Hỏa Vân Ca - Chương 56

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:30:35
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong rừng rậm A Lạp Sơn, Vân Hỏa rời xa bạn lữ mang theo Ba Hách Nhĩ chỗ sâu rừng rậm bắt con mồi. Rừng rậm A Lạp Sơn là nơi các thú nhân ít lui tới, bởi vì nó thần bí mà là vì sự nguy hiểm của nó.Trên đường tới đây, Ba Hách Nhĩ nghĩ đến nhiều tình huống mà y và Đồ Tá thể gặp , dĩ nhiên bao gồm cả hung hiểm trong đó. Rừng rậm A Lạp Sơn thật nhiều động vật ăn thịt to lớn hung tàn, càng nhiều thú da xanh xuất hiện, y thậm chí cũng làm xong công tác chuẩn đối mặt với nguy hiểm. mà, khi y và Đồ Tá tiến rừng rậm bắt đầu chính thức săn, y một loại ảo giác, đây căn bản chỉ là một buổi rời bộ lạc săn bình thường, bất kỳ cái gì khác !

Vậy mà! Khi y cùng Đồ Tá chính diện gặp đám sói , còn đợi y phản ứng, Đồ Tá liền cực nhanh nhảy lên bay qua. đám sói lập tức bày chiến trận hung ác vây công mà là đầu bỏ chạy! Ba Hách Nhĩ mất thể diện mà u mê, y lăng lăng nơi đó chuẩn rõ tình huống. Đợi đến lúc y hành động, con đầu đàn của đám sói chỉ còn là một thi thể. Sau đó, khi y đuổi theo hai con sói chạy trốn cắn chết, Đồ Tá bắt đầu kiểm kê con mồi . Ngoại trừ chạy mất, trừ hai con y cắn c.h.ế.t , còn tám con sói cắn chết, bao gồm cả con sói đầu đàn.

Ba Hách Nhĩ đả kích , một nữa đả kích . Y buồn bực hỏi của _: “Bọn chúng tại chạy, ngươi từng gặp qua bọn chúng ?”

Dùng sợi dây buộc chặt con mồi chuẩn kéo tới chỗ dòng sông để xử lý, Đồ Tá đầu trả lời_: “Không . Ta từng g.i.ế.c c.h.ế.t một đám sói.”

-“…”_ Ba Hách Nhĩ chỉ thể phản ứng như mà thôi.

Sau đó, khi màn đêm phủ xuống rừng rậm, y và Đồ Tá đem mười xác con sói xử lý , đem về chỗ sơn động chứa đựng, đó ở chân núi bên ngoài sơn động bọn họ đặt chân hưởng thụ một bữa thịt nướng bỏ thêm nguyên liệu — Vân Tiêu chuẩn thịt chế ướp , chỉ cần nướng chín là thể ăn, cần tăng thêm bất kỳ đồ gia vị nào nữa.

Đêm đó, Ba Hách Nhĩ đem thịt chân nướng ngon đưa cho của , _: “Đồ Tá, , thật xin . Ngươi Thần thú nguyền rủa. Ngươi là thủ hộ, là thủ hộ của Thần thú.”

Vân Hỏa phản ứng trong chốc lát, hiểu ý tứ của Ba Hách Nhĩ, y thật cao hứng. Không khách khí nhận lấy chân thú, y quên nhắc nhở_: “Vân Tiêu là của .”

-“Dĩ nhiên, các ngươi nhất định thể tách .”

Vân Hỏa hài lòng cực kỳ, khi Ba Hách Nhĩ nguyện ý thật lòng chúc phúc cho y và Vân Tiêu trở thành bạn lữ, y cũng sẽ thường nhớ đến chuyện , ngược còn chút cảm kích. Nếu như đuổi khỏi bộ lạc, y liền khả năng gặp Vân Tiêu. Mỗi nghĩ tới Vân Tiêu thể trở thành bạn lữ của thú nhân khác, y liền… hung hăng kéo xuống một miếng thịt,trong mắt Vân Hỏa hiện lên hàn quang, tuyệt đối sẽ khả năng ! May là Ba Hách Nhĩ đang chăm chú nướng thịt thấy , nếu y còn cho là chỗ nào chọc cho Vân Hỏa mất hứng. Y bây giờ đối với Vân Hỏa là tâm phục khẩu phục .

Có Vân Hỏa ở đây, quá trình săn ở chỗ sâu tại rừng rậm A Lạp Sơn kinh hãi nhưng nguy hiểm. Vân Hỏa rõ Vân Tiêu tìm các loại nguyên liệu nấu ăn cho nên y chỉ dụng tâm săn, bắt lấy con mồi chất thịt tươi mới mà còn nghiêm túc tìm kiếm tất cả nguyên liệu nấu ăn nghi vấn. Chỉ cần là y từng thấy, trong rừng rậm Nham Thạch Sơn thì y đều sẽ thu thập. Vì thế y còn đặc biệt dưỡng một con vật còn sống, dùng để kiểm tra xem những nguyên liệu độc . Sau khi Vân Hỏa giải thích qua, Ba Hách Nhĩ kỹ năng săn bằng Vân Hỏa liền chủ động lãnh nhiệm vụ thu thập nguyên liệu nấu ăn. Hai coi như phân công rõ ràng.

***

Thấy đào xong một cái hầm đất, Triệu Vân Tiêu làm một bữa tiệc lớn cho Khang Đinh và Kỳ La cực khổ. Hắn quả thực xem thường năng lực đào hầm của thú nhân. Lúc mới bốn ngày thôi là cái hầm sâu gần hai thước, rộng gần năm thước*. Khang Đinh đào hầm, Kỳ La ở bên ngoài đổ đất. Chớ xem thường tiểu giống đực, khí lực của nó cũng nhỏ . Hơn nữa kể từ khi ba, chiều cao của Kỳ La như là vượt thẳng lên, thể càng chắc nịch ít. Y phục lúc mới bắt đầu Triệu Vân Tiêu làm cho cũng nhỏ . Đất đào lên, sự yêu cầu của ba Kỳ La đổ bừa bãi mà đổ trong bụi cây gần đó. Triệu Vân Tiêu tính toán khi bạch nguyệt qua sẽ trồng một ít rau dưa thường ăn và trái cây.

*1 thước = 1m

Cát Tang đối với loại chậu trồng rau vô cùng hứng thú, hỏi cặn kẽ Vân Tiêu làm thế nào để chăm sóc. Cát Tang mỗi ngày chuyện thứ nhất khi rời giường chính là xem cây ở trong chậu còn sống , cần tưới nước .

Buổi tối năm ngày , Vân Hỏa và Ba Hách Nhĩ đúng lúc trở . Vân Tiêu và Cát Tang tâm dang cao cũng hạ xuống. Hai trở về câu đầu tiên chính là Vân Tiêu làm một bữa ăn ngon cho bọn họ. Ngày ngày ăn thịt nướng làm bọn họ đều phun . Ra ngoài săn thú tất nhiên thể nào so bới ở nhà. Ở bên ngoài ăn cơm chính là làm thế nào cho đơn giản, mà đối với Vân Hỏa và Ba Hách Nhĩ phương pháp ăn đơn giản nhất chính là nướng. Vậy nên khi hai trở về đều mãnh liệt yêu cầu thức ăn, ngoại trừ thịt nướng.

Nơi điện thoại nên Triệu Vân Tiêu cũng xác định ngày hôm nay Vân Hỏa và Ba Hách Nhĩ thể trở về , nhưng mà ngay từ sáng sớm đem nguyên liệu nấu ăn cho tối nay chuẩn xong . Hai đúng hạn về làm cho Triệu Vân Tiêu và Cát Tang buông lỏng tâm chuẩn cơm tối. mà Vân Hỏa cùng Ba Hách Nhĩ cũng nghỉ ngơi, hai lấy một khối thịt khô bận rộn cùng Khang Đinh chuẩn hầm. Hầm đào xong nhưng trong hầm còn dùng bùn đất để tu sửa, Khang Đinh chính là bận rộn làm cái . Biết cái hầm to là dùng để chứa đựng rau dưa, Vân Hỏa cùng Ba Hách Nhĩ lập tức tỏ vẻ bọn họ sẽ ở nhà hai ngày, khi làm cái hầm .

Vân Hỏa từng gọi Khang Đinh là a cha, Khang Đinh cũng sẽ để tới. Bây giờ thái độ của Vân Hỏa đối với ông cũng khá hơn nhiều, ông cũng một việc là thể cưỡng cầu . Mà đối với tình huống như bây giờ, Cát Tang cũng vô cùng thỏa mãn .

Bữa cơm tối , Triệu Vân Tiêu chưng lạp xưởng cùng thịt hun khói, nấu canh thịt, kho thịt gà, còn mấy cái bánh trứng cuốn thịt. Vân Hỏa bắt tám con gà đuôi màu nuôi nên trứng gà dư dả. Nhân tiện nhắc tới, gà đuôi màu là do Triệu Vân Tiêu đặt tên, ở nơi gọi là chim mỏ nhọn đuôi màu làm tương đối thể tiếp nhận . Chim là bay trời, còn chạy mặt đất chẳng gọi tên là gà . Mà kể từ khi ăn xong thịt gà do Triệu Vân Tiêu làm, nhóm giống đực vốn khinh thường loại con mồi hình dạng xương cốt nhỏ liền yêu thích mùi vị của nó. Dĩ nhiên loại gà cũng thật là xui xẻo.

Ngoại trừ Triệu Vân Tiêu và Cát Tang, mỗi đều ăn đến miệng đầy dầu mỡ. Triệu Vân Tiêu đối với thói quen ăn uống thường ăn nhiều lắm, Cát Tang thì là đau lòng hai đứa con trai cùng bạn lữ, cho bọn họ ăn nhiều, thêm ông bệnh bao tử thể ăn uống quá độ nên ăn tám phần no thì ông cũng dám ăn nữa. Đã thật lâu còn đau bụng nữa , mặc dù còn thèm nhưng vì chính khỏe mạnh nên ông nhịn xuống.

Ba vị giống trưởng thành khi ăn uống no đủ liền ợ một cái chướng tai gai mắt. Vân Hỏa cùng Ba Hách Nhĩ thậm chí cảm thấy bọn họ sống . Đồ ăn dù nữa thì mỗi ngày ăn cũng sẽ ngán. Sau khi cùng Triệu Vân Tiêu sinh hoạt, bọn họ mỗi nghĩ đều nghĩ mãi bọn họ làm thể sống sót giữa thịt nướng mùi vị cùng canh thịt đầy mỡ chứ. Cho nên , cho dù ở thời kỳ nào thì từ nghèo lên giàu đều dễ dàng còn từ giàu về nghèo đều vô cùng khó khăn.

Vân Hỏa cùng Ba Hách Nhĩ lúc về đeo hai cái túi da thú to, nguyên liệu nấu ăn hái ở trong rừng rậm, da thú mang về cần xử lý, còn ruột non mà Triệu Vân Tiêu cần dùng để làm lạp xưởng. Về đến nhà, các thú nhân mới cảm giác mệt mỏi, Ba Hách Nhĩ tắm , Cát Tang nấu nước cho y. Sau khi Ba Hách Nhĩ tắm xong, Vân Hỏa liền đem Vân Tiêu dẫn .

Cát Tang cùng với Khang Đinh mệt mỏi một ngày còn Ba Hách Nhĩ nghỉ ngơi, Kỳ La khi súc miệng xong thì ở giường chơi tiểu bản bản. Trong tiểu bản bản nhiều biểu tượng nó dám ấn , nhưng mà mặt quỷ của trong đó, Kỳ La cũng nhịn ha hả.

Trong sơn động dùng để tắm rửa, hai chân Triệu Vân Tiêu quấn thật chặt thắt lưng Vân Hỏa, từng một năn nỉ Vân Hỏa đem lấp đầy, đem bộ mầm móng của y rót trong cơ thể . Chia lìa năm ngày , Vân Hỏa thể kìm nén dục vọng của chính . Vân Tiêu của y khát vọng tiếp nhận y, hơn nữa y cũng bất kỳ lý do gì để từ chối, huống chi, y điên .

Đi vẫn chút khó khăn, Triệu Vân Tiêu kích tình cùng va chạm hung mãnh làm cho nước mắt rơi xuống vẫn cố gắng thẳng lưng. Mặc dù khó khăn, nhưng hạnh phúc mê , bởi vì đây là nồng nhiệt Vân Hỏa đối với , tìm các loại lý do để từ chối, cũng cố ý tránh né về nhà, là chân chân thật thật, là lửa nóng đối với thể đem đốt nóng đến còn.

Ngày thứ hai tỉnh , Kỳ La sớm tỉnh ngủ, hiểu chuyện nhẹ giọng ngoài và những đều động tác cẩn thận giống , quấy rầy đến thức dậy. Ba Hách Nhĩ còn đang nghỉ ngơi, mấy ngày qua trừ bỏ ăn cơm đều nghỉ ngơi. Y và Vân Hỏa còn luôn tiếp tục săn, xử lý con mồi, vận chuyển con mồi nên dĩ nhiên cần nghỉ ngơi nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-56.html.]

Cát Tang khi thức dậy thì ở bên ngoài làm bữa sáng, Khang Đinh và Kỳ La khi ăn no thì tiếp tục chuẩn hầm, Cát Tang ở bên bếp lò ấm áp chỉnh sửa da thú lông dày. Y phục dùng trong bạch nguyệt, chăn, thậm chí là giày cũng dùng loại da thú để làm. Cát Tang hai bàn tay , Vân Tiêu sẽ làm cho ông một bộ. Ông còn đang do dự làm làm loại năm ngón tay riêng là bốn ngón tay chung một chỗ, ông đều cảm thấy .

Vân Hỏa tình, nhưng mà tạm thời tính toán rời giường, bởi vì Vân Tiêu vẫn còn đang ngủ. Mặc dù ba bọn họ đều cho là y là thủ hộ nhưng Vân Hỏa cảm thấy, Vân Tiêu mới là thủ hộ, là thủ hộ của y. Bởi vì khi gặp Vân Tiêu, y mới cái gì gọi là hạnh phúc. Vân Tiêu Vân Tiêu… Liếc mắt nhiều , y liền cảm giác rằng càng thể nào rời bỏ Vân Tiêu. Đây là Vân Tiêu của y, là bạn lữ của y.

Đại dã thú lè lưỡi, khẽ l.i.ế.m cổ bạn lữ. Y thể hình của quá cứng rắn, Vân Tiêu ôm thoải mái, cho nên lúc ngủ, Vân Hỏa thói quen để hình thú. Dù bất kể hình thái nào, Vân Tiêu của y cũng đều thích. Bên trong hai mắt đỏ ngầu là ánh sáng hạnh phúc. Đại dã thú l.i.ế.m nhẹ nhàng mặt bạn lữ, dĩ nhiên, y thật cẩn thận khống chế lực đạo, làm cho bạn lữ tối hôm qua mệt đến c.h.ế.t tỉnh . Y thật cao hứng bạn lữ của y bài xích cùng y mật, ngược còn dung túng dục vọng của y. Y dục vọng của quá cường liệt, nhưng mỗi đối mặt với bạn lữ dung túng, y càng thêm cách nào khắc chế .

Nhìn bộ dạng Vân Tiêu còn thể ngủ thêm một lát nữa, Vân Hỏa nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế một chút, để cho Vân Tiêu oa ở trong bụng mềm mại của . Y cầm lấy đại bản bản đầu giường. Lúc khi đem Vân Tiêu đưa về bộ lạc, Vân Hỏa đối với đối với đồ vật trong đại bản bản cũng để ý nhưng Vân Tiêu về, Vân Hỏa càng ý thức đồ vật trong đại bản bản là cỡ nào là cần thiết. Mặc dù còn kịp xâm nhập hiểu rõ cái thế giới của Vân Tiêu là như thế nào nhưng Vân Hỏa hiểu rõ thế giới của Vân Tiêu so với nơi hơn nhiều. Y đem Vân Tiêu mạnh mẽ giữ thì sẽ cố gắng cho Vân Tiêu cuộc sống hạnh phúc hơn. Mà thể làm cho cuộc sống của Vân Tiêu hạnh phúc hơn liền đều ở trong đại bản bản .

Thuần thục mở đại bản bản lên, vẫn nhận quá nhiều chứ, Vân Hỏa mở một mục trong sách điện tử. Cái bộ sách trong mục đều lấy hình ảnh làm chủ yếu. Sau khi cùng Vân Tiêu hợp hôn, Vân Hỏa càng mong mãnh liệt học tập khoa học. Học tập tiếng của thế giới , chữ , kiến thức của cái thế giới .

Lúc Vân Tiêu mở mắt liền thấy một con đại dã thú đang tập trung tinh thần sách điện tử cầm trong tay. Hơi nghiêng đầu, thấy màn hình sách điện tử là một hình ảnh, còn đợi cho thấy rõ ràng là hình ảnh gì thì mềm mại phía biến thành da thịt cường tráng, móng vuốt nắm lấy sách điện tử cũng biến thành tay .

-“Tỉnh?”_Bàn tay to thô ráp đầy kén tay ôn nhu sờ lên thể trần truồng của chính .

Triệu Vân Tiêu thoải mái mà hừ một tiếng, mỉm _: “Tỉnh ngủ .”

Quay đầu, cho yêu một cái hôn buổi sáng, còn mang theo chút ngái ngủ, Triệu Vân Tiêu xoay ôm lấy đối phương_: “Ngươi chừng nào thì tỉnh?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

-“Mới thôi.”_Hôn một cái mặt Vân Tiêu, Vân Hỏa chuẩn rời giường, quan tâm hỏi_: “Đói bụng ?”

-“Không …”_Lẩm bẩm một tiếng, cánh tay Triệu Vân Tiêu dùng sức_: “ Cùng giường một chút.”

Vân Hỏa xuống. Vân Tiêu khắp nơi đều sủng ái Vân Hỏa, Vân Hỏa cảm giác làm khắp nơi đều theo Vân Tiêu.

Triệu Vân Tiêu cắn cắn miệng, nắm một tay Vân Hỏa để bụng , chút khổ sở _: “Hơn một tháng …. một chút cảm giác …cũng .”

-“…??”_Vân Hỏa nhíu mày, liếc thể bạn lữ, _: “Là ?”

Triệu Vân Tiêu sờ mặt Vân Hỏa, thanh âm buồn bực _: “Người trung tính, dễ thụ thai…. mà….”

Hắn như thế Vân Hỏa liền hiểu, trong hai mắt đỏ ngầu hiện lên ánh sáng nào đó. Triệu Vân Tiêu khổ sở _: “Ta , là bởi vì lớn tuổi .”_Sau khi trở về mới so với Vân Hỏa lớn hơn năm tuổi. Mặc dù ngoài mặt nhưng mà thật thì vẫn chút để ý.

Vân Hỏa bạn lữ để ý việc lớn tuổi hơn y, y cho bạn lữ một cái hôn nóng bỏng đó mới khàn khàn _: “Giống đực ở trạng thái hình thú mới thể làm cho giống cái thụ thai. Bạch nguyệt gần đến , chờ bạch nguyệt qua khỏi, chúng sẽ hài tử.”

Lời của Vân Hỏa xong, Triệu Vân Tiêu liền kinh hô_: “Ngươi dùng hình thú?!”

Vân Hỏa kéo tay bạn lữ dán lên cây gậy nào đó_: “Phải là hình thú, ngươi mới thể hài tử”_Đôi mắt đỏ ngầu mong đợi_: “Vân Tiêu, ngươi nguyện ý sinh ấu tể cho ?”

Mặt Triệu Vân Tiêu trong nháy mắt đỏ bừng. Mặc dù, mặc dù cùng hình thú của Vân Hỏa mật nhưng, nhưng… Triệu Vân Tiêu đẩy Vân Hỏa , kéo chăn lên che đầu , là hình thú ?!

-“Vân Tiêu, sinh ấu tể cho .”

-“Tại , là hình thú? Qúa, quá…”

-“Vân Tiêu, sinh ấu tể cho …”

-“Qúa, quá….A!”

Nếu như lúc ban đầu còn sợ ấu tể cũng sẽ giống như nhưng hiện tại thấy Vân Tiêu bởi vì mang thai mà mất mát thì Vân Hỏa là khẩn cấp bạch nhanh qua đó để cho Vân Tiêu của y mang thai ấu tể của y. Kỳ vô nguyệt là thời kỳ các thú nhân động dục, cũng là thời kỳ các thú nhân khó khống chế hình thú của tự nhiên cũng là thời kỳ giống cái thụ thai.

Hai phu phu ở giường kiều diễm một hồi lâu cho đến khi bụng Triệu Vân Tiêu phát thanh âm kháng nghị đói thì Vân Hỏa mới chịu buông tha đem cả mặt đỏ bừng ôm xuống giường. Triệu Vân Tiêu còn chính xác đáp ứng đại dã thú nào đó sinh ấu tể, nhưng mà sắc hổ trong mắt chỉ sợ là tránh khỏi.

Loading...