Học Viện Đói Khát - Chương 16: Cá nơi đầm cạn (16)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:32:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Phục kích, g.i.ế.c , đào thoát—trái tim khán giả Cửu Châu trong mấy phút ngắn ngủi đập cho mấy chục . Họ tay cứng chân đơ, thậm chí dám thở mạnh, chỉ sợ làm kinh động trong livestream.

Đừng phát hiện, nhất định đừng để phát hiện!

Tiếng bước chân hỗn loạn mỗi lúc một gần, những đội tuần tra khác kéo đến. Họ cẩn thận kiểm tra xung quanh, nhưng phát hiện gì.

“Má nó, là cao thủ.” Một vứt cái xác trong tay xuống, “Đều là cùng một vết thương, dấu hiệu giằng co, rõ ràng là chuẩn từ .”

“Tìm tiếp , vác theo một gánh nặng thì chạy xa .”

Đám tiếp tục lùng sục quanh khu vực, đèn pha tức tối lia quét khắp nơi, vòng qua hố xác mấy vòng.

Khán giả rõ tình hình trong hố xác.

[ Ghê tởm aaaaa ]

Không ai thể giữ bình tĩnh cảnh tượng , bộ tinh thần họ những khuôn mặt méo mó, thống khổ đến đếm xuể hút lấy, thậm chí còn chẳng nhớ bản phụ Thực Kinh mới cập nhật.

Ngay cả vị bộ trưởng chỉ huy luôn tự hào vì giữ bình tĩnh, cũng thể dời mắt khỏi hố xác .

“Cuối cùng cũng hiểu vì Quý Tinh Hải phản ứng như khi thấy mảnh ruộng . Tháng tám, tháng chín, vùng cao, đất đai ẩm, tơi xốp, màu mỡ— cày xới xong.

“Chính là điều kiện lý tưởng để trồng một loại vật cấm nào đó.”

“Anh căn cứ gì ?” Bộ trưởng hỏi trưởng nhóm phân tích.

“Chiếc nhẫn tay răng vàng. Hoa văn đó chính là hoa của tội ác. Quá nhiều yếu tố trùng khớp: nước M, lính đ.á.n.h thuê, ngôi làng núi kiểm soát. Ngài xác c.h.ế.t xem, nhiều c.h.ặ.t t.a.y hoặc chân—chính là thủ đoạn đe dọa và trừng phạt quen thuộc của bọn chúng.”

Bộ trưởng nhắm mắt một chút, khôi phục vẻ điềm tĩnh: “Tôi hiểu . lúc , quan trọng nhất vẫn là học viên.”

Thế giới trong phó bản.

Ánh đèn pin chói mắt lướt qua mặt Quý Tinh Hải, tên lính đ.á.n.h thuê cầm đèn lấy tay che mũi, giọng ồm ồm: “Ở đây cũng .”

Trong hố xác bản địa mặc áo quần đen, gì bất thường.

“Lão đại, giờ làm ?”

“Chút nữa tao sẽ báo cáo với Đăng. Con nó.” Kẻ c.h.ử.i nhấc bộ đàm trong tay lên: “Gặp thằng cứng đầu, kiếp, tất cả tỉnh táo , tối nay để xảy chuyện nữa. Nếu còn trục trặc, tao sẽ tự tay b.ắ.n c.h.ế.t nó!”

Không tìm thấy , đám khốn lôi theo xác mười ba , c.h.ử.i rủa, nơi đó trở về yên tĩnh. Đèn pha cũng cam lòng, quét thêm vài vòng mới rời .

Đợi thêm hơn nửa tiếng động tĩnh, Quý Tinh Hải rốt cuộc cử động. Hắn vác đàn ông trung niên lên, đeo súng, bò khỏi hố xác.

Dưới màn đêm, nhanh chóng biến mất bóng tối như lúc đến.

Khi những học viên khác vẫn đang lưỡng lự quyết định xuống núi, Quý Tinh Hải vác bản địa tới bãi cỏ. Hắn một tay vác một trưởng thành, một tay xách s.ú.n.g tiểu liên, trong n.g.ự.c còn nhét đầy đạn, mệt đến thở hổn hển.

dám dừng, cũng thể dừng. Vừa thở là bắt đầu trèo núi.

Thế giới vẫn chìm trong đêm đen, , trăng. bản đồ khắc sâu trong đầu , từng bước đều sai.

Khán giả dám chớp mắt, theo dõi đến từng thở. Chỉ đến khi Quý Tinh Hải như bật chế độ đêm, nhanh chóng và chính xác về chân núi trong bóng tối, trái tim họ mới chậm rãi trở lồng ngực, đầu óc mới vận hành .

Vừa vận hành thì—ể?

Ể??!!

[ Wtf! Wtf! Hải ca! Không, Hải gia! ]

Lúc dùng đến sách mới vốn từ quá ít, một câu “wtf” theo cả một loạt—màn hình gần như hai chữ spam đến sập. Ngay cả dân mạng nước ngoài cũng kìm mà góp vui, để phiên bản “wtf” của nước .

G.i.ế.c liền mười ba lính đ.á.n.h thuê, cướp vũ khí, g.i.ế.c dị thường, cứu dân bản địa, cùng còn mạng trở về. Đây thật sự là chuyện một học viên đơn thương độc mã làm ?

Phim cũng dám như !

[ Không xa, chỉ riêng việc im trong đống xác thối gần một tiếng, học viên nào trong kỳ dám chịu nổi? Tôi má nó mới tưởng tượng thôi mà thấy như giòi bò khắp . ]

[ Đừng nhắc nữa, nôn ba . Hải gia thật tàn nhẫn, với khác tàn nhẫn, với chính còn tàn nhẫn hơn. ]

Đợt xuống núi tổng cộng mười bảy học viên, hiện tại c.h.ế.t hai , rút lui sáu , còn đều đang ở giữa đường, thu hoạch gì.

Có thể , chỉ riêng chuyện đủ giúp Quý Tinh Hải giành điểm cao—chỉ cần sống tới cuối cùng.

“Á á á á——”

Cảm xúc kích động của khán giả thể che giấu, hóa thành tiếng sói tru trong ánh sáng mờ nhạt lúc bình minh.

“Ai đấy? Sáng sớm gào cái gì?” Người dân sống trong khu nhà công cộng giá rẻ tiếng la hét làm tỉnh giấc.

“Có chuyện gì ?”

“Không .”

Giờ là chín giờ tối theo thời gian trường thi, tức năm giờ sáng ở Cửu Châu, chân trời dần sáng lên.

Nhiều vẫn còn trong giấc ngủ, nhưng một vì công việc dậy từ sớm—chẳng hạn chủ tiệm đồ ăn sáng, mấy ông trông cổng nhà máy.

Họ ăn thanh năng lượng tổng hợp mở livestream…

[ Wtf! ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoc-vien-doi-khat/chuong-16-ca-noi-dam-can-16.html.]

[ Á á á á, mới dậy, bỏ lỡ chứ?! ] Tưởng chỉ vài tiếng đầu sẽ chuyện gì to tát, ai ngờ bỏ lỡ thời khắc quan trọng như thế, khiến họ tức đến đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân.

Tuy thể xem video, nhưng cảm giác giống với xem trực tiếp ?

[ Wuhu~ Cảm giác tu tiên thật sung sướng~ ]

Khán giả thức trắng phấn khích vô cùng—đây chắc chắn là đêm thức trắng đáng giá nhất đời họ.

Hắc Tháp cũng ca một đêm thức trắng, nhưng vẫn còn vài ông già hiểu chuyện nhất quyết chịu , mắt đầy tia m.á.u chằm chằm màn hình: “Không vội, vội. Quý Tinh Hải ngủ lúc nào thì ngủ lúc . Sau sinh hoạt của sẽ theo .”

“Ngài bao nhiêu tuổi ? Phải giữ gìn sức khỏe chứ. Nào nào, đưa lão gia nghỉ ngơi.”

Bộ trưởng thuyết phục một , nhưng vẫn còn vài lay nổi, tụ coi coi video, càng xem mắt càng sáng.

“Giỏi ẩn nấp và truy tung, khả năng ứng biến linh hoạt tùy tình huống, phán đoán chiến trường chuẩn xác, phản ứng cực nhanh.

“Thông thạo b.ắ.n súng, động tác cầm s.ú.n.g chuẩn, trong phạm vi ngắn thể đạt trăm phát trăm trúng.

“Biết tiếng M, trong thời gian cực ngắn thể bắt chước phát âm và âm sắc đối phương. Tuy kỹ vẫn thiếu sót, một vài âm địa phương đúng lắm, nhưng trong cảnh lúc đó mà làm đến cực kỳ đáng nể.”

Cựu đội trưởng đội tác chiến đặc biệt—cũng là huấn luyện viên đây của Trương T.ử Thanh—xem xem mười mấy phút video, cuối cùng lắc đầu:

“Tự học? Tôi tin một thể thiên tài đến mức . Nhất định dạy, mà còn là kinh nghiệm chiến đấu phong phú, quen thuộc nhiều loại chiến trường phức tạp. Có khi bản cũng kinh nghiệm thực chiến dày dạn.”

Bác sĩ theo dõi tình trạng thể chất của Quý Tinh Hải cũng đưa nhận định:

“Tuy chỉ lộ tay một , nhưng từ cánh tay và vóc dáng tổng thể, thể gầy, tỷ lệ mỡ thấp, cơ rõ rệt, mức vận động chắc chắn đạt chuẩn.

“Nằm liệt chín năm, dù massage kỹ càng dùng t.h.u.ố.c đặc hiệu để ngăn cơ teo thì cũng thể đạt đến mức . Thể chất hiện tại thật đang kéo lùi , Quý Tinh Hải lẽ còn thể làm hơn.”

“Ý là phần cứng theo kịp phần mềm?”

“Vậy rốt cuộc chín năm đó trải qua chuyện gì?” Trên Quý Tinh Hải quá nhiều điểm để mổ xẻ, như một món quà thần bí— bóc xem mà sợ cuối cùng phóng một con quái vật.

“Ha ha ha, chẳng hồi tiểu học năm nào cũng trại hè , cứ coi như là trại hè .” Người tổng phụ trách của Hắc Tháp đến sớm vỗ bàn chốt hạ.

họ cứ , ai tin thì kệ.

“Lòng như mặt trời, thể thẳng. Dù là mắt suốt ba năm, cũng thể đột nhiên làm việc ai ngờ đến. Ai dám hiểu rõ khác?

“Mỗi đều bí mật của riêng . Chỉ cần làm sai, truy cùng đuổi tận? Đừng để hùng đổ m.á.u còn đổ lệ.”

Dĩ nhiên, nghiên cứu thì vẫn làm, nhưng cần vội vã kết luận mang định kiến.

Mọi im lặng, đầu về phía khác—nơi đó, Trương T.ử Thanh, vốn cũng là học viên Cửu Châu, đang ôm cánh tay đầy máu, chật vật bỏ chạy. Đèn pha trời lia mạnh về phía đó, lưng vang lên loạt tiếng súng.

“Ở ! Mau đuổi theo!”

“C.h.ế.t tiệt!” Nhìn ánh sáng xanh tới gần, thể lực mỗi lúc một tụt, Trương T.ử Thanh còn thời gian do dự, buộc kích hoạt năng lực thiên phú.

Giây tiếp theo, xuất hiện trong một khu phế tích. Cảm giác khó chịu khi dịch chuyển khiến lắc đầu một cách khổ sở. Một luồng sáng lia qua, khiến hoảng sợ lăn trốn góc.

“Khà…” Trương T.ử Thanh tựa nửa bức tường. Chờ ánh sáng đèn pha qua, đảo mắt quanh một vòng, xác nhận địch, liền xé tay áo làm đôi, một phần buộc chặt phía vết thương để cầm máu.

Sau đó lấy ít thảo d.ư.ợ.c cầm máu, nghiền nát đắp lên vết thương, dùng nửa tay áo còn băng bó .

“Rốt cuộc xảy chuyện gì? Đám tuần tra đột nhiên như ch.ó điên đ.á.n.h thấy mồi, nhào c.ắ.n .” Anh lẩm bẩm, gương mặt trắng bệch vì phẫn nộ, “Lúc đầu sắp lấy s.ú.n.g …”

Không chỉ đội tuần tra trở nên hung hăng khó đối phó hơn, mà tần suất lẫn tốc độ tuần tra bằng đèn pha cũng tăng mạnh. Điều đó phá hỏng bộ nhịp độ của Trương T.ử Thanh, khiến rơi thế động.

“… Đây gọi là phản ứng dây chuyền ?”

Một đội tuần tra tiêu diệt khiến phe địch kích thích mạnh, tăng cường canh phòng khắp nơi. Học viên đến chuyện đột nhập căn cứ chính, chỉ cần phát hiện là truy sát đến c.h.ế.t. Trương T.ử Thanh là một trong đó—và còn là t.h.ả.m nhất, vì thương.

“Thảm thật, hê.” Cựu trợ lý ngày xưa hài lòng nhấp ngụm đặc. Ngoài Trương T.ử Thanh, các học viên khác khi nhận thái độ đổi của đội tuần tra cũng tạm thời rút lui để tránh va chạm trực diện. phía ngoài thu lượng lớn thông tin tình báo nhờ họ.

[ Đã xác nhận là lính đ.á.n.h thuê, nhận nhiệm vụ từ một tổ chức buôn bán, sản xuất vật cấm trái phép. Nhiệm vụ là thanh trừng ngôi làng trắng là tàn sát. ]

[ Chúa ơi. ]

Trò chơi Đói Khát rèn luyện thần kinh, nhưng đó là chiến đấu giữa và quái vật. Họ ngờ con với cũng thể tàn nhẫn như .

Trước lợi ích gấp ngàn , nhân tính còn, chỉ còn nô lệ của đồng tiền.

Hình ảnh trong hố xác quá mức chấn động, khán giả mãi vẫn nguôi, đành rời livestream một lúc, để những khác tiếp tục bàn về diễn biến tiếp theo của phó bản.

Vì lý do nào đó, phó bản thể cưỡng chế các học viên đấu đá lẫn . Vì , điểm cao chỉ thể dựa nhiệm vụ bên trong.

Quý Tinh Hải cơ hội lớn giành điểm cao.

Nếu đủ mạnh, đạt hạng nhất, còn thể nhận một tín vật phó bản.

YACchan

Tín vật phó bản là biểu tượng của một phó bản, giống như huy hiệu khi thắng trận đấu ở đạo quán trong Pokémon.

Mà nếu thu đủ mười hai tín vật, sẽ thể chấm dứt Trò chơi Đói Khát .

Người dẫn chương trình hiện tại chính là sinh viên nghiệp xuất sắc năm ngoái, giành năm điểm tuyệt đối, nhưng chỉ ba là hạng nhất, nhận tín vật.

Còn học viên xuất sắc nhất đến hiện nay là Tần Ngộ—học viên chính quy đại diện Cửu Châu ở khóa đầu tiên của Trò chơi Đói Khát, từng giành mười tín vật, mười điểm tuyệt đối, nhưng thất bại nặng ở phó bản áp chót, đó thành thực vật.

Dĩ nhiên, bây giờ thì đơn giản, chứ phó bản khóa đầu vốn cực kỳ thô sơ và tàn bạo. Tần Ngộ trò chơi mà chẳng gì, vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối mỗi , xứng đáng với biệt danh “Tần Thần”.

Quý Tinh Hải liệu thể đạt đến thành tích ngang bằng vị tiền bối xuất sắc ?

Loading...