Không Đủ Tiền Mua Sữa, Đành Tìm Tới Ba Của Nhóc Con - 10

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:24:52
Lượt xem: 316

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thuốc bắt đầu tác dụng. Mẫn Tuế đặt bút vẽ xuống, đá văng đôi dép vật xuống giường ngáp một cái. Cậu cũng chẳng bác sĩ kê cho loại t.h.u.ố.c gì mà giờ thấy buồn ngủ cực kỳ. Vừa chạm gối là mắt nhắm tịt , chìm sâu giấc ngủ.

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Lúc tỉnh dậy cũng là mấy giờ, đầu óc cứ mê mê , một lúc mới xỏ dép xuống lầu.

 

Dưới tầng một tiếng chuyện, cả nam lẫn nữ. Mẫn Tuế ở chiếu nghỉ cầu thang giữa tầng một và tầng hai, ló cái đầu nhỏ ngó nghiêng.

 

Lục Nhiên Trí và nhóc về . Cậu nhóc đang một phụ nữ trung niên lạ mặt bế trong lòng, Lục Nhiên Trí một bên, còn chiếc sofa đối diện là một đàn ông trung niên.

 

Ai thế nhỉ? Mẫn Tuế tò mò quan sát.

 

Lục Nhiên Trí như cảm nhận điều gì, đột ngột ngẩng đầu lên tầng hai, chạm ngay ánh mắt của Mẫn Tuế.

 

Mẫn Tuế lập tức rụt đầu , định về phòng tiếp. xoay , phía vang lên tiếng bước chân lên lầu, tiếng Lục Nhiên Trí vang lên: "Tỉnh ?"

 

Mẫn Tuế khựng , hi hi , mắt đảo liên hồi : “Tôi ngủ dậy. À thì... cố ý rình mò nhé, đừng mắng ."

 

Lục Nhiên Trí buồn , tới mặt Mẫn Tuế, đưa tay chạm lên trán . Thấy còn nóng nữa, mới yên tâm.

 

"Ba đang ở , em xuống gặp họ chút ?"

Giọng Lục Nhiên Trí mang ý thăm dò. Hắn hề ép buộc Mẫn Tuế xuống gặp ba , nếu , sẽ tìm đại một lý do để giải thích với ông bà.

 

"Nếu gặp thì ?" Mẫn Tuế cẩn thận hỏi.

 

"Thì xuống. Anh sẽ bảo em khỏe, đang nghỉ ngơi." Lục Nhiên Trí đáp.

 

Mẫn Tuế suy nghĩ một lát hỏi: "Nếu họ thích và Mẫn Diệc, họ đuổi chúng khỏi nhà ?"

 

Ba Mẫn Tuế mất từ lúc mới bốn tuổi, đó gửi viện mồ côi. Nhiều năm sống trong đó khiến quên mất việc chung sống với ba là như thế nào, vả đó còn là ba của Lục Nhiên Trí nữa.

 

"Không , họ hiền lắm." Lục Nhiên Trí xoa gáy .

 

Mẫn Tuế do dự một hồi, cuối cùng gật đầu.

 

Lục Nhiên Trí nắm lấy tay . Mẫn Tuế ngẩn , xuống bàn tay hai đang đan , một lúc mới : "Anh cũng cần nắm tay thế ."

 

"Ngoan nào."

 

Lục Nhiên Trí buông tay, cứ thế dắt Mẫn Tuế xuống lầu.

 

Mẫn Tuế: "........"

 

Thôi , im miệng là chứ gì.

 

Ba Lục đồng loạt ngẩng đầu, thấy con trai dắt tay một trai trẻ xuống, trong lòng hai khỏi thoáng kinh ngạc.

 

"Ba, , đây là Mẫn Tuế, là ba của Mẫn Diệc."

 

Lục Nhiên Trí giới thiệu Mẫn Tuế với ba , sang giới thiệu với : "Tuế Tuế, đây là ba , em cũng thể gọi là ba ."

 

Lần chỉ ba Lục mà ngay cả Mẫn Tuế cũng sốc tận óc Lục Nhiên Trí. Đại ca ơi, câu của ý nghĩa gì hả?

 

"Ba , con dự định tháng sẽ đăng ký kết hôn với Tuế Tuế." Lục Nhiên Trí tiếp tục tung bom.

 

Mẫn Tuế, nhân vật chính trong câu chuyện bày tỏ: Ủa chuyện gì hết ?

 

Gương mặt Lục Nhiên Trí vẫn thản nhiên, cứ như thể câu đó chỉ đơn giản là "Con ăn cơm " .

 

Mẫn Tuế nuốt nước bọt, cái của ba Lục, nhỏ giọng xích gần phía Lục Nhiên Trí một bước nhỏ, biểu cảm chút bất an: "Cháu chào chú, dì ạ."

 

Thấy vẻ khép nép của Mẫn Tuế, ba Lục , tự hỏi liệu làm đứa nhỏ sợ .

 

"Mẫn Tuế ? Chào con. Nghe Nhiên Trí con ốm, giờ đỡ hơn ?" Mẹ Lục hỏi bằng giọng dịu dàng.

 

Mẫn Tuế gật đầu: "Dạ đỡ nhiều ạ, con cảm ơn dì."

 

Cậu nhóc thấy ba nhỏ đến thì vui lắm, vươn đôi tay múp míp : "Ba ba, bế!"

 

Mẫn Tuế nhóc, Lục Nhiên Trí, cuối cùng hỏi : "Tôi bế nhóc ?"

 

"Được, sợ lây bệnh cho nhóc ." Lục Nhiên Trí bóp nhẹ gáy Mẫn Tuế, mềm mềm, cảm giác thích tay.

 

Nghe , Mẫn Tuế mới tiến tới đón lấy nhóc từ tay Lục, đó xuống một bên, giữ cách hai chỗ với bà.

 

Lục Nhiên Trí xuống ngay giữa, gần như dính sát Mẫn Tuế.

 

Mẹ Lục im lặng cảnh đó, thầm nghĩ con trai và con dâu tương lai "kỳ thị" ?

 

Mẫn Tuế nghiêng đầu, ghé sát Lục Nhiên Trí nhỏ: "Tôi sợ lây bệnh cho ."

 

Lục Nhiên Trí gật đầu tỏ ý hiểu, nhưng vẫn lên tiếng an ủi: "Không , em đừng gò bó quá."

 

Mẫn Tuế ôm nhóc mềm mại thơm tho trong lòng, : "Tôi sợ họ sẽ thích nhóc, dù cũng chỉ là..."

Nói đến đây im lặng, nhưng Lục Nhiên Trí hiểu ý .

 

Cậu và là vì sự cố mà lăn lộn giường, nhóc cũng là một sự cố mà mang thai, thế nào thì cũng kiểu "danh chính ngôn thuận" cho lắm.

 

Lục Nhiên Trí thở dài, : "Đừng sợ, thích là ."

 

Nghe , Mẫn Tuế trợn tròn mắt đầy vẻ thể tin nổi.

 

"Cả em và con, đều thích." Lục Nhiên Trí .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/khong-du-tien-mua-sua-danh-tim-toi-ba-cua-nhoc-con/10.html.]

Mẫn Tuế sốc đến mức thốt nên lời, cần uống t.h.u.ố.c mà là Lục Nhiên Trí đúng ?

 

Ngay lúc Mẫn Tuế định gì đó thì một tiếng khục khặc ho vang lên, lập tức ngay ngắn, mắt thẳng, tai chuyện thế gian, dáng vẻ ngoan hiền ai bằng.

 

Lục Nhiên Trí: "........"

 

Họ cứ ngỡ nhỏ lắm, nhưng vẫn Lục thấy hết. Còn ba Lục ở sofa bên thì rõ con trai và trai gì.

 

Mẫn Tuế định trộm Lục một cái, kết quả liếc mắt đ.â.m sầm ánh mắt bà, Lục cũng đang .

 

Mẫn Tuế: "........"

 

Cậu nhóc trong lòng ba nhỏ, cầm món đồ chơi tự chơi một cực kỳ vui vẻ.

 

Mẫn Tuế thấy bốn lớn cộng một đứa nhỏ trong phòng khách mà khí im lặng thế thì bất thường quá, đang định mở lời phá vỡ bầu khí thì nhanh hơn .

 

"Ba , hai tới đây?"

 

Ba Lục cũng mới tới, sofa kịp ấm chỗ, Lục thấy Mẫn Diệc siêu cấp ngoan ngoãn đang tự chơi một .

 

Mẹ Lục cái đầu tiên thấy đứa nhỏ đường nét giống con trai , cái thứ hai là chốt luôn chắc chắn đây là con của Lục Nhiên Trí . Lục Nhiên Trí còn kịp hỏi ba đột ngột ghé qua thì thấy Mẫn Tuế đang ló đầu trộm cầu thang.

 

Bị Mẫn Tuế làm xao nhãng nên giờ mới nhớ để hỏi.

 

"Thì qua thăm con thôi mà."

 

Mẹ Lục với con trai nhưng mắt cứ liếc về phía Mẫn Tuế. Đường nét đứa bé cũng vài phần giống Mẫn Tuế, là đứa nhỏ đúng là con của hai đứa

 

" nếu ba đột ngột qua đây, con định cho ba chuyện của con và Tuế Tuế ?"

 

Đã gọi là Tuế Tuế luôn ... Mẫn Tuế thầm nghĩ chắc họ sẽ đuổi nhóc ngoài nhỉ.

 

"Không ạ, con vốn định tìm lúc nào đó thích hợp sẽ với ba ." Lục Nhiên Trí đáp.

 

Ba Lục riêng một sofa lên tiếng: "Cụ thể tháng hai đứa định ngày nào đăng ký?"

 

Lục Nhiên Trí đang định trả lời thì thắt lưng ai đó chọc một cái. Lực thì con trai , chỉ thể là Mẫn Tuế thôi.

 

Đợi Lục Nhiên Trí đầu , Mẫn Tuế mới : "Này, còn đồng ý nha, hỏi ý kiến bao giờ ?"

 

Lục Nhiên Trí trả lời , chỉ bóp nhẹ bàn tay chọc , tiếp tục với ba: "Vẫn định ngày ạ, khi nào quyết định con sẽ báo với ba ."

 

Ba Lục gật đầu.

 

Tiếp đó là Lục, cách một Lục Nhiên Trí, bà dùng giọng điệu thiết hỏi Mẫn Tuế năm nay bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, thích ăn gì, là những chuyện gia đình thường nhật. Bà hề hỏi Mẫn Tuế quen con trai như thế nào, cũng gặng hỏi đến cùng chuyện của Mẫn Diệc.

 

Qua vài câu, Mẫn Tuế cũng dần thả lỏng. Chỉ cần đuổi nhóc thì chuyện gì cũng dễ .

 

Mẫn Tuế còn nghĩ bụng, nếu đuổi thì cũng đừng đuổi bây giờ, ít nhất đợi thuê nhà cái .

 

Nếu Lục Nhiên Trí mà Mẫn Tuế đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ tức c.h.ế.t mất.

 

Ba Lục ăn trưa xong thì về. Trước khi , Lục còn bảo Mẫn Tuế lúc nào rảnh thì đến chỗ bà và ba Lục ăn cơm.

 

Mẫn Tuế bế nhóc lia lịa.

 

Mẹ Lục còn dặn nếu Lục Nhiên Trí bắt nạt và Tiểu Bảo thì cứ bảo bà, bà sẽ dạy dỗ .

 

Mẫn Tuế nhóc trong lòng, thầm nghĩ: Con trai ơi, con thêm một biệt danh (Tiểu Bảo) nữa đấy.

 

Ba Lục gì nhiều với Mẫn Tuế, chỉ vỗ vai Lục Nhiên Trí một cái, dặn: "Chăm sóc cho ."

 

Cái chữ " " cũng là ám chỉ ai.

 

Lục Nhiên Trí gật đầu: "Con sẽ làm ạ."

 

Ngay khi ba Lục khuất, thiết lập "trai ngoan" của Mẫn Tuế lập tức bay màu.

 

"Lục Nhiên Trí, giải thích cho rõ coi, đăng ký kết hôn với hồi nào? Sao thể lừa ba như thế, sống tâm gì hết."

 

Mẫn Tuế giơ một ngón tay, run rẩy chỉ mặt .

 

Lục Nhiên Trí kéo ngón tay xuống: "Tuế Tuế, chịu trách nhiệm với hai ba con."

 

Mẫn Tuế bĩu môi, gạt tay lùi một bước: "Có gì mà chịu trách nhiệm, một cũng thể chăm sóc cho bản nhóc mà. Hai năm qua chẳng vẫn tự lo đó ."

 

Lục Nhiên Trí thở dài, vươn tay ôm cả Mẫn Tuế và nhóc lòng, : "Giờ khác ."

 

Mẫn Tuế lầm bầm: "Có gì mà khác chứ."

 

"Em là ba của Diệc Diệc, lúc em là duy nhất nhóc thể dựa , nhưng em thì ai." Lục Nhiên Trí xoa đầu : "Anh hy vọng từ giờ trở , Diệc Diệc thêm một để dựa , và cả em nữa, cũng một để tựa vai."

 

Nghe xong những lời , Mẫn Tuế im lặng lâu, đang nghĩ gì.

 

Một hồi lâu , giọng lý nhí của Mẫn Tuế vang lên: "Anh thấy mệt ?"

 

Lục Nhiên Trí khẽ nhíu mày.

 

Mẫn Tuế ngẩng đầu , hỏi nữa: "Lục Nhiên Trí, thấy mệt ?"

 

Loading...