Hung Thần Quy Dương - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-04-03 13:16:23
Lượt xem: 119
1.
Trong Đền Ngọc không ngừng vọng ra những tiếng than khóc đau đớn và những âm thanh qu.ật đ.á.n.h.
Chị gái tôi và vài cô gái khác đang bị tr.ó.i bên trong.
Cha mẹ nhà nào cũng cố gắng hết sức để khiến cho những cô gái ấy đau đớn, khóc cho thật to.
Tôi trơ mắt nhìn mẹ mình dùng một cây kim dài đ.â.m vào kẽ móng tay của chị.
Mười ngón tay nối liền với tim, tay đ.ứ.t ruột xót.
Chị tôi đau đớn dữ dội, gào thét thảm thiết.
“Aaa, mẹ ơi con đ.a.u aaa!”
Nghe thế, vẻ mặt mẹ tôi lộ rõ sự vui sướng.
Bà hét lên như thể bị điên:
“Khóc đi, khóc to nữa lên!”
Vừa nói, bà vừa đ.â.m thêm một cây kim khác vào ngón tay của chị tôi.
Tôi đẩy mấy bà cô đang hóng chuyện xung quanh ra, định lao đến cứu chị.
Nào ngờ, tôi chưa kịp nhấc chân lên thì đã bị dì Vương túm lấy.
“Chị gái cháu sắp sửa trở thành người có công lớn trong nhà rồi.”
“Cháu gái, cháu đừng làm loạn.”
Hai tay tôi bị dì Vương giữ chặt đến mức không thể động đậy.
Sau khi nghe thấy tiếng khóc của chị tôi, những gia đình khác ngh.i.ế.n chặt răng, bắt đầu dùng những thứ sắc nhọn nhất trong tay, liên tục đ.â.m vào làn da mỏng manh của con gái nhà mình, đ.â.m đến mức m.á.u chảy đầm đìa.
Phải khiến những cô gái ấy đau đớn, nhưng không được đau đến mức ngất đi.
Thế nhưng, những cây kim đồng mảnh mai còn dã man hơn roi qu.ất nhiều.
Thấy tiếng khóc của những cô gái kia sắp át cả tiếng khóc của chị, mẹ tôi cực kì lo lắng, vội vàng quay sang nhìn cha tôi.
Sau đó, mẹ rút cây kéo bên hông ra, tiếp tục gây nên những vết thương mới trên cơ thể chị.
Cha tôi nhấc vò rượu lên, tàn nhẫn đổ xuống…
(*) Vết thương hở gặp rượu cực kì bỏng rát. Khi có vết thương hở luôn được khuyên nên kiêng rượu.
Một tiếng hét thảm thiết vang lên khiến cho tất cả mọi người trong Đền Ngọc kinh hãi.
Hai mắt chị tôi sắp l.ồ.i ra khỏi hốc mắt.
Mái tóc ướt nhẹp, dính nhớp nháp trên trán chị.
Ngực chị phập phồng nặng nề, môi không ngừng run rẩy.
Những gia đình khác sợ hãi dừng tay sau khi chứng kiến sự tàn ác của cha mẹ tôi.
“Thùng”, tiếng chiêng vang lên, vị trí đứng đầu đã được chọn.
Cha mẹ tôi kích động nhìn các vị thần phật trong từ đường, bái lạy không ngừng.
“Cái thai tiếp theo sẽ là con trai, chúng ta sắp có con trai rồi!”
Những người đến hóng chuyện dần tản đi.
Khi rời đi, họ còn thì thầm bàn luận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/hung-than-quy-duong/chuong-1.html.]
“Con gái nhà lão Lý giỏi thật, có con trai rồi thì sau này không phải lo lắng gì nữa.”
Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi sự kìm kẹp của thím Vương, chạy thật nhanh đến bên chị gái mình.
Nhìn thấy chị nằm trong vũng máu, trái tim tôi nặng như đeo chì.
Chị tôi ch/et rồi.
Khắp người không một chỗ nào nguyên vẹn.
Tôi nhìn lên những vị thần phật xung quanh, đáy lòng dâng trào cảm xúc.
Người lớn luôn nói thần phật sẽ ban phước cho chúng tôi.
Thế nhưng, tôi chỉ thấy chị tôi vì thế mà ch/et.
Một tấm chiếu cói, vài thùng nước sạch.
Từ đường lại trở về với dáng vẻ thiêng liêng và trang nghiêm như trước.
Kể từ hôm đó, chị tôi như bốc hơi khỏi thế gian, hệt như chưa từng tồn tại.
Cha mẹ tôi vui mừng mong chờ sự xuất hiện của con trai.
Họ không thể ngờ rằng, chị tôi mới là người trở về trước.
Nửa đêm, con ch.ó mực trong sân nhà hàng xóm không ngừng sủa nhặng.
“Rầm, rầm”, cổng nhà tôi bị ai đó đ.ậ.p mạnh.
“Thằng chó ch/et nào nửa đêm nửa hôm đến phá giấc ngủ của người khác thế?”
Cha tôi ch.ử.i r.ủ.a, khó chịu ra mở cửa.
Ông ta vừa đi tới sân thì nghe thấy một giọng nói từ ngoài cổng vọng vào.
“Cha ơi, mở cổng cho con.”
“Cha mẹ ơi, là con đây.”
Tôi và cha mẹ trợn tròn mắt kinh ngạc, giọng nói này, là của chị tôi…
Nhưng chị tôi rõ ràng đã ch/et rồi cơ mà.
Người đứng ngoài cổng kia rốt cuộc là ai?
Nghĩ đến đây, lưng tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.
Cha tôi bị dọa sợ, hoảng loạn chạy vào trong nhà.
Gió đêm thổi, những ô cửa sổ cũ cót két kêu.
Tiếng gõ cửa liên tục vang bên tai tôi, đáng sợ như lá bùa đòi mạng.
“Cha nó ơi, phải làm sao bây giờ?”
Mẹ tôi hoảng loạn hỏi.
“Không sao đâu, chúng ta không mở cổng, đợi đến khi trời sáng là sẽ ổn thôi.”
Giữa hai hàng lông mày của cha hiện lên sự tàn nhẫn.
Thế nhưng, chưa đợi tới bình minh thì tiếng gõ cửa đã dừng.
Cha mẹ tôi bình tĩnh lại sau sự kinh hãi, hít sâu một hơi.
Nào ngờ, chỉ một giây sau đó, cánh cổng nhà tôi từ từ mở ra…