Hợp Đồng Bao Nuôi Hết Hạn - Chương 11
Cập nhật lúc: 2025-12-01 12:34:49
Lượt xem: 1,280
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Đan Thanh thầm nghĩ, nếu cứ để mặc Chử Thế Trạch làm gì thì làm, sợ là cả đêm nay chẳng chợp mắt.
Một trong phòng tắm, lên giường thêm một nữa. Cậu dùng khổ nhục kế, lúc thì kêu mệt, lúc thì bảo chịu nổi nữa, lấy lý do ngày mai còn lên lớp. Chử Thế Trạch liền kéo chân , thản nhiên bảo: "Mai cho em nghỉ học."
Nguyễn Đan Thanh cứ lải nhải ngừng, Chử Thế Trạch tưởng thực sự chịu nổi nữa nên đành thu binh, ôm vuốt ve, hôn hít một hồi.
Cứ tưởng thế là xong chuyện. Nào ngờ thấy hồi sức, đè lên, báo hại Nguyễn Đan Thanh kêu ca ỉ ôi.
Cứ như , lặp lặp , dây dưa dứt. Kết quả là vẫn "làm" lâu.
Nguyễn Đan Thanh chẳng nhớ ngủ lúc mấy giờ, lẽ là hai, ba giờ sáng. Khi tỉnh , thắt lưng đau nhức vô cùng. Trong lòng kìm mà mắng thầm: "Lão già đáng c.h.ế.t, đúng là , mềm nắn rắn buông kiểu gì cũng xơi tất!"
Nguyễn Đan Thanh chút ghen tị. Trong thế giới đàn ông, bất kể giàu nghèo, học thức tính cách , tiêu chuẩn đ.á.n.h giá sự ưu tú của mỗi mỗi khác. Duy chỉ năng lực t.ì.n.h d.ụ.c là tiêu chuẩn thống nhất của tất cả .
Nghe thời Hy Lạp cổ đại, tại các thành bang như Athens Sparta, những đàn ông lớn tuổi địa vị xã hội thường thiết lập một mối quan hệ đặc biệt với các thiếu niên. Người lớn tuổi chịu trách nhiệm dạy dỗ, dẫn dắt trẻ, truyền thụ kiến thức về khoa học, chiến đấu, giáo dưỡng và cả... tình dục.
Hồi đó, học sinh trung học Nguyễn Đan Thanh đoạn trong sách bĩu môi khinh thường: "Đồng tính thì cứ là đồng tính, còn bày đặt tỏ cao thượng."
Lúc , Chử Thế Trạch còn giường.
"Đi ?" Cậu vui vẻ nghĩ thầm xuống lầu.
Căn biệt thự rộng lớn một bóng , giống như một cung điện nguy nga nhưng trống rỗng. Phòng khách rộng rãi sáng sủa, vì là nhà mới mua nên nội thất vẫn giữ nguyên thiết kế của chủ cũ, tông màu chủ đạo là trắng ấm, màu gỗ kết hợp với cây xanh.
Chử Thế Trạch ăn mặc chỉnh tề, chiếc bàn dài, mặt chỉ một chiếc laptop và một ly cà phê. Hắn đeo một cặp kính gọng kim loại mảnh, tròng kính mỏng viền, tai đeo tai bluetooth.
Trang phục vẫn là phong cách cũ: áo sơ mi trắng phối cùng áo gile cổ chữ V hàng cúc đơn, vạt áo ôm sát tôn lên bờ vai rộng và vòng eo săn chắc. Chất liệu là bông Ai Cập sợi dài, loại vải tấc đất tấc vàng mềm mại và thoải mái, nhưng cũng nhược điểm là nếu dáng kém một chút mặc lên sẽ .
Nguyễn Đan Thanh chỉ công nhận gu ăn mặc của Chử Thế Trạch. Lần đầu tiên gặp , thấy cách ăn diện, đúng là "ngầm lẳng lơ".
Sau ở chung lâu ngày, mới phát hiện Chử Thế Trạch thực chẳng để ý mấy đến chuyện ăn mặc, trong tủ quần áo lật lật cũng chỉ vài kiểu cơ bản. Hắn hai mươi tuổi mặc gì thì giờ vẫn mặc thế , chỉ mỗi năm là điều chỉnh kích cỡ một chút cho vặn.
Trên bàn một đĩa đồ ăn sáng đậy lồng bàn bằng vải màn. Bánh mì kẹp giăm bông bơ, vài quả dâu tây tươi và một ly sữa đậu nành hương hoa nhài. Chẳng kiểu Tây cũng chẳng kiểu Tàu, nhưng là món thích.
Sữa đậu nành nguội, Nguyễn Đan Thanh mang hâm nóng trong lò vi sóng, tiện miệng hỏi: "Những khác ?"
Chử Thế Trạch đáp: "Sáng nay lúc em còn ngủ, làm việc xong cho họ về . Căn nhà nhỏ, cách âm . Nếu để khác thấy động tĩnh gì, em giận dỗi mấy ngày cho xem."
Nguyễn Đan Thanh nghiến răng nghiến lợi mắng thầm trong bụng. Cậu xuống đầu bên của chiếc bàn gỗ sồi, nhét một miếng thức ăn to miệng, phồng má hỏi: "Lần ngài định ở mấy ngày?"
"Ba ngày." Chử Thế Trạch hờ hững .
Nguyễn Đan Thanh c.ắ.n thêm một miếng bánh mì, thầm nghĩ: "Thế thì còn chịu đựng ."
Hai một ăn một làm việc, tưởng chừng như vô sự. Kết quả, Nguyễn Đan Thanh ăn no, tay mới cầm cái đĩa lên thì thấy Chử Thế Trạch ngẩng đầu lên hỏi: "No ?" Rồi bồi thêm: "Cất đồ xong thì qua đây."
Làm gì? Định ban ngày ban mặt tuyên dâm đấy !
Nguyễn Đan Thanh lề mề nhích từng chút một đến bên cạnh . Chử Thế Trạch kéo lên đùi . Hắn tiếp tục làm việc, trao đổi công việc qua điện thoại với vẻ mặt nghiêm túc, luồn tay trong áo hoodie của Nguyễn Đan Thanh, vuốt ve làn da trơn láng trẻ trung, đầu ngón tay tinh nghịch trêu chọc hạt đậu nhỏ.
Nguyễn Đan Thanh dám lộn xộn, kiên nhẫn đợi gọi điện xong, mặt đỏ tai hồng vội vàng : "Chử , hôm nay hẹn nộp bài tập nhóm, ngài cho xong hãy tiếp ngài ?"
Chử Thế Trạch trách: "Ai bảo em cứ lo làm bài hộ khác , bài của thì kịp làm."
Nguyễn Đan Thanh ấp úng: "Tôi giữ chữ tín chứ."
Chử Thế Trạch bực liếc một cái. Bàn tay rút khỏi áo Nguyễn Đan Thanh vẫn còn vương ấm nóng hổi. Nguyễn Đan Thanh đang định dậy thì bất ngờ ôm eo kéo , ngã trở lòng .
"Khoan ." Chử Thế Trạch .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hop-dong-bao-nuoi-het-han/chuong-11.html.]
Còn chuyện gì nữa?
Cậu cảm nhận Chử Thế Trạch hôn nhẹ lên hõm cổ . Một nụ hôn ướt át, hời hợt nhưng gần như dịu dàng. Hơi thở nóng hổi phả tai gây ngứa ngáy: "Đổi sữa tắm ? Thơm lắm."
Ngửi cả đêm giờ mới ? Nguyễn Đan Thanh "ưm" một tiếng, đỏ mặt trần nhà nghĩ thầm.
Chử Thế Trạch im lặng một lát phán: "Vẫn nên làm một hãy làm bài tập. Không mất nhiều thời gian ." Nói đưa tay định cởi quần .
"Ngài lời giữ lời!" Nguyễn Đan Thanh chỉ trích.
"Tôi hứa với em lúc nào?"
"..." Hình như là thật.
Chẳng bao lâu , Nguyễn Đan Thanh cuộn tròn trong lòng Chử Thế Trạch rên rỉ ư ử. Chân ghế cao, kê thêm một tầng đệm , chân đung đưa chạm đất, bắp chân run rẩy.
Cậu nhất quyết chịu cởi áo, miệng liên tục "Đã bảo chỉ làm một thôi mà": “Tôi làm bài tập": “Không nộp kịp sẽ làm phiền các bạn trong nhóm", mấy .
Chử Thế Trạch dùng một cú thúc mạnh cho sự bất mãn, qua loa kết thúc bực bội : "Được . Mang bài tập đây, trông em ."
Nguyễn Đan Thanh chẳng vui vẻ gì. Cậu bao nhiêu tuổi mà còn giám sát làm bài tập chứ?
Cậu lề mề cả buổi chiều, hỏi thì bảo đang , hỏi nữa thì giở thói ăn vạ: "Ngài cứ chằm chằm làm tập trung ... Ái chà, đừng nữa... Hôm nay làm một mạch cho xong, ngày mai chuyên tâm tiếp ngài."
Nguyễn Đan Thanh làm chơi. Bạn bè gửi cho cái tin nhắn hài hước, cố nhịn đến nội thương.
Chử Thế Trạch yên nữa: "Gửi bài tập của em qua đây."
"Tôi đang mà!" Cậu vội vàng mở mắt dối.
Chử Thế Trạch: "Tôi hộ em."
Nguyễn Đan Thanh ngẩn : "... Hả?" Cậu kinh hãi ngả , lưng dán chặt ghế: “Thôi khỏi ."
Chử Thế Trạch: "Gửi qua."
Nguyễn Đan Thanh thôi. Cậu cũng chẳng hiểu Chử Thế Trạch làm mấy cái .
Tóm , giải quyết nhoáng cái là xong, gửi cho . Bạn nữ cùng nhóm nhận bài liền nhắn: "Nguyễn Đan Thanh cuối cùng cũng xuất hiện . Sao hôm nay học?"
Lại còn hỏi: "Cuối tuần rủ mở tiệc, ? Đến nhé."
Cậu thể trả lời. Vì lúc đang Chử Thế Trạch đè lên bàn ăn.
Chử Thế Trạch liếc thấy tin nhắn hiện lên điện thoại , : "Muốn ? Chắc sẽ nhiều cô gái mời em nhảy lắm đấy."
Nguyễn Đan Thanh nào dám đồng ý, thút thít : "Tôi , Chử . Tôi tuân thủ quy tắc của ngài. Trước khi ngài chán , sẽ tự ý yêu đương với con gái."
Nói xong, Chử Thế Trạch trở nên ôn hòa: "Cái gì gọi là 'chán em'..." Hắn hôn : "Tôi bao giờ những lời như ?"
Lão già cầm thú đúng là nắng mưa thất thường! Chẳng trong đầu đang nghĩ cái gì.
Cứ như , họ tiếp tục duy trì mối quan hệ tình nhân. Chử Thế Trạch thường xuyên ghé qua, trút bỏ áp lực lên rời . Còn Nguyễn Đan Thanh thì tập trung việc học.
Có vài cô gái tiếp cận - chẳng hiểu cũng cả đàn ông - nhưng rõ tính độc tài, chuyên chế của Chử Thế Trạch nên chẳng dám cận với ai dù chỉ một chút, kẻo đến lúc đó chịu khổ là chính .
Nguyễn Đan Thanh khi "cải tà quy chính" thì làm việc hiệu quả. Cuối hè, cơ bản thành đồ án nghiệp, đang chuẩn hồ sơ năng lực để về nước phỏng vấn xin việc.
Giữa tháng 8, một bạn học cũ họ Trần mời đến dự tiệc sinh nhật. Trước đây khi Nguyễn Đan Thanh túng quẫn, bạn Trần hai lời cho mượn ba ngàn tệ xoay sở. Ơn một giọt nước báo bằng cả dòng suối, mang quà đến góp vui.