Hỏa Vân Ca - Chương 216
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:34:43
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày Hồng Xích ủ rũ vui, hẳn là trong chẳng yên. dù là Vân Hỏa Vân Tiêu, chẳng ai nghĩ rằng sẽ ngã bệnh, chỉ cho là buồn rầu vì thải hắc thủy. Cơn sốt của Hồng Xích ập đến dữ dội, Bối Tháp Nhi cứ quẩn quanh bên a cha mà mãi. Vân Tiêu, Cát Tang, Ngõa Lạp, Mai Luân và áo ôn – bốn giống cái bạch quang mạnh nhất bộ lạc – phiên dùng bạch quang hạ nhiệt cho Hồng Xích. Vân Hỏa càng một chén một chén nước thú châu rót bụng . Dù là với gia đình Đồ Tá với cả bộ lạc Ban Đạt Hi, Hồng Xích đều là một sự tồn tại vô cùng quan trọng. Bốn đứa trẻ lớn lo đến sắp , bầy ngũ chỉ long cũng ủ rũ theo chủ nhân, còn nếp nhăn khóe mắt hai vị phụ Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường hằn sâu thêm mấy đường.
Hồng Xích sốt cao đến mê man, nhưng dẫu trong cơn mê, tay vẫn siết chặt lấy tay Bối Tháp Nhi. Chỉ còn một tháng nữa là Bạch Nguyệt sẽ qua. Thú nhân Bạch Vũ rời khỏi hang động vách núi, tất cả đều tụ tập quanh nhà Đồ Tá. Trong tộc Bạch Vũ, chỉ giống đực Thú Nhân mang đôi mắt đỏ rực mới thể trở thành thủ lĩnh. Hồng Xích ngã bệnh, Hồng Tể còn quá nhỏ, tinh thần của các thú nhân Bạch Vũ sa sút thấy rõ.
Vân Hỏa và Vân Tiêu túc trực bên giường Hồng Xích rời nửa bước. Ba Đại Tể tử im lặng lạ thường, ngoan ngoãn ở bên gia gia, làm phiền a cha và a ba. Ngay cả bữa ăn, Vân Tiêu cũng chỉ bên giường ăn vội vài miếng. Vừa nghỉ ngơi xong, y sẽ lập tức đổi cho Ngõa Lạp Cát Tang, tiếp tục dùng bạch quang trị liệu cho Hồng Xích. Giờ phút , bạch quang chính là ánh sáng cứu mạng của bọn họ.
Mãi đến tối mịt, Hồng Xích hôn mê gần một ngày trời bỗng mở mắt, đẩy Vân Tiêu đang ở bên giường nhảy xuống, lảo đảo bay ngoài. Vân Tiêu ngã lòng Vân Hỏa, vội vàng kêu lên: “Vân Hỏa, mau, ngươi mau theo!”
Vân Hỏa giao bạn lữ cho con trai đuổi theo. Ngõa Lạp, Cát Tang, Mai Luân và áo ôn gần như cạn kiệt tinh thần lực, vịn giường thở dốc, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch như Vân Tiêu.
“Ta xem !” Bác Sâm chạy , Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ vội bưng nước đến cho các thúc thúc. Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường từ lầu xuống, Quách Hành Lỗi nhanh: “Vân Tiêu, Hồng Xích chạy xí gian , nó thải hắc thủy ?”
Vân Tiêu lắc đầu: “A cha, và phụ qua xem thử .”
“Được, .”
Hai vội vã rời . Ba Đại Tể tử chạy , hoảng hốt ôm lấy a ba. Vân Tiêu nhắm mắt chờ cơn choáng váng qua , ai đó đang l.i.ế.m mặt y. Y mở mắt, đập mi mắt là ánh lo lắng của sáu đứa trẻ.
“A ba .” Y hôn lên má mấy đứa nhỏ.
“Vân Tiêu, Hồng Xích cường tráng như , chắc chắn sẽ .” Cát Tang an ủi y.
Vân Tiêu gật đầu, ôm Bối Tháp Nhi đang thút thít lòng, cầu nguyện với Thần Thú, cầu mong đây chỉ là phản ứng khi thải hắc thủy của Hồng Xích. Ngõa Lạp cũng : “Lúc bát đồ thải hắc thủy, phản ứng nghiêm trọng hơn mấy đứa nhỏ nhiều . Hồng Xích là thủ lĩnh, là giống đực mạnh nhất của thú nhân Bạch Vũ, phản ứng của chắc chắn cũng là lớn nhất.”
Đang thì Bác Sâm chạy về. Hắn biến thành hình , lớn tiếng gọi: “Thúc thúc! Thúc Hồng Xích đúng là đang thải hắc thủy! Hình như nghiêm trọng lắm. Thúc Đồ Tá và gia gia đều ở trong xí gian.”
Thật sự là thải hắc thủy ?! Vân Tiêu lập tức : “Bác Sâm, Kì La, các con cửa xí gian canh chừng, nếu tình hình của thúc Hồng Xích thì lập tức gọi a ba.”
“Vâng!”
Bốn đứa trẻ biến thành tiểu dã thú chạy .
“Yêu yêu ba ba!” A ba con cũng ! Ba Đại Tể tử chạy theo các ca ca.
“Xem tình hình của Hồng Xích nghiêm trọng thật.” Ngõa Lạp chau mày.
Vân Tiêu : “Ô Đặc bọn họ cũng đeo lâu như , chắc cũng sắp đến lúc.” Cát Tang và Mai Luân vẻ mặt nghiêm nghị. Ngõa Lạp : “Huyền tinh thạch của Ô Đặc bọn họ, mấy chúng đều đang dùng bạch quang tinh luyện.”
Vân Tiêu gật đầu, chắc chắn : “Huyền tinh thạch của Á Lập Thụy và cách A Tư tinh luyện qua, hai đứa nhỏ đến giờ vẫn thải hắc thủy nào.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ngõa Lạp nhíu mày : “Có lẽ, giống đực đeo thạch đầu quả thật cần giống cái dùng bạch quang tinh luyện.”
Những khác mặt đều nghiêm túc gật đầu, những chuyện xảy cho tới nay về cơ bản thể chứng minh cho suy đoán .
Phản ứng của Hồng Xích còn nghiêm trọng hơn tất cả những thải hắc thủy của bát đồ cộng . Hắn vẫn sốt liên miên, đến sức để thải hắc thủy cũng , cần Vân Hỏa đỡ. Vân Hỏa kê một chiếc giường đơn sơ bên cạnh giường của y và Vân Tiêu để tiện chăm sóc Hồng Xích. Lũ trẻ đều giao cho hai vị phụ , chỉ Bối Tháp Nhi ở bên a ba và a cha. Hồng Xích một ngày chỉ thải một , nhưng mỗi đều kéo dài gần một giờ. Xong xuôi, Vân Hỏa chút ngại bẩn mà lau cho , cõng đang sốt cao vô lực về phòng. Hai vị phụ Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường ngày nào cũng hầm các loại canh cho Hồng Xích uống. Hắn sốt đến ăn nổi thứ gì, chỉ thể uống chút nước canh.
Dọn dẹp xong, Vân Hỏa trở về phòng ngủ, Vân Tiêu mệt mỏi cả ngày ngủ say. Bối Tháp Nhi trong lòng a cha Hồng Xích nóng hầm hập, lông mi còn vương nước mắt, tay Vân Tiêu đặt Bối Tháp Nhi, hiển nhiên là mới dỗ con ngủ. Từ khi Hồng Xích ngã bệnh, Bối Tháp Nhi tăng lên rõ rệt, lẽ là quen vì bay lượn mỗi ngày.
Vân Hỏa nhẹ nhàng nhấc tay Vân Tiêu khỏi con trai. Hắn sờ trán Hồng Xích, vẫn nóng đến đáng sợ. Hồng Xích hé mắt: “Cô…” Bối Tháp Nhi, .
“Nó ngủ . Ngươi mau ngủ .”
“Cô…” Muốn uống nước.
Vân Hỏa rót một bát nước lớn, đỡ Hồng Xích dậy, đút cho uống cạn. Uống xong, Hồng Xích , l.i.ế.m khô giọt lệ mi Bối Tháp Nhi yếu ớt nhắm mắt. Vân Hỏa đắp chăn cho Hồng Xích, đó nhẹ nhàng bế Bối Tháp Nhi từ trong lòng . Hồng Xích ngăn cản, khi Vân Hỏa đặt Bối Tháp Nhi trong chăn của Vân Tiêu, vươn cánh tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Bối Tháp Nhi, như sẽ cảm thấy trong dễ chịu hơn.
“Cô cô.” Thải hết hắc thủy , sẽ thông minh.
“Ngươi vốn thông minh, mau ngủ .”
Hồng Xích nữa, lặng lẽ . Vân Hỏa biến thành thú hình, xuống bên cạnh bạn lữ. Đại Tể, bát đồ, đến Hồng Xích lượt “ngã bệnh”, khiến , một chủ gia đình, thật sự lo nát cả cõi lòng.
Vân Hỏa ngủ một mạch cho đến khi Bối Tháp Nhi vì đói bụng. Trời còn sáng hẳn, Vân Hỏa biến thành hình , định dậy pha sữa thú cho con. Một bàn tay nắm lấy tay : “Để .” Vân Tiêu tỉnh.
Đôi mắt tinh tường của Vân Hỏa bạn lữ: “Ta cho.” Bạn lữ mỗi ngày đều dùng bạch quang trị liệu cho Hồng Xích, vô cùng hao tổn tinh lực. Vân Tiêu vẫn nắm tay Vân Hỏa, dậy: “Ta tiểu đêm, tiện thể làm luôn.” Vân Hỏa gần đây cũng vất vả, Vân Tiêu nghỉ ngơi thêm.
Hôn bạn lữ một cái, Vân Tiêu vén chăn bước xuống giường. Hồng Xích cũng tỉnh, cơn sốt vẫn lui, l.i.ế.m liếm Bối Tháp Nhi, dang một bên cánh dỗ dành con. Vân Tiêu ngoài, Vân Hỏa thắp đèn lên. Lo Hồng Xích một dỗ nổi Bối Tháp Nhi, Vân Hỏa biến về thú hình, cẩn thận dùng đuôi trêu Bối Tháp Nhi. Lũ trẻ trong nhà thích nhất là a cha dùng đuôi chơi cùng. Bối Tháp Nhi vì a cha Hồng Xích ngày nào cũng ôm bay lượn nên ngược với a cha Hồng Xích nhất, về điểm , Vân Hỏa khỏi phiền muộn. bây giờ Hồng Xích đang bệnh, Vân Hỏa cũng so đo với nữa.
Bối Tháp Nhi bò. Bé lật dậy, bò về phía a cha. Giữa sự kinh ngạc vui sướng của Vân Hỏa và ánh mắt khó hiểu của Hồng Xích, Bối Tháp Nhi đầu tiên chủ động bò lòng a cha đầy lông lá, đó…
Vân Hỏa khẽ vẫy đuôi ngừng , Hồng Xích cũng thôi vỗ cánh nữa. Bối Tháp Nhi quỳ rạp trong lòng a cha, nín . Gương mặt đẫm lệ dụi dụi thể ấm áp của a cha, một tay bé nắm lấy chiếc răng nanh dài của cha, tay thì xoa tới xoa lui bộ lông dày của . Giây phút , Vân Hỏa rõ trái tim tan chảy.
Cái đuôi run lên một chút, nhanh chóng quấn quanh eo Bối Tháp Nhi. Bối Tháp Nhi nữa, rúc trong lòng a cha ư hử. Nước miếng dính cả lên bộ lông của cha.
“Cô!” Ta cũng mọc lông!
“Ô!” Ngươi yên cho !
Bối Tháp Nhi của cuối cùng cũng chịu gần gũi a cha! Vân Hỏa dám nhúc nhích dù chỉ một chút, con trai bảo bối của đang nắm răng nanh của ! Con trai bảo bối của sợ !
“Cô cô!” Ta ôm Bối Tháp Nhi! Hồng Xích ghen tị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-216.html.]
“Gầm!” Ngươi yên cho ! Sốt đến hồ đồ mà còn tùy hứng như !
Móng vuốt của Vân Hỏa co duỗi mấy thôi, cuối cùng địch khát vọng trong lòng, nhẹ nhàng ôm lấy Bối Tháp Nhi, đứa con trai giống cái bảo bối của . Bối Tháp Nhi sợ hãi ré lên, bé rúc a cha lim dim ngủ.
“Cô cô!” Hồng Xích đau lòng. Hắn nhích, nhích, dịch đến vị trí của Vân Tiêu, nắm lấy bàn chân nhỏ của Bối Tháp Nhi. Bối Tháp Nhi giãy giụa, bàn chân nhỏ cựa quậy trong lòng bàn tay a cha Hồng Xích, ư hử mấy tiếng nhưng Hồng Xích vẫn vui. Bối Tháp Nhi cần ôm, Vân Hỏa ôm. Hồng Xích quên mất Vân Hỏa mới là cha ruột của Bối Tháp Nhi.
Lúc Vân Tiêu trở về, y kinh ngạc vô cùng khi thấy Bối Tháp Nhi trong lòng Vân Hỏa, hỏi: “Vân Hỏa, Bối Tháp Nhi cho ngươi ôm ?!”
Vân Hỏa biến thành , định vui mừng báo cho bạn lữ tin vui thì Bối Tháp Nhi trong lòng “oa” một tiếng lớn, tay nhỏ đập lên a cha. Vân Hỏa giật , vội biến về thú hình.
“Ư…” Bối Tháp Nhi nín , ư hử dụi dụi a cha.
Đôi mắt thú màu đỏ rực của Vân Hỏa sáng lên, Vân Tiêu chớp mắt, nở một nụ thật sâu. Y bước nhanh đến bên giường, xoa xoa thú của bạn lữ: “Bối Tháp Nhi thích thú hình của a cha!”
Cái đuôi của Vân Hỏa vẫy lia lịa.
“Cô!” Ta cũng thú hình!
“…” Vân Tiêu đưa tay qua, “Hồng Xích, giúp lấy túi sữa.”
Hồng Xích đang sốt cao ai oán đưa túi sữa qua: “Cô cô.” Ta cũng thú hình.
“Ô!” Ngươi thú hình cũng giống !
“…” Hồng Xích đả kích. Nếu thú hình của giống như lục tể, thì oai phong bằng Vân Hỏa !
Vân Tiêu ôm con trai lên, Vân Hỏa nhanh chóng biến thành hình , kích động : “Bối Tháp Nhi tự bò lòng , Bối Tháp Nhi sợ thú hình của !”
“Ngươi là a cha của Bối Tháp Nhi, nó đương nhiên sợ. Bối Tháp Nhi của chúng thích a cha là một đại dã thú.” Vân Tiêu mỉm , nhận lấy túi sữa từ tay Hồng Xích, đút cho con trai uống. Vợ chồng hai cùng với Bối Tháp Nhi trong lòng Vân Tiêu tạo thành một bức tranh ai thể xen , một vô cùng đau lòng.
“Cô…” Ta ôm Bối Tháp Nhi.
“Ta dỗ Bối Tháp Nhi ngủ sẽ đưa cho ngươi.”
“Bối Tháp Nhi là con trai !” Vân Hỏa giận. Hắn chờ bao lâu mới con trai bảo bối gần gũi!
“Cô cô!” Bối Tháp Nhi thích !
“Ngươi gây sự với !”
“Cô…”
Trong chuyện tranh giành Bối Tháp Nhi, Hồng Xích thể xem nhẹ sự khó chịu trong .
※
Bối Tháp Nhi hai a cha ôm ấp, Vân Tiêu liền rảnh rang. Chỉ một điều bất tiện là Bối Tháp Nhi chỉ thích a cha ở thú hình, thích a cha ở hình . Vân Tiêu bèn để Vân Hỏa và Hồng Xích ban ngày đều phòng khách. Trước lò sưởi, Hồng Xích canh chừng bên Bối Tháp Nhi dưỡng bệnh, còn Vân Hỏa thì biến thành thú hình bầu bạn với con. Nếu Hồng Xích thải hắc thủy, Vân Tiêu sẽ trông Bối Tháp Nhi, còn Vân Hỏa chăm sóc Hồng Xích.
Đại Tể phẫu thuật, đôi cánh đang chậm rãi mọc , Hồng Xích vẫn khỏe, nên lớp học của nhà Đồ Tá dời sang nhà tộc trưởng Khang Đinh. Hai vị phụ Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường mỗi ngày dạy cho lớn và trẻ con một buổi sáng, thời gian còn họ tự ôn tập. Bạch Nguyệt cũng sắp qua, nhiệt độ vẫn tăng trở , Vân Hỏa sai chín Bách Nhĩ thêm một chuyến đến bộ lạc Dực Du, mang chút thức ăn qua. Cho đến nay, một thú nhân nào của bộ lạc Dực Du ở trong rừng đầm lầy c.h.ế.t cóng c.h.ế.t đói. Thức ăn Vân Hỏa gửi cho họ và giúp họ săn b.ắ.n trong rừng giúp họ đảm bảo lượng thực phẩm cần thiết mỗi ngày trong kỳ Bạch Nguyệt lạnh lẽo bất thường , còn Hắc Mộc từ rừng tử vong thì mang đến cho họ ấm cần thiết.
Thú nhân Dực Du trong rừng đầm lầy , thú nhân sống trong thành mới càng như thế. Những thú nhân chỉ sắp bình an vượt qua kỳ Bạch Nguyệt, mà họ còn tiếp xúc với nhiều sự vật mới mẻ mà đối với họ là thể tưởng tượng nổi. Hễ là giống cái và ấu tể sống trong thành mới, tất cả đều béo lên. Tư Nại và Cáp Lạp Đinh càng thêm kiên định quyết tâm trở thành tử bộ lạc của bộ lạc Ban Đạt Hi, mà các thú nhân của bộ lạc Dực Du cũng đều ủng hộ. Họ thấy rõ, chỉ dựa bộ lạc Ban Đạt Hi, bộ lạc Dực Du mới thể tiếp tục sinh tồn.
Đóng cửa sổ , Vân Tiêu chút lo lắng : “Vân Hỏa, lúc , tuyết vẫn còn rơi? Bạch Nguyệt năm nay, thật sự khác thường.”
Vân Hỏa vẻ mặt nghiêm nghị : “Ta từng thấy qua. Khang Đinh và Ngõa Lạp từ lâu đây cũng từng một kỳ Bạch Nguyệt đặc biệt lạnh, tuyết đặc biệt lớn, nhiều thú nhân c.h.ế.t cóng. Sau đó đến Vô Nguyệt kỳ cũng đặc biệt lạnh, mưa nhiều, nước sông dâng lên nhấn chìm cả khu rừng, nhiều giống đực Thú Nhân phát tình. Khi đó Khang Đinh và Ngõa Lạp vẫn còn là ấu tể. Lần Bạch Nguyệt , giống.”
“Thức ăn của chúng đủ ?”
“Đủ.” Vân Hỏa ôm bạn lữ, tự tin : “Nhà của chúng xây chỗ cao, cho dù nước sông vỡ đê cũng ngập đến chúng . Thức ăn dự trữ trong bộ lạc còn dư nhiều, thức ăn chúng tự trữ cũng đủ ăn thêm hai tháng. Dù thức ăn, Vô Nguyệt kỳ chúng vẫn thể săn. Ngươi yên tâm .”
“Nếu thật sự như , bên bộ lạc Dực Du…”
“Ta sẽ giải quyết.”
Vân Tiêu mím môi, nắm lấy tay bạn lữ: “Không tình hình bên rừng Thú Nhân thế nào, giống chúng .”
Vân Hỏa im lặng, các bộ lạc trong rừng Thú Nhân vượt qua Bạch Nguyệt , gặp tình huống , đều quá nhiều quan hệ với , với bộ lạc Ban Đạt Hi. Điều làm là bảo cho thú nhân của bộ lạc Bạch Vũ và bộ lạc Ban Đạt Hi, và trong tình huống cho phép, bảo cho bộ lạc Dực Du.
Vỗ vỗ tay bạn lữ, Vân Tiêu : “Ta nấu cơm, ngươi chơi với bọn nhỏ . Đợi Vô Nguyệt đến, ngươi bận rộn , nên ở cùng bọn nhỏ nhiều hơn. Lát nữa Hồng Xích tỉnh, ngươi rót nước cho uống.”
“Ta cùng ngươi.”
“Không cần. Có phụ và a cha, còn bát đồ bọn họ nữa. Ngươi chơi với bọn nhỏ .”
Vân Hỏa cúi đầu hôn lên cổ Vân Tiêu, buông y .
Trong phòng khách, Á Lập Thụy và cách A Tư a cha và a ba đang lo lắng điều gì, chúng đang chơi đùa cùng các ca ca và bầy rồng. Bốn đứa trẻ lớn biến thành tiểu dã thú, cùng bạn đồng hành của chơi trò “ngươi vồ , vồ ngươi” với các em. Bầy ngũ chỉ long lớn nhanh lắm, vóc dáng cũng chỉ xấp xỉ tiểu chủ nhân của chúng, nếu thì căn phòng lớn trong nhà dù rộng đến mấy cũng đủ chỗ. Bối Tháp Nhi ngủ say sưa trong lòng a cha Hồng Xích, Hồng Xích thì nhắm hờ mắt, cơn sốt cao của hạ xuống thành sốt nhẹ, nhưng hắc thủy vẫn thải hết, điều khẩu vị hơn một chút, thể ăn thịt .
Vân Hỏa tới, biến thành thú hình xuống. Hắn l.i.ế.m bảo bối nhi tử , dùng đuôi quấn lấy Á Lập Thụy tung lên. Á Lập Thụy hưng phấn “gâu gâu” gọi. Lăn lộn thú khổng lồ của a cha, Á Lập Thụy gào gào đòi a cha tung tiếp. Vân Hỏa quấn lấy cách A Tư, tung nó lên, quấn lấy Kì La.
“Gâu gâu!” Lũ trẻ vui khi a cha chơi cùng.
Ba Đại Tể tử và ba tiểu tể tử cũng vồ lấy a cha, chúng cũng tung lên~