Học cách yêu anh - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-17 15:49:56
Lượt xem: 603
Tôi bật lên ném bóng. Quả bóng rổ bay theo một đường cong hảo, lướt qua trung gọn gàng rơi thẳng rổ.
Khi bóng chạm đất, cả sân vang dội tiếng reo hò và những tràng pháo tay ngớt.
“Quả ba điểm như mơ luôn !”
“Cậu đỉnh quá trời!”
Lúc rời sân để nghỉ ngơi, thì bạn chí cốt, Lục Khải đến là đắc ý, như thể bóc bí mật giấu kỹ của :
“Cơ Dã , chúng cho ăn trọn combo đấy.”
“Đám Omega khán đài gào đến đứt cổ họng luôn kìa…”
Tôi chẳng buồn đáp lời, chỉ đưa tay hất mái tóc ướt đẫm mồ hôi .
Tóc mới nhuộm màu xanh khói, cũng khá là ngầu, khiến bản hài lòng. Ngón tay chạm nhẹ chiếc khuyên tai đen treo vành tai, giả vờ khiêm tốn mà buông một câu: “Thật ? Tôi chỉ là một Alpha đỉnh cấp, cao mét tám hai, còn cả múi bụng, thấy cũng chỉ ở mức tiêu chuẩn thôi mà.”
Áo đấu mồ hôi thấm ướt, dính sát cơ thể khiến cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tôi định cởi thì mu bàn tay một bàn tay khác lớn hơn, các đốt xương rõ ràng, nhẹ nhàng giữ .
“Cơ Dã, đừng đồ ở đây.”
Giọng trầm thấp mang theo chút từ tính vang lên phía lưng , lẫn đó là vài phần bất đắc dĩ.
Tôi nhướng mày đầu , thấy thì chần chừ gì, lập tức khoác vai : “Phó Cảnh! Cậu tới đây làm gì ?”
Từ khán đài bên cạnh vang lên những tiếng xì xào nhỏ nhẹ, xen lẫn một tiếng hét đầy kích động: “Chủ tịch Phó kìa!”
Phó Cảnh để mặc khoác vai nghịch ngợm, vẻ mặt thường ngày vốn luôn lạnh nhạt nay dịu đôi chút.
Cậu đưa tay xoa nhẹ mái tóc xanh mới nhuộm của , ánh mắt ôn hòa: “Vừa họp xong, tranh thủ chạy qua xem.”
Phó Cảnh, bạn thanh mai trúc mã bên suốt mười tám năm cuộc đời.
Nhà họ Cơ và nhà họ Phó vốn là chỗ thâm giao, thâm tình truyền đời, hai chúng lớn lên cùng từ thuở tấm bé.
Ngày nhỏ, thích chạy lon ton theo , miệng gọi “” ríu rít.
Phó Cảnh là kiểu trai lý tưởng điển hình: trầm tĩnh, xuất sắc, chững chạc từ trong cốt cách.
Còn thì nghịch ngợm, bướng bỉnh, suốt ngày gây chuyện.
Nếu tay quản lý, lẽ chẳng thể nào đủ điểm để bước chân đại học H danh giá.
Giờ đây, là chủ tịch hội sinh viên bận rộn với hàng tá công việc, còn thì thong thả vui vẻ trong vai trò thành viên đội bóng rổ.
Thể diện của thanh mai trúc mã đương nhiên giữ lấy, rằng kéo thẳng về phòng đồ.
Chỉ là… một điều gì đó là lạ.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm da , bỗng nhận … Nhiệt độ cơ thể của Phó Cảnh hôm nay… vẻ cao hơn bình thường nhiều.
2
Phòng đồ trống , vắng bóng . Vừa bước trong, chần chừ mà cởi phăng chiếc áo bóng rổ đang dính bết mồ hôi, tiện tay ném đại sang một bên.
Còn ánh mắt thì liếc tấm gương đối diện… ừm, vóc dáng vẫn xuất sắc như khi.
Chân dài, eo thon, cơ bụng rắn chắc, đường nhân ngư rõ nét…chẳng thiếu điểm nào.
Cộng thêm mái tóc xanh khói cá tính cùng chiếc khuyên tai đen nổi bật, tổng thể đúng là tố chất debut ngay lập tức, thì cũng phí.
Tôi ngoảnh , bắt gặp ánh mắt đang cố tình né tránh, vẻ mặt như mang theo một tầng cảm xúc khó đoán.
“Chủ tịch Phó hổ ?”
Tôi cong môi , nửa đùa nửa thật mà tiến gần, một tay đặt lên vai , ép tường.
Phó Cảnh cao hơn nửa cái đầu, để giữ chút thể diện, nhón chân lên.
“Được mà, cơ bụng của tới tám múi, nhiều hơn hẳn hai múi đấy…”
Vừa , tay cũng yên mà luồn vạt áo , áp sát nơi thắt lưng, đó từ từ trượt lên.
Khóe mắt Phó Cảnh thoáng qua một tia bối rối, nhanh chóng túm lấy cổ tay , giọng trầm thấp mang theo chút nghiêm nghị: “Dừng , Cơ Dã!”
Càng cản, càng khoái chí. Như ch.ó lớn phát hiện món đồ chơi mới, dán sát Phó Cảnh, lười biếng cọ tới cọ lui: “Đều là Alpha cả mà, sờ một chút thì …”
còn kịp chơi đùa thêm bao lâu, cổ tay giữ chặt, mạnh mẽ ép ngược lên tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoc-cach-yeu-anh/chuong-1.html.]
Phó Cảnh khỏe. Tôi giãy dụa một lúc lâu cũng tài nào thoát .
“A Dã, thu tin tức tố* của .”
Giọng khàn khàn, thở nóng rực phả lên làn da trần cổ .
Chính lúc đó mới nhận trong khí xung quanh, nồng nặc mùi hương diên vĩ đặc trưng của , rõ ràng là do khi đ.á.n.h bóng quá phấn khích mà vô tình để tin tức tố rò rỉ ngoài.
Tôi định đẩy Phó Cảnh để lấy miếng dán ức chế trong túi, nhưng chạm thì lập tức nhận điều bất thường.
Nhiệt độ cơ thể của Phó Cảnh quá cao, nhịp thở gấp gáp hỗn loạn.
Tôi hít nhẹ một ngoài hương thơm quen thuộc của , còn trộn lẫn mùi lãnh sam lạnh lẽo mang dấu ấn của .
“Cậu đang kỳ mẫn cảm?” Tôi mất nửa nhịp mới phản ứng kịp.
Người phía im lặng đáp.
Phó Cảnh chỉ ghé sát tai , khàn giọng thì thầm: “Mùi tin tức tố của ngọt quá… khiến chỉ c.ắ.n một miếng…”
…Cái gì cơ? Cậu gì ?
Toàn lập tức nổi da gà. Tôi bắt đầu giãy giụa điên cuồng, hoảng hốt la lên: “Phó Cảnh! Để lấy t.h.u.ố.c ức chế, mau buông…”
Thế nhưng còn kịp hết câu, một cơn đau nhói lan khắp cổ.
Là Phó Cảnh!
Cậu cúi đầu, c.ắ.n thẳng tuyến tin tức tố của !
Hương tin tức tố mạnh mẽ của Phó Cảnh như sóng lớn ập đến, tràn cơ thể chút báo , khiến mắt trợn to kinh ngạc.
Ngay đó, mắt tối sầm .
Tôi mất ý thức.
3
Khi tỉnh , điều đầu tiên đập khứu giác là mùi cồn sát khuẩn nồng nặc đến nhức mũi.
Sau khi ngẩn mất vài giây, mới nhận đang trong phòng y tế của trường.
Sau gáy đau nhói như ai lấy dùi đ.â.m .
Từng mảnh ký ức vỡ vụn dần hiện lên rõ ràng trong đầu
Tôi, một Alpha cứng rắn, đường đường chính chính, từng thua thiệt ai, mà đè đ.á.n.h dấu lên cổ?!
Hung thủ… còn ai khác mà chính là thằng bạn nối khố từ bé đến lớn!
Ánh mắt lập tức phóng tới kẻ đang yên bên cạnh như thể chuyện gì, giơ tay túm lấy cổ áo , nghiến răng nghiến lợi: “Phó Cảnh! Cậu đói đến lú luôn ? Đến em cũng tha, dám đ.á.n.h dấu ”
Cạch!
Cửa phòng y tế đẩy .
Một bác sĩ mặc blouse trắng bước , tay cầm bảng xét nghiệm. Nhìn thấy cảnh tượng đang giận dữ túm cổ áo Phó Cảnh, ông hề tỏ ngạc nhiên, ngược còn đến là tủm tỉm: “Em trai , đừng chọc bạn em nữa. Lỡ nổi hứng c.ắ.n thêm phát nữa thì khổ đấy.”
“Bạn em bây giờ là Enigma mà.”
Tôi sững như sét đánh, trong đầu chỉ còn một chữ to đùng: Hả?!
Tôi nghi ngờ lỗ tai vấn đề thật sự: “Enigma? Ý thầy là… cái thể loại truyền thuyết, thể đ.á.n.h dấu cả Alpha hả?!”
Bác sĩ gật đầu, dáng vẻ như thể đang phổ cập kiến thức sinh học cơ bản: “Chính xác. Một Alpha cấp bậc sinh học quá cao, khi bước giai đoạn trưởng thành sẽ xác suất cực nhỏ phân hóa hai, trở thành Enigma.”
“Bạn em đang trong quá trình phân hóa đó. Lại thêm hai đứa độ tương thích pheromone cực kỳ cao nên mới kiềm chế mà lỡ tay đ.á.n.h dấu em.”
“Còn em thì cần quá lo lắng. Pheromone của Enigma mạnh hơn Alpha thông thường nhiều. Sau khi đ.á.n.h dấu mà ngất luôn cũng là phản ứng sinh lý bình thường thôi.”
Nói đoạn, ông chỉ tay về phía Phó Cảnh, ánh mắt mang theo vẻ tán thưởng lẫn chút trêu chọc: “Bạn trai em… , em của em kiềm chế lắm. Không làm tới cùng, còn bế em phòng y tế cho an .”
“Nếu pheromone của lúc đó bùng phát quá mạnh, vượt ngưỡng làm hệ thống báo động khẩn trường hú còi inh ỏi, thì chúng còn tưởng chỉ đang lên cơn sốt.”
Tôi chau mày, ngó sang Phó Cảnh đang im lặng như tượng, trong lòng khỏi lo lắng: “Vậy… chứ? Phân hóa hai ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe ạ?”
Bác sĩ xoa cằm, vẻ mặt thoáng hiện chút do dự và khó xử: “Vấn đề ở chỗ … Thuốc ức chế thông thường thị trường hiện nay tác dụng với Enigma.”
“Nếu thể kịp thời xoa dịu và giải phóng pheromone trong thời gian phân hóa, thể chất lẫn tinh thần của sẽ tổn hại nghiêm trọng.”
“ nếu hai em độ tương thích cao như , nghĩ em thể hỗ trợ bạn điều tiết trạng thái.”
Tôi chột , lùi về nửa bước: “Tôi hỗ trợ… kiểu gì cơ?”
Vị bác sĩ nheo mắt như thể chuyện dễ như ăn bánh: “Thì cho đ.á.n.h dấu em nữa, ôm em, pheromone hòa quyện là cả thôi.”
“Nói chung là bất cứ cách nào thể tạo kết nối pheromone đều tác dụng tích cực.”
“Dù gì cũng là em thiết, mấy chuyện thế chẳng dễ làm lắm ?”
…
Hả?!
Mấy thật sự gọi thế là “ em ” á?