Khi Nam Phụ Kiêu Căng Trở Lại Sau Ba Năm Bị Chiếm Xác - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-05-11 13:31:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"Tại bọn họ cướp em khỏi ? Bọn họ luôn bắt nạt , tim đau lắm, sắp đau c.h.ế.t mất . Tại em mãi về? Anh thực sự nhớ em đến phát điên ..."

 

"Mỗi ngày mở mắt , đều tự nhủ rằng hôm nay em sẽ về."

 

"Mỗi đêm nhắm mắt , đều lừa dối bản rằng ngày mai em sẽ về."

 

"Những ngày em, sống thực sự khổ sở, nhưng dám c.h.ế.t. Anh sợ nếu c.h.ế.t , lúc em về sẽ tìm thấy ."

 

" thực sự đau lắm..."

 

"Em đừng nữa nhé, đừng bao giờ nữa ? Có ?"

 

Tôi nhắm mắt , vòng tay ôm chặt lấy , nước mắt rơi lã chã xuống vai áo sơ mi trắng.

 

[Khoan , để xâu chuỗi . Vậy là nam chính xuyên đến cuối cùng cũng chẳng làm Tần Diệp rung động chút nào? Tần Diệp vẫn luôn chờ Lê Tự ?]

 

[Ba năm ròng rã, Tần Diệp đợi suốt ba năm. Mỗi ngày đối mặt với một khuôn mặt giống hệt nhưng đó Omega của , còn Omega thật sự thì khi nào mới trở ...]

 

[Đặt cảnh đó chắc phát điên mất. Omega yêu dấu ở ngay mắt nhưng linh hồn bên trong đó.]

 

[Ha ha ha, mấy cái bình luận lúc vả mặt hết nhé. Mọi cứ bảo Tần Diệp sẽ g.i.ế.c nam phụ, xem, Tần Diệp yêu đến c.h.ế.t mất thôi.]

 

[Cứu với, quá. Đáng ghét thật, lũ phản diện dám giả mạo hệ thống và tác giả để chia cắt đôi trẻ lâu như !]

 

Lời còn dứt, cổ họng nghẹn đắng, hốc mắt đỏ hoe. Anh giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u , ấn mặt cổ như để thấy bộ dạng lúc , giọng khàn đặc vì nức nở: "Anh nhớ em lắm, vẫn luôn đợi em, vẫn luôn chờ đợi, vẫn luôn chờ đợi em."

 

"Tại bọn họ cướp em khỏi ? Bọn họ luôn bắt nạt , tim đau lắm, sắp đau c.h.ế.t mất . Tại em mãi về? Anh thực sự nhớ em đến phát điên ..."

 

"Mỗi ngày mở mắt , đều tự nhủ rằng hôm nay em sẽ về."

 

"Mỗi đêm nhắm mắt , đều lừa dối bản rằng ngày mai em sẽ về."

 

"Những ngày em, sống thực sự khổ sở, nhưng dám c.h.ế.t. Anh sợ nếu c.h.ế.t , lúc em về sẽ tìm thấy ."

 

" thực sự đau lắm..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/khi-nam-phu-kieu-cang-tro-lai-sau-ba-nam-bi-chiem-xac/chuong-9.html.]

 

"Em đừng nữa nhé, đừng bao giờ nữa ? Có ?"

 

Tôi nhắm mắt , vòng tay ôm chặt lấy , nước mắt rơi lã chã xuống vai áo sơ mi trắng.

 

[Khoan , để xâu chuỗi . Vậy là nam chính xuyên đến cuối cùng cũng chẳng làm Tần Diệp rung động chút nào? Tần Diệp vẫn luôn chờ Lê Tự ?]

 

[Ba năm ròng rã, Tần Diệp đợi suốt ba năm. Mỗi ngày đối mặt với một khuôn mặt giống hệt nhưng đó Omega của , còn Omega thật sự thì khi nào mới trở ...]

 

Trang Thảo

[Đặt cảnh đó chắc phát điên mất. Omega yêu dấu ở ngay mắt nhưng linh hồn bên trong đó.]

 

[Ha ha ha, mấy cái bình luận lúc vả mặt hết nhé. Mọi cứ bảo Tần Diệp sẽ g.i.ế.c nam phụ, xem, Tần Diệp yêu đến c.h.ế.t mất thôi.]

 

[Cứu với, quá. Đáng ghét thật, lũ phản diện dám giả mạo hệ thống và tác giả để chia cắt đôi trẻ lâu như !]

 

Bên ngoài trời sáng rõ. Tiểu Bảo nhà trẻ, thằng bé vẻ luyến tiếc , bàn tay nhỏ cứ níu chặt lấy góc áo chịu buông. Tần Diệp nhất quyết cho nó xin nghỉ, bảo rằng thể nuông chiều nó quá mức, dù trong đáy mắt tràn ngập ý .

 

Tôi Tần Diệp chuyện riêng với nên chỉ đành nhịn , hôn lên mặt Tiểu Bảo dỗ dành: "Ngoan nào, buổi tối sẽ đón con."

 

Tiểu Bảo tình nguyện lên xe rời , khi còn ngoái đầu thêm mấy bận. Tôi cũng nỡ mà theo bóng xe của con cho đến khi cả bỗng hẫng một cái, Tần Diệp bế ngang lên.

 

Tôi vòng tay ôm lấy cổ Tần Diệp. Anh cứ thế bế chịu buông, bước chân trầm hướng về phía phòng ngủ đặt xuống giường. Dường như thiên ngôn vạn ngữ với , nhưng quá mệt mỏi .

 

"Để ôm em ngủ một lát , ba năm một giấc ngủ ngon nào cả."

 

Tôi mắt , bên trong là sự dịu dàng và nỗi nhớ nhung thể tan biến. Tôi vụng về vuốt ve mặt .

 

"Được , ngủ ."

 

Tần Diệp nhắm mắt , nắm lấy ngón tay đặt lên môi hôn nhẹ. Tôi với tay tắt chiếc đèn đầu giường, từng chút một vuốt ve mái tóc , cảm nhận thở ấm áp của khiến đáy lòng mềm nhũn.

 

[Cứu với, khung cảnh ngọt ngào ấm áp quá, Tần Diệp với Lê Tự trông đôi thật sự.]

 

[Lầu cái gì thế? Sao chèo thuyền Tần Diệp với Lê Tự? Thế còn nam chính thì ? Sau nam chính thì tính thế nào?]

 

[Không nữa, nhưng tương tác của Tần Diệp và Lê Tự ngọt quá mất. Đám con gái chúng chỉ xem cảnh "xào nấu" thôi, bao giờ hai họ mới chịu "xào" đây?]

 

Tôi: "..."

Loading...