Không Đủ Tiền Mua Sữa, Đành Tìm Tới Ba Của Nhóc Con - 5
Cập nhật lúc: 2026-05-03 03:25:33
Lượt xem: 416
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẫn Tuế vốn tưởng gặp Lục tổng chắc đến năm tao bảy tiết nào đó, ai dè ngay khi định ném nhóc lên giường để nhóc tự sinh tự..... , để nhóc tự chơi một , thì "tầng " vang lên tiếng gõ cửa.
Mẫn Tuế bảo nhóc ngoan ngoãn đợi giường, còn thì xỏ dép lê lạch bạch xuống lầu, mở cửa thấy Lục tổng.
"Rầm" một tiếng, Mẫn Tuế đóng sầm cửa .
Đệt? Sao Lục Nhiên Trí đến đây? Chẳng lẽ để bắt và nhóc dọn qua đó mà dẫn cả đội giải tỏa đến đe dọa ?
Mẫn Tuế nghĩ thầm, đợi , ban nãy biểu diễn cho Lục Nhiên Trí xem thế nào là đóng sầm cửa mặt ?
Lục Nhiên Trí ngoài cửa, thấy cửa hé một khe nhỏ, Mẫn Tuế thò đầu , hỏi nhỏ: "Lục tổng, đến đây?"
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Mẫn Tuế mở khe cửa rộng thêm một chút, thấy bên cạnh và lưng Lục Nhiên Trí ai, chút tò mò: "Lục tổng, một thôi ?"
Lục Nhiên Trí bất lực con rùa nhỏ , đưa tay đẩy đẩy cái đầu của , : "Vào trong ."
"Ồ." Mẫn Tuế mở cửa cho Lục Nhiên Trí , khi đóng cửa thì lướt qua , chạy lên lầu bế nhóc xuống.
Lục Nhiên Trí đang quan sát căn phòng , thấy Mẫn Tuế bế nhóc xuống liền hỏi: "Sau khi về vẫn luôn sống ở đây ?"
" ." Mẫn Tuế đặt nhóc xuống, vỗ vỗ m.ô.n.g nhỏ của nhóc.
Lục Nhiên Trí mới xuống sofa, nhóc lạch bạch chạy tới. Nhóc vẫn nhớ là ba lớn, tới vui vẻ chia sẻ đồ chơi của cho ba lớn cùng chơi.
Cậu nhóc leo lên sofa, khoanh đôi chân ngắn ngủn cạnh Lục Nhiên Trí, bắt đầu chơi đồ chơi một cách nghiêm túc.
Mẫn Tuế định rót cho Lục Nhiên Trí ly nước, kết quả phát hiện trong nhà dường như cốc dùng một . Nghĩ ngợi một lát, bới trong đống đồ ăn vặt của nhóc một hộp sữa, đặt mặt Lục Nhiên Trí.
Sữa thông minh ngôi Q.Q.
Lục Nhiên Trí hộp sữa: "?"
Mẫn Tuế bình tĩnh : "Có mà. Chỗ còn dư cốc nữa, Lục tổng cứ tạm bợ uống sữa , sữa nhóc thích uống lắm đấy."
Cậu nhóc thấy hộp sữa đặt bàn, m.ô.n.g nhỏ nhổm về phía định đưa tay lấy, ngay đó một đôi bàn tay mạnh mẽ bế ngược trở .
Cậu nhóc ngơ ngác Lục Nhiên Trí.
Mẫn Tuế thảm, đẩy hộp sữa xa một chút, với nhóc: "Con mới uống một hộp , uống nhiều nữa."
"Ba ba....." Cậu nhóc ba nhỏ với vẻ mặt tội nghiệp.
Mẫn Tuế: "Gọi ba cũng vô ích thôi."
Lục Nhiên Trí màn tương tác của hai ba con lớn nhỏ , trong mắt lóe lên một tia .
Cậu nhóc cái hình nhỏ nhắn , lưng về phía ba nhỏ, biểu thị đang vui.
Mẫn Tuế phớt lờ sự vui của con trai, sang hỏi Lục Nhiên Trí: "Lục tổng, tìm việc gì ?"
Chưa đợi Lục Nhiên Trí trả lời, Mẫn Tuế tung một câu hỏi khác: "Anh làm sống ở đây ? Tôi nhớ là hề để danh mảnh giấy nhỏ nào trong văn phòng mà."
Lục Nhiên Trí: "..........." Hắn vô cảm Mẫn Tuế.
Mẫn Tuế: "Ok im miệng, ."
"Cho điều tra." Lục Nhiên Trí giữ lấy nhóc đang cố leo xuống sofa, thật với Mẫn Tuế.
Mẫn Tuế "ồ" một tiếng, rõ ràng là mấy hứng thú với cách thức điều tra .
Mẫn Tuế thấy vẻ mặt chút căng thẳng của Lục Nhiên Trí liền : "Lục tổng, cần căng thẳng thế , nhóc đầu leo trèo như thế, là tay lão luyện . hả Mẫn Diệc?"
Cậu nhóc ba nhỏ gọi tên cúng cơm của , cái đầu nhỏ Mẫn Tuế: "Ba ba?"
Mẫn Tuế mở mắt dối: "Anh xem, con trai cũng bảo đúng kìa."
Lục Nhiên Trí: "........" Hắn lẽ đoán khi lớn lên Mẫn Diệc sẽ tính cách thế nào .
Cậu nhóc thích ba nhỏ, cũng thích nhất là rúc lòng ba nhỏ. Mẫn Diệc nhỏ sờ sờ cái túi nhỏ của , loay hoay một hồi lâu mới móc một viên kẹo trái cây, đó đưa tay về phía Lục Nhiên Trí, mở lòng bàn tay , viên kẹo màu cam gọn trong đó.
"Ba ba, ăn." Cậu nhóc Lục Nhiên Trí .
Mẫn Tuế ngẩn ngơ viên kẹo trong tay nhóc, hỏi: "Mẫn Tiểu Diệc, con lấy kẹo trái cây đấy?"
Cậu nhóc nghĩ ngợi : "Dì... cho ba ba và... nhóc nhóc!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/khong-du-tien-mua-sua-danh-tim-toi-ba-cua-nhoc-con/5.html.]
Mẫn Tuế khả năng hiểu ngôn ngữ của con trai nhất định, : "Dì Triệu cho con ?"
" ạ!" Cậu nhóc gật gật cái đầu nhỏ, đó móc từ trong túi một viên kẹo màu hồng đặt tay ba nhỏ.
Mẫn Tiểu Diệc ba nhỏ, ba lớn, gật gật đầu : "Ăn kẹo, nhóc nhóc... ngon."
Con trai , là kẹo ngon chứ con ngon ....... Mẫn Tuế bất lực, hệ thống ngôn ngữ của nhóc đúng là cần tiếp tục thiện .
Lục Nhiên Trí vẻ mặt bất lực mặt Mẫn Tuế, nhóc đang mong chờ , hề do dự nhận lấy viên kẹo từ bàn tay mềm mại của con trai.
"Cảm ơn con." Lục Nhiên Trí đưa tay xoa xoa đầu nhóc.
Mắt nhóc sáng lên, dậy, lạch bạch đến mặt Lục Nhiên Trí, đưa tay đòi ba lớn bế: "Ba ba?"
Lục tổng tối qua thức trắng đêm để học các cuốn "Một trăm phương pháp nuôi dạy con ", "Dạy bạn cách làm một ba ", "Ba mươi sáu kế của ba ", tự cảm thấy hiểu thế nào mới là một ba đạt chuẩn.
Lục Nhiên Trí bế nhóc đặt lên đùi cho ngay ngắn.
Cậu nhóc khịt khịt mũi, mùi hương ba lớn thật dễ chịu, cũng dễ chịu y như ba nhỏ .
Mẫn Tuế chống cằm màn tương tác của hai ba con, thầm nghĩ Lục Nhiên Trí cũng tuyệt tình như mạng vẫn .
Điều Mẫn Tuế là, chỉ vì Mẫn Diệc là con trai của , quan hệ huyết thống chí với , chứ nếu là đứa trẻ nhà khác mà làm thế , Lục Nhiên Trí sẽ chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Cái sự tiêu chuẩn kép xem khá nghiêm trọng.
Mẫn Tuế đợi một hồi lâu mới nhớ Lục Nhiên Trí vẫn trả lời câu hỏi ban nãy của : "Lục tổng, vẫn đến đây để làm gì mà?"
Lục Nhiên Trí đang bế nhóc, Mẫn Tuế hỏi liền đáp: "Chuyện hôm qua hỏi , đến câu trả lời."
Mẫn Tuế thấy lạ, : "Cái gọi điện thoại trực tiếp chẳng là xong ?"
Lục Nhiên Trí im lặng một lát : "Tôi điện thoại của ."
Mẫn Tuế: ".........." Oa, thấy một chút tủi trong giọng điệu của Lục tổng kìa.
Mẫn Tuế gượng: "Thế bây giờ lưu cũng muộn."
Mẫn Tuế một tràng , trí nhớ Lục Nhiên Trí , qua một là nhớ ngay.
Lục Nhiên Trí bấm gọi máy đó, chuông điện thoại của Mẫn Tuế vang lên, khi xác nhận nhầm lẫn, Lục Nhiên Trí mới ngắt máy. Mẫn Tuế cũng tiện tay lưu điện thoại cá nhân của và để tên danh bạ là: Lục tổng.
Chuyện điện thoại giải quyết xong, Mẫn Tuế dẫn dắt câu chuyện về vấn đề hôm qua Lục Nhiên Trí . Cậu bảo: "Lục tổng, thực hôm qua lúc rời trả lời , một cũng thể chăm sóc cho nhóc."
Cậu nhóc nể mặt gật gật đầu, nghiêm túc với ba lớn: "Ba ba, ngoan."
Mẫn Tuế: "..........." Tuy con trai khen nhưng hiểu chẳng thấy vui chút nào.
Mẫn Tuế bất lực chỉnh từ ngữ của con trai: "Nhóc con , con khen ba giỏi mới đúng, chứ khen ngoan."
Cậu nhóc chớp chớp mắt, hiểu lắm sự khác biệt giữa hai từ , dùng giọng sữa : "Dì, khen nhóc nhóc... ngoan!"
, các dì khen nhóc nhiều nhất chính là từ "ngoan", nên nhóc cũng học từ nhanh nhất.
Mẫn Tuế bất lực gật đầu: "Phải , con ngoan nhất."
Sau khi dỗ dành con trai xong, Mẫn Tuế tiếp tục đối phó với Lục tổng.
Mẫn Tuế : "Lục tổng, chuyện đêm đó chỉ là một sự cố thôi, ai hai chúng làm mà lăn lộn với chứ. Cậu nhóc cũng là một sự cố, nên thấy cần lời chịu trách nhiệm với chúng . Đương nhiên, nếu thực sự chịu trách nhiệm thì cũng ngăn cản, cứ chịu trách nhiệm với nhóc là ."
Lục Nhiên Trí xong lời Mẫn Tuế liền cau mày, rõ ràng là mấy tán thành những lời .
Lục Nhiên Trí đang định mở lời thì Mẫn Tuế nhanh chân : "Lục tổng, cứ quyết định thế . Được , thôi nhé, tan họp."
Cậu nhóc cực kỳ hưởng ứng: "Họp~~!"
Lục Nhiên Trí: "..........." Một cuộc họp chỉ hai lớn cộng thêm một nhóc, dùng thời gian năm phút xong nội dung chính của cuộc họp.
Lục Nhiên Trí phát hiện , luôn cảm thấy bất lực hai lớn nhỏ , nhưng nhiều hơn cả chính là..... sự dung túng.