Hỏa Vân Ca - Chương 264

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:35:47
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bối Tháp Nhi, Hồng Xích a cha của ngươi... lẽ bình thường trong chuyện ái ân giữa bạn lữ, ngươi chứ?”

“Ta . A ba với .”

“Vậy ngươi... nghĩ thế nào?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Dù Hồng Xích a cha như thế , cũng sẽ bao giờ rời xa ... A ba, lễ hội Hỏa Diễm năm nay, cùng Hồng Xích a cha kết thành bạn lữ.”

“... Bối Tháp Nhi, nếu sự hòa hợp giữa bạn lữ, ngươi sẽ vất vả. Lâu dần, ngươi sẽ chịu nổi .”

“Ta chịu . A ba, Hồng Xích a cha chỉ thôi. Và cũng chỉ cần là đủ. Không Hồng Xích a cha, sẽ ở bên bất kỳ giống đực nào khác.”

Trò chuyện cùng con trai xong, lòng Vân Tiêu trĩu nặng muộn phiền. Một bên là như trưởng, một bên là con ruột của , y nỡ làm tổn thương ai, cũng đành lòng họ đau khổ. Trước sự kiên định của con, điều duy nhất Vân Tiêu thể làm là chúc phúc và cho con những điều nó nên . Có những chuyện y tài nào mở lời, nhưng những điều cơ bản nhất về tình sự, y đều hết cho Bối Tháp Nhi.

Đêm khuya mà Bối Tháp Nhi vẫn tài nào chợp mắt. Lòng y ngổn ngang trăm mối, xót xa cho Hồng Xích a cha, khao khát thế giới riêng của hai sắp tới, bình tâm cuộc trò chuyện với a ba. Cùng phòng, Bối Y Nhĩ và Thụy Cách Nhi đều say ngủ, chỉ riêng Bối Tháp Nhi cứ trằn trọc mãi yên. Y , tìm Hồng Xích a cha, nhưng sợ làm a cha thêm lo lắng. Y a cha đánh với Hồng Xích a cha. Thậm chí, y còn dám cho Hồng Xích a cha quyết định của . Chuyện đó, đau khổ nhất chính là Hồng Xích a cha. Chẳng dằn vặt đến bao lâu, Bối Tháp Nhi mới mơ màng .

Dưới lầu một, Hồng Xích cũng ngủ . Vết thương mặt và trận đánh với Vân Hỏa Bối Tháp Nhi chữa lành. Hồng Xích đoán Vân Hỏa đánh là vì chuyện cùng Bối Tháp Nhi hò hẹn, lòng kích động khôn nguôi. Dù hiểu vì Vân Hỏa đồng ý, nhưng chỉ cần đồng ý là , trời mới Hồng Xích mong chờ ngày bao lâu. Lại thể cùng ngủ với Bối Tháp Nhi, dù chỉ một tuần thôi cũng đủ.

Kiểm tra hành lý chuẩn xong xuôi, Hồng Xích mới lên giường. Hắn vỗ vỗ hạ , tự nhủ rằng tuần tuyệt đối cương lên, đặc biệt là mặt Bối Tháp Nhi, nếu y sẽ đau lòng, sẽ hoảng sợ mất.

Giá như khi đánh xong, Vân Hỏa và Hồng Xích thể bàn luận với về một vài vấn đề của giống đực, thì đêm nay, dù là vợ chồng và Vân Tiêu là Bối Tháp Nhi, chắc chắn đều sẽ một giấc ngủ ngon. Tiếc là Vân Hỏa bàn, đánh Hồng Xích một trận cho hả giận xong liền về phòng an ủi Vân Tiêu, bỏ lỡ một cơ hội . cũng chẳng , chuyện gì đến, cuối cùng cũng sẽ đến.

Trời còn sáng rõ, Bối Tháp Nhi tỉnh giấc. Trong cơn mơ màng, y đưa tay trái lên lau mồ hôi trán, chiếc vòng tay bằng vàng nung chảy từ năm ngoái khẽ tỏa ánh bạch kim trong căn phòng còn tờ mờ tối. Ngoài cửa sổ tiếng chim hót, tuy bây giờ là mấy giờ nhưng cũng nên dậy . Ra một mồ hôi, Bối Tháp Nhi xuống giường. Nhìn sang bên cạnh, Bối Y Nhĩ đang sấp ngủ, chăn đá văng xuống đất, còn Thụy Cách Nhi thì giường. Y nhẹ nhàng chỉnh tư thế ngủ cho Bối Y Nhĩ, nhặt chăn lên đắp ngang bụng cho , cầm quần áo sạch sẽ khỏi phòng ngủ. Lên phòng tắm lầu hai , quả nhiên Thụy Cách Nhi đang ngâm trong nước, y làm phiền , bèn xuống lầu một tắm rửa.

Vừa xuống đến lầu một, cửa phòng Hồng Xích liền mở , Bối Tháp Nhi khẽ gọi: “Hồng Xích a cha? Người tỉnh ạ?”

“Cô cô.” *Ta thấy tiếng ngươi dậy.*

“Bối Y Nhĩ đang ở phòng tắm, xuống lầu một tắm, đầy mồ hôi.”

Trái tim Bối Tháp Nhi tức thì mềm nhũn. Dù y nhẹ đến , Hồng Xích a cha cũng luôn là đầu tiên thấy tiếng bước chân của y. Con ngươi màu đỏ của Hồng Xích chút thẫm , Bối Tháp Nhi chỉ mặc một chiếc áo ngủ kiểu may ô, ánh sáng lọt qua khung cửa sổ trông quyến rũ lạ thường. Làn da trắng nõn lộ ngoài, bắp chân non mịn chỉ cắn một miếng, mái tóc dài đến n.g.ự.c chút rối bời càng thêm mời gọi. Hồng Xích nặng nề nuốt nước bọt, giọng khàn nhiều: “Cô cô!” *Ngươi tắm !*

Nói xong, Hồng Xích như trốn chạy mà xoay phòng, đóng sầm cửa .

Bối Tháp Nhi chớp chớp mắt, Hồng Xích a cha ? Phía cánh cửa, Hồng Xích trừng trừng xuống hạ , chỉ cảm thấy nơi đó như sắp nổ tung. Hắn lấy tay đè , thầm niệm tên Bối Tháp Nhi, mong nó dịu xuống, nhưng phần khó khăn. Không , , thể để Bối Tháp Nhi ! Hắn dùng sức ấn mạnh, một cơn đau âm ỉ truyền đến, nơi đang ngẩng cao đầu cuối cùng cũng từ từ xẹp xuống, nhưng trong lòng Hồng Xích dâng lên một cảm giác trống rỗng. Hắn ôm Bối Tháp Nhi, hôn y, hôn lên mặt, lên cổ, lên cánh tay và bắp chân xinh của y, hôn lên… thể y. A! Sao trỗi dậy nữa !

Đứng ngoài cửa một lúc lâu mà thấy Hồng Xích a cha , Bối Tháp Nhi mang đầy nghi hoặc bước phòng tắm. trong, cơ thể y liền nóng lên kiểm soát. Bình thường y ít khi xuống phòng tắm lầu một, bởi vì… bởi vì Hồng Xích a cha tắm ở đây. Nghĩ đến Hồng Xích a cha chỉ mặc một chiếc quần ngủ ban nãy, nghĩ đến trần trụi cường tráng của , nghĩ đến đây là nơi Hồng Xích a cha tắm rửa, đầu Bối Tháp Nhi choáng váng, hai chân mềm nhũn, hạ nơi nào đó cũng ngẩng đầu lên.

Hồng Xích a cha… Bàn tay y bất giác đưa lên nơi đang nhô cao, nhưng ngay khoảnh khắc chạm , Bối Tháp Nhi giật nảy như điện giật, vội rụt tay . Y thở hổn hển từng ngụm, vỗ vỗ mặt , , , thể chạm . Nơi … nơi chỉ để cho Hồng Xích a cha chạm thôi. Cho dù… cho dù Hồng Xích a cha thể y, y cũng chỉ để cho Hồng Xích a cha chạm . Lần đầu tiên của y, dấu hiệu của sự trưởng thành, đến trong một giấc mộng xuân. Trong mộng, Hồng Xích a cha và y đều mặc quần áo, Hồng Xích a cha đang hôn y…

Lắc lắc đầu, Bối Tháp Nhi tự lệnh cho nghĩ nữa. Y múc một gáo nước lạnh từ trong bồn, thậm chí còn buồn cởi áo ngủ, cứ thế dội thẳng lên đầu.

Cuối cùng cũng tỉnh táo … Lau nước mặt, Bối Tháp Nhi mới cởi áo ngủ . Một giọt nước mắt lăn dài mi, y cắn chặt môi để bật thành tiếng. Đau lòng, đau lắm, vì Thần Thú tước dục vọng bình thường của Hồng Xích a cha? Y để tâm việc Hồng Xích a cha thể y, chỉ là… y xót xa cho .

Ngồi giường ngưng thần, Hồng Xích vẫn luôn dỏng tai ngóng động tĩnh bên ngoài. Hắn cố nén ham xông phòng tắm, lòng kích động chút bất an về chuyến . Ở riêng với Bối Tháp Nhi một tuần, thực sự hoài nghi sức tự chủ của . trong lòng một giọng thôi thúc , tiến lên, ôm lấy Bối Tháp Nhi, làm những gì ngươi làm với y. Hắn dùng sức vỗ trán, thở hắt một . Bỗng, động tác của khựng , lập tức xuống giường lao ngoài.

“Cô.” *Bối Tháp Nhi…* Giọng còn khàn hơn lúc nãy.

Tắm xong, Bối Tháp Nhi nở một nụ thật tươi: “Hồng Xích a cha, chúng xuất phát ngay bây giờ ?”

“Cô!” *Được!*

Mười phút , nóc nhà Đồ Tá, Vân Hỏa cau chặt mày Hồng Xích chở Bối Tháp Nhi bay về phía núi Xương Sườn. Nếu ở đây thuốc lá, nhất định sẽ rít một thật mạnh. Hắn hạnh phúc của Hồng Xích là Bối Tháp Nhi, cũng hạnh phúc của Bối Tháp Nhi là Hồng Xích, nhưng mà! Xem , việc Hồng Tể phản ứng với giống cái ngược là chuyện nhất, nếu lo thêm một mối nữa.

Nhân lúc mặt trời lên cao hẳn, Bối Tháp Nhi và Hồng Xích bắt đầu chuyến du hành hò hẹn. Làn gió sớm mai hề oi bức, dường như thổi bay bao u uất trong lòng Bối Tháp Nhi bấy lâu nay. Y rạp xuống, áp sát lưng Hồng Xích a cha, vòng tay ôm lấy cổ reo lên: “Hồng Xích a cha, nhanh hơn chút nữa , đón gió.”

“Hách nha––”

Tiếng kêu của Hồng Xích cũng mang theo sự phấn khích rõ rệt. Hắn vươn bay cao hơn, tăng tốc độ, thỏa mãn lắng tiếng reo vui của Bối Tháp Nhi lưng. Bối Tháp Nhi của dạo gần đây hình như tâm sự, lâu lắm tiếng reo vui đến thế của y.

“Hồng Xích a cha, nhanh hơn nữa .”

“Hách nha––”

Rừng cây xào xạc, dường như cũng lây niềm vui của Bối Tháp Nhi.

*Hồng Xích a cha, Bối Tháp Nhi sẽ mãi mãi ở bên , mãi mãi.*

Vào rừng Xương Sườn, Hồng Xích vội đưa Bối Tháp Nhi đến hang động . Hắn bay thật cao, để Bối Tháp Nhi từ trung ngắm bộ khu rừng. Tiếng reo kinh ngạc của Bối Tháp Nhi chính là phần thưởng lớn nhất đối với . Đậu xuống một chiếc xương sườn, Hồng Xích đầu cọ cọ Bối Tháp Nhi, chỉ cần y vui vẻ, thể làm bất cứ điều gì.

Tựa cổ Hồng Xích a cha, Bối Tháp Nhi xuống khu rừng xanh um bên , nỉ non: “Hồng Xích a cha, chúng ở bên mãi mãi.”

“Cô!” *Mãi mãi!*

Bối Tháp Nhi mỉm . Y hôn mạnh lên má Hồng Xích a cha gọi: “Đi tìm hang động thôi!”

“Cô cô!” *Ngồi cho vững.*

Bối Tháp Nhi ôm chặt cổ Hồng Xích a cha. Con điểu thú màu trắng tinh chở lưng một giống cái nhỏ nhắn bay lượn qua từng chiếc xương sườn, tìm về nơi họ gặp đầu. Đối với Bối Tháp Nhi, đó là nơi Vân Tiêu, Vân Hỏa và Hồng Xích a cha gặp , nhưng đối với Hồng Xích, đó là nơi và Bối Tháp Nhi gặp . Hắn đến giờ vẫn nhớ như in cảm giác Bối Tháp Nhi đạp lòng bàn tay khi còn trong bụng Vân Tiêu. Dù lúc đó Vân Tiêu mang thai ba ấu tể, nhưng vẫn chắc chắn rằng, đó là Bối Tháp Nhi đang đạp .

Tối qua khi quyết định đến rừng Xương Sườn, Hồng Xích tìm phụ trách tuần tra của tộc Bạch Vũ hôm nay, dặn bảo các Bạch Vũ Thú Nhân đến gần hang động đó, càng xa càng . Vì , một tuần tới sẽ tuyệt đối bất kỳ [thú] nhân nào làm phiền thế giới hai của họ. Lông vũ Hồng Xích khẽ rung lên một vòng.

Hồng Xích vẫn nhớ như in hang động đó. Lúc mặt trời lên cao, nhiệt độ khí tăng vọt. Hồng Xích chở Bối Tháp Nhi bay lượn trong rừng cây để y quá nóng. , Bối Tháp Nhi vẫn một mồ hôi. Bay thêm nửa giờ nữa, Hồng Xích lên tiếng: “Cô cô.” *Sắp đến .*

“Không , Hồng Xích a cha nghỉ một lát ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-264.html.]

“Cô.” *Không mệt.*

Hồng Xích bay như thế cả ngày cũng mệt, huống chi bây giờ là thế giới hai , thể mệt !

Phía quang đãng, Hồng Xích cất cao giọng gọi: “Cô cô!” *Đến !*

Bối Tháp Nhi lau mồ hôi trán, thẳng lưng lên: “Ở phía ?”

“Cô!”

Theo tiếng kêu vang vọng của Hồng Xích, hai đáp xuống bên ngoài một hang động. Đến nơi .

Đây chính là nơi a ba, a cha và Hồng Xích a cha gặp … Bối Tháp Nhi trượt xuống từ lưng Hồng Xích a cha, lòng bình tĩnh . Mười sáu năm , a ba mang thai y gặp Hồng Xích a cha ở đây. A ba , khi y và hai còn đạp trong bụng a ba, việc mà Hồng Xích a cha thích làm nhất là xoa bụng a ba, cảm nhận sự tồn tại của “chúng”.

Dỡ hành lý xuống, Hồng Xích biến thành bán thú hình, tiến lên một bước ôm lấy Bối Tháp Nhi: “Cô cô.” *Chính là nơi .*

“Hồng Xích a cha, dựng lều , nhóm lửa.”

“Cô cô.” *Ta săn thú, ăn cơm .* Bối Tháp Nhi của còn ăn sáng, chỉ cắn hai miếng bánh đường thôi.

Bối Tháp Nhi ngẩng đầu, dịu dàng: “Được. Chúng ăn cơm . Nướng cá nhé, mang theo hoa quả. Ăn xong chúng cùng dựng lều.” Cùng dựng nên “ngôi nhà” của y và Hồng Xích a cha.

“Cô!”

Bím tóc đen tuyền rủ bên , Bối Tháp Nhi thuần thục dựng một cái bếp đơn sơ, Hồng Xích thì bắt cá. Chỉ hơn mười phút , hơn chục con cá to béo quẫy bờ. Với năng lực hiện tại của Hồng Xích, việc bắt cá ở đây chỉ thể dùng bốn chữ “dễ như trở bàn tay” để hình dung. So với mười sáu năm , ngoài việc , Hồng Xích thể xem là một giống đực mỹ. Nhóm lửa, nấu nướng, xử lý con mồi, thứ đều thành thạo. Trong lúc Hồng Xích làm cá, Bối Tháp Nhi nấu một nồi nước sôi, đó đặt nồi chỗ nước cạn để hạ nhiệt. Y nhặt một ít rong, hái một ít rau dại, tiện tay hái thêm mấy quả dại gần đó, làm thành nước quả, nấu canh rau. Lấy mấy cái bánh từ trong hành lý , Bối Tháp Nhi ngửi ngửi, hỏng.

Hồng Xích làm cá rời mắt khỏi Bối Tháp Nhi. Đã từng, ao ước cuộc sống như của Vân Tiêu và Vân Hỏa đến nhường nào, bây giờ, cuối cùng cũng toại nguyện, thể ở bên Bối Tháp Nhi quan trọng nhất của . Hắn săn, Bối Tháp Nhi nấu nướng, hạnh phúc bao.

Làm cá xong, Hồng Xích mang qua cho Bối Tháp Nhi. Bối Tháp Nhi cần Hồng Xích a cha giúp, y chăm chú nấu cơm, nấu cơm cho Hồng Xích a cha của y. Hồng Xích cũng đòi giúp, bên cạnh Bối Tháp Nhi, ngửi mùi thịt dần lan tỏa, kìm xích gần y hơn.

Bữa , Hồng Xích ăn hết sạch những gì Bối Tháp Nhi làm. Ăn xong, hai cùng dựng lều. Bối Tháp Nhi tối qua ngủ bao nhiêu, lều còn dựng xong liên tục ngủ gật. Hồng Xích đốt hương đuổi côn trùng, ôm Bối Tháp Nhi lều. Trong hang động mát mẻ, Hồng Xích hạ rèm lều xuống, cẩn thận hôn lên môi Bối Tháp Nhi, hạnh phúc nhắm mắt .

“Cô cô…” *Cuối cùng cũng thể ôm Bối Tháp Nhi ngủ .*

Bối Tháp Nhi nhắm mắt nép lòng Hồng Xích a cha, y nào mong chờ.

Gạt bỏ hết phiền não, tận hưởng buổi hẹn hò đầu tiên với Hồng Xích a cha. Bối Tháp Nhi nghịch nước bắt cá. Y bắt con nào, nhưng y thích cảm giác cùng Hồng Xích a cha bắt cá. Đôi cánh của Hồng Xích lúc xòe lúc khép , đó là biểu hiện của niềm vui và sự kích động.

Buổi tối, mặt trời lặn, gió trở nên mát mẻ. Bối Tháp Nhi nấu canh cá, nướng hai con gà rừng và một con bạch trảo thú. Cùng với sức mạnh tăng lên, sức ăn của Hồng Xích và Vân Hỏa cũng tăng lên ít. Bữa Bối Tháp Nhi uống hai bát canh cá, ăn một củ khoai nướng là no , phần còn đều là của Hồng Xích.

Bữa tối Hồng Xích vẫn giúp gì, hưởng thụ khoảnh khắc Bối Tháp Nhi nấu cơm cho . Sau bữa ăn, Hồng Xích rửa bát, Bối Tháp Nhi vẻ căng thẳng. Đợi Hồng Xích rửa xong , Bối Tháp Nhi : “Hồng Xích a cha, tắm đây.”

Thân thể Hồng Xích rõ ràng khựng , cúi đầu: “Cô.” *Được.*

Bối Tháp Nhi cắn môi, cũng cúi đầu, hai má ửng hồng: “Vậy… , Hồng Xích a cha, cùng … cùng tắm …”

Đôi cánh của Hồng Xích “bá” một tiếng xòe rộng. Bối Tháp Nhi căn bản dám Hồng Xích a cha, y nhắm chặt mắt, lấy hết dũng khí : “Ta cùng… Hồng Xích a cha… cùng tắm…” Trái tim như sắp thiêu đốt.

Đôi cánh của Hồng Xích khép , “bá” một tiếng xòe . Ngay đó, Bối Tháp Nhi khẽ kêu lên một tiếng, cả gọn trong lòng Hồng Xích. Hồng Xích ngừng nuốt nước bọt, đôi mắt đỏ rực chằm chằm gương mặt ngượng ngùng của Bối Tháp Nhi.

“Cô cô?” *Bối Tháp Nhi cùng Hồng Xích a cha tắm?*

“… Vâng.” Ôm lấy Hồng Xích a cha, Bối Tháp Nhi ngượng đến mức dám mở mắt nhưng vẫn gật đầu thật mạnh, “Ta .”

Hạ “oanh” một tiếng trướng lên, Hồng Xích phát hiện căn bản thể kiềm chế nữa. Hắn xoay , lao thẳng khỏi hang động, hướng về phía con suối mặt.

“Tõm!”

“A!”

Hồng Xích ôm Bối Tháp Nhi nhảy xuống nước, Bối Tháp Nhi kinh hô một tiếng, càng ôm chặt lấy Hồng Xích a cha hơn. Đứng trong nước, lý trí của Hồng Xích thoáng trở về. Hắn buông Bối Tháp Nhi , nhưng hai tay lời, vẫn tiếp tục siết chặt. Thân thể Bối Tháp Nhi và Hồng Xích áp sát , đôi cánh của Hồng Xích “bá” một tiếng xòe .

Mặt đỏ bừng, một tay Hồng Xích ôm Bối Tháp Nhi, tay từ từ luồn giữa hai . Bối Tháp Nhi cắn môi, y chỉ mặc một chiếc áo vải lanh mỏng nên thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ từ lòng bàn tay của Hồng Xích a cha. Tay Hồng Xích chậm rãi trượt xuống, thứ gì đó… đang cấn y, đó là…

“A! Hồng Xích a cha!” Thân thể Bối Tháp Nhi trong nháy mắt đỏ bừng, đôi mắt long lanh ngập tràn vẻ bẽn lẽn.

Nuốt nước bọt ừng ực, tay Hồng Xích cách lớp quần của Bối Tháp Nhi nhẹ nhàng vuốt ve thứ đang cương cứng , đây là… của Bối Tháp Nhi… là… của Bối Tháp Nhi…

“A… ưm… Hồng Xích, a cha…” Toàn Bối Tháp Nhi như rút cạn sức lực bởi bàn tay của Hồng Xích a cha.

*Bối Tháp Nhi, Bối Tháp Nhi của , phát tình .*

“Cô cô…” *Bối Tháp Nhi, ngươi vì ai mà phát tình?*

“Ưm… Hồng Xích a cha…” Nước mắt tuôn rơi, Bối Tháp Nhi cuối cùng nhịn nữa mà hét lên khát vọng trong lòng, “Ta yêu … Hồng Xích a cha, yêu … Ta làm bạn lữ của , làm… bạn lữ của Hồng Xích a cha… Hồng Xích a cha, sinh ấu tể cho !”

Đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa tươi.

“Xoẹt!”

“Hả a!”

Không tiếng cánh xòe , mà là quần áo Bối Tháp Nhi Hồng Xích xé toạc. Trong lúc Bối Tháp Nhi còn đang run rẩy, quần áo của y trôi theo dòng suối mất.

Bối Tháp Nhi dám mở mắt, cắn chặt môi, bế ngang lòng. Y hề phát hiện một vật thô dài cứng rắn đang giãy giụa trong chiếc quần đùi của Hồng Xích, gào thét thoát .

“Cô cô.” *Bối Tháp Nhi sinh ấu tể cho Hồng Xích a cha.*

Loading...