Hỏa Vân Ca - Chương 212: Dấu hiệu tái sinh
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:34:39
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng mấy chốc, Vân Hỏa cùng hai vị phụ bước , theo là Hồng Xích và bọn nhỏ. Hắc Tể và Hồng Tể thấy Đại Tể trong lòng a ba, hai ấu tể liền bay vút tới, nhào lòng y.
Vân Tiêu ôm lấy hai đứa con, giọng đầy lo lắng: “Đại Tể hình như bệnh .”
“Đại Tể thế!” Lòng hai vị gia gia tức thì thắt .
“A ba [thúc thúc], Đại Tể ạ?” Bốn đứa trẻ lớn hơn cũng sốt sắng chạy tới.
Vân Hỏa xổm xuống bên cạnh bạn lữ, đón lấy Đại Tể đang rũ rượi lòng, vẻ mặt nghiêm nghị sờ trán nó, sờ trán . Hai vị gia gia cũng vội vàng làm theo. Triệu Phú Cường còn áp trán trán Đại Tể.
Giọng Vân Hỏa trầm xuống: “Hình như sốt.”
Triệu Phú Cường dậy ngoài: “Ta lấy một chậu nước lạnh, sờ cũng thấy nóng.”
Vân Tiêu nóng ruột: “Mấy ngày nay thấy Đại Tể vẻ . Giờ nó nhiều mồ hôi lắm.”
“Yêu yêu yêu!” Hồng Tể và Hắc Tể đưa tay chạm Đại Tể, thấy bệnh, hai ấu tể cũng lo lắng yên.
“A ba, ngài dùng bạch quang thử cho Đại Tể xem.” Kì La sờ trán sờ trán Đại Tể.
Vân Tiêu lau vệt mồ hôi rịn trán Đại Tể, với bạn lữ: “Ta dùng , tình hình của nó khá hơn chút nào, vẫn khó chịu lắm.”
Vân Hỏa hỏi: “Đại Tể, khỏe ở ? Bụng nóng ?”
Đại Tể rúc lòng a cha, vẫn lời nào, hoặc lẽ chính nó cũng khó chịu ở , chỉ là khỏe. Vân Tiêu vuốt ve đầu Đại Tể, hôn lên trán nó: “Bảo bối, ngươi cảm nhận kỹ xem, là chỗ nào thoải mái? Bụng? Hay đầu? Hay chân? Hay là vai?”
Vân Tiêu lo sợ vết thương cũ của Đại Tể di chứng gì chữa khỏi, giờ tái phát.
Đại Tể định giơ tay ôm a cha, nhưng rên lên đau đớn. Vân Hỏa lập tức cởi áo nó, vội : “Hình như là ở vai.”
Vân Tiêu vội hỏi: “Bảo bối, cho a ba, vai thoải mái ? Có vết thương ở vai khó chịu ?”
Bốn đứa trẻ lớn hơn mím môi, căng thẳng lo lắng. Quách Hành Lỗi chau mày : “Cởi áo Đại Tể xem , lấy thuốc mỡ.” Hắn cũng dậy nhanh. Triệu Phú Cường bưng một chậu nước lạnh bước .
Vân Tiêu hỏi Đại Tể vai đau , Đại Tể khẽ nhấc tay trái lên, gương mặt nhỏ nhắn trông khổ sở.
“Ba lạch cạch tháp yêu yêu…” *A ba a cha, vai, thoải mái.*
Tim Vân Tiêu và Vân Hỏa cùng lúc hẫng một nhịp. Vân Hỏa cởi áo khoác của Đại Tể, đang gỡ nút áo lụa sát nó. Quần áo của mấy ấu tể đều chừa một khe hở cho đôi cánh, nên mặc cởi đều khá chậm. Sau khi Vân Hỏa cởi hết nút áo, y bèn nhẹ nhàng tuột chiếc áo từ gốc ba đôi cánh lưng Đại Tể xuống.
Triệu Phú Cường ghé sát vết sẹo vai trái Đại Tể, nhíu mày : “Hình như sưng đỏ. Vân Tiêu ngươi xem ?”
Vân Tiêu và Vân Hỏa đều cúi xuống . Triệu Phú Cường sờ Đại Tể, : “Thân nhiệt quả thật cao.” Hắn nhanh chóng vắt một chiếc khăn ướt lau trán cho Đại Tể.
“Kì La, mang điện thoại của ngươi qua đây, a ba dùng đèn pin một chút.”
Kì La bật chạy , Bác Sâm cũng theo.
Vân Tiêu khẽ ấn lên vết thương ở vai Đại Tể, vai nó run lên, móng vuốt nhỏ đang bám lấy a cha cũng siết chặt . Vân Tiêu ngẩng đầu Vân Hỏa, trong mắt ngập tràn hoảng hốt. Vân Hỏa trấn an: “Đừng vội. Phụ , nấu một viên thú châu của vô thú .”
Triệu Phú Cường rời .
Vân Tiêu hôn lên má Đại Tể, hỏi: “Bảo bối, chỗ a ba ấn thoải mái ?”
“Ưm…”
“Đau ?” Vân Hỏa khẽ ấn xuống.
Đại Tể dụi a cha, một lúc mới rên lên: “Yêu…” *Không thoải mái.*
Vân Tiêu với bạn lữ: “Đại Tể rõ, lẽ chỉ là đau.”
“Cô cô?” *Đá?*
Tim Vân Tiêu hẫng một nhịp, vội tháo viên huyền tinh thạch Đại Tể đang đeo xuống. Vân Hỏa vội trấn an: “Chưa chắc là do đá . Chúng đều cả. Hồng Tể, Hắc Tể, các ngươi thấy khỏe ?”
Vì lo cho Đại Tể “ bệnh” mà gương mặt Hồng Tể và Hắc Tể cũng bớt mấy phần hoạt bát. Hai ấu tể lắc đầu, ôm lấy a ba: “Yêu yêu!” *Bụng nóng!* Đối với hai đứa, khỏe chính là bụng nóng.
Hồng Tể và Hắc Tể quả thật biểu hiện gì bất thường, bữa điểm tâm hai đứa ăn nhiều như khi, chỉ Đại Tể là khác lạ.
Vân Hỏa vết sẹo vai Đại Tể, : “Chắc là do vết thương thôi, đừng sợ.” Nói , Vân Hỏa sờ lên vết sẹo đầu Đại Tể, hỏi: “Còn chỗ thì ?”
“Yêu…” *Đều thoải mái.*
“Đều thoải mái ? Bảo bối, chỗ nào khó chịu nhất?”
“Yêu…” *Vai.*
Vân Tiêu mím môi, gọi bạch quang.
“A ba!” Kì La và Bác Sâm tới. Kì La cầm điện thoại chạy đến mặt a ba.
Vân Tiêu thu bạch quang, cầm lấy điện thoại bật đèn pin. Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường cũng , tay Quách Hành Lỗi là thuốc trị thương, Triệu Phú Cường : “Nước thú châu đang nấu .”
Mọi đều vây quanh Đại Tể, ánh đèn pin chiếu vết sẹo nơi cánh của nó, bốn đứa trẻ lớn hơn đều nhăn mặt, cảm giác như vai cũng đang đau theo.
Vân Tiêu cẩn thận xem xét vết thương vai Đại Tể, một lúc, y cắn môi, : “Hồng Xích, mang điện thoại của ngươi qua đây.”
“Cô!” *Trên giường .*
“Ta lấy.” Kì La bật dậy chạy , Bác Sâm theo .
Vân Hỏa và hai vị phụ hỏi: “Sao ?”
Vân Tiêu ghé sát vết thương vai Đại Tể, : “Bên trong vết thương của Đại Tể, hình như thứ gì đó.”
“Có gì?!”
Quách Hành Lỗi cầm lấy điện thoại từ tay Vân Tiêu, ghé sát . Nhìn một lúc, chau mày : “Hình như đúng là gì đó bên trong.”
“Ngao ngao!”
Kì La , để nhanh hơn, nó biến thẳng thành tiểu dã thú bay , miệng ngậm điện thoại của Hồng Xích. Vân Tiêu cầm lấy điện thoại bật đèn pin, hai chiếc đèn cùng chiếu , ánh sáng càng rõ hơn. Triệu Phú Cường cũng ghé sát, ba cẩn thận kiểm tra chỗ đau vai Đại Tể. Vân Tiêu dịu dàng dỗ dành: “Bảo bối, a ba xem vết thương của ngươi, sẽ đau một chút, đừng sợ nhé.”
“Ưm…” Đại Tể bám chặt áo a cha, đầu vùi lòng . Vân Hỏa hết đến khác nhẹ nhàng vuốt ve đầu Đại Tể, đôi mày nhíu chặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-212-dau-hieu-tai-sinh.html.]
Vân Tiêu sờ lên vết thương của Đại Tể, dùng sức kéo giãn nếp hằn của vết sẹo . Đại Tể rên lên mấy tiếng khổ sở, bàn tay bám lấy a cha càng siết chặt hơn. Bọn trẻ trong nhà thương cũng bao giờ kêu đau, Đại Tể rên lên, chắc chắn là khó chịu. Vân Tiêu đau lòng vô cùng, nhưng y buộc tìm nguyên nhân khiến Đại Tể khó chịu, chỉ thể nhẫn tâm.
“Vân Tiêu, ngươi xem chỗ , gì đó ?”
Triệu Phú Cường chỉ một vệt màu xám nhạt trong vết sẹo. Tay Vân Tiêu chạm , Đại Tể kêu lên một tiếng “A”. Vân Tiêu hoảng hốt: “Bảo bối, đau ?”
“Yêu…” *Đau.*
“Chắc chắn là chỗ !” Quách Hành Lỗi dụi mắt, hai tay banh vết sẹo của Đại Tể , hiệu cho Vân Tiêu tiếp tục kiểm tra. Vân Tiêu hai tay cầm hai chiếc điện thoại, chiếu thẳng ánh sáng vệt màu xám đó. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Triệu Phú Cường, gọi: “Hắc Tể, đây.”
Hắc Tể lập tức chạy đến chỗ gia gia. Triệu Phú Cường bảo Hắc Tể lưng vững: “Ngươi dang cánh .” Hắc Tể ngoan ngoãn dang hai đôi cánh của . Triệu Phú Cường kéo phần áo lưng Hắc Tể, để lộ chỗ đôi cánh, xem xét gốc cánh của nó, tay cũng ấn tới ấn lui. Vân Tiêu chú ý tới động tác của phụ , tim y hẫng một nhịp, y buông chiếc điện thoại bên tay xuống, nhẹ nhàng ấn vùng xung quanh vết thương vốn là nơi mọc cánh của Đại Tể. Thân thể Đại Tể run lên vì động tác của a ba.
“Chỗ , cứng.” Vân Tiêu về phía Vân Hỏa, tim đập loạn nhịp, “Đại Tể, Đại Tể là sắp… mọc cánh ?”
Xung quanh tức thì lặng ngắt như tờ, một tiếng động, ngay đó, Kì La hét lên một tiếng “A”: “A ba! Đại Tể sắp mọc cánh ạ?!”
“Yêu yêu yêu!” *Cánh cánh!* Hai ấu tể còn cũng kích động.
Chính Đại Tể cũng ngẩng đầu lên từ lòng a cha, vai . Vân Hỏa đè đầu Đại Tể xuống, giọng trầm mấy phần, với bạn lữ: “Ngươi kiểm tra xem.”
“Y Tác Nhĩ, ngươi tới giúp thúc thúc cầm điện thoại.”
Y Tác Nhĩ lập tức chui qua. Đầu nó nhỏ và thấp nhất trong bốn đứa trẻ, Y Tác Nhĩ giữa đại gia gia và thúc thúc cầm đèn pin, Vân Tiêu và a cha cùng kiểm tra cánh của Đại Tể. Bát đồ đang ở trong bếp cũng phòng khách, vây quanh , vẻ mặt Hồng Xích vô cùng nghiêm túc, chằm chằm Vân Tiêu, chờ đợi kết quả kiểm tra của y.
“Bác Sâm, bế nhị tể qua đây.”
Bác Sâm lập tức bế nhị tể tới. Vân Tiêu chớp chớp đôi mắt mỏi vì tập trung quá độ, ôm lấy nhị tể, vén cánh nó lên kiểm tra gốc cánh. Hồng Tể nhảy đến mặt a ba, chủ động dang cánh . Vân Tiêu xem xong cánh của nhị tể, chuyển sang Hồng Tể, xem xét gốc cánh của nó.
Buông Hồng Tể , Vân Tiêu : “Vân Hỏa, ngươi đưa đến nhà áo Ôn một chuyến, xem cánh của lục tể.” Tiếp đó, y hôn lên má Đại Tể: “Bảo bối, a cha và a ba ngoài một lát, ngươi đừng động, cứ sấp nhé.”
“Ưm.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vân Hỏa đặt Đại Tể xuống, để nó sấp ngay ngắn, và Vân Tiêu lập tức rời phòng khách mặc quần áo. Triệu Phú Cường buông Hắc Tể , cùng Quách Hành Lỗi xem xét vai của Đại Tể. Bọn nhỏ xổm thảm, tim đứa nào đứa nấy đập thình thịch. Bát đồ vây quanh, chằm chằm cánh của Đại Tể. Nếu cánh của Đại Tể thể mọc , cánh của bọn họ thì ?! Bọn họ ngày đêm đều mơ về ngày dang rộng đôi cánh, thỏa sức bay lượn.
Gốc cánh của ấu tể và của Bạch Vũ Thú Nhân trưởng thành màu sắc giống , tương tự, gốc cánh của ấu tể mới sinh cũng sẽ khác với ấu tể lớn hơn một chút. Lục tể là Bạch Vũ ấu tể nhỏ tuổi nhất hiện nay, Vân Tiêu cần xem gốc cánh của lục tể màu gì, sờ cảm giác .
Bên ngoài, cuồng phong gào thét, tuyết lớn bằng lá cây từng phiến từng phiến quất xuống mặt đất. Vân Hỏa dùng một tấm da thú lớn và dày bọc lấy Vân Tiêu, ôm y đến nhà Bái Đức. Ban đầu, Vân Tiêu cho rằng Bạch Nguyệt ở đây vốn lạnh như , Tư Nại và những khác mới , Bạch Nguyệt năm nay quả thật lạnh hơn năm, tuyết cũng lớn hơn nhiều. Khang Đinh mỗi ngày đều tổ chức những giống đực Thú Nhân khỏe mạnh nhất dọn tuyết trong thành mới, tránh cho cửa nhà tuyết lấp kín . Nếu ở xã hội loài , đây là một trận bão tuyết nghiêm trọng nhất.
Thời tiết thế , các Bạch Vũ Thú Nhân căn bản thể ngoài, phạm vi hoạt động lớn nhất của họ chỉ là cách từ hang động vách núi đến nhà Đồ Tá, giữa đoạn đường một tấm lều da thú lớn che chắn, còn bếp lửa tỏa nhiệt, nhờ mà cánh của họ mới cóng. Mỗi sáng khi ăn xong, Vân Hỏa đều đến xem tình hình của các Bạch Vũ Thú Nhân trong hang động vách núi, còn dọn dẹp tuyết lều kịp thời, nếu lều sẽ sập. Bách Nhĩ và chín vị tùy tùng khác của Vân Hỏa ngày nào cũng đến giúp.
May mà các Bạch Vũ Thú Nhân ở hang động vách núi sẽ phiên qua đêm ở nhà Đồ Tá, trong hang cũng ấm áp, thêm các giống cái tăng ca làm việc, các Bạch Vũ Thú Nhân đều áo bông để mặc, cho đến nay chỉ vài cóng nhẹ ở cánh, bôi thuốc là khỏi. Nếu gặp Vân Hỏa và Vân Tiêu, Bạch Nguyệt năm nay, sẽ bao nhiêu Bạch Vũ Thú Nhân c.h.ế.t cóng.
Từ nhà Bái Đức trở về, Vân Hỏa và Vân Tiêu phủ một lớp tuyết dày. Đến cửa, Vân Hỏa phủi sạch tuyết và Vân Tiêu, nhanh chóng đẩy cửa , nhanh chóng đóng . Hai về, bọn nhỏ chạy tới.
“A ba a cha, Đại Tể sắp mọc cánh ạ?” Kì La sốt ruột hỏi.
“Ba lạch cạch tháp yêu yêu!” *A ba a cha, Đại Tể bay ?*
Vân Tiêu dắt bọn nhỏ phòng khách, lập tức bát đồ vây quanh.
“Cô cô cô cô!” *Vân Tiêu thủ lĩnh, Đại Tể mọc cánh ?*
“Đừng vây quanh Vân Tiêu, tất cả xuống.” Vân Hỏa lên tiếng, bát đồ lập tức lùi , xuống thảm, nhưng ai nấy đều vô cùng nôn nóng.
“Cô cô?” *Là mọc cánh ?* Hồng Xích cũng quan tâm chuyện .
Vân Tiêu cởi áo khoác, tháo mũ và găng tay, : “Ta xem gốc cánh của lục tể, màu sắc đậm hơn của Đại Tể, nhưng vẫn một chút màu xám nhạt. Vết thương ở vai Đại Tể khi lành thì mềm, nhưng sờ thấy cứng, hơn nữa chạm nó sẽ đau, và Vân Hỏa đều cảm thấy, thể là thật sự sắp mọc cánh.”
“Yêu yêu ba ba!” Đại Tể dậy tìm a ba.
“Đừng động đậy, bảo bối!” Vân Tiêu vội chạy qua đè Đại Tể , Đại Tể ngoan ngoãn sấp xuống, nhưng ôm chặt lấy tay a ba, nức nở. Nó cánh, nó cánh.
“Bảo bối .” Vân Tiêu đau lòng, kích động, chút lo lắng, “Bảo bối, dù ngươi cánh , a ba, a cha, gia gia và các ca ca đều sẽ yêu ngươi.”
“Ta yêu yêu ba ba…” *Ta cánh, bảo vệ a ba.*
Sống mũi Vân Tiêu lập tức cay xè. Y cúi xuống hôn lên vai Đại Tể, : “A ba kiểm tra cho ngươi, đau thì cho a ba .”
“Yêu.” *Không đau.*
Sống mũi Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi đều cay cay. Triệu Phú Cường : “Vân Tiêu, ngươi xem kỹ , cũng thấy thể là sắp mọc cánh.”
“Vâng.”
Tiếp đó, cả nhà vây quanh Đại Tể kiểm tra bờ vai của nó. Bát đồ cũng còn tâm trí làm việc khác, vô cùng bồn chồn. Sau gần một giờ kiểm tra cẩn thận, Vân Tiêu và hai vị phụ đều nhất trí cho rằng sự khó chịu của Đại Tể là do cánh mới mọc gây . Vệt màu xám nhạt “” chính là gốc cánh. Nếu , Đại Tể sẽ đối mặt với một vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Vết sẹo lành của nó đang cản trở sự phát triển của gốc cánh.
“Phải làm đây?”
Ôm Đại Tể, Vân Tiêu hỏi. Vân Hỏa lên tiếng, những lúc thế cách nào, về phía hai vị phụ . Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi cũng đầy vẻ do dự. Nếu ở thế giới loài , chỉ cần phẫu thuật rạch vết thương , để cánh mọc là , nhưng ở đây điều kiện! Chỗ cánh liên quan đến dây thần kinh, ai dám tùy tiện động .
Không khí kích động một nữa chìm nặng nề, Đại Tể bám lấy a ba, cúi đầu gọi: “Ba ba yêu yêu…” *A ba cánh.*
“Được, a ba sẽ nghĩ cách để Đại Tể cánh, ngươi ngủ một lát ?” Vân Tiêu gọi bạch quang để giảm bớt sự khó chịu ở vai cho Đại Tể. Đại Tể nhắm mắt , lời a ba, ngủ một lát. Quách Hành Lỗi bạch quang trong tay Vân Tiêu, trầm tư, Triệu Phú Cường cũng theo. Những khác ai lời nào, bát đồ lưng Vân Tiêu chờ đợi quyết định của y.
Khoảng mười phút , Vân Tiêu thu bạch quang, Đại Tể ngủ. Vân Hỏa lấy một tấm chăn da thú nhỏ, nhẹ nhàng đắp lên Đại Tể. Đại Tể cứ thế nép lòng a ba ngủ say sưa, tạm thời quên sự khó chịu do bờ vai mang .
Quách Hành Lỗi hạ giọng mở lời: “Ở chỗ ảnh hưởng đến sự phát triển cánh của Đại Tể, rạch một đường . Nếu để lâu, e là sẽ gây những vấn đề khác. Cánh mọc thì để nó mọc bình thường, cho dù bay cũng . một khi ức chế sự phát triển, sợ vai của Đại Tể sẽ dị dạng.”
Vân Tiêu mím chặt môi.
Triệu Phú Cường cũng : “Cánh là thịt, cũng đơn thuần là xương, để nó mọc thể sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển xương vai.”
Quách Hành Lỗi nghĩ một lúc : “Ngõa kéo đại nhân và Cát Tang cũng bạch quang . Vân Tiêu, ngươi mổ chính, để ngõa kéo đại nhân và Cát Tang dùng bạch quang giảm bớt đau đớn cho Đại Tể, bạch quang còn tác dụng phục hồi những tổn thương thần kinh thể xảy . Ta cảm thấy, việc cánh của Đại Tể khả năng mọc quan hệ lớn đến việc ngươi mỗi ngày ngừng dùng bạch quang cho nó.”
“Cô cô!” *Dùng bạch quang!* Hồng Xích quyết định. Bạch quang tác dụng vô cùng quan trọng đối với cánh của Bạch Vũ Thú Nhân.
“Cô cô cô!” *Vân Tiêu thủ lĩnh, cánh!*
Vân Hỏa giơ tay, hiệu cho bát đồ đừng vội. Vân Tiêu cúi đầu Đại Tể đang ngủ ngoan ngoãn và yên tĩnh trong lòng , rơi tình thế khó xử. Động dao… Khâu vết thương là giới hạn y thể làm, giờ y động d.a.o con …
Triệu Phú Cường động viên con trai: “Vân Tiêu, ngươi học qua kiến thức y tế, ở đây chỉ ngươi mới thể động dao. Ngươi tin chính . Ngươi thể kéo Đại Tể từ cõi c.h.ế.t trở về, cũng thể khiến nó bay lượn nữa.”
Vân Hỏa ôm vai bạn lữ, truyền cho y sức mạnh: “Cho dù thất bại, cũng chẳng qua là như đây thôi.”
“ , Vân Tiêu, cho dù thất bại, Đại Tể cũng chẳng qua là như đây.” Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường đều .
Vân Tiêu Đại Tể, một lúc , y cúi đầu, hôn lên vết sẹo đầu nó, lâu rời . Bọn nhỏ đều vây quanh , Vân Hỏa ôm lấy chúng, Vân Tiêu lượt ôm từng đứa, hôn lên má chúng. Y chỉ hy vọng các bảo bối của sẽ bao giờ trải qua chuyện như nữa.