Hỏa Vân Ca - Chương 253
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:35:35
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về chốn đóng quân, Vân Hỏa vội nghỉ ngơi. Hắn còn tiện tay bắt một con đại bụng ngư biển lên làm bữa sáng. Dĩ nhiên, con cá tuy lớn nhưng chẳng đủ cho bao nhiêu ăn, song với phận thủ lĩnh, hành động của Vân Hỏa tự nó mang một ý nghĩa khác. Các thú nhân tuần đêm thấy trở về liền lập tức đón chào, hai vị thú nhân Dực Du khuân con đại bụng ngư Vân Hỏa vứt bờ cát làm sạch. Mặt trời từ mặt biển từ từ nhô lên, Vân Hỏa bảo những thú nhân tuần đêm nghỉ, những khác cũng đến lúc thức dậy.
Mình đẫm sương đêm, Vân Hỏa nhóm lên một đống lửa. Lát nữa con cá làm xong là thể nướng . Vân Hỏa nhiều việc làm, Vân Tiêu ở bên cạnh, nên nếu ngủ, sẽ dồn hết thời gian bận rộn, tuyệt đối để nhàn rỗi. Mành của một căn lều nhỏ vén lên, một vị giống cái bước . Vừa liếc mắt, y liền trông thấy bóng hồng rực rỡ rời mắt ở phía xa. Y cắn chặt môi, hít một thật sâu, lấy hết can đảm về phía bóng hình .
Đôi tai Vân Hỏa đang sưởi ấm khẽ động đậy, ngước mắt lên khỏi dòng suy tư. Cảm ứng của giờ đây vô cùng nhạy bén, vị giống cái mới vài bước phát giác. Thấy Vân Hỏa ngẩng đầu, đối phương dừng bước, vẻ mặt vô cùng căng thẳng. Vân Hỏa thấy là một vị giống cái theo đoàn thì về phía đống lửa. Vân Hỏa xưa nay từng hòa nhã với giống cái, đúng hơn, luôn giữ một cách xa vời với họ. Ngay cả bây giờ, những giống cái thể khiến chủ động bắt chuyện, ngoài trong nhà , chỉ đếm đầu ngón tay. Ngay cả Khải Hạ, bạn lữ của Bách Nhĩ, bao nhiêu năm như , Vân Hỏa cũng từng chủ động với đối phương một câu nào. Trong mắt Vân Hỏa, giống cái đều chỉ một dáng vẻ -- là giống cái. Duy chỉ bạn lữ và đứa con trai giống cái quý báu của mới mang hình dung rõ rệt, thể phân định.
Vân Hỏa tò mò vị giống cái tìm , đang nghĩ về chuyện vật tư. Hải sản mà tộc Nhân Ngư săn bắt vô cùng phong phú, ngược , vật tư đất liền gần như . Vân Hỏa định để Ô Đặc và Bái Đức dẫn xa hơn xung quanh để thu thập thêm vật tư cạn, đặc biệt là các loại thực vật thịt, nhất là những thứ mà bình nguyên Tùng Sơn , vì trong nhà vài thể thiếu chúng. Nếu thể tìm thứ gì mới lạ, từng thấy, Vân Tiêu nhất định sẽ thích.
Đang nghĩ ngợi, tiếng bước chân ngày một rõ hơn, Vân Hỏa ngước mắt. Vị giống cái cúi đầu, căng thẳng mà cung kính đến mặt Vân Hỏa, cách đống lửa, thấp giọng : “Đồ Tá trưởng lão, chào buổi sáng, ngài dậy sớm ?”
Vẻ mặt Vân Hỏa bất cứ biến đổi nào, chỉ dậy, xoay , giang rộng đôi cánh, bay lên ngay khi vị giống cái ngẩng đầu , mặc cho sắc mặt đối phương trở nên trắng bệch và tủi vô cùng, cứ thế bay .
Vân Hỏa chỉ chuyện với giống cái ngoài nhà vì một lý do duy nhất, đó là việc cần sắp xếp hoặc thương thảo, mà thể khiến làm vế chỉ Ngõa Lạp và Cát Tang. Đối với vị giống cái chủ động chào hỏi , Vân Hỏa căn bản ý thức đáp , càng cái suy nghĩ giống đực trân trọng giống cái, nếu chẳng làm chuyện ném giống cái của bộ lạc Cùng Mạt ngoài. Giống cái ở Tân thành gần như ai dám chủ động tìm Vân Hỏa chuyện, đúng hơn, dù họ cũng chẳng tìm bất cứ cơ hội nào để bắt chuyện với . Tuyệt đại đa giống cái đều bản năng e sợ khí tức cường đại toát từ Vân Hỏa, nhưng thứ khí tức khơi dậy “sự chú ý” của giống cái cho . Trước , các thú nhân sợ hãi con dã thú màu đỏ son thể mang đến điềm gở, thì giờ đây, những thú nhân sớm con dã thú chinh phục đến mức phủ phục quỳ bái, tự nhiên sẽ khát vọng đến gần nó hơn một chút, bất kể là giống cái giống đực, chỉ là mục đích của hai bên giống .
Bay , Vân Hỏa tìm một nơi tắm rửa. Bị gió biển thổi cả đêm, mùi mặn chát của nước biển. Lại thêm một giống cái dưng đến chuyện, Vân Hỏa vốn còn do dự nên tắm , giờ thì chẳng chần chừ nữa. Vân Hỏa sẽ tò mò vì đối phương chủ động bắt chuyện với , thậm chí còn nhận vị giống cái từng vài bưng rót nước cho ở tiểu sảnh, xuất hành còn nướng thịt cho mấy bận. Rời , Vân Hỏa liền quẳng chuyện khỏi đầu. thấy hết cảnh tượng .
Vén mành lên, Áo Ôn dậy định ngoài rửa mặt thì cau mày, ánh mắt nghiêm nghị. Mai Luân đang mặc quần áo lên tiếng: “Áo Ôn đại ca, ?”
Áo Ôn thu vẻ mặt nặng nề, xoay : “Ta thấy Đồ Tá trưởng lão dậy . Ive, nhanh tay lên, chúng chuẩn bữa sáng. Đồ Tá trưởng lão dậy sớm như , hôm nay chắc chắn nhiều việc bận rộn.” Áo Ôn cho rằng Vân Hỏa tối qua về muộn, chứ cả đêm về.
“Vâng, xong ngay đây!”
Ive, một vị giống cái khác của bộ lạc Dực Du, nhanh chóng rời khỏi chăn ấm, mặc quần áo. Áo Ôn vờ như thuận miệng hỏi: “Ive, ngươi và Ôn Quả khi nào thì cử hành nghi thức với chuẩn bạn lữ của các ngươi ? Đến lúc đó nhất định cho , nhất định sẽ đến tham gia nghi thức của các ngươi.”
Mai Luân tiếp: “Ta cũng .”
Ive nhất thời mặt đỏ bừng, đáp: “Ta và Thác Địch định cử hành nghi thức lễ hội lửa . Ôn Quả thì nữa. Johnny vẫn luôn theo đuổi y, nhưng hình như hai họ mới xác định gần đây thôi.”
Trong mắt Áo Ôn loé lên vẻ suy tư sâu xa, : “Vậy chúc mừng ngươi nhé. Chúng ngoài rửa mặt thôi.”
“Được.”
Ba ngoài, Áo Ôn khỏi lều liền về phía xa. Ôn Quả, giống cái Dực Du nãy bắt chuyện với Vân Hỏa, giờ đang ở chỗ Vân Hỏa lúc . Đáy mắt Áo Ôn dấy lên nộ khí.
Đợi đến khi Vân Hỏa ngâm thỏa thuê trong một hồ nước yên tĩnh trở về chốn đóng quân, trong trại thoang thoảng mùi cá nướng. mùi hương chẳng hấp dẫn Vân Hỏa, ai nướng cá cũng ngon bằng Vân Tiêu của nướng. Phải mỗi Vân Hỏa xa nhà, điều nhớ nhung nhất chính là sự dịu dàng và tài nấu nướng của Vân Tiêu. Dường như lâu, lâu cùng bạn lữ hẹn hò riêng ở đó. Vân Hỏa bất giác nhíu mày, sơ suất đến thế!
Vân Hỏa về, các thú nhân trong trại đều dậy hành lễ chào . Vân Hỏa chỉ thản nhiên gật đầu, về lều của một bộ Huyễn Thú y sạch sẽ, đó ngoài, tìm một tảng đá ngầm ai mà xuống. Hắn xuống, bên Ô Đặc và Bái Đức liền mang bữa sáng của Vân Hỏa tới. Mang tới xong, hai lấy bữa sáng của , cả ba cùng ăn bàn công việc. Từ khi đến đây, Vân Hỏa gần như đều ở biển “lăn lộn” cùng đám Nhân Ngư của Ô Lý Mai Tát, việc cạn đều giao quyền cho Bái Đức và Ô Đặc phụ trách. Bái Đức thiếu một cánh tay, nhưng hiện tại là một trong những trợ thủ đắc lực của Vân Hỏa, chỉ chín vị tùy tùng. Bái Đức trở thành tùy tùng của Vân Hỏa, nhưng thiếu một cánh tay, cảm thấy đủ tư cách trở thành tùy tùng của một Vân Hỏa cường đại, cho nên từng ý định đề đạt yêu cầu , chỉ tận tâm tận lực làm việc Vân Hỏa giao phó, và cũng nhận sự tin tưởng của Vân Hỏa.
Hôm nay Vân Hỏa thể ở cạn cả ngày, Bái Đức và Ô Đặc tranh thủ thời gian báo cáo cho Vân Hỏa về thu hoạch ngày hôm qua và kế hoạch hôm nay. Ba bàn chuyện, ai dám đến gần, ngay cả Áo Ôn và Mai Luân cũng thể tiến lên làm phiền. Ôn Quả, chịu sự tủi vô cùng ở chỗ Vân Hỏa, lúc đang cạnh Ive, thỉnh thoảng về phía bãi đá ngầm xa xa vài . Ive cũng theo, đối với vị “thủ lĩnh” cường đại mà hiếm khi tiếp xúc gần gũi , sự tò mò và kính sợ của các giống cái còn hơn cả giống đực. Ive hề phát hiện ý tứ khác trong mắt Ôn Quả. Áo Ôn cũng đang , nhưng Vân Hỏa, mà chú ý đến Ive và Ôn Quả, đặc biệt là . Càng , lòng càng chau mày.
Bên , Vân Hỏa ăn no, chuyện cũng bàn xong. Không nán bao lâu, Vân Hỏa rời để gặp Ô Lý Mai Tát. Trước mặt ngoài, Vân Hỏa luôn giữ hình thái bán Thú Nhân, chỉ cần vỗ cánh là . Đối với Vân Hỏa và Hồng Xích, hình thuần túy ngược trở thành một loại hình thái riêng tư. Nào , hình thái bán Thú Nhân của trông câu hồn đoạt phách đến nhường nào, khiến từ tận đáy lòng thần phục.
Ô Đặc cầm lấy đĩa và nĩa của Vân Hỏa, cùng Bái Đức tìm bạn lữ của . Nếu hai độc ngoài, ăn xong đồ dùng tuyệt đối là tự rửa – , lẽ còn chẳng dùng đồ ăn, cứ thế dùng tay – nhưng nếu bạn lữ cùng, sự lười biếng của giống đực thỉnh thoảng vẫn sẽ trỗi dậy, hơn nữa còn một chút ý khoe khoang trong đó. Đi nửa đường, Ô Đặc chặn .
“Ô Đặc đại nhân, đưa đồ ăn cho rửa .”
Ô Đặc ngẩn , bàn tay đối phương đưa chạm chiếc đĩa trong tay . Ô Đặc giật , vội lùi một bước, : “Không cần , chỉ là hai cái đĩa thôi, để Mai Luân rửa là .”
Ôn Quả chút sốt ruột, nhưng vẫn cố gắng nở nụ tự nhiên nhất : “Không , để rửa, Ô Đặc đại nhân ngài làm việc .”
Ô Đặc khó hiểu, giống cái ? Nào giống đực bạn lữ đưa đồ của cho giống cái khác rửa? Đây là tự tìm đường về nhà quỳ bàn giặt ? Bái Đức cũng đầy mặt khó hiểu.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ô Đặc.” May mà đến giải cứu Ô Đặc. Mai Luân tới, đưa tay : “Đưa cho .”
Ô Đặc thấy mặt bạn lữ, trong lòng rùng một cái, vội vàng đưa đĩa qua. Ôn Quả cắn môi, buông tay. Mai Luân phần nghiêm nghị : “Ôn Quả, ngươi nếu việc gì thì tìm vài cái túi lớn, lát nữa chúng cùng các giống đực thu thập.”
“...Vâng.”
Ôn Quả cúi đầu bước nhanh . Mai Luân là Vu Sư kế nhiệm của bộ lạc Ban Đạt Hi, vẫn luôn học tập cùng Ngõa Lạp, khó tránh khỏi chút khí thế của Ngõa Lạp. Vẻ mặt một khi nghiêm túc xuống, vẫn đáng sợ. Ôn Quả , Mai Luân hung hăng trừng Ô Đặc một cái, Ô Đặc nhanh chóng tiến lên xin tha: “Mai Luân, thật sự là nữa, bao giờ chuyện với y, ngươi mà!”
Mai Luân dĩ nhiên Ô Đặc từng qua với Ôn Quả, cũng nghi hoặc, tại Ôn Quả giành rửa đĩa của Ô Đặc. Cúi đầu , lòng Mai Luân đột nhiên thót một cái, Ô Đặc cầm chỉ đĩa của riêng ...
Sự qua giữa giống cái và giống đực một bộ quy tắc riêng. Mai Luân sẽ nấu ăn cho tất cả giống đực ở đây, nhưng tuyệt đối sẽ rửa đĩa dùng của giống đực khác. Trừ phi là đến nhà đối phương làm khách. Mà chiếc đĩa Ô Đặc đưa cho Vân Hỏa thực là đồ ăn mang tới. Nếu là đồ ăn của Vân Hỏa, tuyệt đối sẽ tự rửa sạch. Ôn Quả chuẩn bạn lữ của riêng , giành rửa đĩa của “Ô Đặc”, chuyện tự nó thích hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-253.html.]
Ôn Quả trở vị trí của , cầm lấy bữa sáng còn ăn xong, Ive cũng nghiêm mặt như , thấp giọng chất vấn: “Ôn Quả, ngươi thể rửa đĩa của Ô Đặc đại nhân? Mai Luân đại nhân đang ở đây! Kể cả Mai Luân đại nhân ở, ngươi cũng nên làm !”
“Ta chỉ giúp một tay thôi.”
“Ngươi giúp một tay chính là rửa bát đĩa cho Ô Đặc đại nhân?!” Ive giật phắt chiếc đĩa trong tay Ôn Quả, nghiêm khắc từng , “Ngươi đừng quên ngươi là giống cái chuẩn bạn lữ! Càng đừng quên Ô Đặc đại nhân Mai Luân đại nhân! Nếu ngươi nhớ rõ, khi trở về sẽ cho Vu Sư đại nhân!”
Là một bộ lạc con của bộ lạc Ban Đạt Hi, tộc trưởng và Vu Sư của bộ lạc Dực Du tuyệt đối cho phép tộc nhân làm chuyện ảnh hưởng đến quan hệ hai bộ lạc. Các tộc nhân Dực Du nhận sự che chở của bộ lạc Ban Đạt Hi, chủ yếu là Vân Hỏa, cũng cho phép phá hoại mối quan hệ . Nếu Ôn Quả thích Ô Đặc, nhất định sẽ gây ảnh hưởng đến quan hệ hai bộ lạc, nếu ở đây còn khác, Ive tuyệt đối sẽ cho Ôn Quả một bạt tai để y tỉnh táo .
Ôn Quả mặt trắng bệch : “Ta thật sự chỉ giúp thôi. Ta làm thể quên ? Ngươi thấy bao giờ chuyện với Ô Đặc đại nhân ? Lần là đúng, sẽ làm nữa.”
“Ngươi nhất nên nhớ kỹ!”
Ive ấn mạnh chiếc đĩa lòng Ôn Quả, đó cầm đĩa của dậy bỏ , còn mang theo cơn giận rõ rệt. Ôn Quả cắn chặt môi, nuốt nước mắt trong, y làm thể, thích Ô Đặc đại nhân chứ? Người y thích là, là... Ôn Quả gần như cắn nát môi . Người đó, càng là y thể thích, nhưng mà, y chính là, thích .
Một đến xuống bên cạnh Ôn Quả, thấp giọng khuyên: “Buông tay , Ôn Quả.”
Nước mắt Ôn Quả rơi xuống, nhưng đáp . Đối phương thở dài, : “Nhân lúc bây giờ còn ai , vẫn còn kịp, một khi chuyện khác phát hiện, hậu quả sẽ nghiêm trọng.”
Ôn Quả dùng sức dụi mắt, lên, khi , y thấp giọng bỏ một câu: “Bất cứ hậu quả nào cũng sẽ tự gánh vác. Cảm ơn ngươi giúp giành cơ hội , Johnny.”
Ôn Quả , Johnny bóng lưng y rời , trong mắt là nỗi đau khổ và lo lắng sâu sắc.
Sau khi gặp Ô Lý Mai Tát, Vân Hỏa và Ô Lý Mai Tát cùng bơi về phía sâu trong lòng biển. Biển càng sâu, nguy hiểm càng lớn, nhưng ngược , tài nguyên quý giá cũng càng nhiều. Đối với vùng biển sâu thẳm tối đen , Vân Hỏa nóng lòng thử. Vân Hỏa , Ô Lý Mai Tát tự nhiên đồng hành.
Giữa trưa, Vân Hỏa về, liền hiểu rằng hôm nay lẽ về muộn hoặc về. Dù việc cạn Ô Đặc và Bái Đức đều sắp xếp thỏa, Vân Hỏa về cũng . Buổi chiều, các thú nhân đem vật tư họ thu thập và săn bắt hôm nay đặt bãi cỏ ven bờ cát để kiểm kê. Cái cần đóng gói thì đóng gói, cái cần xử lý hậu kỳ thì tranh thủ thời gian xử lý.
Vân Hỏa đặc cách, ở cùng các thú nhân khác trong một căn lều lớn. Ô Đặc, Bái Đức cũng ở bên . Công việc kiểm kê và xử lý hậu kỳ do giống đực làm, dù giống cái chỉ bốn , họ chăm sóc, chữa trị cho cả đội, còn thu thập, các giống đực cũng sợ làm họ mệt chết. Áo Ôn rủ ba vị giống cái khác tắm rửa, thu thập cả buổi sáng, bẩn. Ôn Quả y mệt, , Áo Ôn y thêm một cái, cùng hai cầm quần áo giặt và đồ dùng rửa mặt . Ôn Quả ở trong lều một lúc, đó y ngoài. Nhìn quanh quất, thấy Áo Ôn và những khác, Ôn Quả hít một thật sâu, nhấc chân về phía căn lều nơi các Thú Nhân ở.
Có giống đực ở ngoài căn lều đó, của bộ lạc Dực Du, cũng của bộ lạc Ban Đạt Hi, Ôn Quả lập tức với họ: “Ta đến lấy quần áo bẩn của chuẩn bạn lữ của , y tên là Johnny.”
Ôn Quả thường xuyên ở Tân thành, đa giống đực ở Tân thành đều nhận y, của bộ lạc Dực Du càng nhận , nên ai ngăn cản y. Ôn Quả lều, trong lều một giống đực nào, y đè nén trái tim sắp nhảy khỏi lồng ngực, nhanh chóng và căng thẳng quanh, nhanh liền tìm thấy tấm da thú lớn nhất trong những tấm da thú trải mặt đất, ở tận cùng bên trong. Johnny với y, Đồ Tá đại nhân ngủ ở đó.
Ôn Quả vểnh tai căng thẳng ngóng động tĩnh bên ngoài, bước nhanh đến tấm thảm đó, cẩn thận tìm kiếm trong chiếc túi đặt ở cuối thảm. Đồ Tá đại nhân hôm nay Huyễn Thú y, cũng thấy ngài giặt, thì quần áo bẩn chắc chắn đặt ở đây. Vừa nghĩ đến việc thể tự tay giặt quần áo cho đó, Ôn Quả khỏi run lên.
A! Tìm thấy !
Tìm thấy bộ Huyễn Thú y mà Vân Hỏa hôm nay ở cùng của bọc đồ, Ôn Quả lập tức ôm lòng. Mùi hương của Đồ Tá đại nhân, đây là mùi hương của Đồ Tá đại nhân... Đầu óc Ôn Quả cuồng.
Cố gắng nhớ rằng nhanh chóng rời , Ôn Quả hoảng hốt tìm đến tấm da thú của Johnny, vơ đại một bộ quần áo của Johnny, đó tìm trong túi của Johnny một miếng da thú, bọc hai bộ quần áo chạy khỏi lều. Sau khi Ôn Quả rời lâu, một vị Thú Nhân giống đực Ban Đạt Hi lúc nãy ở ngoài lều liền biến thành dã thú bay .
“Bái Đức đại nhân.”
Bái Đức đang cùng xử lý thực vật đầu , thấy gọi , hiệu cho đối phương cùng đến một nơi ai. Dừng , nọ lập tức ghé sát Bái Đức nhỏ giọng : “Giống cái lấy một bộ Huyễn Thú y của Đồ Tá trưởng lão.”
Mi tâm Bái Đức lập tức nhíu chặt. Sắc mặt đối phương cũng chút , chờ đợi chỉ thị của Bái Đức đại nhân.
Suy nghĩ một hồi, Bái Đức : “Chuyện ngươi cần với bất cứ ai, đợi Đồ Tá trưởng lão trở về, sẽ cho , xem Đồ Tá trưởng lão định làm thế nào. Chúng đến để đón Nhân Ngư, tránh những phiền phức cần thiết.”
“Y lấy Huyễn Thú y của Đồ Tá trưởng lão làm gì?”
Bái Đức ngẫm nghĩ, : “Đồ Tá trưởng lão hôm nay hình như quần áo. Đợi Đồ Tá trưởng lão trở về quyết định . Nhớ kỹ, với bất cứ ai, dù cũng là giống cái.”
“Vân Tiêu Trưởng Lão sẽ đau lòng.”
Bái Đức vỗ vai đối phương: “Để Đồ Tá trưởng lão và Vân Tiêu trưởng lão giải quyết.”
Người nọ cam tâm gật đầu, rời . Nếu nể nang đối phương là giống cái, chắc chắn sẽ nổi giận ngay tại chỗ.
Bái Đức thở hắt , quả nhiên điều bạn lữ và Mai Luân lo lắng là đúng.
“Bái Đức.”
Người đến là Ô Đặc. Bái Đức gật đầu với , tâm trạng nặng trĩu cả ngày của Ô Đặc, trong nháy mắt càng thêm trĩu nặng.