Hỏa Vân Ca - Chương 184: Cha của Vân Tiêu

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:33:37
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gia gia! Gia gia!” Kì La mừng đến phát , vội níu lấy tay ông, quên bằng tiếng Trung: “Gia gia, cuối cùng ngươi cũng đến ! A ba nhớ ngươi lắm, nhớ đến phát luôn đó! Gia gia!”

Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi chỉ cảm thấy như chổi đ.â.m sầm đầu. Triệu Phú Cường vịn chặt lấy Kì La, gắng gượng tìm giọng của : “Các ngươi… quen ?”

Kì La gật đầu lia lịa: “Ngươi là gia gia! Trong di động của a ba ảnh của ngươi.” Nói , sang còn , chắc chắn lắm mà hỏi: “Ngươi là Quách gia gia ? Trong di động của a ba cũng ảnh của ngươi.”

“A!”

Bọn họ thấy cái gì?! Đầu óc Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi nổ tung một tiếng “oong”. A ba? Di động?! Ảnh chụp?!!

Triệu Phú Cường gần như thét lên lạc cả giọng: “A ba của ngươi là ai?! Có tên là Triệu Vân Tiêu ?!”

Kì La gật đầu thật mạnh: “A ba của là Triệu Vân Tiêu, a ba cho chúng xem ảnh của gia gia và Quách gia gia!”

“Oong—!” Thân thể Triệu Phú Cường lảo đảo. Vân Tiêu chết… Vân Tiêu chết… Triệu Phú Cường há miệng gào lớn: “Vân Tiêu! Vân Tiêu!”

“Gia gia, a ba đang ở nhà, đưa ngươi gặp a ba!”

“Đi mau, mau!”

Triệu Phú Cường sắp niềm hạnh phúc bất ngờ nhấn chìm. Thân thể vững, liền trèo xuống khỏi lưng con dã thú để gặp con trai! Con dã thú lớn vốn nhúc nhích bỗng chuyển động. hóa thành hình , mà bắt đầu phóng . Nó động, Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi đành vội vàng cho vững.

“Yêu yêu yêu yêu!” Gia gia gia gia. Ba Đại Tể tử níu chặt lấy gia gia, mừng rỡ kêu lên.

“Gia gia, a ba nhớ ngươi đến phát luôn đó.”

Nước mắt Triệu Phú Cường tuôn rơi, Quách Hành Lỗi cũng lau mắt, một tay cố gắng ôm lấy mấy đứa trẻ, phòng khi chúng ngã xuống. Niềm vui từ trời giáng xuống khiến chẳng còn tâm trí mà để ý đến chuyện tiểu dã thú biến thành nữa.

“Ba ba ngươi, a ba ngươi khỏe ?” Triệu Phú Cường cũng ôm lấy bốn đứa trẻ khác , nghẹn ngào hỏi.

“A ba khỏe, chỉ là Đặc Biệt nhớ gia gia.” Vừa nghĩ đến nỗi đau khổ gần đây của a ba, Kì La sụt sịt mũi, “A ba nhớ gia gia đến luôn.”

Nước mắt Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi cứ thế tuôn rơi. Triệu Phú Cường lau nước mắt cho Kì La, lẩm bẩm mãi: “Nó còn sống, còn sống…”

“Yêu yêu yêu.” Hồng Tể gia gia cho rìa, tỏ vẻ vui, gia gia chẳng thèm chuyện với nó gì cả.

Triệu Phú Cường cúi đầu, tuy hiểu Hồng Tể đang kêu gì, nhưng vẫn theo bản năng xoa đầu nó, Hồng Tể lúc mới hài lòng. Kì La mím môi, tình hình bây giờ khiến cũng rối bời. A ba bay lên, Kì La cũng gì nữa, hóa thành tiểu dã thú bay theo, Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể dám buông tay, sợ gia gia mất.

Thật sự biến thành dã thú! Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường một nữa c.h.ế.t trân khi thấy Kì La biến hình. Tiếp đó, họ về phía , mấy con tiểu dã thú đang bay cùng họ, chẳng là ba đứa trẻ ban nãy ? Hai bất giác cúi xuống “thú cưỡi” của , con lẽ cũng biến thành ? Rầm!

Vân Tiêu còn sống, tiểu dã thú biến thành gọi họ là gia gia… Tim Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi như nhảy cả khỏi lồng ngực, chỉ mong gặp Vân Tiêu ngay lập tức để rõ ngọn ngành. Chỉ là, khi gặp Vân Tiêu, họ dọa cho một phen khiếp vía.

Lúc Vân Hỏa đưa hai vị “nhạc phụ đại nhân” về đến nơi, cửa sơn động tụ đầy tộc nhân giống đực của bộ lạc Ban Đạt Hi và các thú nhân Bạch Vũ. Ánh mắt Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường lướt qua những Thiên Sứ và những đàn ông trần đóng khố da thú, hình cao lớn vạm vỡ, phản ứng đầu tiên là, trang phục của những thật nguyên thủy.

A cha đáp xuống đất, Kì La liền lập tức hóa thành hình đỡ gia gia xuống. Hồng Xích, Bác Sâm, Thư Ngõa, Aesop các ngươi cũng đưa tay giúp. Nhìn thấy hai lạ mặt, trông giống giống cái, mà cũng chẳng giống đực, các tộc nhân của bộ lạc Ban Đạt Hi đều nhất loạt im lặng. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể vẫn bám chặt lấy gia gia, Triệu Phú Cường cũng từ chối chúng, chỉ là kéo quần áo nên khó .

Hai vững, còn kịp hỏi “cháu trai” xem ba ba chúng ở , thì con dã thú lớn đỏ như m.á.u chở họ về bỗng biến hình ngay mặt.

“A!”

Hiệu ứng khác với lúc tiểu dã thú biến hình. Tròng mắt Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi gần như rớt cả ngoài. Con dã thú lớn hóa thành một “dã nhân” tóc đỏ, cao chắc chắn hơn hai mét, thể vô cùng cường tráng, mang những dấu vết dã thú rõ rệt! Trông hung tợn hơn mấy đứa trẻ biến thành tiểu dã thú cả trăm !

Phản ứng của hai khiến đôi mắt đỏ của Vân Hỏa trầm xuống. khí lúc cho phép Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi tiêu hóa sự việc. Kì La vội vã đẩy rèm cửa , chạy trong sơn động: “A ba a ba! Hồng Xích thúc thúc tìm gia gia !”

“Yêu yêu yêu yêu ba ba ba ba!” A ba a ba, gia gia tới , gia gia tới ! Ba Đại Tể tử dùng hai vuốt níu chặt quần áo gia gia, kéo gia gia trong sơn động. Hồng Xích một bước động, cất giọng đầy vẻ kể công: “Cô cô cô cô!” Vân Tiêu, nhặt a cha của ngươi !

Trên giường, Triệu Vân Tiêu ngơ ngác: “Kì La, gia gia nào? Hồng Xích, a cha của ngươi ?”

Kì La vội : “A ba, là gia gia trong di động đó. Hồng Xích thúc thúc đưa gia gia về !”

“Yêu yêu ba ba!” Ba Đại Tể tử kéo hai vị gia gia đang hồn xiêu phách lạc trong.

Gia gia trong di động… Tim Triệu Vân Tiêu khẽ thót một tiếng, y ngước mắt lên. Khi bóng hình hai lọt tầm mắt, da đầu Triệu Vân Tiêu tức thì run lên, phảng phất như đang trong mộng, đó là…

“Phụ … Quách thúc thúc?!”

Tiếng gọi thuộc kéo tâm thần của Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi trở về. Dưới ánh đèn quá sáng, hai thấy mà họ từng ngỡ vĩnh viễn mất .

Trước mắt Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi nhòe trong khoảnh khắc. Hai dùng sức dụi mắt, Triệu Phú Cường run rẩy gọi: “Vân Tiêu… Vân Tiêu, là con ?”

“…Phụ !”

Triệu Vân Tiêu **vén** chăn, lảo đảo xuống giường, lao tới.

Khi con trai ôm chầm lấy , Triệu Phú Cường thở hổn hển mấy , dùng sức ôm chặt lấy con mà gào : “Vân Tiêu! Vân Tiêu! Phụ nhớ con… Vân Tiêu! Vân Tiêu…”

“Phụ … Phụ …”

Vân Hỏa vẫn ngoài sơn động, với các tộc nhân một câu “Hồng Xích tìm a cha của Vân Tiêu”, lúc mới bước . Hai cha con đang ôm đầu rống quên hết thứ. Kì La bên cạnh lau nước mắt, thương a ba, mừng cho a ba gặp gia gia, là a ba sẽ còn đau lòng vì nhớ gia gia nữa.

“Ba ba ba ba yêu yêu! Ô oa…”

Ba Đại Tể tử vốn chịu nổi cảnh a ba , liền ôm lấy chân a ba mà theo. Ba Đại Tể tử , Á Lập Thụy và Cách A Tư vốn sắp đánh thức liền hóa thành trẻ sơ sinh, oe oe lớn. Chúng , Bối Tháp Nhi cũng theo ngay. Sau đó, Nhị tể, Tam tể và Tứ tể khẽ động, tiếng ảnh hưởng, ba tiểu tể tử cũng cất tiếng , nhất thời, tiếng vang lên ngớt.

Tiếng của trẻ sơ sinh thu hút sự chú ý của Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi, cũng kéo lý trí của Triệu Vân Tiêu trở về. Vội vàng lau nước mắt, Triệu Vân Tiêu đỡ phụ và Quách thúc thúc đến bên giường xuống, bế ba Đại Tể tử đang lớn lên giường, vội vàng bế Bối Tháp Nhi lên vỗ về dỗ dành. Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ thì dỗ ba tiểu tể tử còn . Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi đứa trẻ trong lòng Vân Tiêu, hai đứa trẻ sơ sinh đang oe oe lớn giường, thể run lên.

“Vân Tiêu, đây, đây là…” Tim hai một nữa treo lên.

Một Triệu Vân Tiêu trả lời thắc mắc của họ. Hai bàn tay to lớn bế hai đứa con trai đang nức nở lên, gương mặt nghiêm nghị, dùng tiếng Trung : “A cha, Quách thúc thúc, Vân Tiêu sinh con, vẫn đang ở cữ. Ta là bạn lữ của Vân Tiêu, tên Vân Hỏa? Đồ Tá.”

Ầm!

Triệu Phú Cường chỉ cảm thấy đầu óc một trận choáng váng. Quách Hành Lỗi há hốc miệng Triệu Vân Tiêu, sinh con? Ở cữ? Bạn lữ?!

“Phụ , Quách thúc thúc, đây là Vân Hỏa, là bạn lữ của con, con cùng … kết hôn . Hắn là a cha của bọn nhỏ, còn con là… a ba.”

Ầm! Ầm!

“Phụ !”

“Gia gia!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-184-cha-cua-van-tieu.html.]

“Phú cường!”

Triệu Phú Cường là hạnh phúc là quá kinh hãi, cuối cùng chống đỡ nổi mà ngất .

Trên giường, ba đứa nhỏ dọa ngủ say sự vỗ về của a ba và a cha. Á Lập Thụy và Cách A Tư biến thành tiểu dã thú, Bối Tháp Nhi vẫn a ba ôm trong lòng. Nó hoảng sợ, hễ buông là sẽ tỉnh. Nhị tể, Tam tể và Tứ tể, ba tiểu tể tử nép trong chăn của a ba cũng sắp ngủ. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể thì đùi a ba, tò mò hai vị gia gia mới. Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ ôm những bạn rồng của , im lặng ở cuối giường, trong mắt cũng là vẻ tò mò, và một chút kinh hồn định cơn kinh hách quá độ.

Vân Hỏa ở đầu giường ôm vai Triệu Vân Tiêu, Hồng Xích tấm thảm cạnh đầu giường, chăm chú Bối Tháp Nhi, ánh mắt sáng rực, bởi vì Bối Tháp Nhi đang nắm lấy một đầu ngón tay của , xua tan nỗi buồn vì hôm nay làm đau Bối Tháp Nhi. Có thể , các thành viên chủ chốt của gia tộc Đồ Tá về cơ bản đều mặt.

bên giường, chính là Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi chịu quá nhiều kích thích hôm nay. Triệu Phú Cường ngất , Triệu Vân Tiêu dùng bạch quang đánh thức phụ . Vân Hỏa nấu nước thú châu của vô thú, làm một nồi canh thịt miến. Uống nước thú châu, ăn no bụng, tắm rửa sạch sẽ, Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi lúc cũng miễn cưỡng bình tĩnh , đương nhiên, chỉ là miễn cưỡng. điều khiến hai thoáng an tâm là nơi Thiên Đường, Thiên Sứ, càng Thượng Đế.

Quách Hành Lỗi ôm lấy Triệu Phú Cường, sợ ngất. Kỳ thực cả hai đều nên ngủ , nghỉ ngơi điều dưỡng cho , nhưng chẳng ai tâm trạng nghỉ ngơi cả. Tắm rửa xong, hai liền qua đây. Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi cứ mãi đứa trẻ mà Triệu Vân Tiêu sinh hạ, đó là cháu của họ. Nhìn hồi lâu, Triệu Phú Cường dụi mắt, khàn giọng : “Phụ mà, con chắc chắn chết. Con còn đang ở cữ, đừng , sẽ hại mắt.”

“Phụ …” Phụ mở miệng, nước mắt Triệu Vân Tiêu tuôn rơi. Vân Hỏa lập tức lau nước mắt cho y, ghé tai y thấp giọng nhắc nhở: “Ngươi .”

Vân Hỏa bằng Thú Nhân ngữ, Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi đều hiểu. Cả hai cùng về phía Vân Hỏa, Vân Hỏa ngẩng đầu, tâm trạng của lắm. Triệu Phú Cường ngất khả năng là vì chấp nhận .

“Đừng , đừng .” Triệu Phú Cường đưa tay, lau nước mắt cho con trai. Hắn sụt sịt mũi, từ trong túi áo lấy một cái túi vải màu đỏ. Vừa thấy cái túi vải đó, thể Triệu Vân Tiêu rõ ràng run lên. Vân Hỏa ngẩng đầu qua, Hồng Xích cũng qua.

Cố gắng mỉm với con trai, dù nhiều nhiều điều hỏi, , nhưng việc Triệu Phú Cường làm tiên là một chuyện khác. Hắn từ trong túi vải đỏ lấy một chiếc vòng tay vàng, đưa tới mặt con trai, nghẹn ngào : “Sau khi con gặp chuyện may, phụ lấy vòng tay của con. Tên khốn đó, xứng… vòng tay của con.” Sau khi lấy vòng tay của con trai, Triệu Phú Cường vẫn luôn mang theo bên , ngờ rằng, vẫn còn thể gặp con. Triệu Phú Cường bất giác tin rằng, chính chiếc vòng tay đưa đến bên con trai.

Nước mắt Triệu Vân Tiêu thể kiểm soát. Ánh mắt Vân Hỏa nặng trĩu, đương nhiên hiểu ý nghĩa của chiếc vòng tay vàng đối với một trung tính nhân. Đã đêm, chiếc vòng tay vàng của Vân Tiêu mà nghiến răng nghiến lợi với một gã đàn ông nào đó.

Triệu Phú Cường kéo tay con trai, đặt chiếc vòng tay vàng lòng bàn tay y, khẽ hỏi: “Lần , phụ thể… tin tưởng ‘?”

Triệu Vân Tiêu gật đầu thật mạnh: “Không ai… yêu con hơn .”

Triệu Phú Cường hít một thật sâu, vỗ vỗ tay con trai, buông .

“Yêu yêu ba ba…” Ba Đại Tể tử lau nước mắt cho a ba. Triệu Vân Tiêu hôn lên ba Đại Tể tử, cố gắng nén nước mắt.

Vân Hỏa tự giác nhận lấy chiếc vòng tay vàng từ tay Triệu Vân Tiêu, vô cùng nghiêm túc : “Vân Tiêu chỉ thể là bạn lữ của .”

Lâm Minh Viễn từng những lời tương tự. Triệu Phú Cường tuy vẫn chút thể chấp nhận phận thể biến thành dã thú của đối phương, nhưng chỉ cần thấy cảm giác hạnh phúc của con trai khi ở bên , cũng đủ để buông bỏ những điều thể đó. Vân Tiêu và Lâm Minh Viễn kết hôn nhiều năm như mà vẫn con, ở đây nhiều đứa trẻ đến thế. Triệu Phú Cường con trai hạnh phúc, đây bao giờ thấy vẻ hạnh phúc mãn nguyện như mặt con trai.

Ngay mặt hai vị phụ , Vân Hỏa luồn chiếc vòng tay vàng sợi dây chuyền huyền tinh thạch mà đang đeo, nhét trong áo. Cuối cùng cũng xem như Vân Tiêu một cách trọn vẹn. Cách lớp áo vỗ nhẹ lên chiếc vòng tay, tâm trạng Vân Hỏa lên nhiều. Không nghĩ tới điều gì, mi tâm Triệu Phú Cường nhíu chặt , : “Vân Tiêu, con nghỉ ngơi , phụ mệt . Đợi ngủ dậy, chúng sẽ chuyện cho kỹ.”

Kì La lập tức xuống giường: “Gia gia, đưa các ngươi qua đó.”

“Không cần, cần, gia gia tự .” Yêu thương xoa đầu Kì La, Triệu Phú Cường vịn tay Quách Hành Lỗi dậy. Vân Hỏa cũng lên, vẻ đưa họ qua. Nào ngờ, Triệu Phú Cường từ chối, nhẹ nhàng ôm con trai và đứa cháu trai trung tính nhân một cái, Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi bước ngoài.

Triệu Vân Tiêu còn thể ngoài, y dõi theo bóng hai vị phụ rời . Sau khi gia gia khỏi, Kì La chút lo lắng hỏi: “A ba, gia gia sẽ thích chúng ?”

Triệu Vân Tiêu ôm chầm lấy con trai, hôn lên trán một cái: “Sẽ . Các con là cháu của ông, gia gia chỉ thương các con thôi.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Yêu yêu ba ba.” A ba .

Tâm can Triệu Vân Tiêu sự hiếu thuận của mấy đứa trẻ làm cho tan chảy.

“A ba mệt , ngủ với a ba .”

“Yêu yêu!”

a ba an ủi, Kì La vẫn yên tâm lắm, gia gia thật sự thể chấp nhận phận Thú Nhân của bọn họ ? Gia gia hình như… cũng thích a cha.

Suy đoán của Kì La, cũng là suy đoán của Vân Hỏa, đặc biệt là cái nhíu mày của Triệu Phú Cường, mang theo vẻ chán ghét rõ rệt. Sơn động bên cạnh vốn là của bốn đứa trẻ lớn lửa trại hong khô hơn nửa ngày, miễn cưỡng thể ở . Trên giường cũng đệm da thú sạch sẽ. Vân Hỏa đưa hai vị nhạc phụ trong sơn động, đối mặt với họ, dùng tiếng Trung : “Nơi là thế giới Thú Nhân, chúng đều là Thú Nhân. Hồng Xích bọn họ là Thú Nhân Bạch Vũ, vì một vài nguyên nhân, họ chút khác biệt với chúng , Thú Nhân ngữ. Phòng mới xây xong, ngày mốt là thể chuyển qua. Trên bếp lò bên ngoài nước ấm, thể lấy dùng bất cứ lúc nào.”

Đối phương thích , Vân Hỏa cũng gọi nổi tiếng “a cha”. Hắn cũng lấy lòng nhạc phụ. sẽ chăm sóc cho hai vị trưởng bối , vì họ là của Vân Tiêu.

Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi để ý đến sự đổi trong lời của Vân Hỏa, chủ yếu là vì Vân Hỏa vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó. Triệu Phú Cường chỉ lo lắng một chuyện, ngẩng đầu khẩn khoản : “Vân Tiêu là đứa con duy nhất của , , nó yêu ngươi, xin ngươi nhất định đừng làm tổn thương nó, nó chịu quá nhiều khổ .” Nói đến đây, Triệu Phú Cường nữa, Quách Hành Lỗi ôm lấy , an ủi , và tiếp: “Chúng đều nguyện ý tôn trọng lựa chọn của Vân Tiêu, chỉ cần nó hạnh phúc. Các ngươi bây giờ cũng con , xin ngươi nhất định thương yêu nó thật , cho nó hạnh phúc.”

Trong con ngươi đỏ rực chợt lóe lên một tia sáng, Vân Hỏa dõng dạc, đanh thép: “Vân Tiêu là bạn lữ của , cũng chỉ thể là bạn lữ của . A cha, Quách thúc thúc, sẽ để Vân Tiêu trở về thế giới của các ngươi, và các con, đều thể rời xa y!”

“Được, .” dù Vân Hỏa , Triệu Phú Cường vẫn yên tâm, chỉ thể chờ xem .

Triệu Phú Cường thật sự mệt, Vân Hỏa cũng lâu, để hai vị nhạc phụ nghỉ ngơi rời . Kéo rèm cửa , ánh mắt Vân Hỏa lấp lánh, hai đó… phản đối.

Phù Triệu Phú Cường lên giường, Quách Hành Lỗi xoa n.g.ự.c cho : “Ngươi nghĩ đến tên khốn đó .”

Triệu Phú Cường lập tức nghiến răng nghiến lợi: “Người tuy trông đáng sợ, nhưng ngươi xem kìa, nhận vòng tay của Vân Tiêu là đeo ngay lên cổ. Tên khốn đến vòng tay của Vân Tiêu để ở còn ! Vừa nghĩ đến hận thể g.i.ế.c . Phán sáu năm là quá nhẹ! Nếu sớm Vân Tiêu còn sống, nhất định sẽ kiện cho ít nhất là tù thời hạn!”

Quách Hành Lỗi đỡ Triệu Phú Cường xuống, khuyên giải: “Nơi còn là Tương Lai tinh, chúng cũng sẽ gặp tên khốn đó nữa. Hạnh phúc của Vân Tiêu là quan trọng nhất, ngươi đừng nhắc đến mặt Vân Hỏa, cũng Thú Nhân Vân Tiêu kết hôn một , chỉ sợ để ý. Người trông hung dữ, tướng mạo hình như cũng giống những khác.”

Triệu Phú Cường thở dài một : “Ta cũng lo lắng mà. Nơi nguyên thủy như , nguyên thủy hình như để ý chuyện thì . Đã biến thành dã thú, tính tình chắc chắn dã man, chỉ sợ Vân Tiêu kết hôn một sẽ vui, Vân Tiêu tuyệt đối thể chịu thêm một tổn thương nào nữa, bây giờ còn con.”

“Ngày mai chúng lén hỏi Vân Tiêu một chút. Nếu quả thật , chúng cũng đừng hớ, dù chúng , sẽ . Ngủ . Sớm điều chỉnh thể, chúng thể sớm giúp Vân Tiêu trông con. Nơi nguyên thủy như , Vân Tiêu chắc chắn chịu nhiều khổ.”

“Chắc chắn đột nhiên làm gia gia, cũng thấy quen lắm. Bối Tháp Nhi lớn lên giống Vân Tiêu, mấy đứa trẻ khác cũng đáng yêu. Ngươi xem Hồng Xích và Vân Tiêu quan hệ gì? Ta thấy đối với Vân Tiêu cũng mật. Hồng Tể lớn lên giống . Người nguyên thủy ở đây lẽ thịnh hành nhất thê đa phu ?”

“Ngủ dậy hỏi Vân Tiêu, chúng đừng đoán mò nữa, ngủ .”

“Mệt, nhưng mà ngủ .”

“Nhắm mắt , một lát là ngủ thôi.”

“Đi , thật sự thấy Vân Tiêu , đang mơ chứ?”

“Ngươi véo một cái .”

“Tê—, đau, mơ.”

“Ngươi cũng véo một cái .”

“Đau ?”

“Đau.”

Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi nhỏ giọng chuyện trong sơn động, rằng một con dã thú lớn vốn chẳng hề rời rõ mồn một cuộc đối thoại của hai . Tâm trạng vô cùng , Vân Hỏa đợi đến khi trong sơn động còn tiếng động nào truyền nữa mới về sơn động của . mà, vẫn chút vui.

“Hồng Xích, ngươi về sơn động của ngươi mà ngủ! Sau cho ngươi ngủ ở đây nữa!”

“Cô?” Ngươi đột nhiên nổi điên cái gì ? Đương nhiên, Hồng Xích sẽ những lời như , nhưng ý tứ thì cũng na ná thế.

Loading...