Hợp Đồng Bao Nuôi Hết Hạn - Chương 18

Cập nhật lúc: 2025-12-01 14:35:11
Lượt xem: 1,239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lúc lâu , Nguyễn Đan Thanh vẫn khựng ở hai bậc cầu thang cuối cùng. Mẹ cũng xuống, lưng hỏi: "Ai đây?"

Nguyễn Đan Thanh lạnh toát từ đầu đến chân.

C.h.ế.t tiệt. Chử Thế Trạch đến lúc nào đến, chọn đúng lúc ! Đây chẳng là đem bỏ lên lò lửa mà nướng ? Giỏi dối như cũng nghẹn họng hai giây, nhất thời bịa lý do cho tròn.

Chử Thế Trạch bình tĩnh hơn nhiều: "Chào bác, cháu là bạn của Nguyễn Đan Thanh. Chúng cháu quen ở nước ngoài."

Nguyễn Đan Thanh chợt nhớ đầu tiên họ gặp du thuyền. Cảnh tượng tương tự, chỉ là vai vế đảo ngược.

Cậu nghĩ, cái lừa nhỉ? Trong lòng chắc chắn, mắng Chử Thế Trạch nhưng thể toạc .

Mẹ nhạt nhẽo: "Chưa từng Đan Thanh nhắc đến ."

Vai vỗ nhẹ: "Đi thôi. Đứng ngẩn đó làm gì?"

Nguyễn Đan Thanh lê bước. Hai con đều đến phòng khách.

Mẹ với Chử Thế Trạch: "Tiên sinh họ gì, quen Đan Thanh nhà thế nào?"

Chử Thế Trạch: "Cháu họ Chử. Quen Nguyễn Đan Thanh trong lúc làm việc."

Nguyễn Đan Thanh cuối cùng cũng bình tĩnh đầu óc, bước lên phía : "Chử , , con và từng gặp đây..."

Chưa hết câu, ông nội cầm cái kéo tỉa hoa xuất hiện: "Ơ kìa, đây Tiểu Chử ?"

"Chính vì hôm nay con phát hiện , bạn mới quen của ông nội là , cũng phát hiện con, bọn con đều thấy trùng hợp quá, haha..." Nguyễn Đan Thanh gượng gạo một tràng.

"Bíp bíp!"

Ngoài cánh cửa sắt chạm hoa văn đen của sân, tiếng xe đỗ . Là cô gái và phụ đến xem mắt Nguyễn Đan Thanh theo lời mời thịnh tình của .

Trong nhà ngoài ngõ ồn ào náo nhiệt. Nguyễn Đan Thanh tê cả da đầu.

Nguyễn Đan Thanh hạ thấp giọng, vội vàng đuổi : "Đi , Chử , ."

Kéo nhúc nhích. Chử Thế Trạch cao lớn lừng lững, sừng sững ở cửa trông lạc lõng vô cùng. Trở tay nắm lấy cổ tay Nguyễn Đan Thanh, cúi , áp sát, thở nóng hổi phả tai : "Em hứa hôm khác gặp một nữa, sẽ ."

Giọng điệu gần như vô .

Thế ? Chử Thế Trạch giờ luôn ung dung điềm tĩnh cơ mà?

là dùng d.a.o cùn cứa thịt. Vết thương lành vạch . Lặp lặp . Khiến lành lặn cũng xong.

Cậu tức đến run tay. Chử Thế Trạch còn nhét mảnh giấy tay : "Đan Thanh, liên lạc với ."

...

Nguyễn Đan Thanh hẹn gặp Chử Thế Trạch tại căn hộ nhỏ của . Vừa mở cửa, lập tức lời lạnh nhạt: "Nói nhé, chỉ gặp nốt thôi."

Ngay cả một chiếc ghế thừa cũng . Chử Thế Trạch quanh một lượt, đau lòng nghĩ, nơi nhỏ thế , Nguyễn Đan Thanh chịu khổ thật, đến ở biệt thự Đàn Cung của ?

"Cuối cùng em cũng chịu gặp riêng ."

Nguyễn Đan Thanh bực bội mấy ngày nay. Vốn định bình tĩnh đối mặt, nhưng thấy , bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Chử Thế Trạch, lửa giận trong lòng bùng lên ngùn ngụt.

Cậu mắng: "Anh đuổi đến tận nhà , vui chứ gì. Anh ăn với bố thế nào ? Họ bắt đầu nghi ngờ ! Họ của ở chỗ chúng phổ biến. Mẹ thắc mắc, cùng họ với nhà đầu tư đây. Anh hại c.h.ế.t !"

"Nguyễn Đan Thanh, đời cái kim nào trong bọc lâu ngày mà lòi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hop-dong-bao-nuoi-het-han/chuong-18.html.]

"Thế thì bọc nữa, kim chọc thì vứt. Giấy gói rách thì còn rác, chứ tình cảm cạn kiệt thì chẳng còn dấu vết gì."

Chử Thế Trạch : "Em chịu thừa nhận giữa chúng tình cảm ."

"Bên cấp vốn và bên lao động cũng tình nghĩa hợp tác mà." Nguyễn Đan Thanh lấp liếm.

Cậu cướp lời hỏi: "Anh mà? Sao ?"

Chử Thế Trạch im lặng một lát : "Tôi lên máy bay, thấy giá sách là những cuốn sách em thích . Đột nhiên thể chịu đựng nổi. Tôi sợ bỏ lỡ một chốc là bỏ lỡ cả đời."

Như từng giọt rượu đắng chảy cổ họng, trong lòng Nguyễn Đan Thanh chua xót vô cùng. vẫn : "Thế thì đơn giản thôi, đổi sách giá . Chử , thiếu tiền."

Nguyễn Đan Thanh thực sự mềm chịu cứng xong.

Chử Thế Trạch hết cách, thực sự tức nghẹn họng, bỗng nhiên : "Nguyễn Đan Thanh, ngay từ đầu là em tài trợ cho em mà."

Nguyễn Đan Thanh hổ tột cùng: "Tôi chỉ tài trợ cho thôi, cái khác. Hơn nữa, những cái khác cần . Lương hai tháng của ông Smith còn nhiều hơn . Tôi mới nhận một năm học phí, còn đủ ? Là uy h.i.ế.p dụ dỗ !"

Chử Thế Trạch chẳng vẻ gì là hổ, ngược còn hùa theo : "Phải, là uy h.i.ế.p dụ dỗ." Như đ.ấ.m bông.

Lão già mặt dày thật đấy. Mắng cứ như đang hưởng thụ. Ngược càng càng tức, mũi cay cay.

Chử Thế Trạch nắm lấy tay , hất , nắm, hất , giằng co mấy , nắm chặt đến mức đau: "Hôm đó, vốn dĩ em lời với , nếu kiên nhẫn em , em sẽ ở ?"

"Không ." Nguyễn Đan Thanh đầu : “Hôm đó vốn dĩ định với là xin nghỉ việc."

"Đừng những lời như nghỉ việc nữa. Vốn dĩ khi yêu đương tiêu tiền cho đối phương là chuyện bình thường.”

“Tôi làm yêu của bao giờ?”

chúng cũng điều khoản rõ ràng nào khác, tại thể là đối tượng?”

“Tôi hiểu , là dựa cái vẻ đạo mạo, mặt dày vô sỉ đối thủ thương trường chứ gì."

Chử Thế Trạch đột nhiên gì nữa.

Nguyễn Đan Thanh thót tim, thấy trầm mặt, sợ, dám ho he nữa.

Sau đó, Chử Thế Trạch hỏi: "Mắng đủ ?" Giọng kiên nhẫn. "Chưa đủ thì mắng tiếp, mắng đến khi nào trong lòng em thoải mái thì thôi.”

“..."

Lúc , Nguyễn Đan Thanh thấy Chử Thế Trạch khẽ điều chỉnh tư thế , linh cảm xuống chỗ nào đó, phồng lên một cục.

Nguyễn Đan Thanh ngẩn , mặt đỏ bừng như sung huyết: "Lão súc sinh!"

Cậu săn quá nhiều , sợ Chử Thế Trạch như cừu sợ sói thành bản năng. Hối hận . Thế nên mới chuyện riêng với Chử Thế Trạch. Cậu và Chử Thế Trạch lúc nào cũng thế.

Cậu tưởng Chử Thế Trạch tâm sự, kết quả là làm tình; tưởng chỉ làm tình, bắt đầu tâm sự.

Đàn ông đều thế cả. Đàn ông là loài sinh vật như .

"Xin ." Bị vạch trần, Chử Thế Trạch cũng giả vờ nữa, cầu xin: “Bảo bối, cho hôn em một cái. Tôi hôn em. Đã lâu thế . Chỉ hôn một cái thôi ?" Giọng khàn đặc vì khát khao.

Chưa làm gì cả, Nguyễn Đan Thanh cảm thấy như ánh mắt nóng rực của sờ soạng khắp . Chỉ cần đồng ý một chút, chắc chắn sẽ lột quần.

Nguyễn Đan Thanh gấp tức tủi : "Mẹ kiếp, ch*ch ! Cả ngày lẫn đêm chỉ ch*ch . Lần nào ngủ xong cũng , bản sướng là . Còn quan tâm địa điểm, phát tình lúc nơi, bao giờ hỏi ý kiến . Anh đáng ghét thế nào ? Có còn cũng sướng ? Thế thì ? Anh đắc ý lắm chứ gì, làm một đàn ông trong sạch sa đọa. Giỏi lắm. Anh làm còn mặt mũi nào cuộc sống . Rồi còn cho thoát . Anh vĩnh viễn sa đọa trong lòng bàn tay !"

Nói một hết sạch. Thở hổn hển. Sắp đến nơi.

Loading...