HÔN QUÂN LUÔN MUỐN CƯỠNG ĐOẠT YÊU - 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:41:23
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào cung cưỡi ngựa, kiệu, thấy thiên t.ử cần hành lễ quỳ lạy, vinh quang vô hạn.

Tôi lúc đó cũng gương mặt của y làm cho mê đến thần hồn điên đảo.

Đột nhiên trở nên yêu thích Huyền giáo vô cùng, cứ hễ cơ hội là chạy sang Huyền Thanh Quan. Mười thì chín hụt, nhưng một gặp Nguyệt Hành Ca.

Y mặc một bộ đồ trắng như tuyết, ngay ngắn đệm bồ đoàn, tiên khí tỏa xa đến ba dặm, hồng trần cuồn cuộn chẳng thể chạm .

y với : "Thần một vật, tặng cho điện hạ."

Tôi hí hửng hỏi là vật gì, y bảo thời cơ đến tự nhiên sẽ rõ.

Đến khi lão già c.h.ế.t tiệt gọi đến giường để truyền ngôi, mới món đại lễ Nguyệt Hành Ca tặng là cái gì.

Đêm khi đăng cơ, chúng cùng quỳ trong điện Tông Từ.

Tôi thắp xong ba nén nhang, hỏi y:

"Quốc sư tặng đại lễ như thế, trẫm nên tạ lễ ngươi thế nào đây?"

Nguyệt Hành Ca chắp tay: "Sau khi chuyện định đoạt, xin bệ hạ miễn chức Quốc sư của thần, để thần tự do."

Tôi im lặng.

Vị đại nho một thời từng đấu khẩu với cả đám hủ nho triều đình, vì chọc giận thánh nhan mà lột da rút gân đến c.h.ế.t.

Thiếu niên từng nhận ơn chỉ điểm của vị đại nho lấy hóa danh là Nguyệt Hành Ca, khổ luyện huyền thuật, dày công mưu tính, từng bước một tiến trung tâm quyền lực.

Cho lão già uống đan dược, cho lão già ngửi hương trầm. Hai thứ đó vốn độc, nhưng chạm dần dần bào mòn thể, thúc giục lão già chầu Diêm Vương sớm.

Y vạch trần sự giả tạo của , cũng tố giác hành vi g.i.ế.c vua của y. Một bên ý, một bên cam lòng, y báo thù, đoạt quyền.

CoolWithYou.

Tôi cứ ngỡ đó là tất cả sự liên hệ giữa và Nguyệt Hành Ca, cùng lắm là thêm chút đơn phương tình nguyện của nữa thôi.

Thế nhưng ngay lúc , y hỏi : Người năm đó đưa tay giúp đỡ y, là giả dối ?

Tôi bóp lấy cằm y, quan sát tỉ mỉ từng chút một. Gương mặt rõ ràng đường nét thanh lãnh, lông mày và mắt thưa thớt, nhưng kiểu gì cũng thấy quyến rũ c.h.ế.t .

"Lẽ nào giữa hai còn chuyện xưa cũ gì nữa?" Giọng đầy ám , chậm rãi áp sát. Nguyệt Hành Ca vẫn ngả về phía , chẳng vẻ gì là tốn sức, còn khả năng né xa. là thiên phú dị bẩm, lúc ở trong trướng rủ màn che thì thể hiện thế nào đây.

"Năm Nguyên Phong thứ chín, hẻm Quế Hoa ở kinh thành."

Nguyệt Hành Ca mở mắt, đuôi mắt ửng hồng.

"Năm Nguyên Phong thứ chín..." Tôi lẩm bẩm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hon-quan-luon-muon-cuong-doat-yeu/5.html.]

Trong đầu "rắc" một tiếng, ký ức kéo về con hẻm nhỏ chật hẹp năm đó.

Tôi một lão thái giám cùng, xuất cung tìm mấy món đồ chơi dân gian mang về lấy lòng hai đứa con của Đức Gia Thái hậu.

Đuổi theo một gã bán dạo tò he mà rẽ hẻm Quế Hoa, tình cờ bắt gặp một đám gia đinh đang quây đ.ấ.m đá một thiếu niên.

Thiếu niên ôm chặt mấy cuốn sách trong lòng, gồng lưng chịu đựng những cú đ.ấ.m đá nương tay của đám .

Chính lôi lệnh bài phận bắt bọn chúng dừng tay.

Đám gia đinh tản , kịp rõ mặt mũi thiếu niên đó thì y tập tễnh chạy mất hút từ phía đầu hẻm bên .

"Thiếu niên đó... là ngươi?"

Tôi tự chủ mà buông tay, lùi phía .

Nhất thời, tài nào kết nối hình ảnh thiếu niên t.h.ả.m hại trong ký ức với vị Quốc sư đại nhân thanh cao thoát tục mắt.

"Tiết Hành, năm đó tên thái giám bên cạnh ngăn , bảo đừng lo chuyện bao đồng. Người gặp chuyện bất bình, nếu ai cũng coi là chuyện bao đồng thì đạo nghĩa nhân tâm sẽ chẳng còn tồn tại.

Người phô trương phận, mắng đuổi đám gia đinh, rằng kẻ dùng quyền thế ép cũng sẽ quyền thế đè bẹp."

Nguyệt Hành Ca thẳng dậy, xoáy mắt .

Vào cung cưỡi ngựa, kiệu, thấy thiên t.ử cần hành lễ quỳ lạy, vinh quang vô hạn. Tôi lúc đó cũng gương mặt của y làm cho mê đến thần hồn điên đảo. Đột nhiên trở nên yêu thích Huyền giáo vô cùng, cứ hễ cơ hội là chạy sang Huyền Thanh Quan. Mười thì chín hụt, nhưng một gặp Nguyệt Hành Ca.

Y mặc một bộ đồ trắng như tuyết, ngay ngắn đệm bồ đoàn, tiên khí tỏa xa đến ba dặm, hồng trần cuồn cuộn chẳng thể chạm . y với : "Thần một vật, tặng cho điện hạ."

Tôi hí hửng hỏi là vật gì, y bảo thời cơ đến tự nhiên sẽ rõ.

Đến khi lão già c.h.ế.t tiệt gọi đến giường để truyền ngôi, mới món đại lễ Nguyệt Hành Ca tặng là cái gì.

Đêm khi đăng cơ, chúng cùng quỳ trong điện Tông Từ. Tôi thắp xong ba nén nhang, hỏi y: "Quốc sư tặng đại lễ như thế, trẫm nên tạ lễ ngươi thế nào đây?"

Nguyệt Hành Ca chắp tay: "Sau khi chuyện định đoạt, xin bệ hạ miễn chức Quốc sư của thần, để thần tự do."

Tôi im lặng.

 

 

 

 

Loading...