Hỏa Vân Ca - Chương 46

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:30:25
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cách tường đá bên sơn động của Vân Hỏa chừng một thước hai (1m20) là chỗ dùng bùn đất cùng đá sông xếp thành một bức tường gấp khúc, một tường đá khác ngăn , tạo thành một gian nửa khép kín. Ở phía mặt bên ngoài, Vân Hỏa cũng dùng đá sông cùng bùn đất đắp lên, nhưng kín gió mà một khe hở nhỏ, còn một tảng đá to thể lấy . Lúc trời lạnh, đốt củi ở bên trong, là sưởi ấm tường ấm. Bên trong tường ấm Vân Hỏa cũng làm các ngăn nhỏ, đảm bảo củi đốt thải nhiệt lượng thể cung cấp mức độ lớn nhất co sơn động mà phát ngoài. Mà những khe hở bảo đảm cho khói thể thải .

Vân Hỏa còn ở sát tường ấm dựng hai cái bếp lò bùn đất. Lúc nấu cơm, củi đốt sinh khói thể từ hàng lỗ khói bếp lò tiến trong tường ấm cung cấp một phần nhiệt độ. Mà khói sinh bên đốt nóng bên trong tường ấm cũng bởi vì ngăn cách dễ dàng tiến trong bếp lò. Hơn nữa khi nấu ăn xong chỉ cần ngăn miệng bếp lò sẽ khói bay .

Triệu Vân Tiêu thích đến chết, nắm lấy tay Vân Hỏa từng một _: “Ta thích, thích. Cám ơn ngươi, Vân Hỏa, cám ơn!”

Muốn Vân Hỏa một “ viễn cổ” chế tạo vật như chỉ thể dùng từ thần kỳ hình dung. Mặc dù những đồ ở hiện đại cũng chỉ thể coi như là lịch sử cổ đại, nhưng mà Triệu Vân Tiêu hài lòng, thỏa mãn.

-“Không cảm ơn. Ngươi thích ? Vân Tiêu?”

-“Thích! Thích!”

Triệu Vân Tiêu dùng sức ôm lấy Vân Hỏa, kích động cảm động. Vân Hỏa thông minh như , lợi hại như thế tại thể là cái gì rõ ràng. Nếu để , Vân Hỏa nhất định là thiên sứ hạ phàm!

Triệu Vân Tiêu thích chính là báo đáp nhất cho sự cực khổ của Vân Hỏa. Y khom lưng ở bên tai Vân Tiêu _: “Ta đói bụng, Vân Tiêu.”

Triệu Vân Tiêu căn bản kể chân mềm , lập tức _: “Ta làm đồ ăn ngon cho ngươi!”

Hai căn bản đều dùng ngôn ngữ hiện đại, Cát Tang hai thật giống như quên nơi còn bọn họ, lên tiếng quấy rầy_: “Đồ Tá, Vân Tiêu.”

Thân thể Vân Tiêu khựng , lập tức ngượng ngùng từ trong n.g.ự.c Vân Hỏa ngoài, về phía Cát Tang_: “Thật xin , Cát Tang, ừm, quá cao hứng.”

-“Không gì”_Cát Tang ôn nhu _: “Trời tối , chúng nấu cơm .”

-“Được!”

Thật thì Cát Tang cũng thích “ngăn tủ” , ông còn để cho Khang Đinh đắp cho ông một cái, đặt để mấy thứ dễ dàng hơn nữa còn thể để nhiều. Không giống như bày mặt đất như chiếm nhiều vị trí.

Vân Hỏa về Khang Đinh phía Cát Tang cùng Ba Hách Nhĩ bên cạnh ông, đè ép sự mất hứng xuống. Vân Tiêu thật cao hứng, y quét hứng khởi của Vân Tiêu. nghĩ hai cùng y sống cùng , y liền cao hứng nổi.

Vân Tiêu ngửa đầu liền thấy Vân Hỏa chằm chằm Khang Đinh, mà Khang Đinh thì lúng túng. Vân Tiêu nhẹ nhàng giật nhẹ Vân Hỏa, _: “Ừm, Vân Hỏa, ngươi , ừm, nghỉ ngơi ở ?”

Vân Hỏa rõ, khom lưng mang theo hàm ý công khai biểu thị chủ quyền ở miệng còn hết sưng dùng sức gặm một cái, nhấc chân ngoài. Khang Đinh cùng Ba Hách Nhĩ trầm mặc theo sát.

-“Vân Hỏa, cầm thịt tới đây ~”

Trở nhà , Triệu Vân Tiêu cả cũng trở nên sáng sủa , há miệng liền kêu gọi. Hắn vui sướng cũng lây nhiễm đến Cát Tang, Cát Tang theo gọi_: “Đồ Tá, cùng Vân Tiêu nấu cơm.”

-“Ta một lát lấy thức ăn.”

Phía ngoài truyền đến thanh âm của Vân Hỏa, giống như ở cách vách.

Khí lực của Vân Tiêu còn hồi phục, quản bao đồ. Hắn từ trong cái túi lấy một tấm da thú ngoắc tay với Kỳ La đang an tĩnh núp ở bên bếp lò. Kỳ La lập tức chạy tới. Đổi một cảnh mới, nhiều thêm một a cha đáng sợ, Kỳ La khẩn trương cùng bất an là khó tránh khỏi.

Chạy đến mặt ba, Kỳ La biến , Vân Tiêu mặc y phục cho nó, dùng sợi dây cột chắc, mang giày cỏ cho nó, đó _: “Đi theo a cha, lấy cái nồi.”

“Miệng lửa” của bếp lò lớn, nồi mang về đủ lớn. Kỳ La gật đầu, chạy ngoài. Chạy đến sơn động cách vách, Kỳ La khẩn trương nuốt nuốt tiếng, cúi đầu hô_: “A, a cha, ba để cho , lấy nồi.”

Đang ở cách vách cùng Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ công đạo chỗ ở, Vân Hỏa lập tức _: “Ta lấy, ngươi giúp ba cùng a mỗ nấu cơm.”

Nước mắt Kỳ La trong nháy thiếu chút nữa rơi xuống. Nó cho là Đồ Tá thúc thúc sẽ nguyện ý làm a cha nó, nhưng Đồ Tá thúc thúc những lời thông thuận như thế, một chút miễn cường cùng tình nguyện.

-“Dạ!”_Xoay cực kỳ nhanh, dùng sức lau mắt, Kỳ La chạy.

Vân Tiêu thích Kỳ La, thì Vân Hỏa cũng sẽ tiếp nhận Kỳ La. Kỳ La rõ ràng là cô nhi, mà Vân Hỏa từ nhỏ đuổi khỏi nhà từ ý nào đó mà cũng coi như là cô nhi. Vậy nên Vân Hỏa dễ dàng dón nhận cái dưỡng tử Kỳ La . Chủ yếu nhất là Kỳ La vẫn là ấu tể, đối với y tạo thành uy h.i.ế.p gì.

Kỳ La trở đem những lời của a cha thuật cho a mỗ và ba. Cát Tang đơn giản cho Vân Tiêu, Vân Tiêu hiểu . Bên trong sơn động bởi vì mà trở nên dơ dáy bẩn thỉu. Sâu trong nội tâm Vân Hỏa vẫn luôn mong đợi thể cùng Vân Tiêu cùng sinh hoạt. Mặc dù Vân Tiêu ở bên cạnh, y cũng đem nhà của hai thu thập quét dọn thật chỉnh tề, sạch sẽ.

Ở trong sơn động cách vách chất đầy thức ăn cùng nguyên vật liệu Vân Hỏa dọn trống rỗng . Vân Hỏa đem những thứ đó đến một sơn động khác. Nhiệt độ tường ấm sẽ ảnh hưởng đến sơn động cách vách, thức ăn để bên trong dễ dàng hư hỏng. Mà Vân Hỏa để trống cái sơn động vốn nghĩ lúc bạch nguyệt nuôi mấy con động vật làm thức ăn qua mùa đông, nghĩ tới bây giờ để cho ba cùng Khang Đinh bọn họ ở sơn động .

Sơn động cách vách lớn bằng một nửa cái sơn động của Vân Hỏa. Trong sơn động chính Vân Hỏa ở làm tường ấm cùng bếp lò, nên sơn động chính liền nhỏ một chút. Hai sơn động liền khác mấy. Ba Hách Nhĩ trưởng thành, cùng ba và a cha ở chung một chỗ thành vấn đề, nhưng ở chung trong một sơn động tiện. Trên núi nhiều sơn động lớn nhỏ, Ba Hách Nhĩ ở cao chọn một sơn động nhỏ làm phòng của y, đợi đến lúc bạch nguyệt y cùng ba và a cha chen chúc trong một sơn động. Về phần Kỳ La, Vân Hỏa tính toán để cho nó và Ba Hách Nhĩ ở cùng . Nếu buổi tối y cùng Vân Tiêu mật sẽ tiện, nhưng mà Vân Hỏa còn cùng Vân Tiêu .

Vân Hỏa lấy hai vỏ thạch quả lớn nhất, , lúc mỗi cái để một miệng lò. Cát Tang tò mò tới lui, cái thể làm cơm ? Tiếp theo, Vân Hỏa lấy “quả man đầu” mà Vân Tiêu thể rời bỏ , thịt tươi, mộc nhĩ, nấm khô, rau xanh một đống lớn đồ ăn. Khang Đinh cầm lấy hành lý của ông và Cát Tang cách vách sửa sang , Ba Hách Nhĩ ở sơn động phía của y quét dọn. Vân Tiêu nghiên cứu bên trong bếp lò với thú nhân đang chồm hỗm mặt đất sửa sang túi da mang về_: “Vân Hỏa, Kỳ La, ở cùng chúng .”

Vân Hỏa ngẩng đầu, Kỳ La ngẩng đầu, Vân Tiêu _: “Kỳ La, là con trai, của chúng , nên, cùng ở một chỗ.”

Vân Hỏa nhíu mày, Kỳ La bất an. Cát Tang giúp Vân Tiêu mở miệng_: “Đồ Tá, Vân Tiêu thích Kỳ La. Hắn đem Kỳ La trở thành con trai của các ngươi. Kỳ La vẫn là ấu tể, dĩ nhiên theo ở cùng các ngươi.”

-“Lúc cùng Vân Tiêu mật sẽ tiện”_Lời thèm che dấu của Vân Hỏa làm cho Cát Tang cùng Kỳ La đều đỏ mặt, nhưng mà Cát Tang chút khổ sở, ông quả nhiên vẫn là phiền toái.

Cát Tang nhất thời trả lời thế nào, ông vốn để Kỳ La ở cùng bọn họ, chợt nghĩ đến ông cùng Khang Đinh cũng sẽ mật. Nếu như Kỳ La sẽ lúng túng. Mà Triệu Vân Tiêu hiểu hai chuyện với cũng nghĩ đến chuyện . Hắn đến mặt Vân Hỏa đưa tay , Vân Hỏa cầm lấy tay lên. Vân Tiêu dẫn Vân Hỏa đến chỗ giường đá vị trí trung tâm trong sơn động của bọn họ, dọc theo vị trí tay vẽ một đường, dùng ngôn ngữ hiện đại _: “Vân Hỏa, ở chỗ , xây một cái tường kín. Bên , chúng ngủ; bên , Kỳ La ngủ.”

Vân Hỏa vui_: “Ta cùng ngươi mật.”_Dứt lời còn khom lưng hôn Vân Tiêu một cái.

Mặt Vân Tiêu đỏ bừng, thuận thế ôm lấy cổ Vân Hỏa, ghé lỗ tai y thấp giọng _: “Ta sẽ, nhỏ thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-46.html.]

Váy da thú của Vân Hỏa khuynh hướng đội lên, Vân Tiêu tiếp_: “Ta mang theo, Kỳ La cùng ở.”

Yêu cầu của Vân Tiêu Vân Hỏa luôn luôn bộ tiếp nhận, y lập tức _: “Ngày mai, sẽ xây tường.”

-“Tối nay còn .”

-“…Được.”_Mặc dù bắp đùi vẫn còn mềm nhũn, nhưng đành lòng cự tuyệt yêu nha…”Đi bên bờ suối.”

-“Được!”

Vân Hỏa l.i.ế.m liếm miệng, đầu _: “Kỳ La, ngươi ở cùng chúng .”

Kỳ La kinh ngạc mở to hai mắt , Cát Tang cũng kinh ngạc. Hai ông hiểu, ông mới giật con ông thế nhưng sẽ một loại tiếng khác! Mới con trai cùng Vân Tiêu loại ngôn ngữ kỳ quái!

-“Ta nấu cơm.”

Vân Tiêu thẹn thùng buông Vân Hỏa làm cơm, thấy Vân Hỏa cần lấy bao đựng ba khủng long lấy , chỉ chỉ lên giường_: “Để giường.”

Vân Hỏa lập tức đem cái bao bỏ giường. Vân Tiêu đem hai bộ y phục bằng da chuột độn thổ làm cho Cát Tang trong cái bọc lấy đưa cho Cát Tang_: “Đây là , làm cho ngươi.”

Cát Tang đẩy _: “Ngươi cho hai bộ , thể lấy nữa.”

ở một bên lạnh lùng _: “Ba, ngươi cầm lấy, da chuột thổ săn.”

Vành mắt Cát Tang nhất thời đỏ lên, Vân Tiêu lau khóe mắt ông_: “Ta còn vài tấm da. Ngươi mặc.”

Cát Tang nhận lấy. Vân Hỏa tới mặt ba xổm xuống. Mười bốn năm nay, y chỉ dám len lén liếc mắt ba, y ba luyến tiếc y, chẳng qua là khó mà đối kháng quyết định của Ngõa Lạp và Khang Đinh.

-“Đồ Tá… Ba, thật xin ngươi…”_Cát Tang ôm lấy con trai.

-“Ba, .”_Vân Hỏa kéo tay Vân Tiêu_: “Vân Tiêu là bạn lữ của , là con dâu của ngươi.”

-“Ừm! Ba , ba ngươi thương . Vân Tiêu cũng yêu ngươi.”

Vân Tiêu kéo Kỳ La qua_: “Gọi a mỗ.”

-“A mỗ”

Cát Tang ôm lấy con trai, ôm lấy con dâu, ôm lấy cháu trai, lã chã rơi nước mắt. Vân Hỏa thì quá nhiều thương cảm, y rời quá lâu. Mà y bây giờ còn may mắn chính đuổi khỏi bộ lạc, nếu y chắc chắn sẽ gặp Vân Tiêu.

-“Ba, ngươi khỏe ?”_Vân Hỏa vẫn là lo lắng đến thể của ba.

Cát Tang nghẹn ngào _: “Ba khỏe lắm, Vân Tiêu tận tâm, ba khỏe .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Qủa nhiên là Vân Tiêu trị khỏi cho ba, Vân Hỏa nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Tiêu, trong mắt là cảm kích cùng tự hào.

Khang Đinh do dự ở cửa trong chốc lát đó . Ông biến thành hình thú đến đến sơn động phía xem thử con trai lớn Ba Hách Nhĩ bên như thế nào, quấy rầy một đôi “ con” gặp . Khang Đinh rõ ràng con trai nhỏ sẽ tha thứ cho ông, ông cũng kỳ vọng thể con trai nhỏ tha thứ. Đồ Tá trưởng thành, là ấu tể. Trong cuộc sống , hai chỉ cần nổi lên xung đột, làm cho Cát Tang khó xử là đủ . Mà ông, cũng sẽ tận lực đền bù cho Đồ Tá, mặc dù ông nghĩ sẽ đền bù như thế nào.

Ba Hách Nhĩ ở trong sơn động rộng lắm nhưng tương đối sâu do chính lựa chọn nhóm lửa, hong khô mặt đất cùng vách tường ẩm ướt. Khang Đinh khi , xem một chút sơn động đơn sơ, _: “Ba Hách Nhĩ, ngươi vẫn là trở về . Ngươi năng lực tiếp nhận vị trí tộc trưởng.”

Ba Hách Nhĩ thở một _: “A cha, làm tộc trưởng sẽ giống như ngươi, làm khó giữa bộ lạc và Đồ Tá. Nếu như trở về, thể thường xuyên đến gặp ba. Nếu trong bộ lạc xảy chuyện gì cũng sẽ cho rằng là do Đồ Tá mang đến. Mặc dù hiện tại cũng xác định Đồ Tá Thần thú nguyển rủa . Ta cũng tán thành thái độ của Ngõa Lạp đại nhân đối với Vân Tiêu. Nếu như trở về, cũng khó tránh khỏi bởi vì chuyện của Vân Tiêu mà cùng ông tranh chấp, thích.”

Ba Hách Nhĩ _: “Ta sẽ chú ý nhiều đến bộ lạc bên , chỗ cần đến , nhất định sẽ trở về. Chẳng qua là chuyện của Đồ Tá và Vân Tiêu… Ta cũng ba thương tâm nữa.”

Khang Đinh gật đầu_: “Ta cũng thấy ông thương tâm. Có lẽ, cũng thích hợp làm tộc trưởng. Ba Hách Nhĩ, ngươi tính đến tình huống lâu dài của bộ lạc. Chúng mặc dù rời bộ lạc, nhưng chúng vĩnh viễn là của bộ lạc Ban Đạt Hi. Chúng cố gắng tồn trữ nhiều thức ăn một chút, đợi đến bạch nguyệt nếu như bộ lạc cần, chúng liền đưa qua.”

-“Ừm.”

Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ đang suy nghĩ chuyện của bộ lạc. Triệu Vân Tiêu rốt cuộc cũng về đến nhà, Cát Tang rốt cuộc cũng thể cùng con trai sinh hoạt chung một chỗ, cùng Kỳ La rốt cuộc cũng a cha và ba đang vui mừng chuẩn cơm tối. Vân Hỏa biến thành đại dã thú gục xuống thảm giường hạnh phúc bóng lưng bạn lữ và ba bận rộn. Càng càng cảm giác chính ngu, tại đem Vân Tiêu đưa về bộ lạc, quả thực là cách làm quá ngu xuẩn.

Kỳ La dựa theo ba phân phó đến thác nước bên lấy nước, năn nỉ ba sắp xếp nhiệm vụ cho nó. Triệu Vân Tiêu sờ sờ đầu Kỳ La, đó đem nó đưa tới mặt đại dã thú_: “Vân Hỏa, ngươi cùng Kỳ La, chơi.”

Kỳ La đại khí dám nhả , Đồ Ta thúc thúc, ừm, a cha biến thành dã thú qua càng đáng sợ. Vân Hỏa gật đầu. Vân Tiêu ở đầu của đại dã thú hôn cảm ơn một cái, xoay nấu cơm. Kỳ La ở nơi đó, cúi đầu, làm cùng a cha chơi.

Vân Hỏa cũng làm cùng trẻ con chơi. Khi còn bé, trẻ con trong bộ lạc thấy y liền lẫn xa mất, ngay cả ca ca của cũng a cha cho phép tới gần y. Cái đuôi to của y ở Kỳ La nhẹ nhàng quất một cái. Kỳ La cũng là sợ là cái gì mà run rẩy một cái liền biến .

Núp ở trong quần áo, Kỳ La nên . Một cái móng vuốt lớn đem Kỳ La từ trong quần áo ngoài, cái đuôi quất Kỳ La. Kỳ La bắt đầu dám trốn nhưng cái đuôi một nữa quất nó. Không đau, lực nhẹ, nó đoán đây là a cha cùng nó chơi ?

Kỳ La thử tránh qua, tiếp tục tránh né, phát hiện a cha mất hứng, nhưng mà vẫn tiếp tục quất nó. Kỳ La tránh , tiếp theo tránh nữa, đến thứ tư nó tránh , cái đuôi liền quất m.ô.n.g nó. Hai mắt Vân Hỏa rời Vân Tiêu, cái đuôi Kỳ La rút lui đánh tới. Kỳ La dần dần thả lỏng, lớn mật tránh né cái đuôi đánh tới nhưng cái đuôi Vân Hỏa giống như mắt. Lúc mới bắt đầu, Kỳ La thể tránh cũng là do Vân Hỏa nhường.

Cát Tang hiểu nhóm lửa như cùng cách dùng tảng đá làm thành bếp lửa gì khác , nhưng mà nấu cơm so với tựa như dễ dàng hơn một chút, nhưng mà làm bếp lò như tổn sức ? Triệu Vân Tiêu cách nào cùng Cát Tang giải thích chỗ của bếp lò. Hôm nay nhiều ăn cơm, hơn nữa tát cả đều mệt mỏi, Triệu Vân Tiêu chuẩn chưng một nồi nhiều món ăn. Chính là đem thịt , xương, thức ăn cùng các thứ khác bộ để chung một chỗ loạn chưng.

-“Ba ba ba” – nhẹ vang lên, Cát Tang cùng Triệu Vân Tiêu đều đầu , tiếp theo hai đều . Kỳ La ẩn nấp cái đuôi Vân Hỏa quất đổi thành bắt lấy cái đuôi Vân Hỏa, đáng tiếc cái đuôi Vân Hỏa vứt quá nhanh, Kỳ La ột đều bắt . Vân Hỏa đây là chiếu theo phương thức chơi đùa của thú cùng thú con của ., dù y cũng chỉ cần động động cái đuôi là , khó.

Xem Vân Hỏa thích trẻ con. Triệu Vân Tiêu đầu , một chút bụng , hôm nay thể mang thai . Hắn đột nhiên vội vàng sinh hai tiểu Vân Hỏa. Ừm, ở trong cái thế giới , trung tính đặc điểm sinh nhiều thai hẳn là vẫn còn tồn tại ?

Loading...