Hỏa Vân Ca - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:28:26
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Suy tính một lúc lâu, Triệu Vân Tiêu cầm lấy gậy laser nữa tiến rừng rậm. Chịu đựng sự ghê tởm cùng sợ hãi, chọn lấy một con động vật lớn nhất chết, kéo khỏi rừng rậm. Trong rừng thật nhanh lạnh, những t.h.i t.h.ể vẫn còn tươi. Triệu Vân Tiêu ở trong rừng rậm , dã thú vẫn chú ý đến gầm nhẹ rống lên. Cho là vết thương của nó đau, Triệu Vân Tiêu vội vàng bỏ động vật chạy tới.
Ngồi chồm hỗm bên dã thú, Triệu Vân Tiêu xem xét miệng vết thương của nó. Hắn mới xuống, một móng vuốt của dã thú liền giữ của . Triệu Vân Tiêu giương mắt , trong mắt là nghi ngờ. Dã thú nửa khép ánh mắt, một móng vuốt khác giữ Triệu Vân Tiêu, đem cả vòng ở . Triệu Vân Tiêu càng khó hiểu, là ?
Sờ sờ móng vuốt của dã thú cũng sợ móng cong bén nhọn, Triệu Vân Tiêu tựu như đối đãi với một giải thích_: “Ta chỉ đem động vật xử lý, buổi tối ăn”
Dã thú cúi đầu kêu mấy tiếng, l.i.ế.m liếm tay Triệu Vân Tiêu, cái đuôi dài vỗ vỗ mặt đất phối hợp. Triệu Vân Tiêu vây trụ , cũng dám sức sức tránh thoát, dã thú còn thương tích. Bất đắc dĩ, điều chỉnh tư thế một chút, lượt để cho dã thú xong, chờ đến tối đói nữa thu thập cũng . Nghĩ đến dã thú thể là cho ở cùng bên, Triệu Vân Tiêu thuận theo ở bên cạnh bộ lông xốc xếch của dã thú. Màu đỏ, màu đỏ, ngay cả ánh mắt cũng màu đỏ, từng thấy dã thú rực đỏ như thế.
-“Là ngươi ?”_Triệu Vân Tiêu cúi đầu hỏi, nhưng mang theo sự khẳng định. Trong lòng một cái thanh âm ngừng cho , cái bụng trong bóng tối âm thầm chiếu cố chính là cái dã thú .
-“Cảm ơn ngươi”
Hai mắt đỏ ngầu , Triệu Vân Tiêu che hai con mắt của dã thú _: “Ngủ một chút , thương nên ngủ nhiều”
Trong đôi mắt dã thú che là ảm đạm, quả nhiên giống cái vẫn là sợ ánh mắt của . Cái tay mắt rời , xuôi theo đầu của nó vuốt ve, đó là cằm, cổ, thể. Dã thú nhắm mắt , giống cái sợ nó , nó nên thỏa mãn mới đúng. Chính nó cũng ánh mắt của nó dọa .
Thân thể dã thú sự vuốt ve của cũng thả lỏng, ánh mắt cũng nhắm , Triệu Vân Tiêu lúc mới cảm thấy cũng mệt mỏi. Đã trải qua kiếp nạn sinh tử kinh tâm động phách như thế, tinh thần một khi buông lỏng đến, chỉ cảm thấy đầu choáng váng. mà dã thú thương, lỡ như động vật gì nguy hiểm xuất hiệm thì làm bây giờ? Triệu Vân Tiêu dám ngủ. càng dám ngủ thì cảm thấy đầu ngày càng trầm xuống. Kháng cự hồi lâu, cuối cùng vẫn là chống đỡ hết nổi ngủ .
Hai mắt đỏ ngầu mở , dã thú nhẹ nhàng chuyển động đầu, để cho đang dựa đầu nó ngủ thể trong lòng n.g.ự.c của nó. Tâm dã thú cơ hồ từ cổ họng nhảy ả ngoài. Nó và giống cái gần sát như , nó thể tinh tường ngửi thấy mùi vị dịu ngọt giống cái, đó là mùi vị hấp dẫn. Nuốt nuốt cổ họng, dã thú nhẹ nhàng đem giống cái dịch xuống , để cho giống cái thể gối đầu lên chân của . Vừa nuốt xuống mấy ngụm nước miếng, dã thú thừa dịp Triệu Vân Tiêu ngủ , chút kiêng kỵ bả vai, xương quai xanh…. lộ ngoài da thú. Dã thú l.i.ế.m liếm lỗ mũi, là chảy máu! (LỲ: ngắm trai chảy m.á.u mũi ^^)
Đã bao lâu “” ôm thật chặt như . Mặc dù đó cũng là một , nhưng làm cho Triệu Vân Tiêu cảm nhận nhiệt độ cơ thể cách biệt lâu. Lấy ánh mắt của thường mà đến, dã thú lớn lên đáng sợ. Toàn đỏ sẫm , hai khỏa răng nanh thật dài sẽ khiến cảm thấy đau, chứ đừng chi đến thể dã thú cao lớn cùng móng vuốt bén nhọn. Nếu tình huống cùng dã thú gặp như , Triệu Vân Tiêu chỉ sợ cũng làm cho sợ đến thất kinh, chạy trốn tứ phía.
Thật là kỳ quái, nghĩ tới như thế nào sẽ an tĩnh như thế ở trong n.g.ự.c một mãnh thú. Mãnh thú chỉ đơn độc can đảm cùng khủng long chiến đấu dũng cứu , còn tỉ mỉ chiếu cố , thậm chí giờ phút đem ôm trong lòng chắn gió sưởi ấm như . Triệu Vân Tiêu đánh bạo rút tay , sờ lên răng nanh của dã thú. Móng vuốt dã thú khẽ động, hai mắt đỏ ngầu chậm rãi mở . Thật thì khi Triệu Vân Tiêu tỉnh nó cũng liền tỉnh, nó sẽ khi nào ở bên ngoài sinh tồn mà chân chính ngủ say hết.
Mở mắt, liền thấy giống cái đang sờ hàm răng của nó, dã thú nhịn lè lưỡi l.i.ế.m liếm tay giống cái, đó ngây dại. Triệu Vân Tiêu dã thú l.i.ế.m lòng bàn tay, né tránh. Giương mắt, liền thấy dã thú ngơ ngác . Triệu Vân Tiêu sờ sờ cái đầu khổng lồ của dã thú_: “Ta chuẩn thức ăn”_ Nói xong, động tác nhẹ nhàng kéo chân của dã thú đặt , đó dậy.
~*~ Bắt đầu từ đây, LỲ sẽ đổi xưng hô cho bạn công đáng yêu của nhà nha! ~*~
Giống cái đối với y …Tim dã thú nhảy thình thịch, nụ giống cái thật . Đây là đầu tiên giống cái với y. Dưới ánh trăng màu đỏ, ánh mắt dã thú qua càng thêm m.á.u tanh đáng sợ, nhưng mà Triệu Vân Tiêu một chút cũng sợ. Hắn sờ sờ đầu dã thú, buộc kĩ tấm da thú bởi vì dậy mà truột xuống, chuẩn thức ăn. Không động tác của làm cho dã thú một nữa thêm choáng váng. Dưới ánh trăng, giống cái lộ sáng bóng mê . Thật là mắt, giống cái thật là mắt… Dã thú ở nơi Triệu Vân Tiêu thấy ánh mắt ảm đạm. Giống cái xinh như sẽ thuộc về y.
Ăn một quả bánh bao no bụng, Triệu Vân Tiêu tìm cái t.h.i t.h.ể động vật ban ngày nhét ở bờ sông . Đang rầu rĩ xử lý thế nào đây, tiếng bước chân dày cộm nặng nề truyền đến, Triệu Vân Tiêu đầu , kinh hô_: “Ngươi thức dậy làm gì?”
Dã thú tới bên Triệu Vân Tiêu động . Triệu Vân Tiêu lên như chỉ cao đến n.g.ự.c y, thật sự là quái vật lớn. Vừa cọ cọ bả vai lộ của Triệu Vân Tiêu, dã thú cúi đầu cắn t.h.i t.h.ể động vật nhấc chân chậm rãi hướng rừng rậm tới. Triệu Vân Tiêu cũng theo cùng, hai bước liền dừng . Hắn nghĩ dã thú sẽ để cho thấy chính vì ăn tối mới rừng rậm a. ( LỲ: bạn Tiêu tưởng dã thú nhà ăn mảnh một cho bạn thấy =)))) )
Dã thú chậm, trong miệng ngậm đồ. Triệu Vân Tiêu chạy đến mũi chân dã thú mới nó là cái gì. Là một khối t.h.i t.h.ể động vật lột da, lấy nội tạng và đầu. Triệu Vân Tiêu đưa tay nhận lấy, để ý phía còn rửa sạch vết máu, tới bên hồ rửa sạch. Dã thú chầm chậm trở chỗ cũ xuống.
Qủa nhiên là nó… Một bên tẩy rửa, Triệu Vân Tiêu càng ngừng hít sâu. Mặc dù lúc đoán , nhưng khi chân tướng, vẫn là kìm chế phiếm đỏ hốc mắt. Vừa nghĩ tới dã thú yên lặng hái cho trái cây, xử lý thịt để ăn, tìm kiếm các loại nguyên liệu nấu ăn, Triệu Vân Tiêu như thế nào để biểu đạt cảm kích của với dã thú. Nếu như dã thú một mực chiếu cố , thể kiên trì đến bây giờ , hoặc là sớm thành bữa ăn trong miệng con khủng long .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-7.html.]
Ở bên hồ ngây một hồi lâu bình tĩnh tâm tư, Triệu Vân Tiêu lúc mới cầm thịt rửa để ăn trở . Dùng lá cây lớn bọc thịt để ăn, ở xung quanh vách đá tìm một chỗ cất kỹ, Triệu Vân Tiêu nghỉ ngơi mà là lấy nước, nấu sôi, lau chùi bên dã thú, đổi thuốc. Trên chòm râu bên khóe miệng dã thú vết máu, là lúc mới ăn tối dính .
Đổi thuốc xong cho dã thú, Triệu Vân Tiêu chồm hỗm ở nó nghiêm túc _: “Xinh chào, tên là Triệu Vân Tiêu, thật vui thể ngươi”
Dã thú hiểu đang gì nhưng thật cao hứng đối phương sợ y, nguyện ý cùng y chuyện. Thanh âm giống cái cũng là dễ như . Triệu Vân Tiên tiếp_: “Ta gọi ngươi là Vân Hỏa chứ?”
Dã thú l.i.ế.m liếm tay Triệu Vân Tiêu, thật y càng l.i.ế.m bả vai, l.i.ế.m mặt hơn. Biết dã thú hiểu lời , Triệu Vân Tiêu mở bà tay cho đối phương l.i.ế.m , _: “Ngươi phản đối chính là đồng ý. Ta sẽ gọi ngươi là Vân Hỏa”
Vân Tiêu, Vân Hỏa… Nếu như thật trở về , dã thú chính là nhân duy nhất của ở thế giới . Hắn hi vọng, dã thú thể trở thành nhân của . Chủ động chui trong n.g.ự.c dã thú, Triệu Vân Tiêu vuốt ve bộ lông cổ thật dài của dã thú. Bộ lông dã thú nơi giống sư tử đực, nhưng mặt dã thú so sánh với sư tử và con hổ qua càng hung mãnh, đôi nanh thật dài giống như răng nanh hổ thời xưa mà ở trong sách từng qua . Hai cánh lưng thu , Triệu Vân Tiêu nhớ lúc hai cánh mở vô cùng hùng tráng. Một con dã thú thể bay liệng. Triệu Vân Tiêu thấp giọng lẩm bẩm_: “Vân Hỏa…..Ta tên là Vân Tiêu…Triệu Vân Tiêu…..”
Triệu Vân Tiêu để cho dã thú l.i.ế.m tay của , l.i.ế.m bờ vai , l.i.ế.m cổ của . Loại cảm giác cần, che chở làm cho cơ hồ quên mất tổn thương mà Lâm Minh Viễn mang đến cho . Xế chiều ngủ thật lâu, Triệu Vân Tiêu một chút cũng buồn ngủ. Bên tai kèm theo tiếng côn trùng kêu vang là tiếng hít thở của dã thú, Triệu Vân Tiêu để cho đầu óc của thoải mái, ngón tay vô ý vuốt ve móng vuốt khoác lên . Không ngẩn bao lâu, Triệu Vân Tiêu ngủ , ngủ say bình yên.
***
Nuôi Vân Hỏa ở bên hồ ba ngày, khiến cho Triệu Vân Tiêu cao hứng chính là vết thương của Vân Hỏa khôi phục nhanh. Ngày thứ tư, Vân Hỏa khi ăn xong bữa sáng liền thu dọn khủng long c.h.ế.t nhiều ngày . Thi thể khủng long bắt đầu thối rửa, Vân Hỏa đem Triệu Vân Tiêu chạy tới nơi xa một khối nham thạch, để cho khung cảnh ghê tởm . Triệu Vân Tiêu lời núp . Ngồi phía một khối nham thạch, lấy từ trong túi sách điện tử các sách lưu trong thư viện. Mấy ngày qua chiếu cố Vân Hỏa, cũng trong hồ, đối với cuộc sống tương lai chút ít mê mang. Thương thế Vân Hỏa lên , Vân Hỏa sẽ cùng sinh hoạt chung một chỗ ? Nếu như cùng sinh hoạt chung một chỗ, lỡ như thể trở về thì ? Mấy ngày qua, cũng động vật khác đến tìm Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu suy đoán Vân Hỏa cũng thể là . Đều động vật khi trưởng thanh sẽ rời khỏi cha , Vân Hỏa hẳn là trưởng thành .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Này một khi trốn tránh liền trốn ban đêm, buổi trưa Triệu Vân Tiêu tự ăn một quả bánh bao. Vân Hỏa tới tìm , Triệu Vân Tiêu cũng tìm Vân Hỏa. Nếu như Vân Hỏa rời , cũng ngăn , ngược càng tăng thêm thương cảm, bằng liền ở chỗ chờ. Trời tồi sầm, Triệu Vân Tiêu đem sách điện tử thu hồi túi, duỗi lưng một cái. Bốn phía an tĩnh, Vân Hỏa tựa như lẽ rời , Triệu Vân Tiêu nhịn xuống mất mác cùng thương cảm trong lòng, từ phía nham thạch ngoài. Tại một chỗ do dự hồi lâu, vẫn là hướng bên hồ chạy tới. Mới lướt qua một vách đá to, Triệu Vân Tiêu thoáng hướng bên hồ, lập tức xoay tránh về phía nham thạch, tuy nhiên vẻ mất mác mặt đổi thành nụ nhẹ nhàng.
Bên hồ, Vân Hỏa đang vùi đầu xử lý t.h.i t.h.ể khủng long. Da lột một nửa, xương cũng tách nhiều. Khủng long quá lớn, công việc làm cũng ba, bốn ngày mới thể thành. Thú da xanh (ý chỉ con khủng long đó) là tuyệt đối bá chủ ở thế giới , nhưng cũng may lượng nhiều một phiến đại lục thể cũng chỉ ba, bốn con thú da xanh. Hơn nữa thú da xanh trong lúc tranh đấu lẫn , cũng sẽ nuốt chửng ấu tể, cho nên lượng thú da xanh vẫn nhiều lắm, cũng dễ dàng gì gặp . Cái thú da xanh hẳn là đến kỳ động dục cho nên mới xông nào nơi , thú da xanh thích nơi nhiều nước hơn.Thịt thú da xanh vô cùng khó, dễ ăn cho hư liền hư, Vân Hỏa một chút cũng tiếc. da, hàm răng, móng vuốt, xương thú da xanh một chút đều là bảo vật, nhất định tách bộ mang .
Ngẩng đầu sắc trời một cái, Vân Hỏa tạm thời ngừng . Đến bên hồ dùng móng vuốt vung nước lên rửa sạch mặt một chút, rửa móng vuốt, y tìm giống cái. Vết thương vẫn , y bỏ ý niệm nhảy đến bên hồ tẩy rửa thể trong đầu.
-“Ô ô……”_Vân Hỏa kêu hai tiếng
Lập tức, phía nham thạch lộ một , Vân Hỏa nhanh chóng chạy tới. Triệu Vân Tiêu từ phía nham thạch , hỏi_: “Chuẩn bi xong ?”
Cái đuôi Vân Hỏa lắc lắc, đầu liếc Triệu Vân Tiêu, mấy lấy hết dũng khí , cái đuôi Vân Hỏa cuốn lấy cổ tay Triệu Vân Tiêu. Lông bởi vì cử động như mà bộ chợt mở , hai mắt đỏ ngầu hưng phấn khi giống cái hất . Triệu Vân Tiêu xem một chút cái đuôi cuốn vài vòng cổ tay , khỏi cảm thấy cái đuôi Vân Hỏa linh hoạt. Trong đầu hiện một hình ảnh, trở tay nắm chặt đuôi Vân Hỏa, đó phì . Như giống dắt chó, khác là dắt chính là một con dã thú lớn.
Hắn như nắm chặt cần vội vàng, Vân Hỏa chợt dừng . Bộ lông từ cái đuôi bắt đầu hướng đến đầu hiện hình dạng cuộn sóng phập phồng. Y chỉ cảm thấy một trận tê dại từ nơi cái đuôi nắm nảy lên đến đầu.
-“Vân Hỏa?”_Vân Tiêu hô một tiếng, tại dừng ?
Giống cái nắm cái đuôi của y… Nắm…. Bước chân Vân Hỏa trống rỗng mềm nhũn về phía , nhớ rõ tự làm cái gì, chìm đắm trong niềm hạnh phúc giống cái nắm lấy cái đuôi. Cái đuôi của giống đực chỉ bạn lữ mới thể đụng đến. Mấy ngày qua ở chung Vân Hỏa cũng thể cảm giác giống cái hẳn là giống cái của bộ lạc chung quanh, thể giống cái cũng cái đuôi thể tùy tiện chạm đến, nhưng Vân Hỏa kể nhiều như . Chỉ cần giống cái một ngày rời y, y sẽ một ngày đem giống cái nhét bên trong phạm vi thế lực của , giống cái , chính là bạn lữ y .
-“Vân Hỏa, ngươi ?”_Thấy đối phương vẫn hướng trong rừng rậm , Triệu Vân Tiêu lên tiếng hỏi thăm. Chẳng lẽ rời ? Túi của còn ở bên nham thạch đó, còn ….Hắn còn rời .
Vân Hỏa từ trong suy nghĩ của hồn, lúc mới phát hện giống như thật xa.. Hướng bốn phía một chút, Vân Hỏa đầu trở về, chẳng qua là mang giống cái tìm thức ăn.Hắn hiện tại thể tình huống nhất là thể xuát hiện hình đại dã thú. Hiện tại sâu chỗ rừng rậm là lựa chọn lý trí. Không dám Triệu Vân Tiêu, Vân Hỏa cúi đầu trở về.