vì quan tâm, phần nữa là sợ chuyện gì xảy thì đoàn phim gánh nổi.

Lan Hà ngóng vài câu mà toát mồ hôi hột, cũng may quá lâu. Anh lách chui tọt trong, nhập xác lật đật dậy.

"Lan Hà?" Đạo diễn thấy tỉnh thì thở phào nhẹ nhõm: "Cậu tỉnh đấy !"

"Ơ, đạo diễn? Ngại quá, em làm lo lắng ? Giờ em thấy đỡ nhiều , nãy là em ngủ quên mất thôi, chắc tại dạo mệt quá nên ngủ say." Lan Hà vội vã xuống xe, phân trần với đạo diễn.

"Thật là chỉ ngủ thôi đấy chứ?" Đạo diễn nghi hoặc hỏi: "Thế thấy khỏe ở ?"

"Dạ , chắc tại trúng gió nên bụng khó chịu tí thôi ạ. May mà thầy Huyền Quang cho em mượn xe nghỉ một lát cho ấm. Cảm ơn thầy Huyền Quang nhiều nhé!" Lan Hà tranh thủ minh oan ngay cho Tống Phù Đàn.

"Hóa ," Đạo diễn trút gánh nặng: "Thế thì Tiểu Chu mau đưa Lan Hà về cho nghỉ ngơi. Cũng xin thầy Huyền Quang nhé, làm phiền thầy về muộn ."

"Dạ?" Tống Phù Đàn vội vàng định : "Không , ..."

Bình thường Lan Hà đợi đến khi tan làm để Tống Phù Đàn chở về nhà, chuyện chắc chỉ hội chị em Trần Tinh Ngữ mới . giờ thì , chẳng để kịp lên tiếng, nhân viên công tác nhiệt tình dìu Lan Hà lên thẳng xe của đoàn phim.

Lan Hà đành méo mặt đầu vẫy tay từ biệt Tống Phù Đàn: "Tạm biệt thầy Huyền Quang, hôm nay làm phiền thầy quá."

Tống Phù Đàn: "…………"

Đạo diễn và những xung quanh cảnh đó mà thấy lạnh cả sống lưng. Sao cứ hễ Lan Hà mở miệng chuyện với thầy Huyền Quang là sắc mặt thầy khó coi như sắp ăn tươi nuốt sống thế ?

Trời đất ơi, lúc nãy thầy cho xem tình hình của Lan Hà, chẳng lẽ là vì thầy ghét mặt ? Rõ ràng thấy đó vẫn bình thường, cũng chẳng va chạm gì , là tại vì Lan Hà làm chậm trễ giờ về của thầy nên thầy bực? là tâm tư của mấy ông nhà văn sâu xa khó đoán thật!

Lan Hà rằng trong đoàn phim bắt đầu lan truyền những lời đồn thổi quái đản về mối quan hệ giữa và Tống Phù Đàn. Anh chỉ chú ý đến tin tức ngày hôm . Quả nhiên báo chí đưa tin: thanh khảm cửa, đến lượt Đôn Kim Môn cũng tìm thấy. Điều kỳ diệu là cả hai cổ vật đều do cùng một cảnh sát nhặt , đúng là "duyên phận" trời định...

Ngoài , mạng cũng xôn xao bàn tán về việc đại hồng chung chùa Giác Tuệ vang lên đầy bí ẩn. Lần thì bảo là bảo trì, chẳng lẽ cũng bảo trì tiếp? Không đúng chút nào, chắc chắn là xảy chuyện lạ lùng gì đó !

Loading...