Hỏa Vân Ca - Chương 239
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:35:07
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng ngủ của Hồng Xích, tất cả nhà Đồ Tá đều quây quần bên giường, nhà Cát Tang và Ngõa Lạp cũng mặt. Hồng Xích để trần , bên chỉ quấn vội một tấm da thú, trông hệt như choàng lên trong lúc bấn loạn. Tóc tai Hồng Xích rối bù, gương mặt điên dại, Bối Tháp Nhi ôm chặt trong lòng, đôi mắt đỏ rực một màu máu. Ngõa Lạp và Cát Tang đang kiểm tra và chữa trị cho Bối Tháp Nhi, còn Vân Tiêu ở mép giường bên , bàn tay lạnh ngắt nắm chặt lấy tay Vân Hỏa. Khi thấy Bối Tháp Nhi mềm oặt, tay chân đầy vết thương Vân Hỏa bế về, y chỉ cảm thấy bụng quặn lên một trận đau đớn. Nếu chút lý trí còn sót nhắc y xem xét tình hình của Bối Tháp Nhi , lẽ y kích động đến đứa con còn yếu ớt trong bụng. Đó cũng là lý do vì lúc kiểm tra và chữa trị cho Bối Tháp Nhi là Ngõa Lạp và Cát Tang.
Đừng Vân Hỏa sợ đến phát điên, mà tất cả tộc nhân của bộ lạc Ban Đạt Hi và bộ lạc Bạch Vũ đều sợ c.h.ế.t khiếp. kẻ điên cuồng nhất chính là Hồng Xích. Vừa tỉnh từ trạng thái kỳ dị kéo dài, ngây ngốc biến về hình , nhận đang trần như nhộng, cứ thế lao ngoài tìm Bối Tháp Nhi của . Nhìn thấy thương mềm oặt, mất hết ý thức trong vòng tay Vân Hỏa, Hồng Xích gần như thú hóa ngay tại chỗ. Nếu Vân Hỏa thấy tiếng giống cái xung quanh thét lên kinh hãi mà đầu , Hồng Xích khi thú hóa sẽ gây chuyện đáng sợ đến mức nào. May mà khi Hồng Xích thú hóa, Vân Hỏa gầm lên một tiếng thật lớn, chấn cho ý thức của về. Quách Hành Lỗi vơ lấy một tấm da thú dùng để lót đệm choàng lấy hạ cho Hồng Xích, còn Hồng Xích, kẻ hồn vía bay theo Bối Tháp Nhi quá nửa, giằng lấy Bối Tháp Nhi từ trong lòng Vân Hỏa.
Tình cảnh lúc hỗn loạn khôn cùng. Bốn vị ca ca sợ đến mặt còn giọt máu, sáu tể tử thấy bộ dạng của Bối Tháp Nhi ré lên. Á Lập Thụy và cách A Tư cũng hoảng hốt, ngay cả nhân vật chính của đêm nay là Thụy Cách Nhi cũng khí tại hiện trường dọa cho lớn. Nếu Vân Tiêu ở đó, e rằng tình hình của Vân Hỏa cũng chẳng khá hơn là bao. Vào thời khắc , hai vị gia gia Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường đóng vai trò then chốt. Họ trấn an , bảo Hồng Xích mau đưa Bối Tháp Nhi về nhà kiểm tra, và đó chính là cảnh tượng đang thấy lúc .
Cát Tang và Ngõa Lạp dùng bạch quang chữa trị những vết trầy xước Bối Tháp Nhi , đồng thời làm tan những mảng bầm tím. Vì Hồng Xích cho bất kỳ ai chạm quần áo của Bối Tháp Nhi, Ngõa Lạp và Cát Tang đành bó tay, thể kiểm tra xem lớp áo còn vết thương nào khác . Trên trán Bối Tháp Nhi sưng lên một cục u rõ rệt, làm bao nhiêu trái tim thắt vì đau đớn. Giờ đây, chẳng ai còn tâm trí để ý đến sự bất thường của Hồng Xích nữa, tất cả tâm thần đều đặt cả Bối Tháp Nhi. Thu tay , Ngõa Lạp đau lòng xoa xoa cái ót bớt sưng của Bối Tháp Nhi, : “Không , hẳn là do đầu đập xuống đất nên ngất thôi. Tinh thần lực của Bối Tháp Nhi suy yếu, đoán nó nhất định dùng bạch quang cho Hồng Xích. Chậm nhất là sáng mai sẽ tỉnh .”
Bao năm trôi qua, lứa giống cái bạch quang đầu tiên ngày giờ đây năng lực mạnh hơn vài phần. Những như Vân Tiêu, Ngõa Lạp, Cát Tang, áo ôn, bao gồm cả hai vị phụ , đều khả năng dùng bạch quang để xem xét một cách mơ hồ tinh thần lực của đối phương. Ngõa Lạp vì chuyên tâm nghiên cứu y thuật nên năng lực trị liệu của thể là nhất trong thành mới, ngay cả Vân Tiêu cũng bằng.
Nghe Ngõa Lạp , lòng Vân Tiêu mới tạm lắng xuống. Y dùng tay vỗ về Vân Hỏa: “Ngõa Lạp đại nhân thì chắc chắn là .”
Vân Hỏa cau mày đến độ hai hàng lông mày dính cả . Hắn cất giọng khàn khàn hỏi Hồng Xích: “Ngươi rốt cuộc xảy chuyện gì?” Luồng năng lượng d.a.o động cực mạnh chắc chắn là do Hồng Xích phát . Mọi ánh mắt đều đổ dồn thể trần trụi, trơn nhẵn của Hồng Xích, nhưng chẳng hề .
Hồng Xích đáp, hai tay ôm chặt Bối Tháp Nhi, ánh mắt dán chặt thương, bất động như một pho tượng gỗ. Vân Tiêu vỗ vỗ tay Vân Hỏa, dậy : “Để Hồng Xích ở trông chừng Bối Tháp Nhi , chúng ngoài.”
Nhìn bộ dạng mất hồn mất vía của Hồng Xích, Vân Hỏa cũng nỡ nặng lời trách mắng . Hắn đưa mắt những khác trong phòng, Kì La và Bác Sâm hiểu ý, : “Gia gia, chúng ngoài thôi.”
“Gia gia hầm canh gà, Bối Tháp Nhi tỉnh cần uống một chút.” Bối Tháp Nhi xảy chuyện, tinh thần của hai vị gia gia đều sa sút nhiều. Bốn đứa trẻ lớn đỡ gia gia ngoài, sáu tể tử dọa sợ ôm chầm lấy a ba, nước mắt lã chã tuôn rơi. Vân Tiêu lau nước mắt cho các con, dỗ dành chúng: “Bối Tháp Nhi . Tối nay các con đều ngủ với a ba nhé.”
“Ba ba, con sợ.” Đại Tể níu lấy tay a ba.
“Bối Tháp Nhi .”
Vân Hỏa bước đến chỗ Hồng Xích, đưa tay định bế Bối Tháp Nhi: “Để Vân Tiêu kiểm tra xem lớp áo của Bối Tháp Nhi vết thương nào .”
Hồng Xích ôm chặt Bối Tháp Nhi, tránh khỏi tay Vân Hỏa. Hắn ngẩng đầu, nhưng thái độ kiên quyết cho ai mang Bối Tháp Nhi càng thêm rõ ràng. Chưa ai từng thấy Hồng Xích bộ dạng . Bối Tháp Nhi vẫn còn là một đứa trẻ, đôi khi khó tránh khỏi va chạm, tuy nào Hồng Xích cũng căng thẳng, đau lòng chết, nhưng nào giống như bây giờ.
Vân Tiêu Hồng Xích đang tự trách, Vân Hỏa cũng . Vân Tiêu lắc đầu với Vân Hỏa, : “Hồng Xích, chúng đây, Bối Tháp Nhi giao cho ngươi.”
Hồng Xích tiếng nào, chỉ cúi đầu, vùi mặt hõm cổ Bối Tháp Nhi. Nếu Vân Tiêu và Vân Hỏa đau lòng một trăm, thì Hồng Xích chắc chắn đau đến hai trăm. Vân Tiêu nhiều nữa, y dẫn sáu tể tử về phòng. Đi ngang qua Á Lập Thụy, Vân Tiêu bế Thụy Cách Nhi đang đến ngủ lòng, xoa đầu Á Lập Thụy và cách A Tư cũng đang sợ hãi: “Đi thôi, tất cả cùng ngủ với a ba.”
“A ba, Bối Tháp Nhi thật sự chứ ạ?”
“Không .”
Vân Tiêu đưa bọn trẻ , những khác cũng lượt rời khỏi. Vân Hỏa đưa tay siết mạnh vai Hồng Xích: “Bối Tháp Nhi bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, ngươi đều đến tìm .”
Hồng Xích khẽ gật đầu. Vân Hỏa nắm lấy bàn tay lành lạnh của Bối Tháp Nhi mới bước ngoài. Cánh cửa đóng , trong phòng còn ai khác, Hồng Xích mới bắt đầu động tĩnh.
Vân Tiêu bảo bọn trẻ phòng , còn y ở cửa đợi Vân Hỏa. Vân Hỏa tới, y liền : “Ô Đặc đang ở lầu đợi ngươi, là chuyện.”
Vân Hỏa đặt lên môi bạn lữ một nụ hôn an ủi, giọng khản đặc: “Ngươi nghỉ , trong bụng ngươi còn tể tử, chú ý.”
“Ừm, ngươi gặp Ô Đặc , về phòng đây.”
Lại hôn thêm một cái nữa, Vân Hỏa Vân Tiêu phòng mới xuống lầu gặp Ô Đặc. Ô Đặc đang đợi trong phòng khách, thấy Vân Hỏa xuất hiện, lập tức : “Thủ lĩnh, thấy Hồng Xích thủ lĩnh biến thành thú hình! Giống hệt như Lục Tể bọn họ!”
Đồng tử Vân Hỏa co rút dữ dội. Hắn thấy thể trơn nhẵn và đôi cánh biến mất của Hồng Xích, nhưng vì Bối Tháp Nhi gặp chuyện nên kịp hỏi, hơn nữa với tình trạng của Hồng Xích hiện giờ, hỏi cũng chẳng gì. tuyệt đối thể ngờ Hồng Xích thể biến thành thú hình!
Ô Đặc chỉ mấy chục viên đá mặt đất, : “Chỗ Hồng Xích thủ lĩnh lúc nãy nhiều huyền tinh thạch và lục tinh thạch. Ta kiểm tra qua, chỉ hai viên huyền tinh thạch là còn năng lượng, những viên khác đều hết năng lượng .”
Vân Hỏa về phía đống đá Ô Đặc dời đến phòng khách, cũng nhận trong đó một cái túi da thú khô quắt chính là cái túi Vân Tiêu đưa cho để đựng đá. Ô Đặc bèn thuật chi tiết tình hình thấy lúc đó cho Vân Hỏa. Sáu năm qua, Vân Hỏa trở thành thủ lĩnh danh xứng với thực của thành mới, mặc dù hiện tại chỉ chín tùy tùng của Vân Hỏa gọi là thủ lĩnh, những khác vẫn gọi là Đồ Tá trưởng lão, nhưng địa vị và uy tín của sớm tộc trưởng của một bộ lạc nào đó thể so sánh .
Như thể đang nâng niu một báu vật mỏng manh dễ vỡ, Hồng Xích nhẹ nhàng đặt Bối Tháp Nhi xuống giường. Những ngón tay trơn nhẵn còn móng vuốt sắc dài run rẩy cởi từng nút áo cho Bối Tháp Nhi. Đôi tay hữu lực thể chút do dự bẻ gãy cổ kẻ địch, lúc run lên bần bật. Áo cởi , bên sườn trắng nõn của Bối Tháp Nhi một mảng bầm tím rõ rệt, mây m.á.u cuộn trào trong đôi đồng tử đỏ rực của Hồng Xích. Hắn chậm rãi cởi áo Bối Tháp Nhi, cởi đến chiếc quần ngắn của .
Toàn Hồng Xích run lên. Hắn khẽ l.i.ế.m lên những vết trầy xước và bầm tím quần áo che khuất, lật Bối Tháp Nhi , lưng . Trên xương bả vai, xương sống, bốn năm vết da cọ rách và bầm tím phơi bày đôi mắt đỏ của Hồng Xích. Hồng Xích cúi đầu, l.i.ế.m lên những vết thương . Hắn nhớ, nhớ làm gì, nhưng , chính làm Bối Tháp Nhi của thương, làm bảo bối quý giá nhất của thương.
Lấy tấm da thú mềm mại nhất bọc Bối Tháp Nhi , Hồng Xích ôm khỏi phòng. Với vẻ mặt u uất, sang phòng bên cạnh, gõ cửa. Cửa mở, Hồng Tể thấy bay về phía a ba, thủ lĩnh thật đáng sợ!
“Hồng Xích?” Vân Tiêu đang dỗ mấy đứa trẻ ngủ, kinh ngạc sang.
Hồng Xích liếc Vân Tiêu, bỏ . Vân Tiêu ngẩn , dặn dò bọn trẻ ngoan ngoãn chờ vội vàng theo. Hồng Xích cả, vẫn là trở về phòng của và Bối Tháp Nhi. Vân Tiêu bước , liền lật tấm da thú đang bọc Bối Tháp Nhi , cho y xem những vết thương vẫn xử lý. Vân Tiêu hiểu ý Hồng Xích. Là một a ba, Vân Tiêu thể đau lòng, nhưng y thể biểu hiện ngoài, vì trông Hồng Xích như sắp sụp đổ đến nơi.
Hít một thật sâu, y nén nỗi chua xót nghẹn ngào trong lồng ngực. Vân Tiêu xuống bên giường, gọi bạch quang. Khi những vết bầm tím và trầy xước chướng mắt tan nhiều, Vân Tiêu mới thu bạch quang. Y hôn thật sâu lên má Bối Tháp Nhi mới lên tiếng: “Hồng Xích, Bối Tháp Nhi , nó ngủ một giấc là khỏe thôi. Ngươi đừng tự trách .”
Thân thể Hồng Xích run lên một chút, bọc Bối Tháp Nhi cẩn thận, nhưng vẫn một lời. Vân Tiêu : “Khi nào Bối Tháp Nhi tỉnh, ngươi đến gọi và Vân Hỏa.”
Hồng Xích vẫn chỉ khẽ gật đầu. Vân Tiêu vỗ vỗ tay Hồng Xích, dậy rời và đóng chặt cửa .
Hồng Xích phất tay, ánh nến vụt tắt, trong phòng chìm bóng tối mịt mùng, chỉ còn hai vệt hồng quang lạnh lẽo khiến kinh hãi. Hồng Xích tựa đầu giường, ôm chặt Bối Tháp Nhi đang hôn mê, hôn lên từng nơi Bối Tháp Nhi mà làm thương. Sự bất thường của bản , sự biến của , thể trơn nhẵn của … tất cả đều Hồng Xích vứt khỏi ý thức, chỉ rằng, làm Bối Tháp Nhi của thương, làm bảo bối của thương.
Sau khi chuyện xong với Ô Đặc, Vân Hỏa bếp xem thử. Hai vị phụ khi hầm canh gà cũng lên lầu, sáng mai Bối Tháp Nhi sẽ uống món canh gà thơm nồng. Vân Hỏa bên bàn ăn, để cho trái tim kinh hoàng của lắng một lúc lâu, suy nghĩ nhiều, đó thổi tắt nến, chỉ chừa một ngọn, lúc mới lên lầu. Đi ngang qua phòng Hồng Xích, Vân Hỏa dừng một lát, cuối cùng vẫn mở cửa . Trong bóng tối, đôi mắt đỏ ảnh hưởng của Vân Hỏa về phía giường. Một phút , đóng cửa , cất bước về phòng ngủ.
Trong phòng ngủ, mấy đứa trẻ dọa sợ đều ngủ say, Vân Tiêu nghiêng giường vẫn ngủ. Vân Hỏa bước , y liền : “Tình hình của Hồng Xích lắm.”
“Bối Tháp Nhi chắc chắn chứ?”
“Ngõa Lạp đại nhân thì chắc chắn . Ta cũng kiểm tra, việc gì.”
Vân Hỏa khóa trái cửa, đến bên giường. Im lặng một lát, : “Hồng Xích thể biến thành thú hình thuần túy.”
Vân Tiêu kinh hãi: “Thật ?”
“Ừm. Ô Đặc thấy.”
Vân Tiêu bật dậy, chuyện quá chấn động!
Khác với sự chấn động ở phòng bên cạnh, trong phòng Hồng Xích chỉ sự lạnh lẽo vô tận. Hắn cứ như , chờ Bối Tháp Nhi của tỉnh . Không qua bao lâu, Hồng Nguyệt trời lặn mất, tiểu nhân trong lòng Hồng Xích khẽ cựa . Chỉ một cử động nhỏ , Hồng Xích lập tức phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-239.html.]
“Cô cô!” Bối Tháp Nhi!
“Ưm…”
Cơn đau lòng ngắt quãng lúc hôn mê dường như nối liền, nơi khóe mắt Bối Tháp Nhi, một giọt nước trong suốt lăn xuống. Giờ khắc , Hồng Xích một nữa nếm trải tư vị trái tim đau đớn. Hắn l.i.ế.m giọt nước mắt của Bối Tháp Nhi, gọi : “Cô cô, cô cô…” Bối Tháp Nhi, Bối Tháp Nhi của , Bối Tháp Nhi của …
“Hồng Xích… a cha…” Cùng với tiếng gọi yếu ớt , nước mắt Bối Tháp Nhi càng tuôn dồn dập.
“Cô cô!” Bối Tháp Nhi, Bối Tháp Nhi…
Một đôi mắt đỏ tương tự như của Hồng Xích chậm rãi mở trong bóng tối. Không cần rõ, cái lưỡi đang l.i.ế.m , giọng đang gọi , thở quen thuộc đều cho , đang ôm , là ai.
Nước mắt Bối Tháp Nhi càng chảy càng nhiều, giơ hai tay lên, ôm chặt lấy cổ đối phương một cách chuẩn xác, bật thành tiếng: “Ô… Hồng Xích a cha…” Có sợ hãi, nhưng nhiều hơn là tủi . Cậu đau, nhưng Hồng Xích a cha để ý đến , đau lòng.
Dường như tiếng lòng của Bối Tháp Nhi, Hồng Xích nhẹ nhàng lật , đặt Bối Tháp Nhi , lật tấm da thú , l.i.ế.m lên những nơi thương: “Cô cô… cô cô…” Bối Tháp Nhi… Bối Tháp Nhi… Bối Tháp Nhi của … Ta làm Bối Tháp Nhi của thương…
“Hồng Xích a cha… Ngươi , cần … Ô…”
“Cô!” Không ! Không ! Bối Tháp Nhi là của ! Mãi mãi là của !
“Hồng Xích a cha… để ý đến …”
“Cô cô!” Sẽ ! Sẽ ! Ngươi là Bối Tháp Nhi của !
“Ô… Hồng Xích a cha… cho, cần Bối Tháp Nhi…”
Đôi mắt Hồng Xích càng đỏ hơn, phảng phất như sắp nhỏ máu. Thân thể áp sát thể Bối Tháp Nhi, ép Bối Tháp Nhi trong cơ thể , bao giờ rời xa, bao giờ làm thương nữa. Hồng Xích bắt ghi nhớ thật kỹ vị nước mắt của Bối Tháp Nhi, bao giờ nếm hương vị nữa.
Bối Tháp Nhi thỏa thuê trong lòng Hồng Xích a cha. Cậu thấy một Hồng Xích a cha cần , nhận nữa. Cậu vẫn luôn là bảo bối của Hồng Xích a cha, chịu nổi việc Hồng Xích a cha nhận . Cho nên, tủi , tủi . Nước mắt của vì nỗi đau thể xác, mà đơn thuần, chỉ vì tủi và hoảng sợ.
Hồng Xích gì, cũng dỗ , nhưng những nụ hôn, sự run rẩy của đối với Bối Tháp Nhi là sự trấn an nhất. Đợi đến khi xong, cũng bình tĩnh trở , Bối Tháp Nhi mới phát hiện, Hồng Xích a cha của đang hoảng sợ. Thân thể nóng bỏng như a cha của lúc lạnh như băng, còn đang run rẩy, những nụ hôn rơi mặt cũng run run.
“Hồng Xích a cha, lạnh.”
Hồng Xích kéo chăn qua, đắp cho cả hai .
“Ta Hồng Xích a cha ôm.”
Hồng Xích lật , ôm bảo bối của lên , ôm thật chặt.
“Hồng Xích a cha, đau.”
Hồng Xích xoa bóp, từng nơi từng nơi đều xoa, tỉ mỉ xoa.
“Hồng Xích a cha…” Vẫn còn nức nở, nhưng trong sự sủng nịch độc nhất vô nhị , Bối Tháp Nhi mỉm , đây mới là Hồng Xích a cha của . Tấm lưng trơn nhẵn, đôi cánh và những sợi lông vũ sẽ làm đau mặt nữa, nhưng Bối Tháp Nhi hỏi đây là chuyện gì.
“Hồng Xích a cha, hoảng sợ…”
“Cô cô.” Đừng sợ, Bối Tháp Nhi của đừng sợ. Hồng Xích a cha sẽ bao giờ làm tổn thương Bối Tháp Nhi nữa, bao giờ.
“Ta Hồng Xích a cha làm thương .” Bối Tháp Nhi sẽ cho bất kỳ ai ngất như thế nào, vì Hồng Xích a cha sẽ đau lòng. Cậu tủi làm nũng : “Ta cẩn thận ngã từ thang lầu xuống, đau quá.”
“Cô!” Ngã xuống!
“Hồng Xích a cha xoa xoa, đau quá.”
Tay Hồng Xích từ đầu đến chân xoa bóp Bối Tháp Nhi, tim như ngừng đập. Bảo bối của ngã từ thang lầu xuống! Hắn thế mà !
“Hồng Xích a cha, một tháng ngươi đều ở nhà, ngươi ở bên .”
“Cô!” Ở nhà!
Bị Hồng Xích a cha “vứt bỏ”, Bối Tháp Nhi mới tư vị đó đáng sợ đến nhường nào, cần, bao giờ nữa. Cảm giác đó thật đáng sợ, bao giờ nhớ . Nước mắt Bối Tháp Nhi vẫn thỉnh thoảng rơi vài giọt lồng n.g.ự.c Hồng Xích, điều Bối Tháp Nhi chỉ là Hồng Xích a cha yêu thương và sủng nịch nhiều hơn nữa. Hóa , Hồng Xích a cha “vứt bỏ” khổ sở đến , đau đớn đến , đau đến mức làm mới .
“Hồng Xích a cha… Ngươi ở bên …”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Cô cô!” Ở bên Bối Tháp Nhi, Hồng Xích a cha ở bên Bối Tháp Nhi, cũng , .
“Vai đau…”
Xoa, xoa bóp bả vai.
Ngoài cửa, Vân Hỏa thấy tiếng của Bối Tháp Nhi liền lập tức chạy tới, cuối cùng cũng buông tay đang định mở cửa . Trở phòng ngủ, đến bên giường, khẽ với bạn lữ đang ngủ yên: “Bối Tháp Nhi tỉnh , chắc là , Hồng Xích đang dỗ nó.”
“Vậy thì .” Vân Tiêu thở phào một , nhắm mắt , y cũng thể yên tâm nghỉ ngơi.
Vân Hỏa thổi tắt nến, lên giường. Lông mày nhíu chặt một chút, lập tức giãn . Bối Tháp Nhi và Hồng Xích …
“Cô cô.” Bối Tháp Nhi, Bối Tháp Nhi, Bối Tháp Nhi của .
“Hồng Xích a cha, ngươi cũng, chỉ thể là của … giống cái khác…”
“Cô cô!” Không ! Không ! Chỉ Bối Tháp Nhi, Hồng Xích a cha chỉ cần Bối Tháp Nhi!
“Cánh tay đau.”
Xoa, xoa cánh tay.
Bối Tháp Nhi tỉnh , trái tim c.h.ế.t của Hồng Xích mới một nữa sống . Hồng Xích hiểu tình yêu, nhưng tất cả tình cảm của sớm trao trọn cho Bối Tháp Nhi khoảnh khắc đời. Hắn sẽ giống cái, sẽ ấu tể của riêng . Bởi vì, Bối Tháp Nhi chính là giống cái của , là ấu tể của .