Khi Người Anh Em Bất Ngờ Trở Thành Đỉnh Lưu Màn Hình Dọc - Chương 74: "Anh ơi, ở bên em mãi mãi nhé..."

Cập nhật lúc: 2026-05-02 14:04:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Viên Bách Xuyên làm xong bữa sáng thì Lý Dương về tới nơi. Quầng thâm mắt trông còn nặng nề hơn hôm qua, đầu tóc cũng bù xù rối rắm.

"Về đúng lúc thế, ăn ." Vừa Viên Bách Xuyên đặt bát mì của lên đảo bếp, xoay tiếp tục vặn mở bếp ga.

Lý Dương cũng chẳng thèm khách sáo, cầm đũa lên gắp một đũa rõ to và miệng, "Túc Vọng ?"

"Tối hôm qua gặp ác mộng suốt cả đêm, mới ngủ say một lúc thôi." Viên Bách Xuyên thở dài thườn thượt, "May mà trạng thái tinh thần hơn mấy hôm nhiều... Mấy ngày nay sắp dọa cho bay hồn bạt vía ."

Lý Dương cũng thở dài thườn thượt hùa theo, cắm cúi tiếp tục lùa mì miệng.

Viên Bách Xuyên ánh mắt đờ đẫn của Lý Dương, bèn rót một ly nước đẩy qua: "Tối nay với Túc Vọng sẽ qua bệnh viện, cứ nghỉ ngơi vài ngày . Túc Vọng khôi phục , mấy ngày tới và dì Thư sẽ phiên túc trực là ."

Động tác gắp mì của Lý Dương chợt khựng . Cậu ngước mắt lên Viên Bách Xuyên, ánh mắt phần đờ đẫn, tựa như vẫn kịp tiêu hóa những gì thấy. Phải mất vài giây mới nhếch mép, để lộ một biểu cảm khó mà gọi là nụ , thốt một câu cộc lốc chẳng đầu chẳng đuôi với âm lượng vô cùng nhỏ:

"Thôi bỏ ... đ.á.n.h mất những bạn quan trọng thêm một nào nữa."

Câu thốt quá đỗi đường đột. Viên Bách Xuyên trầm mặc quan sát , gặng hỏi thêm, chỉ gật đầu, xoay thả một nắm mì sợi trong nồi nước dùng: "Biết , tùy ."

Hai im lặng dùng xong bữa sáng. Lý Dương lập tức xoay ngã uỵch một cái úp sấp mặt xuống sô pha. Cậu vùi mặt nệm, cất giọng rầu rĩ hỏi: "Bên phía dự án chốt xong kịch bản , tiền nong rót xuống là thể khởi động ngay . Bên chỗ sếp Trâu tính toán ?"

"Bên sếp Trâu bảo xem ba mươi phần trăm kịch bản phần đầu," Viên Bách Xuyên nhíu mày Lý Dương nay mở nổi mắt lên: "Cậu cứ ngủ một giấc , tỉnh dậy bàn tiếp."

Thế nhưng Lý Dương xua tay, trở dậy: "Ngủ cái rắm, đầu óc giờ đang rối tung rối mù lên đây . Cứ chốt xong chuyện dự án với ."

Viên Bách Xuyên cũng phản đối. Anh về phòng lấy máy tính xách tay, mở file tài liệu . Hai bắt đầu trao đổi nhanh gọn về tiến độ thúc đẩy các mốc thời gian quan trọng cũng như những rắc rối thể vấp . Tốc độ cực nhanh, nội dung thẳng trọng tâm, cố gắng đẩy nhanh tiến độ nhất thể.

Giải quyết xong xuôi những vấn đề cấp bách nhất, Lý Dương đưa tay day day ấn đường, cả gần như sắp tuột khỏi ghế sô pha dài xuống sàn nhà.

Lý Dương dường như thở phào nhẹ nhõm, dường như càng mệt nhọc hơn. Cậu ngả lưng , nhắm mắt , "Nếu như bên sếp Trâu chịu đầu tư, tính toán đây?"

Viên Bách Xuyên với lấy bao t.h.u.ố.c lá ném sang cho Lý Dương.

"Dự án vẫn đề xuất là nên kéo thêm nhà đầu tư. Tự bỏ tiền túi là hạ sách nhất. Sớm muộn gì chúng cũng thông qua các dự án để tạo dựng lòng tin với bên cấp vốn. Nếu như chỗ sếp Trâu đến , sẽ đến đ.á.n.h tiếng hỏi thử chị Hồng. Chị mấy hôm đ.á.n.h tiếng ngỏ ý hợp tác với . Hơn nữa, chị ơn tri ngộ với , lôi kéo chị chung thuyền cũng chuyện ."

"Cậu cứ tự liệu mà làm." Lý Dương châm một điếu thuốc, "Cố gắng chốt sổ dự án Tết dương lịch nhé, Tết dương lịch Đông Bắc một chuyến, ... thăm một bạn."

"Không thành vấn đề."

Nửa ngày tiếp theo, Lý Dương gắng gượng xốc tinh thần, cùng Viên Bách Xuyên xử lý nốt vài việc lặt vặt. Mãi cho đến tận đầu giờ chiều khi Túc Vọng thức giấc, hai bọn họ mới xem như thở phào nhẹ nhõm một chút.

Viên Bách Xuyên gọi đồ ăn ngoài, ba im lặng dùng bữa. Cơm nước xong xuôi, Lý Dương rốt cuộc cũng chống đỡ nổi nữa, lảo đảo bước về phòng ngủ bù.

Túc Vọng xem giờ, hãy còn ba bốn tiếng đồng hồ nữa trời mới sập tối.

"Anh Xuyên, cũng chợp mắt một lúc , lát nữa đến giờ em sẽ gọi ." Túc Vọng đương nhiên rõ Viên Bách Xuyên tối qua gần như thức trắng đêm. Mỗi giật tỉnh giấc vì ác mộng, đều thể cảm nhận bàn tay của Viên Bách Xuyên đang vỗ về an ủi lưng .

"Được." Viên Bách Xuyên đồng ý dứt khoát, quả thực là mệt rã rời .

Viên Bách Xuyên dắt tay Túc Vọng trở về phòng ngủ. Anh tìm một tư thế thoải mái rúc hõm cổ , gần như ngay khoảnh khắc nhắm mắt chìm luôn giấc ngủ.

Túc Vọng liếc chiếc điện thoại đặt tít tủ đầu giường, Viên Bách Xuyên đang dùng cả tay lẫn chân bám dính lấy , cuối cùng vẫn quyết định im bất động.

Thế nhưng trong phòng ngủ tĩnh lặng quá, tâm trí Túc Vọng bất giác thả trôi, cứ nghĩ mãi về hình ảnh Túc Dương m.á.u me đầm đìa gọn trong vòng tay . Nghĩ về Túc Dương hai mắt đỏ hoe van xin đừng trốn tránh em năm ngoái, và cả Túc Dương lóc cầu xin ôm em thêm một nữa đúng ngày sinh nhật mười tám tuổi của .

Trước ngày hôm đó, Túc Vọng từng mường tượng sự ỷ của Túc Dương dành cho mãnh liệt đến nhường .

Thế nên cái lúc em ngửa khuôn mặt căng thẳng hề hề lên, dõng dạc tuyên bố sống cả đời với , Túc Vọng chỉ cảm thấy thật nực .

Ban đầu Túc Vọng còn thể bình tĩnh giải thích với Túc Dương rằng sớm muộn gì hai em cũng sẽ xây dựng gia đình riêng. Nào ngờ xong câu đó Túc Dương liền bùng nổ, gào thét chất vấn Túc Vọng tại thà tìm ngoài chứ chịu gắn bó cả đời với .

Hôm đó hai cãi một trận kịch liệt, giọng điệu Túc Vọng gay gắt. Cãi vã đến cuối cùng, Túc Vọng ném một câu "Chúng em ruột!", bỏ biệt tăm biệt tích suốt cả một mùa hè chẳng thèm vác mặt về nhà.

Mãi cho đến một ngày gọi điện bảo nhớ , Túc Vọng mới miễn cưỡng lếch thếch mò về, kết quả là ở nhà chỉ mỗi Túc Dương.

Túc Vọng vẫn còn nhớ như in Túc Dương ngày hôm đó ngoan ngoãn đến lạ thường, cứ lẽo đẽo chạy lăng xăng theo m.ô.n.g , châm rót nước. Hai em mười tám năm nay từng xa lâu đến . Nhìn cái bộ dạng đó của em trai, Túc Vọng rốt cuộc vẫn mềm lòng, nét mặt mới giãn đôi chút.

Thế nhưng Túc Dương thấy sắc mặt lên, đôi mắt tuyệt liền sáng rực rỡ, thốt cái câu mà Túc Vọng thấy nhất: "Anh ơi, em thể thiếu . Hai chúng sống với cả đời thì cơ chứ?"

Chẳng gì bất ngờ, hai em nổ một trận cãi vã.

Trận cãi vã còn dữ dội hơn , bao nhiêu lời sát thương cứ thế thi buông khỏi miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/khi-nguoi-anh-em-bat-ngo-tro-thanh-dinh-luu-man-hinh-doc/chuong-74-anh-oi-o-ben-em-mai-mai-nhe.html.]

Cãi đến cuối cùng, Túc Dương đến mức mặt mũi tèm lem nước mắt, cứ lẩm bẩm lặp lặp : "Em chỉ trai mãi mãi ở bên cạnh em, em cơ chứ?!"

Túc Vọng bộ dạng ngoan cố bảo thủ của em trai, một ngọn lửa tà ập tới, bèn chẳng kiêng dè gào lớn: "Túc Dương! Em mau trưởng thành lên ! Sớm muộn gì chúng cũng cuộc sống của riêng ! Em thể dựa dẫm cả đời !"

Túc Dương nấc lên từng hồi, thở nghẹn ngào khó khăn. Em ngước khuôn mặt giàn giụa nước mắt lên, , dường như rốt cuộc cũng chịu khuất phục phận, nức nở : "Được... em sẽ trưởng thành. Anh ơi, ... ôm em... giống như hồi nhỏ ?"

Túc Vọng lúc đó đang trong cơn thịnh nộ, cảm thấy em trai thật sự là hết t.h.u.ố.c chữa , chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, cứ thế sập cửa bỏ một mạch.

Cậu của lúc bấy giờ hề , Túc Dương nộp đơn xin một trường đại học ở nước ngoài. Hai em thậm chí còn chẳng lấy một lời chào tạm biệt t.ử tế.

Kể từ dạo đó, Túc Dương ròng rã suốt bốn năm trời hề về nước.

Viên Bách Xuyên trong lòng tựa hồ cảm nhận cảm xúc của Túc Vọng đang gợn sóng nhấp nhô, bèn lầu bầu một tiếng ôm siết lấy chặt hơn nữa. Bị siết chặt một cái, Túc Vọng mới sực tỉnh khỏi dòng hồi ức. Cậu cố gắng điều chỉnh nhịp thở, khẽ tì trán lên cằm Viên Bách Xuyên, cảm nhận thở đều đặn và ấm của đàn ông , cứ thế từ từ chìm giấc ngủ.

Sắc trời ngoài cửa sổ từ màu vàng vọt chuyển sang ảm đạm, cuối cùng nhuộm đen .

Thành phố lên đèn, ánh sáng neon rực rỡ len lỏi qua khe rèm cửa khép hờ, in những vệt sáng mờ ảo lên sàn phòng ngủ tranh tối tranh sáng.

Túc Vọng thức giấc, Viên Bách Xuyên vẫn giữ nguyên tư thế bám dính lấy như ban nãy. Túc Vọng rón rén nhích một chút, với tay lấy chiếc điện thoại tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị một giờ rưỡi sáng.

Có thể xuất phát .

Cậu hít sâu một , định đ.á.n.h thức Viên Bách Xuyên thì bên cạnh như linh tính, hàng mi rung rung mấy cái, tự tỉnh dậy .

Viên Bách Xuyên mở mắt, trong ánh vẫn còn vương chút ngái ngủ, nhưng nhanh lấy tiêu cự, chạm mắt với Túc Vọng.

"Đến giờ ?" Giọng vẫn khàn khàn vì ngủ dậy, nhưng cánh tay theo bản năng ôm chặt hơn một chút.

"Ừm." Túc Vọng đáp một tiếng, "Một giờ rưỡi ."

Viên Bách Xuyên gì thêm, buông lỏng cánh tay, dậy, dùng sức chà xát mặt mày để xua cơn buồn ngủ. "Anh rửa mặt cái ."

Vừa dậy thấy Túc Vọng vẫn còn ườn giường, Viên Bách Xuyên bèn vớ lấy chiếc áo len vắt lưng ghế ném qua: "Em dậy ? Định lát nữa mới ?"

Túc Vọng bĩu môi: "Tê rần hết cả , cho em nghỉ một chút."

Hai làm vệ sinh cá nhân qua loa, để tránh gây chú ý, họ cố tình mặc áo khoác phao dáng dài màu đen loại áo quen thuộc nhất ở Hoành Điếm. Túc Vọng đội thêm mũ và khẩu trang, che kín mít gần như bộ khuôn mặt.

Hành lang chung cư lúc rạng sáng vắng lặng như tờ, đèn cảm ứng liên tiếp bật sáng theo từng bước chân của họ, phụt tắt ngay khi cả hai lướt qua.

Chiếc xe bon bon rời khỏi tầng hầm đỗ xe, hòa dòng xe thưa thớt lúc tảng sáng. Phố xá thênh thang, đèn đường rọi xuống mặt đường những cái bóng trải dài, ngừng biến ảo khôn lường.

Túc Vọng tựa lưng ghế phụ, ngoảnh mặt ngoài cửa sổ, ngắm khung cảnh phố phường vun vút lùi phía . Ánh mắt ẩn vành mũ mơ hồ khó đoán.

Thỉnh thoảng, Viên Bách Xuyên liếc Túc Vọng qua gương chiếu hậu. Anh đang căng thẳng, "Lạnh ?" Viên Bách Xuyên tiện tay chỉnh nhiệt độ điều hòa trong xe lên cao hơn một chút.

Túc Vọng lắc đầu, đáp lời.

Chiếc xe chạy băng băng về phía bệnh viện. Càng tiến gần, nhịp thở của Túc Vọng dường như càng trở nên mỏng manh yếu ớt. Khi hình dáng quen thuộc của bệnh viện hiện trong tầm mắt, vẫn tránh khỏi việc để lỡ một nhịp thở.

Viên Bách Xuyên chọn một bãi đỗ xe tương đối vắng vẻ. Trước khi xuống xe, cẩn thận kiểm tra mũ và khẩu trang của Túc Vọng, xác nhận che chắn kín kẽ mới cất giọng trầm trầm: "Đi thôi."

Bệnh viện lúc nửa đêm thanh tĩnh hơn ban ngày nhiều. Dưới sảnh lớn chỉ lác đác vài nhân viên y tế trực ban và dăm ba nhà bệnh nhân đang cuộn tròn ghế ngủ gật. Ánh đèn trắng toát phần lạnh lẽo, soi rọi vạn vật hiện nguyên hình, chẳng nơi nào để lẩn khuất trốn tránh.

Hai quen đường quen nẻo thẳng đến tòa nhà khu ICU. Thang máy từ từ lên, từng con nhảy múa, mỗi một nhịp đều như gõ mạnh tim Túc Vọng.

Cửa thang máy mở , đập mắt là Thư Chỉ Thu đang chiếc ghế dài cách cửa xa, khoác hờ một chiếc áo khoác mỏng. Nghe thấy tiếng bước chân, bà ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy Túc Vọng, nụ môi bà dẫu mệt mỏi nhưng ánh lên chút khuây khỏa. Bà dậy.

"Mẹ." Túc Vọng rảo bước tới, giọng phần nghẹt ứ lớp khẩu trang.

"Cháu chào dì ạ." Viên Bách Xuyên cũng theo đó mà chào hỏi.

Thư Chỉ Thu nắm lấy tay , vỗ nhè nhẹ, ánh mắt vượt qua dừng Viên Bách Xuyên ở phía : "Đến ."

Thư Chỉ Thu gật đầu, "Mẹ hỏi y tá xong, tình hình của Tiểu Dương hôm nay định . Bác sĩ bảo ngày mai thể sẽ cân nhắc thử giảm liều lượng t.h.u.ố.c an thần xem , xem thử nó chút phản ứng tự chủ nào ."

Đôi môi đang mím chặt của Túc Vọng buông lỏng đôi chút. Cậu quàng tay ôm lấy vai , siết chặt một cái: "Mẹ vất vả ạ."

Thư Chỉ Thu hiểu ngay con lớn đây là vượt qua cú sốc : "Thật là sến súa, thằng nhóc thối ."

Loading...