11
Ăn xong bữa tối, cảm thấy cần tìm một nơi để sắp xếp suy nghĩ. Chào tạm biệt Lộc Văn Sênh xong, lên xe về thẳng nhà.
Lộc Văn Sênh theo chiếc taxi rời , đôi mắt nheo đầy suy tư.
Trước khi tới quán lẩu, Bạch Cẩm Lê vẫn bình thường, mà từ lúc gọi món trở , như đang cố tránh né .
Chẳng lẽ… nhận điều gì trong lòng ? làm gì quá đáng ?
Lộc Văn Sênh khẽ cụp mắt, đáy mắt sâu thẳm chất chứa một nỗi nghi hoặc tên.
Với một quen sống trong bóng tối như , sự dịu dàng của ánh nắng giống như một điều kỳ diệu hiếm hoi.
Một khi chạm thứ ánh sáng … buông tay nữa.
Thiếu niên giống như mặt trời, ấm áp đến mức khiến thể rời mắt.
Cha mất sớm, chỉ còn và bà nội nương tựa mà sống.
Một chuyện đời, rõ. Đọc sắc mặt khác, lời giấu trong câu chữ, đều là kỹ năng rèn nhiều năm chủ nợ truy đuổi.
Cậu thể cảm nhận , Bạch Cẩm Lê đối với , bề ngoài thì vẻ bá đạo, nhưng thực chất là bảo vệ từng li từng tí.
Cậu viện cớ làm bài tập máy tính, nhờ giúp. máy tính, sáng sớm hôm đến phòng máy của trường làm.
Bạch Cẩm Lê viện lý do “chậm quá”, liền vung tay tặng luôn cho một chiếc máy tính xách tay, để thể làm ở nhà gửi bài luôn cho .
Có lúc Lộc Văn Sênh thật sự nghi ngờ, Bạch Cẩm Lê mà là học sinh dốt ? Nếu đúng thế, vì đó nhặt quyển tài liệu của , bên trong là đề toán nâng cao, từng bước giải đều rõ ràng rành mạch như thế?
Nếu học dốt, luôn mượn vở chép bài?
Sau , Lộc Văn Sênh mới phát hiện, chỉ cần một lý do nho nhỏ, Bạch Cẩm Lê sẽ lấy cớ đó mà đem đồ cho .
Bài tập… khi chỉ là cái cớ để đưa đồ ăn sáng thôi.
... tại Bạch Cẩm Lê đối xử với như thế?
Cậu cảm nhận , sự quan tâm đơn thuần chỉ là “ bụng” “thương hại”. Mà giống như nâng dậy, rèn giũa thành một thể tự đối mặt với thế giới .
Vì là đàn em của ư? đối xử với Tô Ly và Mạc Bạch như ?
Hay là... chỉ vì thấy đáng thương? , một nào cảm nhận ánh mắt thương hại từ .
Bạch Cẩm Lê luôn như một xứng đáng để kỳ vọng và trưởng thành.
Hoặc lẽ, với Bạch Cẩm Lê... là đặc biệt?
Cậu rõ.
... tham luyến cảm giác ấm áp mà thiếu niên mang đến.
Nếu lý do đối xử với là vì thấy thương hại, thì thể tiếp tục làm “đàn em” cả đời.
Cậu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần ở bên là đủ .
con mà, luôn lòng tham.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/huong-chanh-ben-hem-nho/chuong-6.html.]
Dần dần, chỉ ở bên cạnh thôi cũng đủ nữa.
Cậu ánh mắt thiếu niên hướng về khác.
Cậu ánh mắt chỉ thuộc về .
Cậu cùng ... làm nhiều chuyện hơn, vui vẻ hơn...
phát hiện, thiếu niên ngốc đến mức chẳng hề để tâm tới những chuyện .
Những lời tỏ tình của nữ sinh trong trường, đều từ chối do dự. Lý do? “Học hành là quan trọng nhất.”
Cơ mà… thế cũng mà, đúng ?
Ít thì, hiện tại bên cạnh Bạch Cẩm Lê vẫn ai khác.
Mãi cho đến khi chiếc taxi khuất hẳn khỏi tầm mắt, Lộc Văn Sênh mới thu ánh .
Không cả, thời gian phía vẫn còn dài.
Giờ đây, chỉ cần thể ở cạnh … là đủ .
Về đến nhà, đầu óc vẫn cứ rối tung cả lên.
Tôi thật sự thích Lộc Văn Sênh …?
Tôi bắt đầu xâu chuỗi những việc xảy từ khi xuyên sách đến giờ, kể từ đầu tiên gặp .
Nếu với tâm trạng hiện tại… nghĩ sớm dấu hiệu .
Không từ lúc nào, việc làm cho còn đơn giản là " sưởi ấm một nam chính khổ sở"; mà là mạnh mẽ hơn, sống hơn, đủ sức đối mặt với những điều thể đoán của tương lai.
Dù … cũng thể ở bên cạnh mãi mãi .
Thứ tình cảm vốn giống như yêu thương một đứa em nhỏ, lẽ lặng lẽ biến chất từ lâu .
Chỉ cần nghĩ đến tương lai sẽ cưới vợ, sinh con với con gái khác… tim thắt từng cơn đau nhói.
là nam chính trong truyện, quyền đổi phận đó.
Tôi chỉ thể làm cho con đường dẫn tới thành công của bớt gập ghềnh hơn, ấm áp hơn, ít nhất… cũng cô đơn chịu đựng như nguyên tác nữa.
Vì … vốn dĩ là nên lớn lên ánh mặt trời mà.
Và đó cũng là điều duy nhất thể làm cho .
“Mình thích …”. Tôi lẩm bẩm.
Tôi phủ nhận tình cảm . nó… chỉ thể dừng ở mức độ đơn phương mà thôi.
Từ đến giờ, cả khi xuyên sách lẫn hiện tại, đều từng yêu ai.
Còn Lộc Văn Sênh nghĩ gì ư? Tôi dám đ.á.n.h cược, cũng đ.á.n.h cược.
Là đàn , chỉ cần trưởng thành, cho đến khi thành nhiệm vụ… thế là đủ .
mà... tại tim đau đến thế?
Đêm nay… e là sẽ khó lòng chợp mắt .