Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-03-07 02:50:10
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến xe của Tống Phù Đàn, Đậu Xuân Đình theo thói quen định leo lên ngay: "Ơ kìa trai, mở cửa xe cái coi."

Tống Phù Đàn lạnh lùng: "Cậu bắt taxi ."

Đậu Xuân Đình tin nổi tai : "Sao thế!" Hắn đầu mách lẻo: "Mẹ, cô ơi, cho con nhờ xe ——"

Nào ngờ Tống Ỷ Vân và mấy nhanh chóng chui tọt xe riêng, nhấn ga phóng mất hút.

Đậu Xuân Đình: "..."

Đậu Xuân Đình: "Không thể nào, , Lan Hà đầu gặp còn đưa đón, thể đưa em trai một đoạn? Chẳng lẽ em bằng ?" Hắn sang với Lan Hà: "Tôi ý nhé..."

So á? Cậu lấy cái gì mà đòi so với Lan Hà?

Tống Phù Đàn thản nhiên: "Đi taxi ."

Cuối cùng vẫn là Lan Hà thấy lắm. Đậu Xuân Đình đúng, đưa đưa em họ thì cứ kỳ kỳ đó, bèn khuyên vài câu, Tống Phù Đàn mới chịu mở cửa cho lên.

Lan Hà mở cốp xe cất hành lý, hất hàm về phía Y Bình đang đực đằng xa. Lúc Y Bình mới lóng ngóng bò tới chui xe.

Đậu Xuân Đình chễm chệ ở ghế : "Cảm ơn đại ca nhé."

Hắn báo địa chỉ một hội bạn đang tụ tập. Thấy Lan Hà xếp hành lý xong, nhớ nhờ Lan Hà giúp lời mới lên xe, Đậu Xuân Đình bèn nhiệt tình gọi Lan Hà ghế cùng, còn ga-lăng mở cửa sẵn: "Tới đây, tới đây, bên ."

Tống Phù Đàn: "..."

Lan Hà xuống cạnh : "Cảm ơn em trai nhé."

Đậu Xuân Đình cảm thấy chuyện khá thú vị. Nói thật, bình thường cũng khối kẻ nịnh bợ bố mà lân la làm quen, nhiều nịnh thối đến mức phát tởm. Lan Hà gọi một tiếng "em trai", chẳng thấy khó chịu chút nào, thậm chí còn thấy .

Đậu Xuân Đình thầm nghĩ, lẽ chỉ vì thần thái Lan Hà tự nhiên, mà còn bởi vì ông vốn " dính bụi trần" của Lan Hà bằng con mắt khác, khiến kiểu gì cũng thấy Lan Hà toát khí chất cao nhân. Về khoản của ông họ, đặc biệt tin tưởng.

"Không gì ạ. Nhà , là đưa về , em vội." Đậu Xuân Đình hì hì .

"Không , chỗ em gần hơn mà." Lan Hà ngại ngùng đáp, thực tranh thủ tâm sự riêng với Tiểu Tống.

"Cảm ơn Lan Hà nha." Đậu Xuân Đình cũng đổi cách xưng hô luôn, còn bắt đầu cái tính "loa phường" bám lấy Lan Hà buôn chuyện: "Anh ăn với Dư tổng, họ kể mấy chuyện ma quỷ, nào là nhà hoang, mộ công chúa các thứ ? Khoan , đây là ở Tinh Sương, chắc là kể chuyện ma ở phủ quận vương chứ gì? Có dọa sợ ?"

Xem cái bài của Dư tổng nắm thóp hết , nhưng công nhận lão kể thật. Lan Hà mỉm : " thế, nhưng sợ. Tôi tin đời chẳng thần thánh ma quỷ gì , vả chẳng vẫn bảo lòng còn đáng sợ hơn ma quỷ đó ."

Đậu Xuân Đình bùi ngùi: "Mấy cái khác em bàn, nhưng vế thì em công nhận, lòng đôi khi còn đáng sợ hơn ma quỷ thật."

Tống Phù Đàn: "..."

Y Bình: "..."

... Chứ còn gì nữa, lòng đúng là đáng sợ hơn ma quỷ, nhất là cái "lòng" của đại ca Lan Hà.

" mà..." Đậu Xuân Đình liếc họ một cái. Đương nhiên là chuyện tâm linh họ thì chẳng dám hó hé gì , chỉ kể: "Cái phủ Quận vương , ngày xưa em cũng từng lén mò ban đêm. Hồi cấp hai em học ở cái trường cải tạo từ một phần phủ đó, tan học buổi tối xong em với mấy đứa bạn trèo tường , thề là sợ khiếp vía luôn, bên trong tiếng nữ quỷ thật đấy."

Lan Hà mỉm nhẹ nhàng: "Chắc là nhân viên công tác tan làm thôi, thấy tận mắt ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-117.html.]

Đậu Xuân Đình: "Không thấy, nhưng đó em hỏi đại sư, ông cũng bảo là thật."

Lan Hà chỉ gì thêm.

Đậu Xuân Đình thầm nghĩ: Cứ đợi đấy, giờ tin chứ ở cạnh trai lâu ngày, kiểu gì cũng tin sái cổ cho xem!

Cảm thấy thất bại, tiếp tục tiếp thị: "Thế mấy vụ thần bí ở Bắc Kinh gần đây ? Đang xôn xao hết cả lên đấy."

Lan Hà dĩ nhiên tỏ gì.

"Nghe đồn cái đồn cảnh sát trong thành phố cũng ám, lúc nào cũng thấy tiếng quỷ , bao nhiêu thấy nên dạo ai cũng né khu đó ! Anh thử tra mà xem, mạng bài đăng hẳn hoi, dân quanh đó cũng xác nhận đấy."

Lan Hà càng thấy buồn : "Làm gì chuyện đó chứ, quỷ nào mà gan thế, dám mò tận đồn cảnh sát? Chắc là tin đồn nhảm mạng thôi. Đến cái logo nhà Dư tổng còn đồn là do pháp sư trộm mất, cũng tin ?"

Đậu Xuân Đình: "..." 

Tống Phù Đàn: "..."

Thực , nửa câu đầu của Lan Hà là thật lòng. Đồn cảnh sát là nơi chính khí ngút trời, quỷ nào cho nổi. Mấy cái chuyện kinh dị bây giờ đúng là biên soạn chẳng tâm gì cả.

"Thì cũng hẳn là trong, mà là tiếng phát từ bên ngoài đồn ." Đậu Xuân Đình gãi gãi mặt, cái cũng tự kiểm chứng nên năng chút thiếu tự tin: "Dù thì em thằng bạn ngang qua đấy buổi đêm, lúc dừng xe hút t.h.u.ố.c bảo là thấy tiếng rõ mồn một mà chẳng thấy . mà cũng chỉ thôi, chứ gì..."

"Tới nơi , xuống xe." Tống Phù Đàn đạp phanh, cuối cùng cũng lạnh lùng thốt bốn chữ.

"Nhanh thế?!" Đậu Xuân Đình còn đang thắc mắc phóng tốc độ bao nhiêu thì cửa mở, đành lủi thủi bước xuống: "Chào nhé, hai ông ."

Lan Hà cũng vẫy tay chào .

Đợi xe khuất, Đậu Xuân Đình mới cúi đầu lướt điện thoại tra thông tin về Lan Hà. Tuy Lan Hà vẫn là diễn viên mờ nhạt, nhưng công ty cũng đăng vài bài giới thiệu và thông tin cá nhân mạng.

"Hừ, thế quái nào mà còn kém vài tháng tuổi! Hớ quá !" Đậu Xuân Đình lẩm bẩm: "Lần chuyện mới , trừ khi khai gian tuổi..."

...

"Haha, em trai hồn nhiên thật đấy." Lan Hà bảo: "Mà mấy cái chuyện ma cỏ kiểu đó cũng tin nhỉ? Chuyện của ?"

"Biết một chút thôi chứ rõ lắm, dù bình thường việc gì thì cũng chẳng nên tiếp xúc với mấy thứ ." Tống Phù Đàn đáp. Vả , những trải nghiệm khi hồn lìa khỏi xác của , cũng kể cho nhà .

"Được , nhắc đến đồn cảnh sát, chúng cũng ghé qua đó chút . Cái đồn đường Thanh Khê , bật định vị ." Lan Hà : "Tôi nộp cái 'Kim Môn Khảm' , sẵn tiện mượn ít giấy —— Y Bình, lên ghế ?"

Thiết kế hàng ghế của chiếc xe là một khối liền mạch, chỉ một cái bệ tì tay ở giữa. Ngay lúc đó, giọng thều thào, u uất của Y Bình vang lên: "Không ..."

Lan Hà vội giải thích: "Lá gan nó bé lắm, chắc là nó thấy phía ... đông quá."

Tống Phù Đàn: "??"

Đông... ?

Nếu cả hai đều thấy quỷ, chắc Tống Phù Đàn tưởng đang truyện kinh dị kiểu: "Thang máy đầy nên ", dù thực tế chỉ một .

"Tôi đang tính rước Y Bình về làm bảo gia tiên (tiên nhân giữ nhà), coi như nuôi một ông nhím..." Lan Hà thoáng chút phấn khích. Đây là đầu tiên thành thật chia sẻ chuyện của với một ngoài gia đình. Cảm giác mấy chuyện "âm phủ" thế thật sự khác lạ, hề thấp thỏm như từng lo sợ.

 

Loading...