Hỏa Vân Ca - Chương 27
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:28:47
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cát Tang bình tĩnh trở khi ăn xong một chén lớn bánh trứng Triệu Vân Tiêu làm cho ông . Ông vẫn cho là bản ăn bất kỳ loại thức ăn nào, nghĩ đến Triệu Vân Tiêu làm cho ông hai bữa ăn, ông đều thể ăn hết, hơn nữa vẫn thèm. Trong bụng thức ăn thì thể mới thể . Cát Tang ăn xong bánh trứng liền cảm thấy buồn ngủ. Gian phòng Triệu Vân Tiêu hơ lửa ấm áp cực kỳ, bụng của Cát Tang khi ăn xong bánh trứng một chút cũng thấy đau.
Triệu Vân Tiêu cũng mệt mỏi . Hắn nấu một nồi nước ấm để rửa mặt. Khang Đinh cùng Ba Hách Nhĩ nướng chút thịt ăn. Triệu Vân Tiêu quan sát phương thức bọn họ nướng thịt, chẳng qua là thoa lên chút muối quả. Triệu Vân Tiêu nghĩ tới Vân Hỏa. Trước lúc gặp , Vân Hỏa cũng là nướng thịt như , hoặc là trực tiếp ăn thịt sống. Triệu Vân Tiêu ở trong lòng lắc đầu. Vân Hỏa khi đem về thì ở nơi đó đều bếp lò. Nghĩ đến Vân Hỏa mỗi đều là đơn độc một săn thú, nấu cơm, ăn cơm. Trái tim Triệu Vân Tiêu liền vô cùng đau đớn. Vân Hỏa, ngươi bây giờ đang suy nghĩ đến ? Ta nhớ ngươi, nhớ ngươi…
Cát Tang dùng xà bông thơm mà Triệu Vân Tiêu cho ông để rửa mặt, rửa chân, theo Triệu Vân Tiêu làm mẫu dùng nhánh cây con chấm nước muối chà xát, quả thật nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều. Sau khi Cát Tang rửa mặt xong, Triệu Vân Tiêu đưa cho ông thoa chút kem dưỡng da tự làm. Cát Tang ngửi tới ngửi lui vô cùng thích, Triệu Vân Tiêu hào phóng cho ông một bình xương* (bình làm bằng xương). Triệu Vân Tiêu tự chế kem dưỡng ẩm da vốn là đựng trong chén. Hồ lô dùng để đựng đồ vật đều là đưa để Vân Hỏa làm.
Vân Hỏa từ trong kho hàng tìm xương đùi hoặc xương chân thô, nện gãy, lựa chọn sử dụng bộ phận khép kín hai bên. Sau đó đem tủy xương lấy hết , rửa sạch, dùng đá thô đem ruột rỗng mài mòn cho to hơn. Sau khi mài xong rửa sạch, hong khô là cái bình bằng xương , để cho Triệu Vân Tiêu dùng đựng kem dưỡng ẩm da của . Cuối cùng sẽ tìm một khối đá xinh ở suối, mài cho thích hợp để nhét ở “miệng bình”, như bình kem dưỡng ẩm da nguyên thủy nhất làm xong. Trong kem dưỡng ẩm da chất bảo quản, Triệu Vân Tiêu một cũng làm quá nhiều, nên cũng dùng đến quá nhiều bình xương. Vân Hỏa dùng một cái xương đùi của thú da xanh làm thành hai bình xương. Dĩ nhiên, Vân Hỏa cũng làm một liền thành công, chỉ là dùng vài khúc xương mới mài tay nghề.
Bình xương cũng là Vâu Hỏa ở buối tối khi Triệu Vân Tiêu ngủ mà làm . Ban ngày y còn săn, theo Triệu Vân Tiêu học tập, còn nghiên cứu đồ vật trong bản bản (sách điện tử), căn bản thời gian, cũng chỉ buổi tối mới thời gian làm những thứ . Triệu Vân Tiêu tổng cộng chỉ hai bình xương, thấy bình xương sẽ nhớ đến lúc đêm khuya tĩnh lặng Vân Hỏa một yên lặng làm cái bình cho . Nếu như bởi vì Cát Tang thể là ba của Vân Hỏa, thì tuyệt đối nỡ cho.
Cát Tang đem cái bình thần kỳ màu xanh nhạt mùi hương dễ ngửi mà Triệu Vân Tiêu cho ông xem như bảo bối mà cất . Trên mặt và tay mềm mềm, ông làn da trắng nõn của Triệu Vân Tiêu suy đoán là dùng cái nên mới thể trắng như . Bên , bởi vì Cát Tang cần nghĩ ngơi nên Khang Đinh đem một tấm da thú lớn khoác lên hàng rào, như sẽ gió thổi , đó ông lấy một cái bình gốm .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sau khi để bình gốm xuống, Khang Đinh để cho Cát Tang ngủ sớm một chút nên liền ngoài, còn đem hàng rào kéo cho . Cái bếp lửa mà Triệu Vân Tiêu đốt lên tắt , nhưng mà bởi vì mới dập tắt, mà hàng rào của gian phòng căn bản vẫn là ngăn , cho nên trong phòng ấm áp. Trước khi ngoài, lỗ mũi Khang Đinh giật giật, mùi gì thơm như ?
Triệu Vân Tiêu lấy hai bộ áo ngủ. Da thú Vân Hỏa săn cho ngày càng nhiều, kim xương, chỉ gai cái gì cần cũng đều . Kết quả chính là chất lượng cuộc sống của ngày càng hơn. Thời điểm mới gặp Vân Hỏa chỉ thể dùng da thú làm áo quây n.g.ự.c tạm thời, còn hiện tại đều áo ngủ riêng.
Triệu Vân Tiêu giúp đỡ Cát Tang cởi quần áo , đó mặc áo ngủ cho Cát Tang, còn để cho ông mang tất tránh cho khỏi lạnh. Sau đó chút rối rắm, nhà cầu. Nhìn khó xử, Cát Tang một bên sờ y phục da thú dài đến mắt cá chân, một bên hỏi_: “Sao ?”
Triệu Vân Tiêu chỉ chỉ về hướng nhà cầu, Cát Tang xem liền hiểu. Ông đối với Triệu Vân Tiêu thương yêu , đó từ giường xuống, tới chỗ cái bình gốm, vung áo ngủ lên. Lúc đến lượt Triệu Vân Tiêu trợn mắt há hốc mồm, thì cái bình gốm là bồn tiểu!
Vấn đề dễ dàng giải quyết, Triệu Vân Tiêu mặt đỏ đến tận mang tai đưa lưng về phía Cát Tang giải quyết vấn đề sinh lý, đó lên giường. Hắn đem da thú Khang Đinh đặc biệt mang đến trùm lên Cát Tang, Vân Hỏa đem theo “chăn” cho . Chăn mền của là ba lớp da thú xếp với , giữa mỗi lớp da thú đều một lớp lông vũ, vô cùng ấm áp. Dĩ nhiên, lông vũ cùng là do Vân Hỏa từ các loại chim lấy xuống. Vân Hỏa vốn là mang về cho Triệu Vân Tiêu xem hữu dụng , Triệu Vân Tiêu lúc ban đầu là làm chổi lông gà, đó chợt nhớ đến thể làm chăn lông vũ, nên liền làm chăn. Này chân chính là chăn “lông vũ” tuyệt thế.
Hai song song , bếp lửa ở gian ngoài cũng dập tắt, Khanh Đinh ngủ ở gian phòng của Ba Hách Nhĩ. mà gian phòng vốn nên một mảnh tối đen một vầng sáng nhàn nhạt. Cát Tang về phía viên châu cổ tay của Triệu Vân Tiêu, mà Triệu Vân Tiêu cũng đang chằm chằm nó.
-“Thật kỳ quái, phát hiện.”
Cát Tang kéo cổ tay Triệu Vân Tiêu qua quan sát, viên châu ôn nhuận* màu trắng hấp thụ nhiệt độ của Triệu Vân Tiêu tản bạch quang nhu hòa. Mà viên châu cổ Triệu Vân Tiêu càng hắt ánh sáng rõ ràng hơn.
*ôn nhuận: ôn = ấm (áp), nhuận = trơn bóng
Triệu Vân Tiêu ấp úng_: “Đây là Vân Hỏa, ừm, ..Đồ Tá cho , cũng làm sẽ tỏa sáng.” Mỗi ngày lúc bếp lửa hoặc cây đuốc tắt lửa thì Triệu Vân Tiêu đều ngủ như chết, cho nên cũng phát hiện viên châu Vân Hỏa cho sẽ tỏa sáng.
Cát Tang từ Đồ Tá, hiểu nhất định là con trai đưa cho Vân Tiêu. Mặc dù đây là cái gì, ông vẫn đem cổ tay Triệu Vân Tiêu nhét trong chăn, cũng đem viên châu đeo cổ nhét trong áo ngủ của Triệu Vân Tiêu.
-“Cất kỳ, nên lấy .”_Cát Tang cẩn thận . Trong bộ lạc sẽ trộm đồ của khác, nhưng mà ông Ngõa Lạp Triệu Vân Tiêu viên châu buổi tối sẽ sáng lên.
Mặc dù hiểu ý của Cát Tang nhưng Triệu Vân Tiêu vẫn gật đầu _: “Ta sẽ cẩn thận.”_ Hắn hạt châu mà sáng lên chỉ một loại, đó chính là minh châu. chỉ là qua hình, còn đây là đầu tiên đem minh châu đeo . Vấn đề là, đây là minh châu ? Triệu Vân Tiêu nhớ đến Vân Hỏa, nhớ đến mức đau lòng. Kéo cao tấm chăn da thú, Triệu Vân Tiêu ở trong lòng từng một gọi tên “Vân Hỏa.”
Trên sườn núi nào đó trong chỗ sâu rừng rậm, một thú nhân cả đỏ sẫm đang bận rộn, chỉ là mới qua một ngày, y liền tiều tụy nhiều. Đập mắt tất cả đều là hình bóng của Vân Tiêu, thống khổ đến cực điểm, Vân Hỏa dùng bận rộn để làm tê dại chính . Trước khi đưa Vân Tiêu , Vân Tiêu với y vô cùng nhiều chuyện còn làm . Bất kể Vân Tiêu còn trở về , y đều làm hết những chuyện Vân Tiêu làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-27.html.]
Đem một tầng bùn nhão thật dày vẽ loạn lên mặt tường đá gần kho hàng . Trong đầu, trong lòng Vân Hỏa đều là từng cảnh Vân Tiêu ở bụng y, trong tay cầm bản bản cùng y bản vẻ, dạy y chữ, cùng y chuyện phiếm… Vân Tiêu, Vân Tiêu… Bùn nhão dùng hết , Vân Hỏa ngoài động làm tiếp. Cho dù y thể cùng Vân Tiêu ở chung một chung, chỉ cần một ngày Vân Tiêu cùng giống đực khác kết thành bạn lữ thì liền một ngày là giống cái của y. Y liền trách nhiệm chiếu cố Vân Tiêu, mà ở nơi đây, vĩnh viễn đều là nhà của y và Vân Tiêu, vĩnh viễn!
Cát Tang cùng Vân Tiêu vẫn đều ngoài, Khang Đinh sớm yên lòng, lặng lẽ dịch chuyển hàng rào , chỉ thấy hai ngủ đến say giấc, nhất là Cát Tang vẻ mặt lộ nét an bình, giống như lúc bởi vì đau bụng mà khó ngủ. Ông yên lòng đem hàng rào kéo trở , ngoài, còn đem hàng rào ngoài nhà tranh kéo để cho tiếng vang bên ngoài quấy rầy đến hai bên trong. Thấy Khang Đinh ngoài, Ngõa Lạp dẫn theo Mai Luân tới, hỏi_: “Hắn khỏe ?”
Khang Đinh ngoài hai bước, lúc mới hạ giọng xuống _: “Hắn và Cát Tang còn đang ngủ. Ngày hôm qua làm cho Cát Tang hai bữa ăn. Cát Tang khi ăn xong thì bụng cũng còn đau đớn như .”
Trong mắt Ngõa Lạp hiện lên gì đó, ông _: “Thân thể Cát Tang chuyển biến như thì thật quá . Ta nghĩ để cho Mai Luân dẫn theo quanh bộ lạc một chút, để cho sớm quen thuộc với bộ lạc.”
Khang Đinh _: “Chờ thức dậy , tâm tình của , tối hôm qua cũng khuya mới thể ngủ .”
-“Được .”
Ngõa Lạp còn _: “Hắn tựa hồ hiểu lời của chúng .”
Khang Đinh gật đầu_: “Cát Tang tên gọi là Vân Tiêu, những thứ khác cũng . Lời của chúng cũng hiểu.”
Ngõa Lạp _: “Vậy để cho Mai Luân dạy cho . Kim thạch còn nữa ?”
Khang Đinh sợ Ngõa Lạp tìm Vân Tiêu rước lấy lửa giận của Cát Tang, giấu giếm _: “Hắn chỉ còn hai khối, còn cũng cho . Để ở tay cũng dùng, đều lưu đến bạch nguyệt để dùng.”
Ngõa Lạp mặt hiện lên vẻ thất vọng_: “Kim thạch quá quý giá. Nếu như thể hỏi tìm ở thì . Trên tay nhiều khối kim thạch như , thể tìm nơi kim thú.”
Khang Đinh trầm mặc chốc lát _: “Hắn là Đồ Tá tìm .”
Ngõa Lạp mi tâm nhíu chặt, đó gật đầu, hề đến chuyện kim thạch nữa, mang theo Mai Luân rời . Khang Đinh Ngõa Lạp xa, ngược phía nhà tranh. Mai Luân nhỏ giọng hỏi_: “Ngõa Lạp thúc thúc, cái vòng giống cái đeo thật sự là thú châu của thú da xanh ?”
-“Ta cảm thấy khả năng lớn.”_Mai Luân nghiêm túc phân tích_: “Ai cũng gặp thú da xanh chỉ thể chạy trốn, nếu chính là chết, căn bản thể nào g.i.ế.c c.h.ế.t thú da xanh thể lột da của nó mà còn lấy thú châu.”
-“Ta cũng cảm thấy thể nào, nhưng Lợi Nhĩ giống.”_Ngão Lạp nhíu mày_: “Cũng loại bỏ trường hợp Đồ Tá gặp một con thú da xanh đồng loại g.i.ế.c chết, nhặt da thú và thú châu.”
-“A, cũng quá may mắn . thú da xanh khi g.i.ế.c c.h.ế.t đồng loại sẽ ăn sạch đồng loại ?”_Mai Luân vẫn tin.
Ngõa Lạp _: “Lợi Nhĩ từng ở bộ lạc Tắc Loan gặp mặc da thú của thú da xanh làm thành áo ngắn, đối phương lúc cũng đeo một viên thú châu của thú da xanh. Người chính là vặn gặp một con thú da xanh ăn hết, mang về một khối da thú, một chút xương thú và một viên thú châu.”
Mai Luân gật đầu_: “Nếu như quả thật thể may mắn nhặt như , Đồ Tá cũng thể là nhặt một con ăn hết. ….”_Mai Luân nghi ngờ_: “Không Đồ Tá là ác linh ? Y thể may mắn như ?”
Ngõa Lạp lắc đầu_: “Cho nên mới hỏi giống cái .”_Sau đó ông nghiêm túc với Mai Luân_: “Cái giống cái đối với chút hiểu lầm, ngươi xóa hiểu làm của đối với bộ lạc, để cho hiểu chúng sở dĩ để cho và Đồ Tá ở chung một chỗ cũng là vì cho .”
-“Ta sẽ làm .”_Mai Luân nhận lấy nhiệm vụ , cũng nhiệm vụ thiếu chút nữa làm cho chán nản đến .