Hỏa Vân Ca - Chương 28

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:28:48
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thú nhân thể rời bỏ thịt , bất kể là giống đực thú nhân là giống cái thú nhân, nhất là giống đực thú nhân. Không ăn thịt, giống đực thú nhân liền khí lực săn thức ăn. Bọn họ trở nên tinh thần, liền suy yếu, sẽ con mồi hoặc địch nhân dễ dàng g.i.ế.c chết. Thay vì trắng là bởi vì bạch nguyệt giá lạnh làm giống cái khó thể vượt qua, thì thời kỳ bạch nguyệt thức ăn thiếu hụt chính là khó khăn mà các giống đực thú nhân gặp .

Hồng nguyệt nhanh sẽ trôi qua, đó chính là hoàng nguyệt, bốn tháng , hoàng nguyệt biến thành bạch nguyệt, mùa rét lạnh dài nhất trong năm sẽ tới. Sáng sớm, Ba Hách Nhĩ cùng nhóm lao động cường tráng trong bộ lạc liền ngoài săn. Nhiệm vụ của bọn họ hôm nay là mang về động vật ăn cỏ còn sống. Trừ nhóm ấu tể còn đang ngủ say thì phần lớn giống cái và nhóm giống đực lưu bảo vệ bộ lạc cũng thức dậy, khi là đang chuẩn bữa sáng, khi là đang xử lý da lông hoặc là thực vật.

Khang Đinh càng nghĩ càng cảm thấy hẳn là nên đem Vân Tiêu lưu trong bộ lạc. Ông cảm giác, cái giống cái thể vì bộ lạc của bọn họ mang đến nhiều biến hóa. Nếu như Vân Tiêu thể cùng Ba Hách Nhĩ kết thành bạn lữ thì còn gì hơn. nghĩ đến thái độ của Cát Tang, Khang Đinh liền thật cảm thấy khó khăn. Ông là tộc trưởng, ông suy nghĩ đến an của bộ lạc, cho bộ lạc kéo dài, ông làm những chuyện làm thì . Ông Vân Tiêu thích Đồ Tá, nhưng Đồ Tá là nguyền rủa, lẽ tách thời gian dài Vân Tiêu thể sẽ quên Đồ Tá mà thích Ba Hách Nhĩ. Hoặc là, để cho Vân Tiêu thể hiểu lời của bọn họ, khi tình huống của Đồ Tá liền sẽ nguyện ý lưu tại bộ lạc.

Hàng rào ở cửa phát tiếng động, Khang Đinh lập tức đầu, đó nhanh chóng lên. Cát Tang rời giường làm động tác đừng làm ồn, nhẹ nhàng ngoài, đem hàng rào kéo chỗ cũ, đó nhỏ_: “Vân Tiêu còn đang ngủ.”

Khang Đinh lập tức _: “Ta nấu cơm cho ngươi, đói bụng ?”

Cát Tang hỏi _: “Ngươi ăn ?”

-“Ăn thịt nướng tối hôm qua.”

Cát Tang lôi kéo Khang Đinh gian phòng của Ba Hách Nhĩ, lúc mới _: “Ngày hôm qua Vân Tiêu cho uống nước nóng, thức ăn cũng mềm nhuyễn, bụng của cả đêm qua cũng đau, cảm giác xuống liền ngủ. Ta cảm thấy đau bụng thể là do uống nước cùng ăn thức ăn đúng.”

Khang Đinh gật đầu_: “Ta cũng cảm thấy như thế. Ngươi hỏi thử một chút, cái hồ* nhuyễn trắng là dùng cái gì để nấu, để cho Ba Hách Nhĩ tìm.”

*hồ: dạng bột đánh nhuyễn , sệt sệt

Cát Tang rõ, _: “Ta ngày hôm qua thấy lấy , hình như là ruột của thạch quả.”

-“Ruột của thạch quả?”_Khang Đinh giật _: “Ruột của thạch quả làm thể làm thành hồ nhuyễn.”_Đối với thú nhân mà , ruột của thạch quả vô cùng khó ăn. Nhìn Vân Hỏa lúc bắt đầu căn bản cũng ăn là .

*hồ nhuyễn: cùng một từ nhưng Vân Tiêu sẽ gọi là cháo, các thú nhân vẫn sẽ gọi là “hồ nhuyễn” vì họ phổ cập từ mới nha.

Cát Tang nghi ngờ _: “Ta giống như là , cũng tò mò Vân Tiêu là dùng cái gì để làm , hôm nay sẽ hỏi . Vân Tiêu nấu cơm ăn thật ngon, nghĩ cùng tập, đó sẽ nấu cho cùng Ba Hách Nhĩ ăn.”

Khang Đinh sờ lên mặt Cát Tang_: “Ta cần ngươi nấu cơm, chỉ ngươi hề đau nữa, hề khó chịu nữa.”

Hốc mắt Cát Tang đỏ lên, ông oán giận Khang Đinh là giả nhưng mà thể phủ nhận Khang Đinh thương ông, quan tâm đến ông. Mặt của Cát Tang cọ lòng bàn tay thô ráp của Khang Đinh, khàn giọng _: “Cực khổ cho ngươi Khang Đinh, kể từ khi bệnh, cái gì trong nhà cũng thiếu vắng ngươi.”

-“Ta chỉ ngươi thể vẫn mãi ở bên cạnh .”_Khang Đinh ôm lấy Cát Tang, ôm chặt,_: “Ta là tộc trưởng, một việc làm. Thật xin , Cát Tang, thể để cho Đồ Tá trở .”

Khang Đinh khó khăn _: “Ngõa Lạp để cho Vân Tiêu cùng Mai Luân ở chung một chỗ, Mai Luân dễ dàng dạy cho tiếng của bộ lạc.”

Cát Tang buông Khang Đinh , lập tức mất hứng _: “Ô Đặc Mai Luân , Ngõa Lạp còn Vân Tiêu để làm gì?”

Khang Đinh vội vàng _: “Kia là ngày hôm qua xong . Ngõa Lạp cũng là vì để cho Vân Tiếu sớm quen thuộc với bộ lạc mới để cho Mai Luân chiếu cố .”

-“Không cần.”_Cát Tang quả quyết cự tuyệt_: “Ta hiện tại khá lên , thể chiếu cố Vân Tiêu, hơn nữa ngươi cũng Vân Tiêu thích Ngõa Lạp. Còn …”_Cát Tang hạ giọng_: “ Nếu để cho Ngõa Lạp phát hiện Vân Tiêu nhiều kim thạch như , nhiều vật trân quý như , Ngõa Lạp sẽ làm như thế nào? Ông sẽ đem vật riêng của Vân Tiêu biến thành tài sản chung của bộ lạc, tuyệt đối cho phép.!”

Khang Đinh sở dĩ về cũng vì chuyện , nhưng ông là tộc trưởng, cũng thể trực tiếp theo Ngõa Lạp là bạn lữ của chiếu cố Vân Tiêu. Ông _: “Ngươi để cho Vân Tiêu giấu kỹ kim thạch của . Về phần Ngõa Lạp bên , hãy để cho Vân Tiêu tự quyết định. Nếu như ở chỗ Ngõa Lạp bên đó, để cho Ba Hách Nhĩ sang chỗ Khắc Á bên ở, Vân Tiêu ở gian phòng của Ba Hách Nhĩ.”

Cát Tang _: “Để cho Vân Tiêu ở gian phòng của chúng , chúng sang chỗ Ba Hách Nhĩ ở.”

Khang Đinh thì cả, _: “Xem thử xem Vân Tiêu nguyện ý .”

Cát Tang gì, nhưng mà ông tự tin Vân Tiêu nhất định sẽ đồng ý ở cùng ông. Khang Đinh tiếp theo do dự _:Ngươi hỏi Vân Tiêu một chút xem thử Đồ Tá từng gặp qua thú da xanh ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

-“Thú da xanh?”_Cát Tang khó hiểu

Khang Đinh thấp giọng _: “Lợi Nhĩ y phục huyễn thú y Đồ Tá giống là da thú của thú da xanh làm thành.”

-“Cái gì?!”

Khang Đinh che miệng Cát Tang , hạ giọng hơn_: “Nếu như huyễn thú y của Đồ Tá thật sự là da của thú da xanh, thì thú châu mà Vân Tiêu đeo thể là thú châu của thú da xanh, lẽ bọn họ còn thú cốt của thú da xanh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-28.html.]

Cát Tang kéo tay Khang Đinh xuống, cắn cắn miệng, _: “Ta sẽ hỏi. ngươi thề với , nếu quả thật là thú da xanh thì cho phép ngươi cho Ngõa Lạp, cho phép cho bất luận kẻ nào! Lại càng cho phép lấy thú châu của Vân Tiêu! Nếu như ngươi làm như , sẽ dẫn Vân Tiêu rời bộ lạc, vĩnh viễn xa!”

Khang Đinh vội vàng nối_: “Ta sẽ làm như , trừ khi Vân Tiêu tự lấy .”

-“Không cho phép ngươi tìm ! Người nào cũng cho!”_Cát Tang như là giống cái bảo vệ ấu tể, nghiêm túc cực kỳ_: “Ta hiểu rõ Ngõa Lạp. Ông sẽ tìm Vân Tiêu, lừa gạt Vân Tiêu lấy . Khang Đinh, nên để cho thống khổ nữa. Ta bảo vệ Đồ Tá, nhưng nhất định bảo vệ Vân Tiêu. Ta sẽ để cho bất kỳ kẻ nào khi dễ , lừa gạt !.”

Khang Đinh gật đầu lia lịa_: “Ta sẽ cho Ngõa Lạp, sẽ cho bất kỳ kẻ nào, cũng sẽ tìm Vân Tiêu. Ta đối với Thần thú thề.”

Dưới sự vuốt ve của Khang Đinh, Cát Tang kích động bình tĩnh trở , đó _: “Vân Tiêu hiện tại hiểu lời của chúng , hỏi cũng hỏi , chờ thể hiểu .”

-“Được.”

Thân thể của Cát Tang bắt đầu khôi phục, Khang Đinh sợ ông ngã bệnh, lúc thể theo ý ông liền theo.

Khang Đinh vẫn là để cho Cát Tang động tay. Ông nấu cho Cát Tang một chút canh thịt. Vốn là ông cũng làm bánh trứng cho Cát Tang, nhưng mà thật sự là . Cát Tang tối hôm qua mặc dù xem Triệu Vân Tiêu làm như thế nào , nhưng mà cuối cùng ông vẫn là lựa chọn uống canh thịt. Bánh trứng làm xong thì cũng cần gấp gáp, ông sợ lãng phí trứng. Chờ ông nghiêm túc cùng Vân Tiêu học tập một nữa tự làm.

Sau khi rửa mặt xong, Cát Tang lặng lẽ trở về phòng, lấy cái bình xương trân quý . Mở cái nút đá mà xanh nhạt , ông dùng đầu ngón tay khẩy một chút xíu, bôi ở mặt. Cát Tang hạnh phúc nhắm mắt , tâm tình vui vẻ ngửi mùi hương . Vân Tiêu là bạn lữ của Đồ Tá, là “con dâu” của ông. Ông tuyệt đối sẽ đem Vân Tiêu đưa đến chỗ Ngõa Lạp .

***

Triệu Vân Tiêu khi tỉnh theo bản năng gọi tên_: “Vân Hỏa…”_Nhắm mắt hướng bên cạnh cọ cọ, cọ đến một mảnh lông nhung hoặc lồng n.g.ự.c vững chắc, Triệu Vân Tiêu mở mắt, đó sửng sốt. Vài giây đồng hồ , kéo cao chăn che kín đầu, nức nở thành tiếng. Hắn nghĩ đến, và Vân Hỏa tách .

-“Vân Tiêu?”_Ở bên ngoài trông chừng Vân Tiêu thức dậy, Cát Tang , kéo hàng rào . Triệu Vân Tiêu vén chăn lên, ủy khuất vô cùng_: “Ta nhớ Vân Hỏa, nhớ Đồ Tá.”

Đồ Tá, đó là cái tên dễ dàng kết nối Triệu Vân Tiêu và Cát Tang nhất. Đi tới bên giường chồm hỗm xuống, Cát Tang yêu thương lau nước mắt cho Triệu Vân Tiêu, vuốt ve đầu tóc mềm mại của _: “Đừng , đứa nhỏ của , đối với Thần thú thề, sẽ đem ngươi đưa về bên cạnh Đồ Tá.”

Vuốt ve của Cát Tang cùng ngữ điệu ôn nhu thật giống như “, Triệu Vân Tiêu ôm lấy eo Cất Tang, ở trong n.g.ự.c _: “Đồ Tá… Ta nhớ Đồ Tá.”

-“Ngươi sẽ cùng nó đoàn tụ, sẽ , sẽ đoàn tụ.”_Cát Tang vỗ nhẹ Triệu Vân Tiêu, lời hứa hẹn của ba.

Cát Tang cho Triệu Vân Tiêu sự an ủi lớn, mặc dù hiểu Cát Tang đang cái gì. ngữ điệu của Cát Tang cùng với sự vuốt ve làm cho cảm nhận sự quan tâm trong đó, thật lòng, giống như phụ , mà giống như mẫu hoặc là ông là trung tính mới thể mang cho , làm cho yên lòng. Triệu Vân Tiêu càng tin tưởng Cát Tang chính là trung tính, hơn nữa lẽ là sinh Vân Hỏa. Nhận thức điều , làm cho loại tình huống cô độc càng thêm tham luyến, lệ thuộc Cát Tang mặc dù Cát Tang bởi vì bệnh lâu mà vô cùng gầy yếu.

Dưới sự ôn nhu trấn an của Cát Tang, Triệu Vân Tiêu từ trong n.g.ự.c ông lui , lau khô nước mắt, đó lau nước mắt mặt Cát Tang, cố gắng lộ nụ với Cát Tang_: “Ta , Cát Tang, cám ơn ngươi.”

Cát Tang ôm lấy Vân Tiêu, cũng vô cùng yêu thương ở trán hôn một cái. Đây giống như là biểu hiện yêu thương của trưởng bối đối với hậu bối. Nụ hôn sưởi ấm Vân Tiêu, làm cho suýt chút nữa rơi nước mắt.

-“Cát Tang, cảm ơn ngươi.”

Cát Tang vỗ vỗ Vân Tiêu, lên. Vân Tiêu vén chăn lên, cũng chuẩn dậy.

-“Ta ở bên ngoài chờ ngươi.”

Mặc dù hai đều hiểu tiếng lẫn , nhưng cũng làm ảnh hưởng thấu hiểu . Có đôi khi, thanh âm cùng tứ chi cũng thể dùng để trao đổi. CátTang ngoài, cũng kéo hàng rào . Triệu Vân Tiêu hít sâu vài , tự với chính nên nản lòng, kiên trì. Thay đổi xong y phục, Triệu Vân Tiêu cầm lấy chậu của cùng xà bông thơm khỏi phòng. Cát Tang thấy ngoài lập tức cầm tới một bình gốm, ý bảo Vân Tiêu để chậu rửa mặt xuống.

Vân Tiêu đem chậu rửa mặt để bên chân Cát Tang. Cát Tang đem nước trong bình gốm đổ trong chậu, nóng bay lên, dĩ nhiên nước trong bình gốm là nước nóng. Đây là Cát Tang đặc biệt chuẩn cho Triệu Vân Tiêu, ông Triệu Vân Tiêu thói quen dùng nước nóng. Vân Tiêu cảm động, mặc dù với Cát Tang chỉ mới chung sống một ngày nhưng phát hiện ở nơi đều thói quen dùng nước lạnh, nước lã. Hắn đoán đây thể là Cát Tang đặc biệt chuẩn .

Triệu Vân Tiêu vành mắt đỏ hồng, Dưới cái ôn nhu của Cát Tang, rửa mặt, đánh răng. Không để cho Cát Tang động tay, Triệu Vân Tiêu bưng chậu nước rửa mặt ngoài đổ . Từng mỗi nhà căn bản đều ở bên ngoài nhà, Triệu Vân Tiêu cúi đầu tránh cái chăm chú, nhanh trở bên trong nhà. Cất xong chậu rửa mặt, lau mặt, Triệu Vân Tiêu bắt đầu làm bữa sáng. Thế nhưng ánh mặt trời lên cao, nhanh đến trưa.

Cát Tang dùng thái độ kiên quyết đưa cho Triệu Vân Tiêu một khối thịt tươi. Triệu Vân Tiêu cách nào cự tuyệt Cát Tang, nhận . Thật thì lúc Vân Hỏa đóng gói thức ăn cho đủ ăn trong một tháng, sức ăn của lớn. Bọn Ba Hách Nhĩ ngoài, các thú nhân săn thú buổi trưa sẽ trở về ăn cơm. Cát Tang chỉ cần chuẩn cơm trưa cho ông và Khang Đinh là đủ . Thức ăn càng nhiều cũng chỉ là vì lấp đầy bụng. Cát Tang lấy thịt phân phối cho bọn họ ngày hôm qua, chuẩn nướng thịt. Vân Tiêu nấu cơm ăn thật ngon, ông cho là ông nướng thịt sẽ làm cho Vân Tiêu ăn.

Triệu Vân Tiêu bất kể Cát Tang làm cái gì, nhưng mà chịu trách nhiệm phần ăn của Cát Tang. Dạ dày Cát Tang yếu, cũng hư nhược. Nhìn Cát Tang hai bước liền thở dốc là thể , hơn nữa Cát Tang thật sự quá gầy.

-“Cát Tang.”_Triệu Vân Tiêu gọi một tiếng. Cát Tang sang. Triệu Vân Tiêu ở bên cạnh cái bếp lò dựng ngày hôm qua. Hắn chỉ chỉ bếp lò, chỉ chỉ chính và Cát Tang, _: “Hai chúng cùng ăn.”

Sợ Cát Tang rõ, chỉ chỉ Cát Tang, chỉ chỉ chính , làm động tác ăn cơm. Cát Tang hiểu, ông , cũng lắc đầu. Ông chỉ chỉ Vân Tiêu, cũng làm động tác ăn, ý là để cho Vân Tiêu tự ăn cần để ý đến ông.

Lúc lắc đầu là Vân Tiêu, cầm lấy khối thịt tươi Cát Tang cho dậy đến mặt Cát Tang để khối thịt xuống đất. Ý là ngươi nếu ăn đồ làm thì cũng nhận lấy khối thịt . Cát Tang Vân Tiêu làm cho dở dở , nhưng hạnh phúc và cảm động. Ông gật đầu đáp ứng, ông thích ăn cơm Vân Tiêu nấu.

Cát Tang đáp ứng, Triệu Vân Tiêu thật cao hứng cầm lên khối thịt . mà Cát Tang vẫn đem thịt ông nướng bỏ kệ nướng. Khang Đinh bữa trưa ăn hết thể cất đến tối tiếp tục ăn.

Loading...