Hỏa Vân Ca - Chương 35
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:28:55
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Động tác của Cát Tang dừng , Kỳ La cũng từ trong chén ngẩng đầu lên, mặt rõ ràng thích. Khang Đinh cùng Ba Hách Nhĩ khóe miệng còn dính nước thịt ngẩng đầu lên. Vân Tiêu kinh ngạc về phía Cát Tang, Cát Tang cầm lấy bánh bao dậy qua kéo hàng rào .
-“Bối Lỗ? Các ngươi ở chỗ làm gì?”
-“Cát Tang a mỗ…”
Năm đứa nhỏ gọi Cát Tang, ánh mắt đang Vân Tiêu, chính xác là cái chén lớn mặt . Vân Tiêu nhếch miệng, trong mắt ý , thì là mùi hương thức ăn đưa mấy con mèo tham ăn đến.
-“Vào .”_Vân Tiêu ngoắc ngoắc tay với nhóm mèo nhỏ tham ăn.
Nhóm mèo nhỏ tham ăn lập tức hoan hô một tiếng chạy , trong đó một đứa nhỏ sợ hãi lôi kéo y phục một hài tử khác, ở cùng. Triệu Vân Tiêu liếc thấy đứa nhỏ cùng chút tương tự.
Bọn họ , nhưng cũng thể làm tránh lệnh tộc trưởng đưa , chằm chằm nồi cùng chén chứa đầy thịt của , ngoài, còn hâm mộ Kỳ La thể ăn một chén thịt lớn. Vân Tiêu cũng biện pháp giữ bọn họ ăn cơm, bởi vì những thứ thịt làm thơm ngon hiển nhiên còn đủ cho mấy động vật ăn thịt ở đây ăn. mà dù cũng là trẻ con, Vân Tiêu vẫn nỡ để bọn chúng thất vọng.
-“Đợi !”
Gọi mấy đứa nhỏ đang rời , Triệu Vân Tiêu trở về phòng bọc thịt khô lấy , chia cho mỗi đứa hai khối, còn đặc biệt cho đứa bé trung tính nhát gan nhiều thêm một khối. Lấy đồ ăn qua thật ngon, mấy đứa nhỏ còn mất mát nữa, cùng gọi Triệu Vân Tiêu_: “Cảm ơn Vân Tiêu thúc thúc.”_Sau đó vui vẻ chạy .
Kỳ La mất hứng, bởi vì Vân Tiêu thúc thúc còn mấy khối thịt khô nữa . Triệu Vân Tiêu chú ý đến Kỳ La mất hứng, đem bọc thịt khô còn dư bộ nhét trong n.g.ự.c Kỳ La, đó sờ đầu nhỏ của nó_: “Ăn .”_ Đối với đứa nhỏ mất cha , Triệu Vân Tiêu tự chủ liền thiên vị hơn một chút.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
-“Vân Tiêu thúc thúc ăn.”_Kỳ La, chịu, Vân Tiêu thúc thúc chỉ còn một ít như thôi.
-“Thúc thúc làm nữa là .”_Triệu Vân Tiêu nhét trở cho Kỳ La, đó chỉ cái chén lớn Kỳ La đang cầm_: “Nhanh ăn .”
Kỳ La trong lòng hạnh phúc dang trào, Vân Tiêu thúc thúc quả nhiên đối với nó giống! Đối với Vân Tiêu thúc thúc nhếch miệng một cái, Kỳ La cầm lên một khối thịt lớn bỏ miệng. Triệu Vân Tiêu nhịn ước để cho Kỳ La dùng muỗng hoặc là đũa để ăn. Người nơi giống như cũng đều thói quen dùng tay.
-“Vân Tiêu, học làm cái .”_Ăn xong bánh bao chấm nước thịt, Cát Tang cầm lấy hồ lô đựng đường của Vân Tiêu đưa yêu cầu. Vân Tiêu chính là dùng loại cát vàng ngọt ngọt để làm món thịt ăn ngon như !
Triệu Vân Tiêu cầm một chén gốm sạch sẽ, đổ một ít đường cho Cát Tang. Hắn “cây củ cải đường” như thế nào, cũng phát hiện nơi thứ , chỉ chờ một ít mới thể cho Cát Tang làm để tinh luyện đường. Cát Tang cũng khách khí với Vân Tiêu, cẩn thận đem chén đường bỏ trong bình gốm, còn cầm da thú che miệng bình .
Triệu Vân Tiêu sức ăn nhỏ, ăn xong bánh bao, ăn thêm mấy khối thịt liền no . Còn dư trong chén cùng canh cho Kỳ Ka, Triệu Vân Tiêu cầm lấy cái chén thịt bỏ thêm lá cây và hạt hồ tiêu . Hắn đặc biệt lấy lá cây và hạt hồ tiêu bày cho Cát Tang, Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ , đó dùng chiếc đũa chấm chút nước canh để cho Cát Tang nếm thử. Cát Tang l.i.ế.m liếm, tự nếm thử, mới bắt đầu ông còn buồn bực cái gì khác , nhưng ngay đó ông liền phun đầu lưỡi , bộ dạng cay đến.
Khang Đinh, Ba Hách Nhĩ và Kỳ La càng hiếu kỳ. Triệu Vân Tiêu gắp cho Kỳ La một khối thịt, đó đem chén đẩy tới mặt Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ. Kỳ La là tiểu hài tử, Cát Tang bệnh bao tử, cho nên nhiệm vụ bình phẩm quyết định cuối cùng Triệu Vân Tiêu liền giao cho Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ. Vân Hỏa thích ăn vị cay, nơi thể tiếp nhận .
Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ mỗi cầm lấy một khối thịt bỏ miệng, nhấm nuốt vài cái, động tác của hai cũng chợt dừng . Triệu Vân Tiêu chỉ bỏ hai lá cây và hai hạt hồ tiêu. mà đối với bao giờ ăn cay mà , chút vị cay cũng đủ cho bọn họ “hồi vị” . Kỳ La chút khẩn trương nuốt cổ họng, cắn miếng thịt đặc biệt . Ăn hai miếng, nó liền há miệng , một bên hút khí, một bên chịu đựng đem khối thịt cay ăn tiếp, đó bắt đầu le lưỡi.
-“Bất kể Ngõa Lạp , tự chúng chuẩn một chút.”_Cát Tang cùng Vân Tiêu học làm.
Khang Đinh gật đầu, còn đợi ông , Ba Hách Nhĩ cay đến mồ hôi đầu ót _: “Ta hái.”
Khang Đinh ngoài, Kỳ La bật một câu_: “Cát Tang a mỗ, cái ăn ngon, dù cho chút nóng đầu lưỡi.”_Kỳ La vẫn còn đang hà .
Cát Tang chẳng qua là nếm chút nước, nhưng tin chắc nghi ngờ _: “Vân Tiêu thúc thúc của ngươi dùng cái làm thức ăn nhất định sẽ ngon.”
-“Ta sẽ tìm.”_Nói xong câu , Kỳ La tiếp tục cùng thịt trong chén hăng hái chiến đấu.
***
Trong nhà tranh của Ngõa Lạp, ông, bạn lữ của ông Lôi Áo, con trai Ô Đặc cùng với “con dâu” Mai Luân đều đang thưởng thức chén thịt nóng đầu lưỡi . Sau khi thưởng thức, mỗi đều hướng đầu lưỡi về phía gió, Mai Luân _: “Ngõa Lạp thúc thúc, Khang Đinh thúc thúc, cái mặc dù nóng đầu lưỡi, nhưng ăn thật ngon. Nếu n nóng đầu lưỡi thì hơn.”
Khang Đinh hảo ý _: “Vân Tiêu làm loại nóng đầu lưỡi. Chính là cầm những loại lá cây, trái cây và vỏ cây chúng hái để làm, trong chén thịt bỏ hai loại chúng hái .”
-“Hắn thật là lợi hại, thể làm thịt ăn ngon như .”_Mai Luân còn ăn, nhưng mà còn thịt, chỉ còn nước canh.
Ngõa Lạp uống hai ngụm nước lạnh áp chế cảm giác nóng cháy đầu lưỡi, _: “Mặc dù nóng đầu lưỡi, nhưng khi ăn xong thể thật cũng như nóng lên, ấm áp. Nếu như chúng ăn trong bạch nguyệt, chừng thể giữ ấm.”
Ngõa Lạp xong, Khang Đinh lập tức nghiêm nghị lên ít_: “ ! Ta khi ăn xong đổ một đầu mồ hôi!.”
-“Đi hái, hái lượng nhiều!”_Ngõa Lạp lập tức . Để cho các tộc nhân bình an vượt qua bạch nguyệt là một trong những nhiệm vụ quan trọng của tộc trưởng và Vu sư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-35.html.]
Mai Luân _: “Ngày mai chúng xa hơn một chút nữa.”
Ngõa Lạp _: “Ô Đặc, ngươi nên săn thú. Ngươi cùng nhóm giống cái cùng hái, bảo vệ sự an của bọn họ.”
-“Được.”_Ô Đặc l.i.ế.m liếm miệng_: “Khang Đinh thúc thúc, thể đem chén nước thịt cho ?”
Trong mắt Khang Đinh hiện lên một chút do dự, ông còn đem chén nước thịt lấy về kìa. mà dù ông cũng là tộc trưởng, làm thể hẹp hòi. Khang Đinh để chén , đối với Ngõa Lạp _: “Ngày mai, sẽ để nhóm giống đực ngoài săn thú cũng hái những thứ , nhanh lên một chút để cho Vân Tiêu dạy cho chúng làm thịt khô.”
-“Ta sẽ làm cho nhóm giống cái nhanh chóng hái đến.”
Khang Đinh trở , Cát Tang thấy ông tay mà về, chút bất mãn, nhưng mà ngay đó ông đặc biệt kiêu ngạo. Giống cái lợi hại như thế là “con dâu” của ông đó.
***
Một tô thịt đầy tràn, ngay cả canh thịt cũng còn dư . Ba Hách Nhĩ cùng Kỳ La thu dọn rửa sạch nồi chén, Cát Tang nấu hai nồi gốm nước cho Vân Tiêu cực khổ nhất rửa mặt. Vân Tiêu tắm, nhưng mà nơi con sông để tắm, cũng ngại .
Kỳ La trở về nhà tranh của , tất cả cũng cuẩn nghỉ ngơi. Nơi cũng hoạt động gì tiêu khiển, căn bản khi ăn tối chính là xử lý da thú, các loại thịt nguyên liệu nấu ăn, sua đó là ngủ. Ba Hách Nhĩ đến chỗ Khắc Á ngủ, Cát Tang cùng Khang Đinh đến gian phòng của Ba Hách Nhĩ, một Vân Tiêu ở một cái phòng. Lần Triệu Vân Tiêu cảm giác thoải mái hơn nhiều, ít nhất thời điểm lau và tiểu đêm cũng quá lúng túng.
Cùng Cát Tang đến nhà cầu đơn sơ, Triệu Vân Tiêu lôi kéo hàn rào của gian phòng, bịt kín da thú, đơn giản lau thể một chút. Thay đồ ngủ, hán bưng chậu nước rửa mặt ngoài rót nước. Cát Tang còn ngủ, chời Triệu Vân Tiêu ngủ ông mới ngủ. Lúc trong phòng Triệu Vân Tiêu truyền tiếng nước chảy, ông đem Khang Đinh chạy về gian phòng bọn họ ngủ. Cùng là giống cái, ông rõ ràng Triệu Vân Tiêu đnag làm cái gì.
-“Vân Tiêu?”
Cát Tang lên tiếng.
Triệu Vân Tiêu ngạc nhiên chằm chằm lên bầu trời, nổi một tầng da gà. Cát Tang dậy tới, ngẩng đầu trời, , tâm của ông trầm xuống.
-“Hoàng nguyệt …”
Cát Tang lẩm bẩm nhỏ, Triệu Vân Tiêu sang_: “Cát Tang, đây là xảy chuyện gì?”. Hắn chỉ chỉ ánh trăng sáng biến sắc, là màu đỏ ? Làm biến thành màu vàng ?! Cùng ánh trăng hơn hai mươi năm giống !
Cát Tang kéo Vân Tiêu đến gian phòng, kéo hàng rào, hiểu hỏi_: “Vân Tiêu, ngươi, ? Hồng nguyệt qua, hoàng nguyệt đến, bạch nguyệt cũng còn xa.”
Vân Tiêu hiểu, dọa sợ đến. Tại màu sắc của ánh trăng sẽ đổi?! Nhìn yên lặng như thế, Cát Tang nghĩ đến Vân Tiêu đang lo lắng bạch nguyệt sẽ nhanh đến , ông vỗ vỗ Vân Tiêu_: “Không sợ.”. Liếc gian phòng Ba Hách Nhĩ, Cát Tang đem Vân Tiêu đẩy mạnh về phía gian phòng của Vân Tiêu, đó thấp giọng _: “ Ta nhất định sẽ làm cho Đồ Tá đến đón ngươi bạch nguyệt.”
Vân Tiêu hiểu, nhưng “Đồ Tá”. Triệu Vân Tiêu cắn cắn miệng, trầm mặc để chậu rửa mặt xuống. Cát Tang vỗ vỗ , để cho nghỉ ngơi, đó rời thuận tiện kéo hàng rào giúp . Chỉ một ở trong phòng, Triệu Vân Tiêu thoáng cái xụi lơ da thú, cách đồ ngủ cầm lấy viên châu Vân Hỏa cho .
Vân Hỏa, sợ, nhớ ngươi, ngươi bây giờ ở bên cạnh … Tại ánh trang ở nơi đổi màu sắc. Vân Hỏa, nhớ ngươi… Ta về nhà…
Bất kể ban ngày biểu hiện kiên cường đến cỡ nào, đến ban đêm Vân Tiêu liền cách nào đè xuống nỗi nhớ Vân Hỏa, liền cách nào đè xuống nỗi nhớ ấm áp của Vân Hỏa. Bất kể trải bao nhiêu tấm da thú, bất kể đồ ngủ của cỡ nào ấm áp, thiếu Vân Hỏa ở bên cạnh, đều cảm thấy lạnh.
***
Ngày thứ hai, Ba Hách Nhĩ đem cái túi to mà Triệu Vân Tiêu nhờ y giao cho Đồ Tá móc cái cây mà Đồ Tá chỉ định , Đồ Tá lộ diện. Sau khi y rời bao lâu, một ảnh đỏ sẫm từ trong rừng rậm bay nhanh , ngậm lấy cái túi . Vân Hỏa thật cao hứng, thật kích động. Túi trống , Vân Tiêu nhận lấy thức ăn của y!
Bay đến tàng cây, Vân Hỏa lập tức biến thành hình , mở túi . Trong túi trống trơn, chỉ một mảnh lá cây. Vân Hỏa cầm lấy lá cây, lá cây cắt thành một hình “trái tim”. Tâm trong nháy mắt kịch liệt nhảy lên. Đem lá cây bỏ trong túi da thú, Vân Hỏa biến trở hình thú, ngậm túi da thú bay về nhà.
Một đầu vọt trong động, cơ hồ trực tiếp đụng giường đá. Biến thành hình , Vân Hỏa vội vàng từ lớp da thú thật dày lấy bản bản của y, điện thoại của Vân Tiêu y giữ cho . Cái “trái tim” y gặp qua, gặp qua! Ngón tay Vân Hỏa phát run mở hình ảnh trong điện thoại , lượt từng cái nhanh chóng tìm kiếm. Cái hình y tìm kiếm xuất hiện, cả y hóa đá tại chỗ.
Trong tấm ảnh, Vân Hỏa hình cùng Vân Tiêu hôn , môi của bọn họ dính sát chung một chỗ, mặt Vân Tiêu vẻ ngượng ngùng phân biệt . Tấm ảnh khi Vân Tiêu đặc biệt xử lý qua, chỗ thể hai dính chặc một hình “trái tim” màu đỏ. Vân Hỏa nhớ rõ ràng, Vân Tiêu ở bản bản khi thao tác kỳ quái, ở giữa bọn họ liền cái hình màu đỏ . Lúc Vân Tiêu còn một câu gì, y chỉ hiểu “Ta….ngươi”, chữ ở giữa đó y hiểu, nhưng y hiểu ý của Vân Tiêu, Vân Tiêu nhất định là “ thích ngươi”. Bởi vì khi xử lý tấm ảnh , Vân Tiêu còn hôn y một cái.
Đôi mắt đỏ ngầu của Vân Hỏa càng thêm đỏ bừng lên, y từ trong túi da thú lấy cái “trái tim” màu xanh biếc , đó giơ di động bên cạnh lên. Hình dáng giống , chỉ là một cái màu đỏ, một cái khác là màu xanh.
-“Vân Tiêu….”_Vân Hỏa khàn giọng thống khổ_: “ Vân Tiêu, Vân Tiêu, Vân Tiêu…”
Nhớ , nhớ , nhớ Vân Tiêu. Vân Tiêu thích y, Vân Tiêu cho y “Ta thích ngươi”… Đem mảnh lá cây hình dạng trái tim đặt sát trái tim của , Vân Hỏa cắn chặt hàm răng.
Chợt lên, Vân Hỏa xoay hướng bên ngoài, trong nahys mắt biến đó, y chợt dừng . Không , , thể thấy Vân Tiêu, y sẽ mang đến vận rủi cho Vân Tiêu, mang đến tai tạn! Không ! Không !!
-“Rống ——-!”
Tiếng thú rống xé tâm, trong rừng cây vụn gỗ bay tán loạn.