Hỏa Vân Ca - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:28:25
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là, khủng long ? Cơ hồ trong rừng rậm một động vật cao như đại thụ* (cái cây lớn), cổ thật dài, vảy màu xanh, hàm răng hình dạng răng cưa lộ bên ngoài chính là động vật ăn thịt dễ đụng đến. Ở mặt nó, Triệu Vân Tiêu chỉ là một con kiến!

Khủng long phát hiện , miệng to như chậu m.á.u phát tiếng kêu rung trời, bốn chân nặng hàng tấn làm cho mặt hồ lắc lư điên cuồng, nó hướng Triệu Vân Tiêu tới. Triệu Vân Tiêu hung hăng cắn đầu lưỡi, sợ hãi đến cực điểm, chợt nghĩ đến trong túi của gậy laser phòng . Bất kể hữu dụng , cũng tuyệt đối thể chờ chết.

Triệu Vân Tiêu xoay bỏ chạy, khủng long tựa hồ bất mãn với sự chống cự của , nữa rống giận. Triệu Vân Tiêu lấy bộ sức lực chạy về hướng nham thạch bên . mà chân của quá ngắn, cổ khủng long dài, bước chân lớn, răng nanh cắn ngay sát phía lưng Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu chân mềm nhũn, liền ngã xuống đất, thể theo bản năng liền nhào một vòng. Hắn chạy thoát.

-“Rống!”

Tiếng rống từng đợt, Triệu Vân Tiêu lấy tốc độ nhanh nhất của cả đời bò lên vách đá, chui hang động. Theo bản năng cầm lấy tảng đá chặn cửa động, động tác của Triệu Vân Tiêu chợt dừng . Bên hồ, một dã thú màu đỏ đang cùng khủng long chiến đấu. Dã thú một đôi cánh màu đỏ, bay ở giữa trung. Hình thể của nó so với Triệu Vân Tiêu mà coi là quái vật lớn , nhưng ở mặt khủng long vẫn lộ vẻ chỉ đủ bỏ tay áo. Chỉ duy nhất một con dã thú đơn độc sợ hãi chút nào cùng khủng long c.h.é.m giết.

Cổ và cái đuôi của khủng long to lớn giống đem dã thú quăng lật mặt đất. Dã thú lăn một vòng nhanh chóng lên, lợi dụng chạy trốn đánh sâu cái cánh đang giương bay lên, móng vuốt bén nhọn cùng răng nanh ở khủng long rạch mấy vệt máu. Khủng long cũng là chỉ cái đuôi của nó, cổ cùng răng nanh cũng là vũ khí sắc bén của nó. Phía dã thú nhỏ giọt xuống một vũng m.á.u tươi.

Nó là, bảo vệ ! Hắn nghĩ như ! Chính là vệt màu đỏ từ trời hạ xuống cứu ! Ý nghĩ đánh sâu suy nghĩ của Triệu Vân Tiêu, trái tim cơ hồ nhảy khỏi lồng ngực. Thế nhưng sẽ dã thú bảo vệ ! Triệu Vân Tiêu dùng sức lau đôi mắt ướt đẫm, bất kể dã thú là từ nhảy đến, nhào tới cái túi của lấy gậy laser . Nó là bảo vệ ! Ta thể để cho nó một liều mạng! Không dũng khí từ nơi nào đến, Triệu Vân Tiêu chui khỏi hang động, bò xuống vách đá.

Dã thú chú ý đến , hướng về phía Triệu Vân Tiêu rống một tiếng, đó chật vật tránh né tập kích của khủng long. Máu phía của nó chảy càng ngày càng nhiều. Triệu Vân Tiêu hướng khủng long chạy đến, dù cho sẽ c.h.ế.t cũng gắng sức một !

-“Rống!”–Trở về!–

Dã thú nhe răng rống to, Triệu Vân Tiêu trong mắt chứa đầy nước mắt hét qua_: “Không cần lo cho ! Cẩn thận!”

Dã thú ương ngạnh nhả miệng, bộ răng nanh thật dài dường như cắm cổ khủng long. Khủng long giãy giụa càng ngày càng yếu, cuối cùng thể nó lung lay mấy cái, đó nặng nề ngã quỵ mặt đất, cả vùng đất cũng chấn động theo. Khủng long còn nhúc nhích nữa, chung quanh tất cả đều là m.á.u từ cổ nó phun , còn m.á.u dã thú. Gậy laser trong tay Triệu Vân Tiêu rơi mặt đất. Hắn đặt m.ô.n.g tê liệt, tìm đường sống trong chỗ chết, sợ đến choáng váng.

Cho đến khi xác nhận khủng long kiệt khí, dã thú mới buông lỏng miệng, rút răng nanh . Nó đầu về phía Triệu Vân Tiêu dọa đến ngơ ngác, lên, thử mấy cũng thất bại. Nó co quắp té mặt đất, còn sức lực. Gặp thanh bì thú* chỉ hai loại kết quả: chạy trốn hoặc ăn. Trên đả thương nghiêm trọng, nhưng nguy hiểm đến tính mạng. Dã thú dám ”, nhắm mắt chờ đợi hoa mắt ngất .

*thanh bì thú: thú da màu xanh, như miêu thì nó giống khủng long đó, về gọi là vô thú?!

Mấy tên động vật tùy từng trường hợp sẽ để nguyên hoặc chuyển theo cách thuận tiện nhất nha.

Nó, c.h.ế.t ? Triệu Vân Tiêu cả phát run bò về phía . Không thể, thể c.h.ế.t đươc. Hắn , con dã thú là đến cứu . Có thể nó chính là “ bụng? Triệu Vân Tiêu cũng tại ý nghĩ như . Hắn cố gắng bò về phía , còn sống .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hơi thở của “” ở gần, dã thú mở hai mắt đỏ ngầu, trong mắt là kinh ngạc. “Hắn” đang , nhất định là gây sợ hãi. “Hắn” chẳng lẽ sợ ? Dã thú ngừng hô hấp.

Thấy nó mở mắt, Triệu Vân Tiêu tốc độ tăng nhanh. Rất nhanh bò đến bên dã thú. Thấy miệng vết thương của nó chảy máu, Triệu Vân Tiêu sợ còn cách nào cả. Làm bây giờ? Hắn thuốc, băng gạc, gì cả!

Triệu Vân Tiêu, ngươi thể sợ, thể sợ! Dùng sức cắn xuống ngón tay , hai tay cách nào kiềm chế phát run. Triệu Vân Tiêu hung hăng tát một cái đầu , làm cho tỉnh táo. Sau một khắc, móng vuốt của con thú cản tay , Triệu Vân Tiêu kinh ngạc ngẩng mắt lên. Sau đó, ngây ngẩn cả . Dã thú mang theo thở m.á.u tanh nhích tới gần, l.i.ế.m liếm nơi tát đến, l.i.ế.m liếm lòng bàn tay rách da của .

Nói xong, di chuyển đầu gối lên, hướng vách đá bên chạy. Trong đôi mắt dã thú hiện lên nghi ngờ, “ làm cái gì? Tiếp theo là thoáng vui mừng, “ sợ ? “Hắn” tựa hồ như sợ, bởi vì “” sờ soạng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-6.html.]

Lần nữa trở hang động, Triệu Vân Tiêu cầm lên đá đánh lửa cùng cái nồi . Trở về bên hồ, đốt đuốc lên, ở trong hồ múc một nồi nước đặt lên “bếp” lửa. Triệu Vân Tiêu bắt đầu cởi quần áo. Hai mắt đỏ ngầu trợn tròn. Lúc đến nơi , chỉ mặc một cái quần cùng áo thun chữ T tay dài, trong áo thun là một cái áo ba lỗ. Hiện tại áo thun cùng áo ba lỗ đều phá hư . Cởi xuống áo thun cùng áo ba lỗ, cắn xé thành những miếng vải. Triệu Vân Tiêu đem miếng vải áo ba lỗ ném trong nồi nấu, đó trở về bên cạnh dã thú. Hắn dùng miếng vải áo thun chà lau vết thương dã thú.

Trên dã thú vết thương lớn nhỏ, cơ hồ mỗi bộ phận đều đả thương, mà bụng là thương nặng nhất. Loại cần thuốc trị. Triệu Vân Tiêu sợ dã thú chịu . Đợi cho nước trong nồi sôi lên, Triệu Vân Tiêu dùng nhánh cây vớt miếng vải trong nồi , chịu đựng nóng vắt khô, đó tiếp tục lau chùi vết thương dã thú. Không rượu cồn cách nào tiêu độc, chỉ thể nghĩ biện pháp .

Áo thun cũng ném hết trong nồi dùng nước nóng chần qua, vắt khô để nguội, Triệu Vân Tiêu xếp đặt miệng vết thương nặng nhất ở bụng dã thú, nắm lấy một móng vuốt của dã thú đè , _: “Ta tìm thuốc, ngươi chờ”

Dã thú hiểu “ cái gì, nhưng bất kể “ gì, dã thú cũng đều sẽ đồng ý, bởi vì “ sợ cả đỏ sẫm.

Triệu Vân Tiêu chạy trong rừng rậm, đem tất cả các thực vật thể hái một chút, nhanh chóng chạy về. Đem những thực vật đặt gót chân dã thú, Triệu Vân Tiêu lo lắng hỏi_: “Ngươi xem một chút loại nào là thảo dược?”

Dã thú mặc dù hiểu nhưng nó hiểu ý của Triệu Vân Tiêu. Móng vuốt của nó chỉ chỉ hai loại thực vật, Triệu Vân Tiêu lập tức nhặt hai loại thực vật dùng nước đun sôi rửa sạch một , đó bỏ miệng nhai nát. Mùi vị thảo dược lạ, Triệu Vân Tiêu chịu ý nhổ , đem thảo dược nhai nát vẽ loạn vết thương của dã thú. Thân hình dã thú quá lớn, y phục của băng bó .

Tựa hồ như rõ ràng lo âu của Triệu Vân Tiêu, dã thú đánh bào l.i.ế.m liếm mu bàn tay Triệu Vân Tiêu, cho sợ, thương thế của nó nhanh sẽ . Triệu Vân Tiêu hiểu ý của dã thú. Hắn hái một chút thảo dược, đem vết thương dã thú bôi thuốc một lượt. Nơi vết thương thể băng bó, vết thương ở bụng, Triệu Vân Tiêu chỉ thể tự lấy miếng vải áo thun tận lực cầm m.á.u vết thương.

Ánh nắng mặt trời gay gắt, Triệu Vân Tiêu phơi chút choáng nhưng thể chạy đến chổ râm mát tránh, bởi vì dã thú nhúc nhích . Đang lúc Triệu Vân Tiêu phơi nắng đến chịu , dã thú động.

-“Ngươi đừng động!”_Triệu Vân Tiêu vội vàng đè dã thú .

thấy nóng ? Lại nghĩ tới khi khủng long truy đuổi, dã thú ở trời đáp xuống cứu , cũng vì cứu trọng thương, tầm mắt của Triệu Vân Tiêu mơ hồ.

“Hắn” ? Có là đang sợ ? Thấy dã thú lên, Triệu Vân Tiêu bước nhanh tới, đè thể dã thú_: “Đừng động, vết thương của ngươi còn đang chảy máu”_ Làm càn sờ sờ đầu dã thú, Triệu Vân Tiêu khi dã thú ngoan ngoãn xuống _: “Ta lấy ít đồ, ngươi chờ

Lau khô nước mắt, Triệu Vân Tiêu dậy về hang động. Đầu lưỡi dã thú liềm liếm, ánh mắt đỏ sẫm theo sát Triệu Vân Tiêu. “Hắn” sờ ! “Hắn” sờ ! Tay giống cái thật mềm! Cái giống cái thật sợ ! Hơn nữa dũng cảm vô cùng!

Trở hang động, Triệu Vân Tiêu đem bộ gia sản của lấy . Thức ăn “ bụng buổi sáng đưa tới cho , túi của , da thú cùng với quả bánh bao và muối quả còn ăn xong. Dã thú thương, Triệu Vân Tiêu chiếu cố . Không dám nhiều cái đầu khủng long cắn c.h.ế.t , trở bên cạnh dã thú Triệu Vân Tiêu lót một tấm da thú dã thú, dã thú phối hợp. Sau đó, Triệu Vân Tiêu đến bên hồ rửa nồi, chuẩn thức ăn cho dã thú.

“Người” bụng sẽ đưa tới cho các loại thức ăn khác cùng rau cỏ. Sáng nay đưa tới là một con thuộc loại chim, một ổ trứng, hai trai cây màu hồng phấn cùng một bó rau cỏ nhỏ dài. Cái đầu chim bỏ , Triệu Vân Tiêu chỉ thể từ cái “thi thể đầu” đoán thể là một con thuộc họ chim. Nội tạng ngoại lệ cũng bỏ , Triệu Vân Tiêu đem động vật họ chim rửa sạch một đó để trong nồi nấu. Nguyên liệu nấu ăn hạn, thể làm cũng chỉ là hầm một cái, nướng một cái. mà dã thú thương, uống chút canh thịt hẳn là tương đối khá. Lúc nấu canh, Triệu Vân Tiêu đem rửa sạch trứng cũng đem bộ để trong nồi nấu, ném thêm ba trái muối quả .

Thừa dịp trong thời gian nấu thịt, Triệu Vân Tiêu nữa tiến rừng rậm tìm kiếm càng nhiều thảo dược. Hắn thể cảm giác dã thú đang . Ở nơi bên trong ánh mắt chăm chú, Triệu Vân Tiêu khỏi cảm giác an tâm, an . Có thể khủng long mới qua, trong rừng rậm ngay cả một con chim nhỏ cũng thấy, điều thuận tiện cho Triệu Vân Tiêu lớn. Tìm thật lâu tìm nhiều thảo dược, còn trái cây, rau cỏ. Trên mặt đất t.h.i t.h.ể động vật hẳn là khủng long g.i.ế.c c.h.ế.t hoặc là cắn chết, Triệu Vân Tiêu dám nhặt. Những thứ t.h.i t.h.ể hoặc là tử trạng thê thảm hoặc là huyết nhục mơ hồ, đối với một con chỉ cần siêu thị mua thực phẩm, thịt qua xử lý mà thì việc xử lý những t.h.i t.h.ể “mới mẻ” vẫn là áp lực tâm lý.

Đợi đến khi Triệu Vân Tiêu trở bên hồ, mùi vị canh thịt nồng đậm bay khắp nơi. Rửa tay, múc một muỗng canh nếm thử, mùi vị , Triệu Vân Tiêu dập tắt lửa. Bôi thuốc một nữa cho dã thú, nồi cũng còn nóng như nữa, Triệu Vân Tiêu bưng nồi đến bên khóe miệng dã thú để cho nó ăn.

Dã thú bất động, vẫn là ý bảo Triệu Vân Tiêu ăn . Triệu Vân Tiêu trong lòng nảy lên từng đợt cảm động. Con dã thú linh tính. Hắn càng thêm tin tưởng bụng mỗi ngày đưa thức ăn cho chính là dã thú.

Dã thú đối với chuyện cố chấp, Triệu Vân Tiêu múc cho một chén canh, một miếng thịt cùng hai quả trứng. Dã thú lúc cự tuyệt nồi thịt nữa, bắt đầu ăn. Triệu Vân Tiêu khỏi lộ vẻ tươi , nhưng khi thấy ở dã thú đầy vết m.á.u ảm đạm. Trên chỉ một cái quần dài, Triệu Vân Tiêu chọn lấy một tấm da thú mỏng bao lấy nửa trần , an tĩnh bắt đầu ăn. Dã thú tựa hồ đói bụng, canh nhanh thấy đáy nồi, đó nó đem cả thịt và xương cũng nuốt . Triệu Vân Tiêu để chén xuống, từ trong nồi lấy trứng , lột vỏ, đút tới khóe miệng dã thú. Dã thú Triệu Vân Tiêu thật sâu một cái, hé miệng. Triệu Vân Tiêu đem trứng ném trong miệng dã thú. Miệng dã thú lớn, chỉ thể ném .

Đem sáu cái trứng còn dư trong nồi bộ đút cho dã thú ăn, Triệu Vân Tiêu lúc mới ăn bữa trưa của . Kinh hoảng còn qua , cũng khẩu vị. Sau khi ăn xong, đem nồi, chén, muỗng rửa sạch. Vết thương bụng dã thú còn chảy m.á.u ngoài nữa, Triệu Vân Tiêu buông xuống một nửa tâm. Thức ăn chỉ còn một chút trái cây, xem hình thể của dã thú, Triệu Vân Tiêu trầm tư. Răng nanh lộ bên ngoài của dã thú cho dã thú tuyệt đối là động vật ăn thịt, nhưng mà thịt. Dã thú thương, càng ăn thịt hơn.

Loading...