Khi Nam Phụ Kiêu Căng Trở Lại Sau Ba Năm Bị Chiếm Xác - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-11 13:30:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

[Tần Diệp tàn nhẫn . Anh chỉ lạnh lùng bên ngoài thôi chứ thật là một Alpha .]

 

[Cũng đúng, đoán Tần Diệp sẽ ly hôn với Lê Tự , đợi nam chính tái hôn.]

 

[Hợp lý đấy, cũng thấy khả năng khá cao.]

 

Tôi bọn họ làm ồn đến mức ngủ nổi.

 

Omega vốn nhạy cảm về cảm xúc, trằn trọc mãi, trong đầu là ánh mắt lạnh lẽo của Tần Diệp.

 

Cuối cùng quyết định: Nếu Tần Diệp hỏi thì sẽ giả ngu. Nếu hỏi, sẽ giả vờ ngạc nhiên.

 

Nghĩ xong, cũng thấy nhẹ nhõm hơn.

 

Tôi dậy định xuống bếp pha cho một ly nước mật ong để bình tâm trạng.

 

Đang lúc lục tung thứ tìm mật ong thì phía bỗng áp tới một cơ thể ấm áp. Một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay . Tin tức tố nồng đậm cẩn thận bao bọc lấy cùng ấm quen thuộc: “Mật ong ở ngăn thứ tư bên trái.”

 

Không từ lúc nào Tần Diệp xuống đây.

 

Anh vòng tay từ phía , lướt qua vai chỉ chiếc lọ bên trái. Ngực áp sát lưng , nóng truyền qua lớp áo.

 

“Chính là cái đó.”

 

Khoảng cách quá gần khiến thở nóng hổi của phả lên tai , lướt qua tuyến thể gáy làm nhịn run lên.

 

Cảm giác khiến sinh ảo giác rằng giây tiếp theo sẽ cúi đầu c.ắ.n tuyến thể của .

 

Cơ thể cứng đờ, khẽ dịch về phía để giữ cách, cả tự chủ mà run rẩy: “... Em, em .”

 

Kết quả mới tách một chút, Tần Diệp áp sát chừa kẽ hở.

 

Lồng n.g.ự.c rắn chắc dán lưng , nóng xuyên qua lớp áo. Tay nhẹ nhàng đặt lên eo như đang thử thăm dò.

 

Anh cúi đầu, giọng khàn khàn như móc câu, cào đến lòng ngứa ngáy: “Có với tới ? Để giúp em.”

 

Tôi: “...”

 

Anh đang làm cái gì chứ?

 

Tôi cứng ngắc đầu , phát hiện Tần Diệp chải chuốt tóc tai cực kỳ cẩn thận. Anh còn chiếc sơ mi trắng mà thích ngắm mặc nhất, cổ áo mở, trông cực kỳ quyến rũ.

 

Phát điên cái gì ?

 

Nửa đêm nửa hôm mà giống hệt một con công đang xòe đuôi. Ăn mặc lòe loẹt, chẳng giữ đạo làm chồng chút nào, cứ như chuẩn hái hoa ngắt cỏ .

 

Trong lòng chua loét, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì vẻ dịu dàng: “Em với tới mà. Anh... xa một chút , kẻo nước nóng làm bỏng ...”

 

Tần Diệp im lặng vài giây, đó thu tay , lùi về một bước yên.

 

Anh gì cũng rời , chỉ dùng đôi mắt nóng bỏng chằm chằm như thiêu cháy khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/khi-nam-phu-kieu-cang-tro-lai-sau-ba-nam-bi-chiem-xac/chuong-6.html.]

 

Tôi dở dở , đành c.ắ.n răng tiếp tục pha nước mật ong. Tuyến thể gáy bắt đầu nóng lên.

 

Giằng co suốt hơn mười phút, Tần Diệp vẫn phía , ý định rời .

 

Đầu óc rối như tơ vò, chiếc ly trong tay bất cẩn tuột xuống đất, vỡ tan tành.

 

Nước ấm b.ắ.n ướt cả mu bàn chân.

 

Tôi đống hỗn độn sàn, lập tức tìm lý do để đuổi : “Cái đó... em lỡ tay làm vỡ ly , để em dọn một chút. Hay là ngủ ...”

 

Lời còn dứt, cổ tay nắm lấy.

 

Bàn tay Tần Diệp lạnh, lớp chai mỏng nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay nhưng dùng sức.

 

Lòng bàn tay lớp chai khéo đè lên mạch đập của , cảm nhận từng nhịp tim rối loạn.

 

Tôi đợi vài giây mà thấy lên tiếng, nhịn lén ngẩng đầu .

 

Tần Diệp cũng đang .

 

Hàng mi dài phủ xuống một tầng bóng nhỏ, che cảm xúc nơi đáy mắt. Chỉ thấy yết hầu khẽ chuyển động, đó lên tiếng, giọng trầm thấp mang theo chút dịu dàng khó nhận :

 

Trang Thảo

“Để làm cho, em nghỉ ngơi .”

 

Tôi ngẩn .

 

Vốn định khách sáo từ chối vài câu, nhưng buông tay , xổm xuống nhặt những mảnh vỡ sàn.

 

Tôi đỉnh đầu , nhất thời nên gì.

 

Thôi , thì .

 

Tôi đang định xoay rời thì phía bỗng vang lên một tiếng “xuýt” khẽ.

 

Theo bản năng đầu , thấy Tần Diệp đang nắm chặt ngón tay, đầu ngón tay rỉ một vệt đỏ chói mắt.

 

“Tần Diệp, thế?”

 

Tần Diệp ngước mắt .

 

Ánh mắt trong veo như nước suối thấy tận đáy, vô tội yếu ớt, uy áp của Alpha biến mất: “Anh lỡ tay cắt trúng thôi, , em ngủ .”

 

Tôi gật đầu: “Ồ, em đây...”

 

Tần Diệp cố gượng đầy kiên cường. Máu đầu ngón tay nhỏ xuống sàn, trông đặc biệt chướng mắt: “Em yên tâm, một tay vẫn tự xử lý mà, chuyện gì lớn .”

 

“Kết quả nhất cùng lắm chỉ là chảy m.á.u cả đêm, vì mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t thôi.”

 

“Thật sự , em cứ ngủ , đừng bận tâm đến .”

 

Tôi: ?

 

Ai thèm bận tâm đến chứ?

Loading...