Hợp Đồng Bao Nuôi Hết Hạn - Chương 12
Cập nhật lúc: 2025-12-01 13:54:58
Lượt xem: 1,246
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tan học, Nguyễn Đan Thanh thẳng từ trường đến nhà bạn. Ngang qua câu lạc bộ thơ ở tòa nhà gạch đỏ cũ kỹ, mấy thanh niên đang say sưa ngâm thơ Shakespeare đầy hào hứng:
"Nếu tình yêu chân thành của là đích t.ử của quyền thế, Thì nó chính là con riêng của phận, cha."
Câu lạ thật. Nguyễn Đan Thanh cũng sách, nhưng dân văn nghệ, chỉ câu nổi tiếng nhất trong chùm thơ Sonnet: Tôi thể ví em như một ngày mùa hạ? Cậu từng chép tặng bạn gái câu .
Mãi đến gần đây, Chử Thế Trạch mới cho , những bài thơ đều là Shakespeare tặng cho bảo trợ là nam giới.
Chà... Nhìn xem, những câu thơ tình nổi tiếng thế hóa hư cấu nên vì tiền.
Đi xuyên qua bãi cỏ ngập tràn ánh nắng buổi chiều, tài xế đợi sẵn ở cổng trường.
Nguyễn Đan Thanh lên xe liền : "Hôm nay khoan hãy về nhà." Rồi địa chỉ. Tài xế làm theo.
Xe dừng cách đó một khu phố theo yêu cầu của . Cậu ôm hộp quà, bộ đến lầu nhà bạn, thỉnh cầu vệ sĩ: "Tôi tặng quà xong sẽ xuống ngay. Không vi phạm quy định của Chử . Anh xem, đông thế , cửa sổ cũng mở. Chúng chỉ ăn lẩu thôi."
Vệ sĩ chính là ông Smith, hàng xóm cũ ở khu ổ chuột. Sau mới Smith lai lịch bất phàm, từng chiến trường, từng làm cảnh sát, giao tình lâu năm với Chử Thế Trạch và là đầu đội an ninh. Ông chính trực, lạnh lùng, làm việc gì cũng theo phép công. Nguyễn Đan Thanh mấy định moi tin tức về Chử Thế Trạch từ miệng ông mà đều công cốc.
ở lâu cũng quen, thi thoảng ngoài hít thở chút khí, ông Smith cũng giả vờ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Tiểu Trương thuê chung nhà với năm du học sinh khác. Cộng thêm bạn bè mời, cả một đám đông đúc náo nhiệt.
Thấy Nguyễn Đan Thanh đến, cô : "Oa, Nguyễn Đan Thanh đến ! Tưởng cho leo cây chứ. Dạo chẳng chịu chơi gì cả."
Nguyễn Đan Thanh ha hả: "Bận luận văn tối tăm mặt mũi mà."
Liếc mắt qua, Mẫn Hoa đang ở phía bên . Trong giới du học sinh, các mối quan hệ chặt chẽ, đều qua với , họ cũng công khai tuyệt giao nên vẫn duy trì hòa bình mặt nước.
Trong bữa tiệc khá nhiều gương mặt nữ sinh mới lạ, khuôn mặt non nớt, rõ ràng là mới sang. Nguyễn Đan Thanh xuống, các cô gái trong phòng dù vô tình cố ý đều về phía .
Cậu tự thấy chải chuốt gì, hôm nay là bộ dạng mọt sách khối tự nhiên, quần áo màu sắc giản dị, đeo một cặp kính độ để điều chỉnh loạn thị. Thế mà vẫn dìm hàng hết thảy đám con trai khác.
Cậu chẳng làm gì cả mà cô gái bên cạnh đỏ mặt tía tai, tay chân luống cuống hỏi: "Áo mua ở thế? Trông chất lượng thật."
Nguyễn Đan Thanh thật thà: "Đồ sida đấy, đào bới cả buổi chiều mới tìm ."
Mấy cô gái lập tức tươi như hoa, hỏi tiệm nào, tìm . Nguyễn Đan Thanh trả lời từng câu một.
Lúc , Mẫn Hoa đột nhiên lên tiếng, : "Thật làm khó , nhà phá sản đột ngột, mua quần áo cũ mặc. Trước đây bao giờ mặc đồ tạp nham ."
Nguyễn Đan Thanh đáp: "Bát nước đổ , ngày hôm qua giữ . Giờ tớ sống cũng mà, ừm, từ đó học cách tiết kiệm để phòng khi túng thiếu."
Ở ba mươi phút, Nguyễn Đan Thanh cáo từ. Mọi hỏi về thế nào, bảo tàu điện ngầm. Một cô gái trong bàn cầm chìa khóa xe, xung phong: "Xa lắm đúng ? Để tớ lái xe đưa về."
Nguyễn Đan Thanh vội vàng từ chối.
...
Mấy ngày đó, cô gái thường xuyên đến tìm Nguyễn Đan Thanh, lái chiếc xe thể thao của , rạng rỡ rủ hóng gió.
Nguyễn Đan Thanh thở dài trong lòng, ngoài từ chối còn làm gì? Quãng thanh xuân của tạm thời Chử Thế Trạch mua đứt, chứa chấp khác.
Hơn nữa, cho dù Chử Thế Trạch, cũng từng yêu đương với thiên kim tiểu thư nhà giàu. Cậu quá coi trọng gia cảnh, cảm thấy chuyện hợp quan trọng hơn.
Nguyễn Đan Thanh là theo chủ nghĩa tình yêu là hết. Yêu đương dựa cảm giác, là , là .
Trước đây Nỗi đau của Werther và cực kỳ yêu thích. Cậu cũng một mối tình khắc cốt ghi tâm thời niên thiếu, lẽ kết cục là nỗi thất vọng xé lòng - nhưng sẽ tự sát - đó lột xác thành một đàn ông trưởng thành, đáng tin cậy.
Tiếc là duyên phận mãi tới. Còn thì dần dần lớn lên thành một đàn ông lấp lửng, chẳng mấy độc lập.
Một hôm nọ, Nguyễn Đan Thanh chặn đường ở trường.
"Người bảo 'trâu tìm cọc', con gái theo đuổi con trai chỉ cách một lớp voan. Nguyễn Đan Thanh, khó theo đuổi thế? Rủ uống một ly cũng chịu. Chưa từng thấy liệt nam nào trinh tiết như , thật khiến tò mò."
"À, tớ trong lòng ."
"Là ai? Tớ điều tra kỹ . Cậu bạn gái, ở trong nước cũng ."
"..." Ngượng chín mặt.
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Nguyễn Đan Thanh như đại xá, vội vàng bắt máy, nhưng thấy giọng gọi đến, sững , mặt đỏ bừng.
Cô gái chặn đường thấy như , ngạc nhiên hỏi: "Cậu thế?"
Nguyễn Đan Thanh ấp úng: "Tôi còn việc..." Rồi điện thoại, giọng van nài, rít qua kẽ răng: "Tôi tự về nhà... Đừng, đừng qua đây, coi như xin ngài." Cuối cùng, bất lực : "Được. Tôi ngay đây."
Nói năng lộn xộn, chẳng ai hiểu đang gì. Cô gái thấy ánh mắt Nguyễn Đan Thanh lấp lóe sang bên đường, một chiếc xe màu đen đỗ ở góc đường, cửa mở .
"Xin ." Nguyễn Đan Thanh cúi đầu . Lời dứt, vội vã bước lên chiếc xe đó.
...
Thế nào gọi là tu ngàn năm, hủy trong một giờ? Chính là thế đây.
Xui xẻo thật. Cậu cố gắng che giấu hết mức, chỉ bình yên qua nốt năm cuối. Kết quả vẫn thấy. Cái vòng tròn nhỏ xíu. Chắc đến hai ngày tin đồn nhảm sẽ bay đầy trời. Cậu chỉ cầu mong nó truyền đến tai bố ở bên đại dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hop-dong-bao-nuoi-het-han/chuong-12.html.]
Điều may mắn duy nhất là Chử Thế Trạch xuống xe.
Không khí trong xe quỷ dị. Nguyễn Đan Thanh gượng gạo chuyển chủ đề: "Sao hôm nay ngài đích đến trường tìm ?"
Nói xong thấy thừa. Chử Thế Trạch đến thì đến. Trong mối quan hệ , chỉ hạn chế.
Chử Thế Trạch nắm lấy tay : "Lâu ở bên em, sẽ ở vài ngày."
Cũng chẳng ai mong ngài ở cùng. Cậu nghĩ thầm, chẳng chút hứng thú.
Chử Thế Trạch hỏi : "Muốn cưỡi ngựa ?"
Nguyễn Đan Thanh vui, ngượng nghịu một chút mới : "Ừm, ." Cậu thừa nhận dễ dỗ.
Đáng ghét. Chắc chắn là lão già nắm thóp thích chơi gì, nào dỗ cũng trúng phóc.
...
Trước khi ngủ, Nguyễn Đan Thanh tắm xong mặc áo ngủ, trong lòng cực kỳ thấp thỏm. Mình sợ cái gì chứ? Chiều nay ở trường chỉ chuyện với con gái thôi mà, chuyện bình thường thôi. Trong sạch, thẹn với lòng!
Đều tại Chử Thế Trạch dạo ngày càng kỳ quái.
Nguyễn Đan Thanh ngoài cửa thư phòng, chân đạp lên ranh giới của bóng tối, hỏi: "Chử , ngủ nhé?"
Chử Thế Trạch đặt bút xuống, chiếc ghế văn phòng bọc da đen xoay nhẹ tiếng động, hướng về phía Nguyễn Đan Thanh. Ngọn đèn bàn bên trái tỏa ánh sáng vàng vọt, khuôn mặt nửa sáng nửa tối: "Lại đây."
Lại đây, đây, lúc nào cũng là một câu đây. Nguyễn Đan Thanh như gai ở lưng.
Cậu xin trôi chảy: "Xin Chử , nghĩ chỉ là tụ tập bạn bè bình thường nên báo cáo với ngài. Hơn nữa chỉ ở đó hơn hai mươi phút. Tôi tán tỉnh ai cả, là mấy câu xã giao thôi."
Cậu thực sự hiểu tại giải thích.
Chử Thế Trạch: "Tôi em ngoại tình."
Phải tình mới gọi là ngoại tình chứ? Cậu thầm mỉa mai.
"Đến bên cạnh ." Chử Thế Trạch , đợi Nguyễn Đan Thanh đến gần, bao trọn lấy tay trong lòng bàn tay , cúi đầu lâu. Lâu đến mức Nguyễn Đan Thanh thấy bất an.
Mới Chử Thế Trạch : "Em thể em bạn trai ."
Nguyễn Đan Thanh kinh ngạc: "Hả?" Cậu đỏ bừng mặt ngay lập tức, lắp bắp: "... Không... lắm ?"
Chử Thế Trạch: "Không cần tên ."
Nguyễn Đan Thanh "ồ" một tiếng, sắc mặt dịu , thầm nghĩ: Tôi đường đường là trai thẳng, định come out.
"Chử , thật sự cố ý trêu hoa ghẹo nguyệt ."
"Nói lời đường mật với phụ nữ là bản năng của em đúng ? Mr. Honey."
Khi câu , đáy mắt Chử Thế Trạch chút ý nào, như đêm đen trăng , như đá ngầm đáy sông sâu thẳm, như đang với : Đừng cợt nhả với .
Nguyễn Đan Thanh dám nữa. Cậu ấn xuống, quỳ gối ghế. Dù sàn trải t.h.ả.m mềm mại, nhưng vẫn thấy khó chịu.
Chử Thế Trạch quần áo chỉnh tề, chỉ mở một chỗ, cứ thế cúi đầu . Tay vuốt ve má : "Chẳng dạy em mấy ? Sao vẫn ăn?"
Nguyễn Đan Thanh tức giận, nhưng miệng lấp đầy, , đuôi mắt đỏ hoe, lệ quang lấp lánh. Cậu ngước mắt liếc , đôi mắt lạnh như băng.
Bởi vì ghét lắm đó. Nguyễn Đan Thanh tủi nghĩ. Trong tất cả chuyện giường chiếu, ghét nhất là cái . Cậu ý thức vô cùng rõ ràng rằng, chỉ là một món đồ chơi.
Món đồ chơi thì vẫn là món đồ chơi. Dù đôi khi cũng cảm thấy ở bên Chử Thế Trạch vui vẻ, nhưng cũng chỉ là một món đồ chơi.
Lại bắt đầu . Chử Thế Trạch chợt nghĩ.
Cái móc găm trong cơ thể bắt đầu khuấy đảo, khó chịu hơn . Lần , chỉ một ánh mắt của Nguyễn Đan Thanh, cũng như lôi cả lục phủ ngũ tạng của ngoài.
Nguyễn Đan Thanh thì ngoan, thực chẳng thuần phục chút nào. Tại thấy hạ hỏa nhỉ?
Bất ngờ, xách Nguyễn Đan Thanh từ đất lên, đè xuống bàn làm việc. Những thứ khác gạt sang một bên rơi loảng xoảng xuống đất.
Chử Thế Trạch định làm gì! Làm mạnh ? Sẽ thương mất!
Nguyễn Đan Thanh sợ , run rẩy cầu xin: "Xin , Chử , xin , đều là sai, vẫn chuẩn xong..."
Lời còn dứt. Cậu thấy Chử Thế Trạch cúi xuống.
Nguyễn Đan Thanh: "!"
Đột nhiên một cơn rùng dữ dội chạy dọc lên đỉnh đầu. Cậu tê dại , thể suy nghĩ. Cơ thể gần như lập tức phản ứng, dẫn dắt theo. Niềm khoái cảm trào từ khắp cơ thể như dòng thác lũ, tự ý dâng tràn đến cực điểm.
Đây là đầu tiên. Còn đáng sợ hơn "làm", cảm giác áp bức trầm trọng dù giãy giụa thế nào cũng thoát , cảm thấy đang từng chút từng chút rơi xuống vực sâu.
Cậu ngừng cầu xin, cuối cùng chỉ còn tiếng nức nở nhỏ bé. Xấu hổ và giận dữ đến mức vô lực. Cậu liệt bàn, mặt , cổ đỏ ửng.
Người đàn ông cao lớn mặt lúc mới nhổm dậy, một tay nhấc cao cổ chân lên, áp sát . Ngón cái quệt qua khóe miệng, l.i.ế.m sạch.
Chử Thế Trạch xa, : "Ngọt thật."