Hỏa Vân Ca - Chương 32

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:28:52
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ La theo chân nhóm Ba Hách Nhĩ cùng trở về, còn nhóm giống cái ngoài hái đồ gia vị. Lúc bọn họ trở về lúc Vân Tiêu lấy những tấm da thú ban ngày phơi nắng cất kỹ. Khi Ba Hách Nhĩ mới ở chỗ ao nước bên cạnh quảng trường rơi xuống đất, Triệu Vân Tiêu một phát nắm lấy Cát Tang chỉ Ba Hách Nhĩ, lo lắng hô lên_: “Đồ Tá, Đồ Tá!”_Treo cổ Ba Hách Nhĩ chính là cái túi da thú làm cho Đồ Tá!

Cát Tang cho là Đồ Tá tới, vội vàng xem, nhưng thấy bóng dáng của Đồ Tá, khó hiểu về phía Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu nóng lòng tìm Ba Hách Nhĩ, nhưng bên cạnh Ba Hách Nhĩ nhiều thuần phái nam xa lạ như , dám bước . Đang nên làm cái gì bây giờ, Ba Hách Nhĩ là cầm cái túi da thú tới. Triệu Vân Tiêu khỏi ngừng thở, khẩn trương chằm chằm cái túi da thú trong tay Ba Hách Nhĩ, càng càng khẳng định nhất định chính là cái tự làm cho Vân Hỏa.

-“Đồ Tá?!”_Cát Tang sợ hãi kêu lên.

Triệu Vân Tiêu nhận lấy cái túi da thú, dùng lực mạnh. nhận lấy. Hắn cầm lấy cái túi vội vã gian phòng của Cát Tang. Cát Tang nắm lấy Ba Hách Nhĩ hỏi_: “Ngươi thấy Đồ Tá?!”

Ba Hách Nhĩ đem chuyện Đồ Tá yêu cầu mang thức ăn cho Vân Tiêu chút nào giấu giếm cho ba. Hốc mắt Cát Tang đỏ lên, giơ tay xoa xoa mắt. Hơi ngẩng đầu, ông vỗ vỗ bả vai vững chắc của Ba Hách Nhĩ_: “Cực khổ cho ngươi, Ba Hách Nhĩ.”

-“Ba, tinh thần của ngươi khá hơn nhiều.”_Ba Hách Nhĩ đỡ Cát Tang qua xuống.

Cát Tang khổ sở _: “Vân Tiêu thực biện pháp. Hôm nay còn đặc biệt hầm canh thịt thảo dược, bụng của hôm nay đau nào.”

-“Ba, ngươi khôi phục khỏe mạnh, cùng a cha rốt cuộc cũng thể yên tâm.”_Ba Hách Nhĩ hỏi về phía Vân Tiêu bên . Vân Tiêu trốn trong phòng đưa lưng về Ba Hách Nhĩ cùng Cát Tang, cúi đầu tựa hồ như đang . Cát Tang cũng nhiều thấy, vô cùng đau lòng.

-“Ba, xử lý con mồi.”

-“Đi .”

Ba Hách Nhĩ Vân Tiêu một cái rời . Cát Tang kéo hàng rào của nhà tranh, gian phòng. Nghe tiếng bước chân, Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu, vô giọt nước mắt chảy xuống. Hắn kéo tay Cát Tang, cố gắng nở nụ _: “Cát Tang, Vân Hỏa quan tâm đến . Y quan tâm đến .”

Cát Tang chồm hỗm ở bên cạnh Triệu Vân Tiêu. Trong túi ở mặt Triệu Vân Tiêu một phần con mồi nhỏ bỏ đầu và nội tạng, quả bánh bao, gậy trúc, nấm tươi và rau xanh. Phảng phất giống như trở cuộc sống khi hai chạm mặt, Vân Hỏa âm thầm chiếu cố. Cát Tang ôm lấy bả vai Triệu Vân Tiêu, Triệu Vân Tiêu _: “Y quan tâm đến , đều sẽ , y sẽ quan tâm đến . Y nhất định nỗi khổ tâm mới thể cùng ở chung một chỗ.”

Triệu Vân Tiêu ôm lấy Cát Tang, cúi đầu _: “Cát Tang, thương y, yêu Đồ Tá. Ta, yêu, Đồ Tá.”_Hắn dùng những từ học trong ngày hôm nay liên tiếp thành câu.

-“Cảm ơn ngươi, Vân Tiêu, cảm ơn ngươi.”_Cảm ơn ngươi nguyện ý yêu Đồ Tá. Cát Tang tin tưởng vị giống cái mỹ lệ sợ hình của Đồ Tá nhất định cũng để ý đến vận mệnh nguyền rủa của Đồ Tá. Ông cảm giác .

Việc Vân Hỏa để cho Ba Hách Nhĩ mang thức ăn đến cho Triệu Vân Tiêu xóa nội tâm an lòng của Triệu Vân Tiêu, để cho thêm dũng khí kiên trì. Đây chỉ là một chút thức ăn mà còn là tâm ý của Vân Hỏa đối với . Triệu Vân Tiêu nhớ nguyên nhân và Vân Hỏa chạm mặt. Nếu như là khủng long xuất hiện, nếu như gặp nguy hiểm, Vân Hỏa nhất định vẫn núp trong bóng tối âm thầm chiếu cố , để cho phát hiện.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lau khô nước mắt, Triệu Vân Tiêu đem thức ăn từng cái lấy , đó hướng Cát Tang giơ lên một cây gậy trúc, _: “Tối nay làm thức ăn ngon cho ngươi ăn.”_Sự kiên cường của Triệu Vân Tiêu cũng ảnh hưởng tới Cát Tang, mắt rưng rưng nở nụ , cũng kiên trì hy vọng. Chờ đến khi Vân Tiêu học xong tiếng của bọn họ, chờ ông đem chuyện của Đồ Tá cho Vân Tiêu, chỉ cần Vân Tiêu ngần ngại, ông nhất định sẽ nghĩ biện pháp đem Vân Tiêu đưa đến bên cạnh Đồ Tá.

-“Cát Tang a mỗ”_Ngoài phòng truyền đến tiếng gọi của Kỳ La.

Triệu Vân Tiêu và Cát Tang xoa xoa mặt, dậy ngoài. Cát Tang kéo hàng rào của nhà tranh , ở bên ngoài, Kỳ La ôm một bó củi lớn, còn một ít muối quả. Cát Tang gọi nó , Kỳ La đem một bó củi đặt ở chỗ chất đống củi, đó đem muối quả đưa cho Cát Tang. Tiếp theo, nó từ trong n.g.ự.c lấy một chùm trái cây nhỏ màu đỏ, hổ đưa cho Triệu Vân Tiêu, Triệu Vân Tiêu nhận loại trái cây , Vân Hỏa cũng từng hái cho , là một loại trái cây nhỏ chua chua ngọt ngọt, mùi vị so với táo chua ngọt hơn một chút, đạt tên là quả táo chua nhỏ.

-“Cảm ơn ngươi, Kỳ La.”_Triệu Vân Tiêu dùng ngôn ngữ thú nhân thông dụng với Kỳ La. Kỳ La một tiếng, nhếch miệng một tiếng chạy . Triệu Vân Tiêu thấy Kỳ La chạy tới chỗ những thuần phái nam trưởng thành xử lý con mồi. Nó cùng một thú nhân đang bận rộn thứ gì đó, đối phương đem một con mồi hình thể nhỏ giao cho nó. Kỳ La từ bên hông lấy d.a.o xương động tác thuần thục lột da. Triệu Vân Tiêu mấp máy miệng, khỏi về phía đám trẻ con chơi đuổi bắt bên cạnh con mồi còn sống chỗ mà các thú nhân mang về.

Cát Tang tựa hồ thấy nhưng thể trách. Ông lấy chùm trái cây chua ngọt trong tay Triệu Vân Tiêu , khi rửa đưa cho Triệu Vân Tiêu ăn. Triệu Vân Tiêu để cho Cát Tang tự sắp xếp, tiên nghĩ xử lý thức ăn Vân Hỏa mang đến, tối nay sẽ ăn những thứ . Vân Hỏa hiểu Vân Tiêu cỡ nào yêu thích sạch sẽ, thịt cùng các nguyên liệu nấu ăn khác để cho Ba Hách Nhĩ mang về cho Vân Tiêu đều rửa sạch , Triệu Vân Tiêu chỉ cần dùng nước rửa sơ qua một thể nấu .

Một bên chuẩn bữa tối, Triệu Vân Tiêu thỉnh thoảng xem Kỳ La. Cát Tang giúp Triệu Vân Tiêu đem thịt con mồi dọc theo xương xẻo . Triệu Vân Tiêu lấy hồ lô đựng đường, tối nay làm thịt kho tàu ăn. Dĩ nhiên, thịt kho tàu mà làm là dùng thịt heo làm. Vân Hỏa bỏ đầu và nội tạng của con mồi. Cái con mồi lớn, nhưng đủ cho Triệu Vân Tiêu ăn hai, ba bữa. Dạ dày của Cát Tang còn yếu, Triệu Vân Tiêu chuẩn cho ông ăn bánh thịt, dễ cho tiêu hóa, còn cây gậy trúc thì dựa theo cách mà thường xuyên làm để xử lý. Kể từ khi Vân Hỏa ăn một nước gia vị làm từ cây gậy trúc liền thích ăn như .

Cát Tang chỉ thể làm trợ thủ, bữa tối của Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ vẫn là thịt nướng. Người cả thôn xóm cũng chỉ Vân Tiêu mới thể biến hóa đa dạng làm các loại thức ăn. Tất cả chỉ nướng là nướng, nấu là nấu, lấp đầy bụng là , mùi vị và các thứ khác thật sự để ý đến. Xử lý con mồi là chuyện của cả thôn xóm. Trong thôn xóm, ngoại trừ giống cái và ấu tể thì tất cả đều ở bên cạnh ao nước để xử lý con mồi, Kỳ La xem như là tương đối đặc thù.

Ngõa Lạp kiểm tra một chút các thứ mà hôm nay nhóm giống cái thu hoạch , đó để cho Mai Luân đưa qua Vân Tiêu. Mai Luân và hai giống cái khác cùng qua. Lúc ba xuất hiện ở cửa nhà Cát Tang, Triệu Vân Tiêu đang dùng phương thức trao đổi riêng của trao đổi cùng Cát Tang lập tức thu nụ mặt, cúi đầu xuống. Cát Tang dậy về vài bước, ngăn trở với Triệu Vân Tiêu. Mai Luân thấy rõ ràng là Vân Tiêu tránh xa bọn họ, bất đắc dĩ _: “Cát Tang thúc thúc, đây là chúng hôm nay ngắt . Ngõa Lạp thúc thúc để cho đưa đến đây cho Vân Tiêu, để cho xem là những thứ , còn cần bao nhiêu nữa.”

Cát Tang đưa tay _: “Đưa cầm , sẽ tới hỏi .”

-“Cát Tang thúc thúc, ngươi Vân Tiêu cùng bọn chung một chỗ ?”_Mai Luân lớn mật hỏi. Hắn là giống cái duy nhất trong thôn đến tuổi thích hợp để kết thành bạn lữ, là Vu sư kế nhiệm. Người trong thôn nhất là nhóm giống đực cũng sủng ái , nhưng mà chỉ vì quan hệ giữa cùng Ngõa Lạp nên thái độ của Cát Tang đối với cũng mấy thiện.

Cát Tang thản nhiên _: “Không thích Vân Tiêu cùng với các ngươi chung một chỗ. Vân Tiêu hiểu lời của chúng , cũng chủ động nguyện ý ở bộ lạc. Nếu như là ba của Đồ Tá, cũng sẽ né tránh . Chờ đến khi Vân Tiêu quen thuộc với cuộc sống của bộ lạc, các ngươi đến tìm cùng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-32.html.]

Mai Luân như đưa đám, qua Vân Tiêu, thấy Vân Tiêu một mực cúi đầu bộ dạng trốn tránh bọn họ. Mai Luân _: “Vậy cũng . Cát Tang thúc thúc, ngươi đưa cho Vân Tiêu xem thử còn thiếu bao nhiêu. Có hai loại chúng tìm , ngày mai tìm, nếu như tìm sẽ để cho Ô Đặc ca ca bọn họ tìm.

-“Được.”

Mai Luân cùng hai giống cái khác rời . Cát Tang mang một bồn gốm trở bên cạnh Vân Tiêu, để cho đồ trong bồn. Nguyên liệu trong bồn cũng phân loại . Sau khi thấy Vân Tiêu liền lắc đầu _: “Không đủ.”

Hắn chỉ con mồi đang xử lý bên ngoài, chỉ nguyên liệu trong bồn, đó khoát tay_: “Qúa ít.”

Cát Tang hiểu. Vân Tiêu đem hồ lô đựng gia vị của đưa cho Cát Tang . Cát Tang tìm hai loại mà Mai Luân bọn họ hái _: “Mai Luân bọn họ, tìm , ngày mai sẽ tìm.”_Đưa nhiên là khua tay múa chân.

Hai loại nguyên liệu chính là lá cay và trái hồ tiêu. Triệu Vân Tiêu lấy vài lá cay, lấy mấy trái hồ tiêu, tính toán cho bọn họ nếm thử xem thích mùi vị . Nếu thích thì hái còn thì coi như thôi.

Không xa lạ ở đây Triệu Vân Tiêu cả đều thả lỏng. Hơn nữa hôm nay còn nhận thức ăn Vân Hỏa đem đến cho nên tâm tình của cũng vô cùng . Thịt kho tàu thời gian làm tương đối lâu nên Triều Vân Tiêu tiên tính làm thịt kho tàu.

Chuyện đồ gia vị giao cho Cát Tang bọn họ xử lý, Triệu Vân Tiêu cũng giúp đỡ cái gì mà cho dù thể giúp thì cũng chỉ sẽ cùng Cát Tang hái, cùng những trung tính quen ngoài. Người mà sợ Vân Hỏa thì cũng tiếp xúc nhiều. Không thớt làm đồ ăn luôn luôn thuận tiện. Triệu Vân Tiêu lôi kéo Cát Tang đến chỗ đống đá để tìm tảng đá thích hợp. Kỳ La lúc tróc da xong, ngẩng đầu liền thấy Vân Tiêu thúc thúc và Cát Tang a mỗ ở chỗ đống đá bên thật giống như đang tìm cái gì. Nó rửa tay chạy tới, xem thử thể giúp .

-“Cát Tang a mỗ.”

Cát Tang đầu , Kỳ La chạy tới hỏi_: “Các ngươi dựng bếp lửa ?”_Những tảng đá là công cụ để giữa cửa, cũng là vật liệu để dựng bếp lửa.

Cát Tang _: “Ta cũng Vân Tiêu tìm thứ gì.”

Triệu Vân Tiêu thanh âm của Kỳ La, khua tay múa chân hình một vật bốn cạnh, Kỳ La cái hiểu cái mà gật đầu, cùng Cát Tang cùng giúp tìm. Tìm trong chốc lát, thật đúng là tìm một tảng đá lớn một mặt tương đối bằng phẳng, còn các mặt khác thì bằng phẳng, nhưng cũng . Triệu Vân Tiêu nâng lên, nhưng Kỳ La so với một bước nâng tảng đá lên. Tảng đá nặng, Kỳ La nâng hai tay mà cũng lên.

-“Ba.”

Trong lúc Triệu Vân Tiêu chú ý đến thì Ba Hách Nhĩ chạy tới. Kỳ La _: “Ba Hách Nhĩ thúc thúc, Vân Tiêu thúc thúc tảng đá .”

-“Để làm.”

Ba Hách Nhĩ đưa tay , thoải mái mà ôm lấy tảng đá . Triệu Vân Tiêu lúc cũng cự tuyệt. Tảng đá nặng, Cát Tang là bệnh nhân, và Kỳ La quả thật thể di quyển tảng đá .

Cát Tang quan sát Triệu Vân Tiêu, thấy khi Ba Hách Nhĩ rời ánh mắt của Triệu Vân Tiêu cũng theo y, ngược thở phào nhẹ nhõm, ông cũng nhẹ nhàng thở . Mặc dù Ba Hách Nhĩ cũng là con ông, nhưng ở trong lòng Cát Tang thì Vân Tiêu là bạn lữ của Đồ Tá. Cái đứa con trai chịu quá nhiều đau khổ hẳn nên nhận hạnh phúc. Về phần Ba Hách Nhĩ, Cát Tang tin tưởng y sẽ tìm giống cái thuộc về y. Giống đực thú nhân ưu tú vốn nhận sự ưu ái của giống cái, còn Đồ Tá cả đời sợ rằng chỉ Vân Tiêu mới thể tiếp nhận y.

Kỳ La còn giúp đỡ xử lý con mồi, Triệu Vân Tiêu cản nó . Đứa nếu như rảnh rỗi thì liền tìm một việc cho nó làm. Triệu Vân Tiêu để cho nó hỗ trợ rửa thớt. Kỳ La thật cao hứng vì Vân Tiêu thúc thúc để cho nó hỗ trợ, nó cầm bồn gốm lấy nước, nghiêm túc tẩy rửa phiến đá, mặc dù nó rõ Vân Tiêu thúc thúc dùng phiến đá để làm gì. Cát Tang cũng chịu nhàn rỗi, ông hiện giờ tinh thần khá , thể để cho Vân Tiêu vẫn luôn chiếu cố ông . Triệu Vân Tiêu để cho ông tước nấm, đem nấm tước thành từng sợi.

Cát Tang nấm đen trong chén gốm, do dự về phía Triệu Vân Tiêu_: “Vân Tiêu, loại cỏ độc.”_Ông một tay ôm bụng của , làm vẻ mặt thống khổ, đó đối với Triệu Vân Tiêu lắc đầu.

Triệu Vân Tiêu hiểu sự lo lắng của đối phương, _: “Yên tâm , cái thể ăn.”_Hắn đẩy đẩy Cát Tang, thúc giục Cát Tang tước nấm. Cát Tang đối với Triệu Vân Tiêu tuyệt đối tin tưởng thấy kiên quyết như thế, chỉ thể theo.

Kỳ La rửa thớt xong, rốt cuộc cũng thớt dùng, Triệu Vân Tiêu thật vui vẻ. Chung quanh thớt còn chút nước đọng. Triệu Vân Tiêu mang giày cỏ cho Cát Tang, cắt thịt. Cúi đầu liền thấy một đôi chân trần nhỏ bên cạnh, Triệu Vân Tiêu trong lòng khó chịu. Dắt tay Kỳ La, phát hiện của đối phương cũng lạnh, thầm trách sơ ý, Triệu Vân Tiêu dắt Kỳ La phòng. Được Vân Tiêu thúc thúc xinh nắm tay, mặt Kỳ La hồng lên đặc biệt cao hứng.

Để cho Kỳ La ghế bằng tảng đá, Triệu Vân Tiêu cầm cái chậu rửa mặt của , rửa chân cho Kỳ La. Nhìn làm gì, Cát Tang ngăn , cầm một cái bồn gốm qua. Chậu của Vân Tiêu sạch như , chân Kỳ La còn đất nữa. Cũng cùng Cát Tang khách khí, Triệu Vân Tiêu đem cái bồn gốm rửa sạch một chút đổ nước nóng , thử thấy nước ấm quá nóng. Triệu Vân Tiêu đem hai chân của Kỳ La vẫn còn đang nghi hoặc bỏ trong bồn.

Hai chân bỏ bồn, Kỳ La liền giật cả . Đem bùn đất chân Kỳ La rửa , Triệu Vân Tiêu đổi một chậu nước khác, đó cầm đến xà bông thơm của chính . Kỳ La liền như đôi tay trắng nõn rửa chân cho nó, , vành mắt liền đỏ, nước mắt chảy xuống. Nghe thanh âm khẽ hít mũi, Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu.

-“Vân Tiêu thúc thúc…”_Kỳ La giơ tay lên lau nước mắt.

Triệu Vân Tiêu cũng lời gì để an ủi, chủ yếu nhất chính là sẽ . Khẽ mỉm với Kỳ La, Triệu Vân Tiêu cúi đầu tiếp tục rửa chân cho nó.

Cát Tang ở một bên mặt mang theo nụ . Trước khi ngã bệnh ông còn thể chiếu cố Kỳ La một chút, nhưng khi ông ngã bệnh ông thật sự hữu tâm vô lực. Kỳ La là cô nhi của bộ lạc mà là nhặt về. Mọi mặc dù chiếu cố nó nhưng cũng thể tận tâm tận lực như đối với trẻ con của bộ lạc là con của . Đây cũng là lý do tại Kỳ La hiểu chuyện như , còn nhỏ tuổi bắt đầu làm việc. Làm một giống đực cô nhi, nó nhanh chóng độc lập mà lớn lên. Hơn nữa Cát Tang cũng cách nào cho Vân Tiêu giống đực thú nhân vị thành niên mang giày tiện. mà ông cũng tạm thời dự định sẽ , bởi vì Kỳ La đang kích động và thật vui mừng.

Loading...