KẾT HÔN CÙNG TỔNG TÀI TÀN TẬT - Chương 34

Cập nhật lúc: 2025-04-04 00:09:36
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh đã nói vậy rồi, Từ Hi Nhiễm không tiện từ chối, cô đi đến bàn chơi bài rồi ngồi xuống. Tưởng Ngôn Phong dạy cô luật chơi một chút, thực ra cũng không khó.

Trên tay cầm hai lá bài, trên bàn sẽ giữ lại năm lá bài để lật, mỗi lần lật một lá bài sẽ cược một lần, cuối cùng xem ai giữ được bài trên tay đến cuối cùng, người nào có bài lớn hơn thì thắng.

Số tiền đặt cược không cao lắm, Từ Hi Nhiễm không muốn thắng cược gì cả, chỉ muốn chơi qua loa vài ván, dù sao mỗi ván chỉ phải mất tiền cược, cũng không nhiều lắm.

Vì vậy, bất kể bốc được lá bài nào, cô đều vội đánh bài trước, không giữ lại trên tay. Lần này Từ Hi Nhiễm cũng định như thế, nhưng hành động của cô đột nhiên bị một bàn tay khác chặn lại, bàn tay đó đẩy hai thẻ chip trước mặt cô ra.

Từ Hi Nhiễm quay đầu lại thì thấy Tưởng Dư Hoài không biết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào. Người hầu đúng lúc bê tới một cái ghế, Tưởng Dư Hoài ngồi xuống bên cạnh cô, đáp trả ánh mắt nghi hoặc của cô: “Bài đẹp như vậy sao không giữ lại?”

Từ Hi Nhiễm: “...”

Anh ngồi sát bên cô, hơi thở của anh thoáng chốc bao trùm lấy cô, sau lưng cô hơi cứng lại, cô cười gượng gạo, mặc dù chưa thạo chơi poker, nhưng Từ Hi Nhiễm không thấy những lá bài trên tay mình đẹp. Tuy nhiên thấy anh có vẻ chắc chắn, Từ Hi Nhiễm cũng không tiện hỏi nhiều.

Không chỉ có Từ Hi Nhiễm, lũ trẻ vây quanh bàn đều trở nên cực kỳ không tự nhiên vì sự xuất hiện của Tưởng Dư Hoài. Anh là anh cả của nhà họ Tưởng, hơn nữa khí thế trên người anh có được do lăn lộn trên thương trường nhiều năm, mỗi lần đối mặt với người anh cả này, những đứa trẻ nhỏ tuổi đều có cảm giác bị áp chế.

Tưởng Ngôn Phong bất mãn nói: “Anh cả, anh là lớn như vậy còn chen vào bọn trẻ con tụi em xem náo nhiệt làm gì. Anh đi nói chuyện người lớn với bác cả, bác hai, bố em, anh hai, anh ba đi, tụi trẻ con bọn em chơi mà, anh đừng chen vào nữa.”

“Theo không?” Tưởng Dư Hoài dứt khoát gọn gàng hỏi một câu. Tưởng Ngôn Phong thu hồi lời muốn nói, ngoan ngoãn theo cược.

Qua mấy vòng cược, Từ Hi Nhiễm nhìn một đống lớn tiền cược trên bàn thì đã toát mồ hôi. Cô cảm thấy bài của cô cũng không lớn lắm, ba lá bài đã lật ra trên bàn cũng chẳng thể tạo nên bài nào lớn cả, dùng loại bài này để cược thì tỉ lệ thắng căn bản chẳng lớn.

Thế nhưng, trái với dự đoán của Từ Hi Nhiễm, trước khi lá bài thứ năm được lật ra thì những người khác đã đều úp bài, chỉ còn mỗi Từ Hi Nhiễm còn cầm bài trên tay, thế là không nghi ngờ gì nữa, Từ Hi Nhiễm thắng. Một đống tiền cược lớn trên bàn được đẩy về phía Từ Hi Nhiễm, Từ Hi Nhiễm rất bất ngờ. Loại bài này mà cũng thắng được, dù sao thì thắng vẫn vui.

“Chị dâu có thể cho mấy đứa em xem bài trên tay chị không?” Tưởng Ngôn Phong hỏi.

Từ Hi Nhiễm rất thật thà, thật sự mở bài ra cho họ xem. Tưởng Ngôn Phong xem xong thì suýt chút nữa tức tới phun máu: “Một con hai, một con năm, bài này mà chị dâu cũng dám theo?”

Điều tức nhất chính là, trên tay cậu cầm hai con Q, vậy mà cậu lại bị một con hai và một con năm dọa tới mức phải úp hai con Q trên tay.

Từ Hi Nhiễm có chút xấu hổ, vô thức nhìn thoáng qua Tưởng Dư Hoài. Tưởng Dư Hoài nói với Tưởng Ngôn Phong bằng vẻ mặt bình tĩnh: “Có chơi có chịu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/ket-hon-cung-tong-tai-tan-tat/chuong-34.html.]

“Ai da, anh cả đừng chen vào đám bọn em nữa, anh đi qua bàn bác hai đi.”

“Em còn chơi không? Còn chơi thì chia bài.” “...”

Tưởng Ngôn Phong nhỏ giọng lầm bầm vài câu, không nói gì nữa. Đến ván này bài của Từ Hi Nhiễm tương đối tốt, Tưởng Dư Hoài đánh rất quyết liệt, cược cũng cực lớn. Sau khi lật hai lá bài, Tưởng Dư Hoài trực tiếp đẩy hết thẻ chip ra, nói: “All in.”

Từ Hi Nhiễm kinh hãi, có chút lo lắng, nhỏ giọng hỏi anh: “Thực sự cược hết sao?”

“Đừng sợ.”

Khí chất của anh có một sự kiêu ngạo, giọng nói nhuốm chút lạnh lùng ấy luôn khiến người ta cảm nhận được sự cứng rắn khó có thể từ chối. Nhưng lúc này, khi anh hạ giọng, trong giọng nói của anh lại có thêm chút dịu dàng nhẹ nhàng, như đang dỗ dành vậy.

Da mặt Từ Hi Nhiễm mỏng, cô chợt thấy vành tai nóng lên.

Chẳng mấy chốc, trên bàn chỉ còn lại Tưởng Ngôn Phong còn đang giằng co. Tưởng Ngôn Phong nhìn hai vợ chồng đối diện, nghĩ tới việc vừa rồi đôi Q của mình bị một con hai và một con năm thắng mà không cam lòng, biết đâu anh cả lại bày trò, không thể mắc bẫy của lão già thủ đoạn này.

Tưởng Ngôn Phong nghiến răng, cũng đẩy hết thẻ chip ra.

Khi lật quân bài cuối cùng, bài của Từ Hi Nhiễm là thùng phá sảnh, Tưởng Ngôn Phong lớn nhất chỉ có đôi A. Tưởng Ngôn Phong nhìn mặt bài mà cảm thấy cả người không ổn. Ban đầu cậu rủ chị dâu chơi bài là vì muốn qua tay chị dâu để thắng tiền của anh cả, nhưng không ngờ cuối cùng tiền không thắng được xu nào, tất cả tiền cược đều bị anh cả thắng mất.

Sao lại thế! Tưởng Ngôn Phong lập tức kêu lên, nói với Thôi Viên: “Bác cả, bác mau quản anh cả đi, suốt ngày ức h.i.ế.p mấy đứa con nít chúng cháu.”

Bà cụ Tưởng trách: “Cái thằng khỉ con này, nên để cho cháu chịu chút dạy dỗ! Xem cháu cả ngày chỉ biết chơi!”

Từ Hi Nhiễm nhìn đống thẻ chip bày la liệt trước mặt như một ngọn núi nhỏ, không thể tin nổi đã thắng được nhiều tiền như vậy. Từ Hi Nhiễm vừa mừng vừa sợ, cô nghiêng đầu nhìn Tưởng Dư Hoài, vừa khéo chạm phải ánh mắt anh đang nhìn mình.

“Thích không?” Anh hỏi.

Không biết có phải ánh đèn trên đầu kia quá êm dịu không, ánh sáng nhẹ nhàng trải dài trên đôi mày đôi mắt của anh, đôi mắt sâu thẳm ấy cũng ánh lên một chút dịu dàng. Trong nháy mắt, khuôn mặt này lại trở nên ấm áp, trên mặt anh như nở nụ cười nhàn nhạt.

Từ Hi Nhiễm né tránh ánh mắt của anh, gật đầu. “Thích thì tốt.”

Thích thì tốt... Như thể anh làm điều này chỉ để dỗ cô vui.

Loading...