Hỏa Vân Ca - Chương 279: Về nhà
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:36:02
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
—“Kì La! Sao ngươi ăn chuột!”
—“Vân Tiêu thúc thúc… Con xin …”
—“Ngươi nguyện ý để làm a ba của ngươi ?”
—“Ta nguyện ý! Ta nguyện ý để Vân Tiêu thúc thúc làm a ba của !”
—“A ba… Con ăn gỏi cá…”
—“A ba, cứ giao cho con.”
—“A ba, con cũng là con ruột của .”
Nắm lấy bàn tay nhỏ của con, nước mắt Vân Tiêu lã chã rơi, y vội vàng lau . Đây giọt lệ của bi thương, mà là của niềm vui, của lòng ơn. Y thầm tạ ơn Thần Thú ban ân, sớm đưa đứa con trai trưởng mà y ngỡ chẳng thể nào “trở về” đến bên cạnh . Chỉ trách y quá vô tâm.
Kì La bé bỏng của y, cũng giống như Ba Đại Tể tử, điều mong mỏi nhất chính là làm đứa con thật sự của a cha và a ba. Kiếp , ước nguyện của Kì La thành, con trở thành con trai trưởng thật sự của y và Vân Hỏa. Kì La của y, mái tóc của a cha, đôi mắt của a ba. Dù khác xa dáng vẻ khi trưởng thành, nhưng cũng giống đến tám phần cái dáng vẻ của Kì La khi y mới gặp, khác biệt lớn nhất chỉ là màu da.
Thần Thú trả Kì La và Bối Tháp Nhi cho y. Vân Tiêu một tay vuốt ve bụng , y tin rằng, Thần Thú sẽ trả tất cả những đứa con cho y. Nghĩ đến điều gì, Vân Tiêu hôn lên bàn tay nhỏ của con trai. Nếu, nếu như kiếp , Bác Sâm cũng sẽ trở về; nếu, Bác Sâm vẫn sẽ yêu Kì La, thì mặc kệ chúng em ruột , y cũng sẽ phản đối. Y chỉ cần những đứa con của hạnh phúc.
Một bàn tay an ủi đặt lên vai y, giọng của một vang lên từ phía : “Những đứa con của chúng , sẽ đều trở về.”
“Ừm! Ta tin là .” Lau mặt, Vân Tiêu mỉm , “Trước đây vẫn thường tiếc nuối vì tấm ảnh nào của Kì La lúc nhỏ, bây giờ thì cần tiếc nữa . Vân Hỏa, lấy máy ảnh , chụp cho các con thật nhiều ảnh.”
Vân Hỏa lập tức lấy máy ảnh.
Đợi đến khi Vân Tiêu chụp đời, y buông máy ảnh xuống, về phía Vân Hỏa vẫn lặng lẽ bên cạnh ngắm con trai. Bị con trai ảnh hưởng, y kìm mà hỏi: “Vân Hỏa, ngươi từng gặp Khang Đinh, Cát Tang và ngõa kéo ?”
Ánh mắt Vân Hỏa trầm xuống, đáp: “Không .”
Vân Tiêu thoáng chốc suy sụp. Vân Hỏa cúi hôn lên trán y, an ủi: “Rồi sẽ gặp thôi. Bọn họ xuất hiện với phận a cha và a ba của , ngược càng . Như những điều bận lòng sẽ bớt .”
Vân Hỏa hề giấu Vân Tiêu tình hình của đế quốc Thú Nhân. Vân Tiêu nắm lấy tay Vân Hỏa, mặc kệ điều gì đang chờ đón họ phía , y cũng sẽ cùng Vân Hỏa đối mặt.
Hồng Xích Tinh Vũ chính là Kì La, kinh ngạc vô cùng. Sau cơn kinh ngạc, Hồng Xích cũng vui mừng, đứa trẻ quen mấy trăm năm nay trở về, đương nhiên là vui. Kì La nhớ chuyện kiếp , điều đó cũng chẳng còn quan trọng. Hai vị gia gia khi rõ ngọn ngành, cũng chấp nhận quyết định đổi tên cho cháu trưởng thành Kì La.
Bối Tháp Nhi Hồng Xích “chiếm mất”, Vân Hỏa và Vân Tiêu bèn dồn phần lớn tâm sức cho Kì La. Kiếp , Kì La hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khi Ba Đại Tể tử đời, Vân Tiêu phần lơ là con. Bây giờ, Kì La thành con trai trưởng thật sự của họ, Vân Tiêu càng bù đắp nhiều hơn. Kiếp , Vân Hỏa ít khi chơi đùa cùng đám tể tử trong nhà. Bây giờ, hễ thời gian, chỉ cần Kì La thức, sẽ chơi cùng con. Trò Kì La thích nhất chính là bò lên a cha để nghịch đuôi của .
Đường dù xa xôi đến mấy, cũng lúc tới nơi. Sau mười tám tháng mười sáu ngày, tinh thuyền đến phạm vi tinh vực của đế quốc Thú Nhân. Để Kì La và Bối Tháp Nhi tinh thuyền, giao cho hai vị gia gia chăm sóc, Vân Hỏa cùng Hồng Xích đưa Vân Tiêu đáp một chiếc phi thuyền tàng hình cỡ nhỏ rời , lặng lẽ tiến đến Hỏa Vân tinh. Tinh thuyền thì tiếp tục hướng về Bạch Vũ tinh, chủ tinh của Bạch Vũ Thú Nhân. Sở dĩ che giấu hành tung là để tránh gây chú ý cho các thế lực khác trong đế quốc. Hỏa Vân tinh là hành tinh nơi Thú Nhân sinh sống, nhưng Hỏa Vân tinh thứ mà đế quốc kiêng kỵ. Bất cứ vật thể bay nào đến gần Hỏa Vân tinh đều sẽ khắp nơi để mắt tới.
Trên phi thuyền tàng hình, Vân Tiêu ngắm hành tinh tạo thành từ ba màu lam, trắng, lục đang dần đến gần, lệ nóng lưng tròng. Đó là nơi y từng sống mấy trăm năm, và đây là đầu tiên y ngắm hành tinh xinh từ giữa tinh . Ánh mắt Vân Hỏa sâu thẳm hơn nhiều, một tay ôm chặt vai Vân Tiêu, nên với y chuyện của Ba Đại Tể tử như thế nào. Hồng Xích cũng mở lời, Vân Hỏa , càng .
Phi thuyền dừng bên ngoài một khu rừng. Ba bước xuống, Vân Hỏa hóa thành thú hình, Vân Tiêu trèo lên lưng . Hồng Xích cũng hóa thành điểu thú, cả hai nhanh chóng bay về phía khu rừng mặt. Khi Vân Hỏa bay trong rừng, Vân Tiêu ngẩng đầu, đỉnh đầu là một vầng trăng màu vàng.
Hoàng nguyệt… Trước , đây đều là thời điểm thu thập vật tư. Vân Tiêu bỗng thấy nhớ những ngày tháng da diết. Hiện tại, Thú Nhân từ bỏ Hỏa Vân tinh, một nguyên nhân chủ yếu là vì bạch nguyệt kỳ rét lạnh ở Hỏa Vân tinh quá dài. Những hành tinh mà các thú nhân chọn để sinh sống bây giờ, mùa đông lạnh nhất cũng quá ba tháng, một năm sẽ thời gian dài như . nếu để Vân Tiêu lựa chọn, y vẫn nguyện sống ở Hỏa Vân tinh, nơi mới là “nhà” trong lòng y.
Dưới ánh trăng, Vân Tiêu thấy một thứ quen thuộc, y cúi thấp , kích động : “Vân Hỏa, thấy rừng xương sườn , đây là rừng xương sườn!”
“Gừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-279-ve-nha.html.]
Vân Hỏa chỉ đến Hỏa Vân tinh lấy một thứ quan trọng, Vân Tiêu cũng hỏi nhiều. Bây giờ Vân Hỏa đưa y đến rừng xương sườn, Vân Tiêu kích động: “Chúng sẽ về nhà xem một chút chứ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Gừ!” Sẽ về!
Vân Hỏa và Hồng Xích mục đích rõ ràng. Cả hai hạ thấp , bay là là trong rừng. Càng bay sâu, cây cối càng rậm rạp, cả hai bèn chuyển sang chạy băng băng mặt đất. Cứ như hơn một giờ, hai dừng ở một nơi trông như phế tích. Đuôi Vân Hỏa quấn lấy Vân Tiêu, đặt y xuống đất. Vân Tiêu khó hiểu bạn lữ hóa thành bán thú hình, thứ quan trọng ở đây ?
Vân Hỏa sâu phế tích, ôm lấy Vân Tiêu, giọng chút khàn khàn: “Vân Tiêu… Đại Tể, Hồng Tể và Hắc Tể, Ba Đại Tể tử… ở bên trong.”
Vân Tiêu run lên bần bật, ngẩng đầu: “Cái gì, ý gì? Ba Đại Tể tử, chôn cất… ở đây ?”
Cằm Vân Hỏa căng cứng, : “Kiếp , khi và ngươi qua đời, Ba Đại Tể tử đặt thể chúng ở nơi sâu nhất trong động băng, Ba Đại Tể tử… tuẫn táng.”
“…!” Đôi mắt Vân Tiêu đột nhiên trợn lớn, thở đình trệ trong nháy mắt, đầu óc “ong” lên một tiếng trống rỗng. Vân Hỏa ôm chặt lấy Vân Tiêu, một tay vội vuốt lưng cho y thuận khí, giọng càng thêm khàn mấy phần: “Vân Tiêu, Ba Đại Tể tử rời xa a ba. Bây giờ, đến lúc đón chúng ‘về nhà’.”
Hơi thở Vân Tiêu đột nhiên dồn dập, năm sáu hổn hển, cổ họng y bật tiếng rên rỉ đau đớn. Hai tay siết chặt lấy quần áo Vân Hỏa, giọng Vân Tiêu vút cao mấy quãng, tê tâm liệt phế: “Đại Tể! Hồng Tể! Hắc Tể! Con của ! Con của !”
“Vân Tiêu, Vân Tiêu…” Vân Hỏa hôn lên môi Vân Tiêu, Hồng Xích lặng một bên . Tiếng của Vân Tiêu trong khu rừng đêm tĩnh mịch mà đột ngột, mà bi thương. Vân Tiêu nghĩ đến nhiều, nhiều khả năng, duy chỉ điều từng nghĩ tới chính là Ba Đại Tể tử sẽ tuẫn táng. Vân Tiêu chỉ cảm thấy tim như ai đó xé toạc , đau đến mức mắt y trắng từng trận. Đại Tể của y, Hồng Tể của y, Hắc Tể của y, những đứa tể tử của y! Ba Đại Tể tử của y!
“A… Hức… Đại Tể tử… Đại Tể tử của …”
Vân Hỏa hai tay dùng sức ôm chặt Vân Tiêu, thấp giọng an ủi, nhưng chính nào bi thương, đau lòng. Vân Tiêu ngừng , Vân Hỏa dắt một tay y, tiến lên vài bước, móng tay rạch một đường ngón tay Vân Tiêu, m.á.u từng giọt, từng giọt nhỏ xuống phế tích. Ngay đó, Vân Hỏa cũng cắn nát ngón tay , nhỏ m.á.u xuống. Cùng lúc làm , Hồng Xích cũng nhỏ m.á.u từ đầu ngón tay .
Nơi m.á.u nhỏ xuống, ánh sáng trắng loé lên. Vân Hỏa hôn lên môi Vân Tiêu: “Các Đại Tể tử phản ứng .”
Vân Tiêu đầu sang, gắng sức dụi mắt. Y thấy ánh sáng trắng, thấy ánh sáng trắng ngày một nhiều hơn, bao phủ một vùng ngày một lớn hơn, y gọi: “Đại Tể, Hồng Tể, Hắc Tể… A ba đến , a ba và a cha đến … Hức…” Đau, đau quá, nơi trái tim đau quá.
Ánh sáng trắng bao phủ bộ phế tích, và ngay khoảnh khắc , ba bóng đen vọt . Nước mắt Vân Tiêu tuôn như mưa: “Đại Tể! Hắc Tể! Hồng Tể!”
Ba bóng đen lao về phía Hồng Xích, Vân Hỏa và Vân Tiêu, ngay khi chúng xuyên qua thể ba , ba bóng đen rõ ràng một thoáng khựng , đó, ba bóng đen quẩn quanh bên Vân Tiêu, một thanh âm hư ảo, nhẹ nhàng vang lên bên tai Hồng Xích, Vân Hỏa và Vân Tiêu.
“Ba ba…”
“Huhu… Đại Tể tử!” Vân Tiêu đưa tay ôm ba đứa con, nhưng chỉ ôm một khí.
“Ba ba…” Tiếng thì thầm khe khẽ, mang theo quyến luyến, mang theo bịn rịn, mang theo tủi hờn, mang theo nỗi thất lạc của sự chờ đợi khổ đau… Gió nổi lên, ba bóng đen vây quanh a ba một vòng, quấn lấy giọt lệ của a ba, vờn lên mái tóc a ba, giữa một tiếng “ba ba” gọi khẽ, ba bóng đen đột ngột biến mất như khi chúng đến.
“Đại Tể tử!”
Hốc mắt Vân Tiêu như nứt , y cố vươn tay níu lấy những đứa con của , những đứa con của y, những Đại Tể tử của y!
Nơi khoé mắt Vân Hỏa và Hồng Xích đều long lanh nước. Theo sự biến mất của ba bóng đen, phế tích truyền đến tiếng rầm rập, Vân Hỏa hôn mạnh lên thái dương Vân Tiêu, khàn giọng : “Chúng trong đón các con về nhà.”
“Đại Tể tử của … Đại Tể tử của …” Vân Tiêu vô lực, Ba Đại Tể tử của y, thể, thể…
Rầm rập, cả phế tích ngưng chuyển động, khi tiếng ầm vang biến mất, mặt ba hiện một lối tối om. Vân Hỏa bước chân đầu tiên, Hồng Xích theo sát phía . Còn Vân Tiêu, y chỉ nhớ mãi ba tiếng thì thầm .
“Ba ba… Ba ba… Ba ba…”
*Ba ba… Sao bây giờ mới đến? Con, nhớ lắm… Chúng con, nhớ lắm… Ba ba… A ba…*