Trí nhớ nói với tôi, nhà tôi chỉ có ba người. Nhưng sâu trong lòng, có thứ gì đó sắp trào ra. Tôi theo bản năng đi gõ cửa nhà ông lão hàng xóm đối diện. Ông ấy nhìn tôi với vẻ tò mò: "Có chuyện gì vậy cô gái?"
Tôi suy nghĩ một lúc, cẩn thận hỏi: "Mặc dù câu hỏi hơi kỳ lạ nhưng cháu vẫn muốn hỏi ông một chút. Nhà cháu có mấy người ạ?"
Ông lão nghĩ tôi bị điên, giọng điệu đầy thương hại: "Nhà cháu chỉ có ba người thôi."
Tôi lơ mơ trở về nhà, lại nhìn thấy một cánh cửa hé mở. Theo bản năng đẩy cửa ra, chỉ thấy đó là một phòng chứa đồ, chất đầy những thứ lộn xộn. Trong góc khuất của trí nhớ, có một bóng hình thoáng qua, nhưng không kịp nhìn rõ. Tôi bước vào phòng, tại sao lại cảm thấy căn phòng này, vốn dĩ không nên như thế này?
Đột nhiên, tôi dừng lại. Ở một góc khuất trong phòng, phát ra một tiếng "cạch" nhẹ. Dường như sàn nhà bị rỗng. Tôi cúi người xuống, móc vào mép sàn gỗ nhẹ nhàng nhấc lên. Lập tức nín thở. Đó là một hộp quà được gói ghém vô cùng tinh xảo. Đầu dây ruy băng hình con bướm rất dài, là cách tôi thường gói quà. Nhưng tại sao tôi lại không nhớ ra? Là tặng cho ai vậy?
Tôi mở hộp quà ra xem, bên trong là một mặt dây chuyền hình chim bằng pha lê. Sống động như thật, như sắp sửa vỗ cánh bay lên. Tôi vô thức giơ mặt dây chuyền lên, nhìn dưới ánh mặt trời. Nhưng đột nhiên mở to mắt. Ánh nắng xuyên qua mặt dây chuyền hình chim pha lê, chiếu bóng lên tường. Dường như là hai cô gái đang dựa vào nhau. Là ai? Là tôi!
Đầu tôi đau như búa bổ. Những ký ức mơ hồ cố gắng phá vỡ cánh cửa. Một vài hình ảnh xen lẫn nhau hiện lên. Tôi đang thiết kế hình dáng mặt dây chuyền. Tôi tự tay gói quà. Tôi lén giấu quà dưới sàn nhà lỏng lẻo, đó là "sàn nhà bí mật" mà chỉ có tôi và chị biết!
Chị! Tôi có một người chị gái!
18
Tôi như phát điên chạy ra khỏi nhà, chạy về phía căn cứ. Trên đường đi, tôi lẩm bẩm như người mất hồn: "Tôi có một người chị gái, đừng quên. Tôi không muốn quên. Tôi không thể quên chị."
Tôi xông vào cổng căn cứ: "Tiểu Bàng! Hỏa Sài!"
Hai người nghe thấy tiếng liền đi ra: "Sao vậy?"
Tôi nắm chặt lấy họ, vẻ mặt thất thần: "Tớ có một người chị gái, đúng không?!"
Hai người vẻ mặt khó hiểu: "Hả? Cậu không phải là con một sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/khuong-nu/chuong-9.html.]
Tôi bàng hoàng. Tôi biết mình nhất định có một người chị gái. Nhưng tại sao mọi người đều không nhớ? Tại sao lại xóa bỏ chị ấy khỏi thế giới này...
Tôi vùi mặt vào tay, khóc nấc lên đau đớn. Một lúc sau, hai bàn tay đưa ra, nắm lấy cổ tay tôi. Tôi ngẩng đầu lên. Vương Tiểu Bàng và Hỏa Sài đang nhìn tôi. Chắc chắn họ coi tôi là kẻ điên rồi...
Một lúc lâu sau, họ mỉm cười nói với tôi: "Được rồi, Thẩm Viên, cậu có một người chị gái." "Chỉ cần cậu nói, bọn tớ sẽ tin." "Đừng sợ, bọn tớ sẽ ở bên cậu."
19
Cái gọi là quái thai, chẳng qua là không hòa hợp với thế giới. Nhưng ai nói quái thai không thể là kẻ thù của cả thế giới chứ?
Tiểu Bàng và Hỏa Sài luôn ở bên tôi. Mỗi khi ký ức của tôi sắp bị phong ấn lại, họ lại kiên định nói với tôi: "Thẩm Viên, cậu có một người chị gái." "Cậu yêu chị ấy hơn cả sinh mạng của mình."
Tôi tìm thấy cặp sách của mình ở căn cứ. Bên trong có một miếng ngọc bội, kèm theo một tờ giấy nhắn của tôi: [Di vật duy nhất, không thể để cha mẹ phát hiện, tạm thời cất giữ ở đây.]
Tôi lại đeo ngọc bội vào cổ. Cha mẹ tối qua đã kiểm tra trên người tôi rồi, chắc sẽ không kiểm tra lại nữa.
Tôi còn tìm thấy một món quà khác. Người tặng là Chu Ninh Hoa. Bên trong là một chú gấu bông mặc áo cử nhân, đội mũ cử nhân. Trên áo còn thêu bốn chữ [Đại học Bắc Kinh]. Ngoài ra, còn có một bức thư tôi viết cho chính mình: [22/3, Nguyệt Phá Nhật. Chị nói, phải nhìn thấy chính mình. Chị nói, đừng quên chị ấy. Nhớ kỹ, phá hủy Thi Khám của Khương Nữ.]
Cụ của Hỏa Sài đã bế quan, nghe nói ông ấy đã đợi được đến lôi kiếp cuối cùng. Nhưng trước khi bế quan, ông ấy đã dặn Hỏa Sài nhắn lại cho tôi vài câu: "Từ xưa đạo có ba ngàn. Nhưng nếu khó thấy rõ bản thân. Thì đạo, có đáng là gì?"
20
Tranh thủ lúc cha mẹ chưa phát hiện, tôi vội vàng về nhà. Điều bất ngờ là, hai ngày liên tiếp họ đều không về nhà. Cho đến sáng ngày Nguyệt Phá Nhật. Cha mẹ trở về với vẻ mệt mỏi. Mẹ vừa vào cửa đã nhìn tôi chằm chằm hỏi: "Viên Viên, con còn nhớ Nhất Xu không?"
Dường như bà ta chắc chắn rằng tôi đã không còn nhớ nữa, chỉ muốn xác nhận lại. Nhưng tôi lại nói một cách bất ngờ: "Nhớ chứ."
Ngay khi sắc mặt cha mẹ thay đổi, tôi nhún vai: "Bách lậu phùng nhất xu. Câu này của Tô Thức mà."
Cha mẹ thở phào nhẹ nhõm, trên mặt nở nụ cười kỳ quái: "Có thể đến Thi Khám của Khương Nữ rồi."