Hỏa Vân Ca - Chương 280

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:36:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dọc đường , Vân Tiêu kìm . Vân Hỏa và Hồng Xích dùng kết giới năng lượng ngăn cách hàn khí buốt giá trong động băng. Hai lao vun vút về nơi sâu nhất, dù cho nơi qua một tia sáng, tốc độ của họ cũng chẳng hề suy giảm. Bay bao lâu, nếu Vân Hỏa và Hồng Xích lúc thu kết giới, cả ba sẽ đông cứng thành băng trong chớp mắt.

Khi Vân Hỏa dừng , Vân Tiêu đang đầm đìa nước mắt ngẩng đầu lên từ trong lòng , mắt vẫn là một mảng tối đen. Vân Hỏa và Hồng Xích thì thấy rõ, phía hết đường, một bức tường chặn . Vân Hỏa kéo tay Vân Tiêu, rạch nhẹ ngón tay y, nhỏ từng giọt máu. Máu của Vân Tiêu dường như chính là chìa khóa mở cửa. Giọt m.á.u đầu tiên nhỏ xuống, tiếng ầm vang liền cất lên, đến giọt thứ tư, Vân Hỏa ngậm lấy ngón tay Vân Tiêu, và ánh sáng xuất hiện mặt. Vân Tiêu cắn chặt môi, cố nén tiếng .

Ánh sáng mỗi lúc một rực rỡ, cùng với tiếng động vang rền như sấm, “bức tường” mặt sụp đổ. Khoảnh khắc , tiếng của Vân Tiêu vỡ òa. Phía “bức tường”, mấy đang . Chung quanh đặt nhiều minh châu biển sâu, những tia sáng chính là do chúng phát . Vân Hỏa ôm Vân Tiêu bước , Hồng Xích theo .

Kiếp , Hỏa Vân đại đế và Vân Tiêu vương hậu đó với vẻ mặt an tường tấm da thú hoa lệ trải đất. Tộc trưởng Bạch Vũ tộc Hồng Xích và bạn lữ của là Bối Tháp Nhi thì ở bên . Cả bốn đều mang nét mặt vô cùng yên bình, chỉ khác là, thể Vân Tiêu vương hậu kề cận bạn lữ của là Hỏa Vân đại đế, mà nép lòng ba đứa con trai. Ba Đại Tể tử của y, hệt như thuở còn thơ, Hồng Tể và Đại Tể một trái một ôm chặt lấy a ba, còn Hắc Tể thì cuộn bên , ôm lấy đôi chân . Dẫu chết, chúng vẫn canh giữ cho a ba, ở cùng a ba, rời xa a ba.

Nước mắt Vân Tiêu xuyên qua cả kết giới, hóa thành từng viên châu băng trong suốt. Dù chân tướng, nhưng đầu tiên chứng kiến cảnh , Vân Hỏa và Hồng Xích cũng cầm nước mắt, chỉ là cả hai nhanh chóng nén . Vân Hỏa tiến lên, một tay ôm lấy Vân Tiêu mềm nhũn cả vì quá đỗi đau thương, tay nhẹ nhàng vuốt ve ba Đại Tể tử như đang say ngủ, phủ một lớp băng sương. Hồi lâu , Vân Hỏa mới cất tiếng: “Đại Tể, Hồng Tể, Hắc Tể, a ba và a cha đến đây.”

“Đại Tể tử…” Vân Tiêu gần như đến ngất .

lúc , dị biến nảy sinh. Một luồng quang mang trong suốt bao phủ lấy thể của những đang “say ngủ”. Vân Hỏa ôm Vân Tiêu lùi , Hồng Xích cũng lùi theo. Quang mang ngày một nhiều, thể của những đang ngủ dần trở nên mơ hồ. Vân Tiêu gào lên: “Đại Tể tử! Đại Tể tử!”

Cùng một thời , thể tồn tại hai con giống hệt ? Giữa tiếng than của Vân Tiêu, thể của Hỏa Vân đại đế, Vân Tiêu vương hậu, Hồng Xích tộc trưởng và Bối Tháp Nhi tộc phảng phất hóa thành những đốm sáng trong suốt, xoay tròn mỗi lúc một nhanh. Những đốm sáng hóa từ Hỏa Vân đại đế, Vân Tiêu vương hậu và Hồng Xích tộc trưởng bỗng lóe lên rực rỡ tan cơ thể Vân Hỏa, Vân Tiêu và Hồng Xích. Thân thể ba Đại Tể tử biến mất, Vân Tiêu chịu nổi cú sốc mà ngất lịm trong vòng tay Vân Hỏa. Y thấy, những đốm sáng hóa từ ba Đại Tể tử cuối cùng tan trong cơ thể .

Ba ba… Tháp tháp…

đang sờ mặt , ghé tai y khẽ gọi: “Vân Tiêu.”

Là Vân Hỏa… Cõi lòng liền nhói lên cơn đau buốt, Vân Tiêu chậm rãi mở mắt, nước mắt theo đó tuôn rơi. Ngay cả khi hôn mê, nước mắt y vẫn từng ngừng chảy.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vân Hỏa đau lòng lau nước mắt cho Vân Tiêu, y kinh ngạc , hồi lâu mới cất lời: “Đại Tể tử …”

Vân Hỏa nghiến chặt răng, : “Chúng trở về tinh thuyền . Đại Tể tử gặp a ba, trở về trong vòng tay của a ba .” Nói , Vân Hỏa nắm lấy tay Vân Tiêu, truyền cho y sức mạnh, truyền cho y niềm tin để tiếp tục đối mặt, “Kì La của chúng trở về làm con trai thực sự của chúng . Đại Tể tử của chúng cũng sẽ trở về làm con trai của chúng . Ba Đại Tể tử bảo vệ a ba nhiều năm như , nhất định sẽ tiếp tục bảo vệ. Điều ngươi cần làm, là kiên nhẫn chờ đợi ba Đại Tể tử ‘trở về’, chúng sẽ trở về.”

“Chúng sẽ về ?”

Vân Hỏa hết đến khác lau nước mắt cho Vân Tiêu, gật đầu thật mạnh: “Sẽ, nhất định sẽ. Chúng nhất định sẽ trở về làm con ruột của chúng .”

Hơi thở Vân Tiêu run rẩy, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây: “Đại Tể tử, hằng tâm niệm, từ trong bụng a ba, chui … Kì La, từ trong bụng a ba, chui , Đại Tể tử, cũng nhất định sẽ như , đúng ?”

, ba Đại Tể tử chắc chắn sẽ như .” Vân Hỏa hôn lên mắt Vân Tiêu, “Cho nên, ngươi thể cứ đau lòng mãi thế . Ngươi mang thai tể tử, mang thai ba Đại Tể tử.”

Vân Tiêu nhắm mắt , nước mắt làm ướt môi Vân Hỏa. Y siết c.h.ặ.t t.a.y , tựa như đang nắm lấy một khúc gỗ cứu mạng.

“Đại Tể tử sẽ trở về?”

“Sẽ, nhất định sẽ. Thần Thú nhất định sẽ đưa chúng trở về.”

Vân Tiêu giơ hai tay ôm lấy Vân Hỏa: “Vân Hỏa, .” Y đợi nữa.

Dù xót xa, nhưng Vân Hỏa từ chối. Hắn hôn giọt lệ của Vân Tiêu, hôn lên đôi môi mặn chát của y, lên giường, hóa thành thú hình.

Trong một căn phòng khác, Hồng Xích ôm Bối Tháp Nhi với vẻ mặt nghiêm nghị. Tinh châu do Beta ngưng tụ thành tan cơ thể Bối Tháp Nhi ngay khi trở về tinh thuyền và gặp nó. Trong động băng, khi thể kiếp của biến mất, trong đầu lóe lên một đoạn ký ức mơ hồ, mơ hồ đến mức còn tưởng đó chỉ là ảo giác. đối với bây giờ, ảo giác là thể tồn tại, cho nên, đó là sự thật.

Bối Tháp Nhi đang ngủ say . Sau khi “hấp thu” viên châu , Bối Tháp Nhi vẫn chìm trong giấc ngủ. Hồng Xích nhẹ nhàng vuốt ve hình nhỏ bé của Bối Tháp Nhi, yêu chiều hôn lên cái đầu nhỏ của nó. Bối Tháp Nhi, định mệnh của , bạn lữ chỉ thể do Thần Thú sinh và thuộc về . Cũng định sẵn, bạn lữ của lớn lên sự chăm sóc của , khi thành niên sẽ “gả cho” , sinh hạ tể tử cho . Đây là sự bồi thường của Thần Thú dành cho .

Đoạn ký ức mơ hồ, Hồng Xích chỉ lờ mờ Vân Tiêu là hóa của Thần Thú, còn và Vân Hỏa là thủ hộ giả của Vân Tiêu. Thần Thú yêu xích hồng thủ hộ giả, còn và xích hồng thủ hộ giả vì bảo vệ Thần Thú mà dâng hiến thần hồn của chính . Thần Thú khai sinh thế giới Thú Nhân, nhưng thế giới của Thần Thú cũng thiện và ác. Thần Thú nhất thời mềm lòng, khiến hai vị thủ hộ giả quan trọng nhất của thần hồn tan vỡ, bèn dùng thần lực của giữ một chút thần hồn cho họ. Thần Thú hứa một lời, dẫu còn làm thần, ngài cũng mang hạnh phúc cho hai vị thủ hộ giả quan trọng nhất .

Thần Thú rơi giấc ngủ say, lấy hóa nhập thế, trở thành một giống cái bình thường. Chỉ cần hóa của Thần Thú xuất hiện, và Vân Hỏa cũng sẽ xuất hiện. Thần Thú sẽ yêu Vân Hỏa, còn sẽ yêu con trai giống cái của Thần Thú, đời đời kiếp kiếp. Có lẽ, đến khi mất , Thần Thú mới cảm ngộ điều gì là quan trọng nhất. Thần, cũng tình cảm.

như , cũng đủ . Hồng Xích cảm giác, đoạn ký ức mơ hồ sẽ theo thời gian mà biến mất khỏi trí nhớ của . Có lẽ một giấc ngủ dậy, sẽ quên đoạn ký ức . Hồng Xích hôn lên cái đầu nhỏ của Bối Tháp Nhi. Bạn lữ nhỏ của … Hắn khẽ bật từ tận đáy lòng. Có lẽ luân hồi tiếp theo sẽ mất ký ức của , nhưng điều đó thì . Chỉ cần còn tại thế, bạn lữ của sẽ chỉ là Bối Tháp Nhi, Vân Tiêu và Vân Hỏa cũng nhất định sẽ xuất hiện. Đối với , Vân Tiêu Thần Thú gì cả, chỉ là của .

Có thể vĩnh viễn ở bên duy nhất, ca ca duy nhất, và bạn lữ duy nhất của , thế là đủ . Hồng Xích đầu tiên thành tiếng. Vân Tiêu nhất định cũng nhận vẻ của tình yêu nên mới nỡ trở về Thần Điện. Làm vị thần linh cao cao tại thượng thì gì vui. Vẫn là làm của , mỗi ngày nấu cho những món ngon thì nhất.

Hồng Xích một đoạn ký ức mơ hồ như , Vân Hỏa cũng . Chỉ là lòng nào sắp xếp đoạn ký ức . Sau khi dùng thú hình Vân Tiêu một , y bớt thương tâm, nhưng nước mắt vẫn rơi. Vân Hỏa khó khăn lắm mới dỗ y ăn chút gì đó, ôm lòng vỗ về, an ủi. Mắt Vân Tiêu đau rát, y rúc lồng n.g.ự.c rộng lớn của Vân Hỏa, thỉnh thoảng thút thít vài tiếng.

“Ngủ một lát .” Vân Hỏa xoa nhẹ thái dương cho y.

Vân Tiêu nghèn nghẹn : “Cứ nhắm mắt là nghĩ đến Đại Tể tử.”

“…Ta ôm Kì La qua đây nhé?”

“Ừm.”

Vân Hỏa dịu dàng ôm Vân Tiêu sang một bên, xuống giường ôm Kì La. Rất nhanh, Vân Hỏa bế Kì La tới. Nhìn thấy con trai cả, lòng Vân Tiêu càng thêm quặn thắt, nhưng cũng chút an ủi. Thú nhỏ Kì La bò lên a ba, Vân Tiêu ôm lấy nó, dùng mặt cọ bộ lông mềm mại, nước mắt rơi xuống.

Kì La l.i.ế.m nước mắt của a ba, nó vẫn hiểu vì a ba , thậm chí còn nước mắt là gì. Vân Hỏa ôm Vân Tiêu trở giường, ôm lấy bạn lữ và con trai cả của . Dưới sự vỗ về của Vân Hỏa và cái ôm của Kì La, Vân Tiêu chìm cơn mê man. Lông mày Vân Hỏa vẫn luôn nhíu chặt. Hắn đặt một nụ hôn sâu đậm lên đỉnh đầu Vân Tiêu, thầm nhủ trong lòng: [Vân Tiêu, ngươi Thần Thú gì cả, ngươi chỉ là bạn lữ của , bạn lữ vĩnh viễn.]

Hai ngày Hồng Xích mới gặp Vân Tiêu. Mặt và mắt y vẫn còn sưng, nhưng tinh thần rõ ràng hơn nhiều so với ngày trở về. Hai ngày nay, Vân Hỏa hề khỏi phòng, luôn ở bên cạnh an ủi y. Thấy Vân Tiêu hồi phục chút tinh thần, Hồng Xích và hai vị phụ đều thầm thở phào nhẹ nhõm.

Vân Tiêu vốn kiên cường. Y đau lòng vì ba Đại Tể tử, nhớ thương ba Đại Tể tử, nhưng hai ngày qua y cũng nghĩ thông, chỉ lóc thôi thì chẳng ích gì. Y tin rằng ba Đại Tể tử của sẽ trở về, Kì La chính là minh chứng nhất. Cho nên, y điều dưỡng thể, chuẩn sẵn sàng để chào đón ba Đại Tể tử về. Y ôm giữ hy vọng.

Có hy vọng, Vân Tiêu càng chăm sóc Kì La, Bối Tháp Nhi, Vân Hỏa, Hồng Xích và hai vị phụ chu đáo hơn. Vân Tiêu bảo Vân Hỏa tìm cho da thú và vải vóc , y may quần áo cho Kì La và Bối Tháp Nhi, may trang phục Huyễn Thú cho Vân Hỏa và Hồng Xích. Vân Hỏa ở bên Vân Tiêu thêm một ngày nữa mới xử lý công việc. Bối Tháp Nhi hôm đó ngủ gần một ngày mới tỉnh, việc đầu tiên khi tỉnh vì đói. Bối Tháp Nhi hồi phục ký ức, Hồng Xích cũng viên châu biến mất sẽ ảnh hưởng đến nó thế nào, nhưng cũng thất vọng vì Bối Tháp Nhi nhớ , như cũng , ? Hắn trải một quá trình Bối Tháp Nhi yêu , rời xa , chẳng tuyệt vời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-280.html.]

Hồng Xích tìm một cơ hội hỏi Vân Hỏa: “Hôm đó trong động ngươi nhận ?” Hắn chỉ đầu .

Vân Hỏa im lặng một lát : “Đại khái nguyên nhân ngươi và xuất hiện.”

“Ta cũng .”

“Sau đó thì ?”

“Vân Tiêu ?”

Vân Hỏa nhíu mày: “Y , cũng hỏi.”

Vân Hỏa thực hỏi, thậm chí Vân Tiêu cũng đoạn ký ức như . Vân Tiêu là bạn lữ của , chỉ đơn giản thế thôi. Hồng Xích hỏi: “Vậy ngươi định hỏi ?”

Vân Hỏa đáp, nhưng vẻ mặt , cũng đang do dự. Hồng Xích : “Ngươi thì đừng hỏi.”

“Ừm.”

Đợi Vân Hỏa tạm thời giải quyết xong một vài việc, trở về phòng thì thấy Vân Tiêu đang ôm hai đứa trẻ ngủ ghế sô pha. Bối Tháp Nhi trong lòng a ba, còn Kì La trong hình dạng thú nhỏ thì úp bụng y. Vân Hỏa rón rén bước tới, bế Kì La đặt sang một bên, xuống tấm thảm cạnh Vân Tiêu, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt y. Vân Tiêu cựa , đột nhiên tỉnh giấc.

“Đánh thức ngươi .” Vân Hỏa áy náy .

Vân Tiêu giật , về phía Vân Hỏa: “Ngươi về lúc nào thế?”

“Vừa mới.”

Vân Tiêu hai đứa trẻ, thấy chúng đều đang ngủ, y dụi mắt: “Hồng Xích ?”

“Không . Chắc đang tu luyện. Ngươi đói ?”

“Không đói. Chỉ là nhớ ngươi.”

Vân Hỏa nghiêng hôn Vân Tiêu một cái, : “Giao bọn trẻ cho phụ , cùng ngươi dạo một vòng tinh thuyền, ?”

“Được.”

Vân Hỏa bế hai đứa trẻ giao cho phụ , Bối Tháp Nhi đang ngủ nên vấn đề gì. Hắn còn để lời nhắn cho Hồng Xích, bảo đến đón Bối Tháp Nhi. Nắm tay Vân Tiêu, Vân Hỏa dắt y dạo trong tinh thuyền. Vân Tiêu cúi đầu con đường chân, lặng im .

Đi một lúc, Vân Hỏa cất tiếng: “Vân Tiêu.”

“Hửm?”

“Từ trong động băng trở về, ngươi cảm giác gì đặc biệt ? Ví dụ như chỗ nào thoải mái?”

Sống mũi Vân Tiêu tức thì cay xè: “Không . Chỉ là đặc biệt nhớ Đại Tể tử.”

“Còn gì khác ? Có đau đầu ?”

Vân Tiêu lắc đầu, ngẩng lên: “Sao ?”

“…Trong động băng lạnh, lo vẫn sẽ ảnh hưởng đến thể ngươi.” Vân Hỏa đưa tay lau khóe mắt cho Vân Tiêu. Y dừng bước, vòng tay ôm chặt lấy eo Vân Hỏa, rầu rĩ : “Có ngươi ở đây, thể lạnh . Chỉ là nghĩ đến Đại Tể tử, lòng đặc biệt khó chịu.”

“Đừng đau lòng nữa, chúng sẽ trở về. Sao chúng nỡ rời xa ngươi ?” Đôi mắt đỏ của Vân Hỏa trĩu nặng, Vân Tiêu thật sự đoạn ký ức đó ? Vân Hỏa khom , một tay bế bổng Vân Tiêu lên, như bế một đứa trẻ. Vân Tiêu quen Vân Hỏa bế như nên cũng thấy gì lạ. Tựa đầu vai Vân Hỏa, y : “Đợi Đại Tể tử trở về, ngươi đưa về ‘chốn cũ’ nhé.”

“Được.”

Vân Hỏa chậm rãi bước về phía , thỉnh thoảng cúi đầu hôn Vân Tiêu. Trong lòng Vân Hỏa, vỗ về như , nỗi đau trong lòng Vân Tiêu mới vơi đôi chút.

Đi thêm một đoạn, Vân Tiêu mới nhớ một chuyện, hỏi: “Thân thể của chúng , đều còn ? Ta nhớ, hình như đều biến mất cả .”

“Ừm. Chúng xem như ‘sống ’, thể kiếp của chúng cũng nên tồn tại nữa.”

“Của Đại Tể tử, cũng biến mất .” Nước mắt chực trào . Vân Tiêu vội chớp chớp mắt.

“…Chúng, chỉ là trở về trong vòng tay của a ba thôi.”

Nước mắt Vân Tiêu rơi xuống, y ôm chặt lấy cổ Vân Hỏa: “Lần , thể mang thai ?”

“Đêm nay chúng làm thêm một nữa, nhất định thể.” Giọng Vân Hỏa khàn mấy phần, “Ngươi quên dễ thụ thai ?”

Nỗi đau dâng lên tức thì những lời biến thành một cảm giác khác. Vân Tiêu mím môi: “Cũng , kiếp , , cũng dễ thụ thai như …”

Bước chân Vân Hỏa dừng , giọng càng thêm khàn đặc: “Bây giờ ngươi đói ?”

“Không đói.”

Vân Hỏa xoay bước, trở về phòng.

Loading...