Khi Bé Con Đọc Tâm Gặp Người Ba Kế Xuyên Sách - Chương 17: Tôi biết tôi đẹp

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:19:57
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa hàng bộ đều là tông màu hồng, kết hợp với ánh đèn vàng ấm áp, ấm cúng. Bốn hàng máy gắp thú bông xếp ngay ngắn. Dọc theo tường cũng là từng dãy máy gắp thú.

Ở chính giữa cửa hàng là khu đổi xu game, đặc biệt dễ thấy.

Ông chủ lặng lẽ ở phía trong cùng. Phía là một tủ kính, bên trong bày đầy các figure tinh xảo. Còn bức tường phía ông thì treo kín đủ loại thú bông cỡ lớn.

Máy đổi xu là loại tự phục vụ, thể quét mã để mua. Ông chủ còn xu chơi hết thể gửi ở đây, đến thì chơi tiếp. Vì Tạ Lạc Thư mua một một trăm xu. Xu đựng trong một cái rổ nhựa, cầm lên nặng trĩu.

Mang theo khá vất vả, nên Tạ Lạc Thư kéo theo một chiếc xe đẩy, còn mượn ông chủ một cái ghế nhỏ. Chiều cao của Yến Yến hạn, với tới bảng điều khiển, lên ghế mới .

Yến Yến tò mò rổ xu game. Xu của cửa hàng giống hệt đồng xu thật, làm bằng kim loại màu bạc, sờ mát lạnh, ánh đèn còn lấp lánh.

Tạ Lạc Thư nhét một đồng xu tay bé. Lúc cầm lạnh, nhưng vẫn chấp nhận . Yến Yến nắm chặt đồng xu trong tay.

“Bé con gắp con nào?” Tạ Lạc Thư hỏi.

Yến Yến liếc một cái nhắm trúng một máy gắp thú. Bên trong máy là khủng long nhỏ, hình dáng giống nhưng nhiều màu khác : xanh lá, đỏ, xanh dương… thậm chí còn một con màu hồng cực hiếm.

“Được. Gắp khủng long…”

Lúc Tạ Lạc Thư mới chợt nhớ một chuyện.

【C.h.ế.t ! Cậu quên mua đồ chơi khủng long cho bé con! Xong đời !】

Tạ Lạc Thư đặt ghế nhỏ xuống bế Yến Yến lên: “Nào bé con, ba nhỏ dạy con chơi.”

Máy gắp thú của cửa hàng khá “lương tâm”, một xu gắp một . Bỏ xu , di chuyển cần điều khiển.

“Ba nhỏ gắp con khủng long hồng cho bé con nhé?” Tạ Lạc Thư trái .

“Ừ.” Yến Yến gật đầu. Bé kén, con nào cũng .

“Ơ!” Tạ Lạc Thư đột nhiên ngẩng đầu. Yến Yến thêm một chữ nữa! Đây là chuyện ! Tạ Lạc Thư lập tức tràn đầy động lực. Thậm chí còn chạy sang bên hông máy để quan sát vị trí. Khi cảm thấy , tự tin ấn nút.

Tạ Lạc Thư chằm chằm cái kẹp. Yến Yến cũng nhón chân, chu cái m.ô.n.g nhỏ lên, hai tay bám mép máy, thò đầu .

“Ô!”

Gắp ! Mắt Tạ Lạc Thư sáng rực. Không hổ là ! Cái kẹp chính xác kẹp trúng đầu con khủng long hồng.

“Ơ?!”

rõ ràng cái kẹp lỏng. Khi nâng lên, phần của kẹp va thanh chắn, máy rung mạnh phát tiếng động. Sau đó con khủng long rơi xuống.

“…”

Tạ Lạc Thư im lặng. Bực thật.

“Khụ khụ.” Tạ Lạc Thư ho hai tiếng: “Lỗi kỹ thuật thôi. Bé con thử ?”

Yến Yến thở dài trong lòng.

Haiz, ba nhỏ . Quả nhiên lúc quan trọng vẫn dựa bé.

Yến Yến nắm chặt nắm tay nhỏ, gật đầu: “Ừ!”

Tạ Lạc Thư bỏ xu máy: “Nào.”

Yến Yến mở tay thì Tạ Lạc Thư mới phát hiện bé vẫn đang cầm một đồng xu.

“Xin bé con nhé, ba nhỏ nhanh tay quá.”

Không , bé tha thứ cho ba nhỏ .

Yến Yến rộng lượng lắc đầu. Sau đó tay còn cầm cần điều khiển, chậm rãi di chuyển.

“Khi nào bé con thấy thì ấn nút đỏ.” Tạ Lạc Thư nhắc.

Yến Yến cực kỳ tập trung. Chỉ là dùng lâu.

Yến Yến buông cần điều khiển, cả nghiêng về phía , gần như lên bảng điều khiển.

Tạ Lạc Thư suýt bật . thấy vẻ mặt lạnh lùng của Yến Yến, lập tức nhịn . Cậu bế Yến Yến lên, dẫn bé vòng quanh máy xem vị trí.

“Sao bé con, ?”

Yến Yến giống như một ông chủ nhỏ, bình tĩnh gật đầu, đó ấn nút.

Đáng tiếc, cái kẹp cũng chạm đầu khủng long, nhưng độ sâu đủ, trượt qua luôn.

Yến Yến tròn mắt. Sau đó “hừ” một tiếng, chơi máy nữa.

“Không bé con.” Tạ Lạc Thư xoa đầu bé: “Con xem, ba nhỏ cũng gắp mà. Máy gắp thú thường như . Đợi đó, ba nhỏ gắp cho con.”

vài thử, tất cả đều thất bại. Tạ Lạc Thư cái kẹp lỏng lẻo .

Cái kẹp lỏng như … bình thường ?

“Ơ, hai gắp thú ở đây?”

Lúc hai cô gái mặc Hán phục ngang qua, là chị em sinh đôi, một mặc xanh lam, một mặc xanh lá.

“Sao ?” Tạ Lạc Thư hỏi: “Không đây là tiệm gắp thú ?”

“À, hai đầu tới đây đúng ?” một cô .

Tạ Lạc Thư gật đầu: “.”

“Vậy thì lạ.” Cô gái ông chủ đang chăm chú chơi điện thoại nhỏ: “Ông chủ tiệm chỉnh kẹp lỏng.”

“Máy gắp thú thường cũng lỏng mà?” Tạ Lạc Thư .

, nhưng chỗ đặc biệt lỏng.” Cô gái : “Kẹp nâng lên đụng thanh chắn là thú chắc chắn rơi.”

“Lần tụi còn cãi với ông .” Cô gái còn : “Ông còn sợ tố cáo, vì của ông là quản lý trung tâm thương mại.”

“Quan hệ mà còn trắng trợn như .” Cô gái xanh lam trợn mắt: “Hai đừng gắp ở đây nữa. Tầng B1 gần siêu thị cũng một tiệm, chỗ đó hơn nhiều.”

“Cảm ơn nhé.” Tạ Lạc Thư .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/khi-be-con-doc-tam-gap-nguoi-ba-ke-xuyen-sach/chuong-17-toi-biet-toi-dep.html.]

“Không gì.” Hai cô gái : “Bé con dễ thương quá! Có thể… chụp ảnh chung ?”

“Tôi hỏi bé con .” Tạ Lạc Thư cúi xuống hỏi: “Bé con thể chụp ảnh với hai chị ?”

“Ừ.” Yến Yến gật đầu.

Hai cô gái lập tức lấy điện thoại : “Dùng điện thoại của nhé, máy chế độ làm .”

Tạ Lạc Thư đặt Yến Yến xuống. Yến Yến giữa hai . Hai cô gái cũng xuống cho ngang chiều cao của bé.

Thấy Tạ Lạc Thư gần, cô gái hỏi: “Anh cũng chụp ?”

“Ơ?” Tạ Lạc Thư chỉ : “Tôi cũng chụp ? Không cần …”

Hai cô gái : “Gặp soái ca như với bé con dễ thương thế , tất nhiên chụp chung .”

“Vậy .” Tạ Lạc Thư đành phối hợp chụp ảnh.

“Chúng nhé, bye!”

“Bye.”

“Bé con bye.”

“Ừ.”

Sau đó Tạ Lạc Thư bế Yến Yến, đẩy xe đến quầy. Lúc ông chủ mới ngẩng đầu.

“Có chuyện gì?”

“Xin chào.” Tạ Lạc Thư lịch sự : “Xu game chúng dùng hết, thể tiền ?”

Ông chủ liếc một cái: “Không .”

“Tại ?” Tạ Lạc Thư hỏi: “Khi mua thấy ghi thể tiền.”

“Ở ?” Ông chủ tiếp tục điện thoại.

Tạ Lạc Thư mở ảnh chụp màn hình: “Ở đây.”

“Thì ?” Ông chủ chẳng thèm : “Tôi là ông chủ, .”

“Được.” Tạ Lạc Thư cất điện thoại: “Vậy tìm quản lý trung tâm thương mại xem ông thế nào.”

“Đi .” Ông chủ vắt chân lên: “Xem ông gì.”

lúc đó quản gia Lâm .

“Quản gia Lâm, gọi quản lý trung tâm thương mại đến đây.”

“Quản lý? Có chuyện gì ?”

“Nói .”

Trong lúc chờ, Tạ Lạc Thư lấy một đồng xu chơi với Yến Yến.

“Bé con đoán xem, xu ở tay trái tay của ba nhỏ?”

Yến Yến suy nghĩ chỉ tay trái.

“Ha ha.” Tạ Lạc Thư mở tay trái : “Không nhé. Bé con thua . Đồng xu thuộc về ba nhỏ. Lần đến lượt bé.”

Yến Yến giấu hai tay lưng, gật đầu với ba nhỏ.

“Ba nhỏ đoán… bên .”

Yến Yến lắc đầu.

“Ba nhỏ đoán sai, con đưa tay ?” Tạ Lạc Thư nheo mắt: “Đồ bé con xa.”

Yến Yến chớp mắt: Bé con xa gì chứ? Bé .

Tạ Lạc Thư bế Yến Yến lên, nắm lấy tay của bé. Quả nhiên đồng xu ở tay . Cậu khẽ véo mũi bé.

“Thấy , ba nhỏ phát hiện .”

“Bé con dối nhé.” Tạ Lạc Thư : “Nếu … mũi sẽ dài .”

Yến Yến lập tức che mũi , gật đầu.

mũi dài .

Tạ Lạc Thư xoa đầu bé: “Ngoan lắm.”

Cậu Yến Yến là đứa bé ngoan. gia đình hào môn chắc chắn đơn giản như vẻ ngoài. Có thể bé con học thói dối từ khác.

cũng chỉ mới ba tuổi, bắt chước khác là bản năng. Không , sẽ dạy bé con cho .

“Các còn gắp thú ?!” Ông chủ đột nhiên bước đuổi : “Không gắp thì đừng đây cản đường! Toàn tại các nên khách khác đến!”

Tạ Lạc Thư nhạt.

“Ở đây qua kẻ , tiệm của ông chiếm chỗ lớn như . Chúng cũng chắn đường. Hơn nữa tiệm ông ai . Thật sự là vì chúng ?”

“Ê!” Ông chủ tức điên: “Cậu ý gì?!”

“Tôi ý gì .” Tạ Lạc Thư bình thản.

“Cậu… thấy …..!”

“Thấy gì?” Tạ Lạc Thư bế Yến Yến lên.

“Tôi . Yên tâm, cho ông , sợ ông tự ti.”

Nói xong, Tạ Lạc Thư bế Yến Yến đại sảnh, quản gia Lâm đẩy xe theo .

Ở đại sảnh một đất trống. Ở đó một quầy vớt cá nhỏ.

Nói là cửa hàng thì đúng lắm, đúng hơn chỉ giống như một cái sạp nhỏ.

Loading...