Hung Thú Ấu Tể Chăn Nuôi Chỉ Nam - Chương 55: Lời Xin Lỗi Của Sói Con

Cập nhật lúc: 2025-11-08 02:39:46
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn đôi mắt màu lam nhạt trong veo lấp lánh ánh sáng vụn, lòng Tô Từ khẽ động, chần chừ một lát đưa tay đặt lên đỉnh đầu đứa trẻ, nhẹ nhàng xoa xoa.

Số 3 cũng né tránh tay .

Cậu bé chỉ cúi đầu, bàn tay nhỏ nhắn căng thẳng nắm chặt cây sáo, thể chút cứng ngắc, nhưng so với lúc sờ tai đó thì hơn nhiều.

Sau đó, thấy nhân viên nuôi dưỡng : “Khi thích, học cách từ chối, giống như hôm qua .”

Số 3 khẽ ngẩng chiếc đầu nhỏ lên.

Trong tầm của bé, nhân viên nuôi dưỡng còn là một đám sương mù, thông tin bé nhận cũng còn hỗn loạn vô trật tự nữa, đám sương mù dường như hé mở một góc với bé, hệt như ngày hôm đó ——

Cậu bé tóm lấy thế giới rực rỡ sắc màu , nhưng cuối cùng nắm bàn tay mà nhân viên nuôi dưỡng chìa về phía .

Số 3 cảm thấy tâm trạng bình tĩnh đến lạ, bé dường như còn kháng cự việc tiếp xúc với nhân viên nuôi dưỡng, cũng ngại đến gần thế giới của .

“Phải bảo vệ bản cho .”

Số 3 gật đầu: “Vâng, ạ.”

Giọng trẻ con mềm mại lí nhí, nũng nịu như một chú mèo sữa đang khẽ kêu, thể ngọt đến tan chảy lòng .

Sau đó, nhân viên nuôi dưỡng xoa đầu nữa.

Không quen , khi xoa đầu nữa, Số 3 cảm thấy dường như còn căng thẳng như nữa, bởi vì… bàn tay đặt đỉnh đầu bé thực sự ấm áp.

Tiếp theo, Số 3 tiếp tục luyện tập thổi sáo.

Tiếng sáo của tràn đầy sức sống như Số 8, nó ngắt quãng, lẽ vì thường ngày quá yên tĩnh và thiếu rèn luyện nên đủ.

Đối với một mới học như Số 3, thổi sáo thực sự là một việc tốn sức, thổi vài nốt là nghỉ một lát.

hề ca thán, mà nghiêm túc luyện tập, từ từ điều chỉnh thở của , chỉ dùng tai mà còn dùng cả tinh thần lực để cảm nhận sự rung động của âm thanh.

Tô Từ một lúc thì bắt đầu thấy mệt.

Cậu nhịn che miệng ngáp một cái, nghĩ bao nhiêu cách giúp đại địa hồi phục, ngược tốn ít hồn lực cho mấy đứa trẻ .

Tô Từ quen tùy hứng, cũng để tâm đến chút thời gian lãng phí , dù cũng chuẩn tâm lý sẽ tiêu tốn mấy trăm vạn năm, tự nhiên cũng cần vội vã như .

Chàng thanh niên vẻ uể oải, thầm nghĩ nên về ngủ nướng dạo một vòng quanh căn cứ 24 theo kế hoạch.

lúc , một bóng lén lút xuất hiện ở cửa phòng sinh hoạt.

Chỉ thấy Số 8 vốn dĩ nên 4586 bế về phòng nghỉ ngơi, một nữa xuất hiện ở cửa phòng sinh hoạt, robot bảo mẫu theo nó, đôi mắt điện tử hiện lên biểu tượng lo lắng.

“Hắt xì!”

Tiểu sói con hắt một cái, bất giác quấn chặt chiếc áo khoác giữ ấm , khi phát hiện trong phòng sinh hoạt chỉ Số 2, Số 3, Số 6 và nhân viên nuôi dưỡng, nó liền nhấc chân .

Khi ngang qua Số 2, nó vô tình chạm đôi mắt màu nâu đỏ của tóc đỏ thiếu niên.

Số 2 đang nó bằng ánh mắt mà tiểu sói con hiểu nổi, nhưng trông vẻ khó tả.

Tiểu sói con thấy khó hiểu, nhưng hề rụt rè.

Nó hất cằm lên, cũng để ý đến phản ứng của Số 2, nghênh ngang qua.

Vừa Số 8 lạnh đến ý thức mơ hồ, bây giờ tỉnh , nó còn nhớ chuyện quấn lấy tiểu lão hổ, ôm chặt lấy để sưởi ấm.

Số 2 trơ mắt nó cứ thế qua mặt , vẻ mặt và thần thái của nó, liền con sói con lẽ còn ấn tượng gì về chuyện xảy .

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm, khỏi bốc hỏa.

Con sói … thật đúng là !

Mà tiểu sói con quẳng Số 2 đầu, nó đảo mắt một vòng sàn phòng sinh hoạt, dường như đang tìm thứ gì đó, cuối cùng tìm thấy, liền tiến gần chỗ Số 3.

“Tô Từ, thấy sáo trúc của ?” Nó tìm một vòng quanh Số 3 và Tô Từ nhưng thấy, đành lên tiếng hỏi.

“Vừa nãy lạnh ngất , tỉnh thấy ở trong phòng, đó phát hiện sáo trúc của thấy nữa!”

Tiểu sói con chút sốt ruột, nó tìm một vòng trong phòng sinh hoạt mà vẫn thấy bóng dáng cây sáo , chạy về, định hỏi Số 3 thì chợt nhớ mắt thấy, liền ngậm miệng .

vui mà vẫy vẫy chiếc đuôi lớn xù lông, đoán: “Có Số 7 nhặt ?”

Tô Từ nhớ một chút gật đầu.

“Sao ngăn …”

Tô Từ vốn tưởng tiểu sói con sẽ tìm Số 7 đòi ngay, ngờ nó chỉ oán giận một câu cụp tai xuống, bên cạnh .

Cậu đánh giá tiểu lang, định gì đó thì : “Vậy là Số 7 ? Vừa nãy lạnh ngắt, như que kem !”

Nghĩ đến que kem, tiểu sói con chép chép miệng, thật que kem cũng khá ngon, tuy bây giờ nó vẫn còn lạnh, nhưng tưởng tượng đến hương vị của que kem thì nhịn mà nuốt nước bọt.

“Ừ, .” Tô Từ nó, “Cậu định tìm đòi sáo ?”

Tuy bản chất đó chỉ là một cây sáo giấy, Tô Từ thể biến cho nó một cây khác, nhưng theo tính cách của tiểu lang mà , đòi ngay lập tức thực sự chút khác thường.

, tiểu sói con quý cây sáo trúc đó đến mức nào, Tô Từ vẫn .

Tiểu sói con khoanh chân, khuỷu tay chống lên đầu gối, một tay chống cằm, trông bộ dạng vô cùng phiền não, câu hỏi của Tô Từ, nó thở dài một , than ngắn thở dài: “Anh hiểu .”

Tô Từ lập tức khơi dậy lòng hiếu kỳ.

“Nói xem nào?”

Ngay cả Số 3 đang nghiêm túc luyện tập thổi sáo bên cạnh cũng vểnh tai lên.

Số 8 vốn dĩ làm , lúc chịu nó tâm sự, còn là nhân viên nuôi dưỡng mà nó cảm thấy tin tưởng, nó giãy giụa bao lâu liền thổ lộ tâm sự của .

“Hôm đó cuồng hóa, bóp cổ Số 7 đến ngất ?” Thiếu niên nhỏ tuổi chống cằm, khiến khuôn mặt chút bụ bẫm ép đến biến dạng.

Tô Từ nó tự vò nát mặt , cũng cảm thấy ngứa tay.

“Anh đang đấy?” Tiểu sói con hỏi.

“Ừ.” Tô Từ gật đầu.

Thật , tình hình thể còn nghiêm trọng hơn những gì Số 8 , nếu lúc đó Tô Từ chậm một chút nữa, lẽ Số 7 mất mạng.

“Thật cũng của đúng ?” Tiểu sói con nhịn biện giải cho , “Rõ ràng là cầm cây sáo , là chuyện đàng hoàng, chỉ giật sáo của mà còn ngốc, mới tức giận như !”

Tô Từ gật đầu, “Ừ, đúng.”

Tiểu sói con lập tức vuốt lông xuôi, nó theo bản năng to hơn một chút, bỗng nhiên chú ý đến điều gì đó, đầu Số 2 và Số 6, Số 3 bên cạnh, nó dịch gần Tô Từ, tiếp tục nhỏ.

mà… hôm nay bỗng nhiên phát hiện, Số 7 thật sự nhỏ con quá, trông cũng xấp xỉ Số 3…” Nói đến đây, ngũ quan của tiểu sói con nhăn thành một cục.

“Số 7 nhỏ, thì ?” Tô Từ hỏi chút biểu cảm.

“Cho nên…” Tiểu sói con ngập ngừng , “Có nên bóp cổ như ? Cậu hình như suýt bóp chết, vết thương cổ đến hôm nay vẫn tan… Trông đáng thương quá…”

Tiểu sói con bất giác lời trong lòng, đồng thời cũng thể hiện sự hoang mang của .

Nó cảm thấy Số 7 đáng thương, nhưng cảm thấy chuyện của nó, nhưng trong lòng một cảm giác thôi thúc, khiến nó cảm thấy nếu làm gì đó thì sẽ khó chịu.

Hơn nữa, sự khó chịu thể sẽ còn kéo dài mãi.

Đến nỗi dù Số 7 cầm sáo trúc của nó, nó cũng thể nào đường đường chính chính tìm đòi như đây.

“Vậy, bây giờ nên làm gì đây?” Tiểu sói con mờ mịt hỏi.

Có lẽ thực sự quen thành nếp, bây giờ nó thể tự nhiên nhờ nhân viên nuôi dưỡng giúp đỡ, thậm chí còn bày tỏ với những tâm tư thầm kín của .

Đối với tiểu sói con mà , đây là điều từng trong quá khứ, cho dù là khi đưa đến Sở Dục Tể, trong môi trường nó lớn lên cũng tồn tại bất kỳ một nào thể cho nó tin cậy như .

Thật khi , nó trở nên chút bất an, nhưng, nhân viên nuôi dưỡng bao giờ làm nó thất vọng.

thấy thanh niên ôn tồn : “Nếu như , chỉ cần xin vì phần làm sai là .”

“Xin ?”

“Ừ.” Tô Từ gật đầu, “Đi tìm một tiếng xin , nếu cảm thấy như vẫn đủ thì thể bồi thường cho một chút.”

Thiếu niên nhỏ tuổi , khỏi đổi tay chống má, một nữa rơi rối rắm.

Một lúc lâu , tiểu sói con mới chút tình nguyện mở miệng: “Tôi thể chỉ bồi thường, xin ? Nói xin với khác… kỳ cục quá.”

Tiểu sói con lớn từng từng lời xin với ai. Trong môi trường nó lớn lên từ nhỏ, ai nắm đ.ấ.m to hơn thì đó lý, làm sai bắt thì chỉ đánh chứ bao giờ chuyện xin .

Đương nhiên, khi đến Sở Dục Tể, robot bảo mẫu cũng dạy dỗ nó như , nhưng tiểu sói con hình thành một bộ quan niệm của riêng , hề tán thành sự giáo dục của robot.

Tô Từ nó một cái, “Người khác lẽ thể, nhưng Số 7…”

Nghĩ đến bộ dạng ăn cơm của tiểu bạch lộc, thanh niên nghiêm túc , “Cậu lẽ lời xin của hơn.”

Miệng tiểu sói con trề .

Một lát , nó mang theo tâm lý may mắn hỏi: “Thật sự xin ?”

Tô Từ nhún vai, “Nếu trong lòng dễ chịu hơn.”

Nói xong câu , Tô Từ khuyên nữa, để quyền quyết định cho tiểu sói con, cũng tò mò, con sói nhỏ luôn thích khẩu thị tâm phi cuối cùng sẽ đưa lựa chọn như thế nào.

Có lẽ đối với tiểu sói con mà , đây thật sự là một lựa chọn vô cùng khó khăn, nó cau mày suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên ngẩng đầu, về phía Số 3 đang bắt đầu luyện tập trở .

dậy, chen đến bên cạnh bé, hỏi ý kiến: “Số 3, cũng cảm thấy nên xin Số 7 ?”

Tuy bé tỏ như chuyện gì, nhưng tiểu sói con , bé chắc chắn thấy cuộc đối thoại của bọn họ, nhưng nó cảm thấy dường như cũng để tâm việc Số 3 , lẽ là vì…

Bọn họ bây giờ là bạn !

Hơn nữa với tính cách của Số 3, chắc chắn sẽ lung tung khắp nơi, giống như nhân viên nuôi dưỡng, là một bạn nhỏ đáng tin cậy!

Khi tiểu sói con chen qua, bé liền ngừng thổi sáo, bé lén lút dịch sang bên cạnh, kết quả tiểu sói con chen về phía bé, nhất quyết dính .

Số 3 nhíu mày, bất đắc dĩ từ bỏ hành động nhỏ của , đó nghiêng đầu suy nghĩ cẩn thận một chút, mới đưa đề nghị của .

Cậu bé gật đầu, giọng sữa non khẽ “ừm” một tiếng.

“A… ngay cả cũng thấy xin …” Vẻ mặt tiểu sói con sa sầm xuống, đó, nó cam chịu dậy, “Thôi , tìm xin ! Sau đó đòi cây sáo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hung-thu-au-te-chan-nuoi-chi-nam/chuong-55-loi-xin-loi-cua-soi-con.html.]

Kỳ lạ là, khi thực sự đưa quyết định , tiểu sói con cảm thấy tâm trạng thật sự trở nên nhẹ nhõm hơn.

Nó nhếch môi, mặt nở nụ .

“Số 3, chiều tìm thổi sáo nhé!” Nó vỗ nhẹ vai bé, vui vẻ , đôi mắt màu xanh lục tràn đầy sức sống một nữa còn phiền não.

Số 3 tiếng sang sảng của nó, bàn tay nhỏ nắm chặt cây sáo, cuối cùng, gật đầu một cái nhỏ đến khó phát hiện.

Tô Từ hai đứa chúng nó, tuy bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng ồn ào của Số 6, nhưng lạ , cảm thấy tâm trạng cũng trở nên hơn.

Phòng 502, Sở Dục Tể.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sau khi thấy 4586 đưa Số 8 phòng, tiểu bạch lộc cũng về.

, tiểu sói con tỉnh trở phòng sinh hoạt, giờ phút , nó đang mép giường nhỏ của , hai chân lơ lửng giữa trung, hai tay cầm cây sáo trúc, yêu thích rời.

Cây sáo thật sự ! Còn một mùi hương trong lành, nó thể nhạy bén phân biệt , đây hẳn là làm từ một loại thực vật nào đó.

Đương nhiên, nó nhận loại thực vật .

Nếu thể thấy thì quá… Sau đó, nó nhịn thấy tiếc nuối.

Ai, một cây sáo như , là của con sói ngốc Số 8 chứ? Hơn nữa, con sói ngốc đó còn học thổi sáo từ

Tuy thổi chẳng chút nào, nhưng ít nhất nó cũng thổi sự đổi trong âm thanh.

Tiểu bạch lộc chút chán nản, thứ quan tâm nhất ghét nhất nắm giữ, cảm giác thật chút nào!

dù thích đến , tiểu bạch lộc cũng nghĩ đến việc chiếm cây sáo làm của riêng.

Chờ khi gặp con sói ngốc , nó sẽ trả cây sáo cho nó, đó…

Có nên cảm ơn ?

Nghĩ đến đây, tiểu bạch lộc khỏi phồng má.

Tình nguyện thì chắc chắn là , nhưng… con sói ngốc đó quả thực giúp nó một tay, còn lạnh đến hôn mê, nếu thể hiện chút gì, cứ cảm thấy trong lòng như tảng đá đè nặng, thoải mái.

mà, lời cảm ơn với kẻ thù đội trời chung, đối với tiểu bạch lộc mà , vẫn là một việc cần quyết tâm lớn.

mối thù suýt con sói ngốc bóp chết, nó vẫn còn nhớ.

Tiểu bạch lộc thở dài một thật sâu, ngả xuống chiếc giường nhỏ của , mái tóc xoăn nhỏ màu trắng bạc rơi ga giường, nhẹ nhàng bung , để lộ hai chiếc tai hình đầu lá.

Nó buông cây sáo , túm lấy hai tai , buồn chán kéo kéo.

Nói đến…

Tiểu bạch lộc kéo gối qua, vùi mặt trong, sức cọ cọ, đó, chút vô vị mà buông .

Vẫn là vùi mặt chiếc đuôi xù lông thoải mái hơn, đáng tiếc, nó cái đuôi như của con sói ngốc.

Tiểu bạch lộc nghiêng , đưa tay sờ sờ đuôi của .

Đuôi của nó nhỏ ngắn, bộ đồ rộng thùng thình của trẻ con thể dễ dàng che hết, hề lộ ngoài. Chính nó cũng thấy rõ trông nó như thế nào, chỉ sờ giống như một quả Tiểu Cầu.

Tuy lông cũng mềm mại, nhưng hề giống của con sói ngốc, to xù, còn thể vùi cả mặt .

Thật đáng ghen tị…

Tiểu bạch lộc buông đuôi , giường ngẩn ngơ, bao lâu, 4586 liền mang bữa trưa đến cho nó.

Huyết mạch chi lực mới bùng nổ, cơ thể nó đang ở trong trạng thái mệt mỏi, khi bổ sung năng lượng, nó liền buồn ngủ chịu nổi, mí mắt cứ díp .

mà, tiểu bạch lộc ngủ, nó giường, cứ cố gắng mở to mắt.

Cho đến khi…

Đôi tai trắng như tuyết cùng màu với tóc khẽ động, tiểu bạch lộc nghiêng đầu về phía cửa, chỉ thấy cánh cửa kim loại đang đóng chặt từ từ mở , trong ánh sáng phản chiếu, bóng dáng thanh niên lọt mắt nó.

Là nhân viên nuôi dưỡng!

Tiểu bạch lộc chút vui mừng, chỉ là còn kịp dậy, thấy lưng thanh niên, một đôi tai xù lông thò , ngay đó, là cái đầu của tiểu sói con ló .

Cậu bé đang giường khỏi sững sờ.

Số 8 tỉnh ? Nó… là đến tìm đòi sáo ?

Sau đó, nó thấy tiếng tiểu sói con chuyện với nhân viên nuôi dưỡng, khác với giọng oang oang thường ngày, lúc tiểu sói con hạ thấp giọng.

“Cậu hình như đang ngủ…”

Tiểu sói con che miệng, nhỏ, “Hay là chúng hôm khác đến…”

Nghe những lời , bé chớp chớp mắt, trong đôi mắt màu xanh đen hiện lên một tia hoang mang.

Số 8 từ khi nào chu đáo như ? Biết cây sáo ở chỗ , nên xông ngay lập tức, cướp cây sáo ? Sao vì nó đang ngủ mà đổi ý định?

“Cậu chắc chứ?” Giọng ôn hòa của nhân viên nuôi dưỡng vang lên.

Sau đó, tiểu sói con trả lời.

Số 7 cúi đầu, nó thể thấy cái bóng của tiểu sói con mặt đất, chiếc đuôi lớn xù lông của nó lắc qua lắc , nó , đây là vẫy đuôi vì vui mừng.

Khi tiểu lang vui, tần suất vẫy đuôi cao hơn bây giờ nhiều, hiện tại thể là đang suy tư hoặc rối rắm.

Thật kỳ lạ…

Tiểu bạch lộc quan sát một hồi, dứt khoát dậy —— dù , nó từ đầu nghĩ đến việc trộm sáo của tiểu sói con.

Nó chỉ là thấy cây sáo rơi mặt đất, hỏng mất, mới nhặt về, vốn dĩ định ngày mai đến phòng sinh hoạt sẽ trả cho Số 8.

Nếu nó đến tận cửa đòi, trả cho nó là .

Cậu bé bỗng nhiên dậy, làm cho thiếu niên đang rón rén bước một chân giật .

“Sao tỉnh ?” Số 8 buột miệng .

Tiểu bạch lộc căng khuôn mặt nhỏ, tỏ yếu đuối mặt Số 8, nó đưa tay lấy cây sáo trúc tiện tay đặt giường, trèo xuống khỏi giường.

Dưới cái ngơ ngác của Số 8, nó bước những bước chân ngắn cũn cỡn chạy tới, nhét cây sáo trúc trở tay thiếu niên.

“Trả !”

Làm xong tất cả một cách ngầu lòi, tiểu bạch lộc bỗng nhiên khựng , nó hé miệng, nhưng lời cảm ơn tài nào .

Mà Số 8 cầm cây sáo mất mà tìm , một lời thể đòi từ tay Số 7, nó vui như trong tưởng tượng.

sắc mặt tái nhợt của bé, cũng do tác dụng tâm lý , nó cảm thấy vết hằn cổ tiểu bạch lộc dường như càng đậm hơn.

Cuối cùng, tiểu sói con vẫn ngượng ngùng mở miệng: “Vết thương cổ … còn đau ?”

Nghe thiếu niên , tiểu bạch lộc theo bản năng đưa tay lên sờ cổ , nó ngờ tiểu sói con sẽ chủ động nhắc đến chuyện .

Cậu bé nhất thời trả lời, mà tiểu sói con liếc nó một cái, mặt tường, tự : “Hôm đó cố ý… Xin .”

Nghe , tiểu bạch lộc ngây .

chằm chằm thiếu niên cao hơn một cái đầu, trong lòng khỏi nghĩ, đây khác giả dạng ? Nếu con sói ngốc thể xin nó!

Tiểu sói con ngượng ngùng xong lời xin , cả cổ đều đỏ bừng, nó cũng tại , ba chữ rõ ràng đơn giản, nhưng để cảm thấy còn khó hơn cả việc bắt nó solo với Số 2.

khi thực sự , nó cảm thấy trong lòng quả thực thoải mái hơn nhiều.

Hình như cũng khó đến !

Tiểu sói con đầu, ngây , nó chút hổ, liền tiếp.

mà, hôm đó là cầm cây sáo , giật cây sáo từ chỗ cũng sai, phần sẽ xin !”

Nhân viên nuôi dưỡng , nó chỉ cần xin vì phần làm sai là , việc làm sai thì cần xin .

Lời của tiểu sói con , khí một nữa trở nên chút cứng ngắc.

Số 8 cũng mơ hồ cảm thấy, hình như nó nên những lời đó, nhưng nó thật sự cảm thấy .

, ngay từ đầu nó vốn dĩ ! Bây giờ nó xin vì phần nó làm sai !

Tiểu sói con nghĩ , trở nên lý lẽ hùng hồn, đương nhiên nó cũng cảm thấy chỉ một câu xóa bỏ phần lầm của nó, dường như chút nhẹ nhàng quá.

Bởi vì nếu là nó, suýt g.i.ế.c c.h.ế.t nó, đó xin bắt nó tha thứ, thì tuyệt đối là thể nào!

Sói lang thù dai, tuyệt đối sẽ dễ dàng tha thứ như !

Thế nên, đặt vị trí khác suy nghĩ một chút, tiểu sói con liền cảm thấy cách xin lắm.

Cho nên nó cũng cảm thấy, bầu khí chút khó chịu mắt , hẳn là do tiểu bạch lộc chấp nhận lời xin của nó gây , thì, nó nên dùng cách khác để bồi thường cho Số 7 ?

Ngay khi Số 8 đang nghiêm túc suy nghĩ, thấy ——

“Ừm, hôm đó là , tuân thủ quy tắc, cũng xin .”

“Xin .”

Giọng bé hòa hoãn, còn sự sắc bén khi chế nhạo nó thường ngày, cũng sự chua xót mẫn cảm khi , giọng sữa non nớt, ngoài ý mềm mại.

Lần , đến lượt tiểu sói con ngây .

Nó cúi đầu về phía Số 7, nhưng cúi đầu, ngón tay ngượng ngùng đan , Số 8 chỉ thể thấy mái tóc xoăn nhỏ màu trắng bạc của nó, xù xì mềm mại, trông vài phần ngoan ngoãn.

Sau đó, nó : “Còn … cảm ơn , lúc huyết mạch của bạo động cuồng hóa…”

Tiểu bạch lộc dừng một chút, thật sự ngại thẳng chuyện Số 8 ôm nó, đành đổi cách dùng từ, “Ừm, lúc đó giúp , cảm ơn .”

“A… ừm…”

Lần đầu tiên đối mặt với cảnh tượng , thiếu niên nhỏ tuổi lúng túng gãi đầu.

Số 7 thế mà…

Nói cảm ơn nó kìa! là sống lâu mới thấy! mà…

“Hả? Huyết mạch của bạo động cuồng hóa ? Chuyện khi nào thế?” Thiếu niên vẻ mặt mờ mịt , “Sao ?”

--------------------

Loading...