Hỏa Vân Ca - Chương 162

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:33:10
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai vò rượu quả lớn, Vân Hỏa và Hồng Xích uống nhiều hơn cả. Có bạn lữ kề bên, rượu ngon thức quý, Vân Hỏa liền giữ khư khư cho riêng . Dẫu Khang Đinh đến xin, cũng nhất quyết cho. Đã còn thêm một Hồng Xích cũng “ích kỷ” chẳng kém, thành Khang Đinh, Leo, Ô Đặc và Bách Nhĩ chỉ chia cho một vò con con. Ấy là còn nhờ Vân Tiêu giúp, Vân Hỏa mới miễn cưỡng đưa cho, trong khi Hồng Xích cứ luôn miệng la bên cạnh: “Đủ , đủ !”

Có men rượu, ăn uống dường như cũng ngon miệng hơn. Cả một bàn thịt thà thức ăn, hai kẻ ăn khỏe nhất là Hồng Xích và Vân Hỏa xử hết hai phần ba, phần còn dành cho mấy đứa nhỏ và Vân Tiêu. Kì La xoa cái bụng căng tròn, chùi mép đầy thỏa mãn, trong lòng vẫn quên một chuyện.

“Hồng Xích thúc thúc.”

Hồng Xích đang đăm đăm chiếc bát rỗng của chẳng nghĩ gì, gọi liền ngẩng đầu lên. Kì La : “Hồng Xích thúc thúc, chúng Rừng Chết xem thử, ?”

Vân Tiêu sang: “Các ngươi đến Rừng Chết?”

Kì La đáp ngay: “Vâng. A ba, chúng ạ?”

Vân Tiêu chẳng lý do gì để đồng ý, bèn : “Chỗ đó tối lắm, bây giờ là ban đêm , để mai trời sáng hãy nhờ Hồng Xích thúc thúc đưa các ngươi .”

Không ngờ a ba đồng ý, bốn đứa trẻ lớn mừng rỡ vô cùng. Vân Hỏa gì, hiển nhiên cũng thuận theo. Sở dĩ y và nay đưa bọn nhỏ đến Rừng Chết, một là vì trong đó tối om, chẳng ho để xem. Quan trọng hơn là bọn nhỏ từng đòi . Hai vò rượu cạn, Vân Hỏa một tay xoa chiếc bụng lớn của bạn lữ, một tay chống cằm, dáng vẻ phần lờ đờ. Vân Tiêu bộ dạng của , đoán chừng say .

A ba và a cha đều phản đối, Kì La bèn với Hồng Xích: “Hồng Xích thúc thúc, ngày mai đưa chúng Rừng Chết xem thử, ạ?”

Hồng Xích chớp chớp đôi mắt phần tan rã dậy. Giữa ánh mắt khó hiểu của lũ trẻ, bước tới cạnh Kì La. Rồi tất cả chỉ Kì La thét lên một tiếng, Hồng Xích vác bổng nó lên vai.

“Hồng Xích thúc thúc!”

“Hồng Xích?” Vân Tiêu kinh ngạc.

“Cô.” Đi ngay bây giờ. Chẳng cho Vân Tiêu và bọn nhỏ cơ hội thêm lời nào, Hồng Xích vung tay, dẫn đầu bay lên.

“Hồng Xích thúc thúc! Ta ngày mai mới !” Bị vác vai, Kì La cảm thấy thức ăn trong bụng sắp trào cả ngoài.

“Hồng Xích, ngươi để mai hãy đưa chúng . Trời tối .” Vân Tiêu vội vàng ngăn .

Hồng Xích bay tít cao, kêu lên hai tiếng “cô cô”. Lập tức, mấy thú nhân Bạch Vũ khác đáp xuống bên cạnh những đứa trẻ còn , vác bổng chúng lên giữa những tiếng kêu kinh hãi.

“Hồng Xích thúc thúc! Đừng vác nữa. Ta ói!”

“Bọn bây giờ, ngày mai mới !”

“Yêu yêu yêu!” Ta !

“Ba ba ba!” A ba cứu mạng!

Vân Tiêu sững sờ, vội dậy gọi lớn: “Hồng Xích! Các ngươi mau thả bọn nhỏ xuống, ngươi say .”

“Cứ để chúng .” Vân Hỏa thuận thế ôm bạn lữ lòng, vẫy vẫy tay với Hồng Xích: “Đi .”

“Cô.” Mai gặp.

Hồng Xích thở rượu nồng nặc bay , những thú nhân Bạch Vũ khác cũng say ngà ngà vác theo mấy đứa trẻ lớn, kể cả sáu ấu tể vốn chẳng hề đòi , cùng đuổi theo thủ lĩnh của .

“Yêu yêu yêu! Ba ba ba!”

Đại Tể, Hắc Tể và Hồng Tể đúng là “tai bay vạ gió”, chúng sức giãy giụa đòi a ba, nhưng sức lực non nớt nào là đối thủ của thú nhân trưởng thành, chỉ đành trơ mắt a ba mỗi lúc một xa.

“Yêu yêu yêu!” Ba ấu tể nhỏ chẳng hiểu vì ôm , chúng á lên những tiếng kêu ánh, chúng a ba, a ba!

“A ba! A cha!” Kì La chực , lẽ nào đây chính là say rượu mà a ba từng ? “Hồng Xích thúc thúc! Bây giờ !”

“Cô!” Phải !

“Trời tối , trong đó chẳng thấy gì !”

“Cô!” Ta Kim Thạch.

“A a a, bây giờ !”

“Cô.” Trong đó vui lắm.

“...”

Bóng a ba và a cha khuất dạng, Kì La nước mắt. “Ngươi vác thế khó chịu lắm, sắp ói .”

Hồng Xích đổi động tác, chuyển sang bế ngang Kì La. Tư thế còn kỳ quặc hơn nữa! Hết cách, Kì La đành biến thành thú hình. Nó bay lên, nhưng Hồng Xích giữ chặt, căn bản thể nhúc nhích.

“Kì La, Hồng Xích thúc thúc say .” Bác Sâm cũng đang vác, nó yêu cầu đang vác hãy bế , vì tư thế thật sự khó chịu.

“Thảo nào thúc thúc cho chúng uống rượu.” Y Tác Nhĩ cánh, vội bám chặt lấy thú nhân Bạch Vũ đang ôm , miệng đối phương cũng phảng phất mùi rượu. Nó sợ vị thúc thúc Bạch Vũ say đến nỗi tuột tay, khi đó nó chắc chắn sẽ ngã chết.

“Chúng coi như một bài học .” Thư Ngõa thở dài.

“Yêu yêu yêu! Ba ba ba ba!” Ba Đại Tể vẫn đang gào thảm thiết, chúng ! Chúng tìm a ba!

“Yêu yêu yêu!” A ba, a ba! Mấy ấu tể nhỏ giơ tay về phía a ba của chúng.

Kì La biến thành hình , áy náy vô cùng: “Xin ... các .”

Sáu ấu tể hiểu vì ca ca xin chúng. Chúng thích Rừng Chết, chúng về!

Hồng Xích say khướt mang tất cả bọn nhỏ mất, Vân Tiêu lo lắng yên, còn Vân Hỏa vô cùng hài lòng. Ôm chặt bạn lữ, Vân Hỏa miệng cũng đượm mùi rượu, năng chút ngọng nghịu: “Hồng Xích sẽ để chúng gặp nguy hiểm .” Nói , hôn lên môi bạn lữ, “Vân Tiêu... ngươi lâu , cho ...”

Tim Vân Tiêu khẽ run, y nén nỗi lo cho bọn nhỏ, áy náy hôn đáp bạn lữ: “Xin , dạo quả thật lơ là ngươi.” Trong nhà đông con, chuyện cũng nhiều, y đang mang thai ấu tể, quả là nhiều ngày cùng Vân Hỏa chung sống đời bạn lữ.

“Bọn nhỏ đều mang cả .” Lưỡi Vân Hỏa lướt cổ Vân Tiêu. Hắn vốn nhiều điều bất mãn với Hồng Xích, nhưng việc Hồng Xích làm hợp ý .

Vừa thở dốc quanh, Vân Tiêu ngượng ngùng : “Đây là bên ngoài, chúng về sơn động .”

“Không về.”

Để dấu vết của riêng cổ Vân Tiêu, Vân Hỏa bế bổng y lên. Vân Tiêu vội ôm chặt lấy cổ . Vân Hỏa yên tại chỗ một lát, mới nhấc chân về phía của vùng trũng.

“Vân Hỏa?”

“Chúng lâu hò hẹn.”

Vân Tiêu chớp mắt, Vân Hỏa thế , là say thật .

Hồng Xích sớm bay mất dạng. Vân Hỏa thì chẳng đoái hoài đến việc mấy đứa con đưa . Vân Tiêu lòng mà sức, cũng đành tạm gác nỗi lo. Hồng Xích tuy thường ngày đáng tin, nhưng dù say cũng sẽ để bọn nhỏ gặp nguy hiểm. Bản y quả thật lâu bầu bạn với bạn lữ của , cứ coi như Hồng Xích cố tình tạo cơ hội cho y và Vân Hỏa ở riêng với .

Vân Hỏa biến , ôm Vân Tiêu đến một lùm cây xa nơi ở. Vừa đến nơi, cơ thể Vân Tiêu cảm thấy khô nóng. Y bạn lữ sắp làm gì. Đặt Vân Tiêu xuống, Vân Hỏa cởi tấm áo Huyễn Thú trải đất, ôm lấy Vân Tiêu, nhẹ nhàng đặt y lên .

“Vân Hỏa...” Ôm lấy cổ Vân Hỏa, Vân Tiêu trao một nụ hôn dịu dàng, “Thời gian qua, vất vả cho ngươi .” Kể từ khi họ rời khỏi núi đá, Vân Hỏa vẫn luôn bận rộn, Đặc Biệt là khi nhận nuôi mấy ấu tể, càng bận rộn hơn.

Hơi thở của Vân Hỏa trở nên nặng nề. Trời nóng, Vân Tiêu chỉ khoác một tấm áo da thú mỏng. Vân Hỏa cởi áo choàng của Vân Tiêu, bàn tay đến chiếc bụng gì che đậy của y, giọng khàn khàn cất lời: “Vân Tiêu, ngươi đang mang ấu tể của , rời ! Ngươi sinh cho thật nhiều ấu tể!”

Say thật . Vân Tiêu vuốt ve cánh tay rắn chắc của Vân Hỏa, : “Rời xa ngươi sẽ chết, trừ phi, ngươi cần nữa.”

“Ngươi là của !” Đồng tử đỏ của Vân Hỏa lóe lên hồng quang, “Ngươi chỉ thể là của !”

“Ta là của ngươi, sẽ mãi là của ngươi. Vân Hỏa, yêu ngươi.”

“Gầm!”

Vân Hỏa đột nhiên biến , thú khổng lồ phủ lên Vân Tiêu. Vân Tiêu vuốt ve đầu con dã thú, hôn lên cặp nanh kiếm lộ bên ngoài của nó.

Con dã thú khẽ l.i.ế.m bạn lữ, từ mặt, xuống cổ, dần dần, đầu lưỡi di chuyển đến chiếc bụng đang mang ấu tể của nó, chiếc lưỡi to lớn cẩn thận lướt qua.

“Vân Hỏa, các ấu tể đang động.”

“Ư...”

Bạn lữ của , ấu tể sắp chào đời của ... Lưỡi Vân Hỏa quyến luyến chiếc bụng nhô cao của Vân Tiêu. Giờ một năm , nào dám nghĩ sẽ ngày hôm nay. Chính là cho hạnh phúc, dạy cho , thế nào là hạnh phúc.

Vân Hỏa say, đầu óc choáng váng, nhưng tỉnh táo lạ thường. Để cả bạn lữ nhuốm đầy khí tức của , Vân Hỏa biến thành hình , ôm lấy bạn lữ. Nằm ngửa sẽ thoải mái. Hắn để Vân Tiêu lưng , trong lòng , lưu dấu vết của bờ vai mịn màng của bạn lữ.

Vân Tiêu sớm động tình. Không sợ bắt gặp khoảnh khắc nồng cháy của hai , Vân Tiêu vòng tay ôm lấy Vân Hỏa, nài nỉ: “Vân Hỏa, yêu .”

Một tay nâng đỡ thể bạn lữ, tay của Vân Hỏa đỡ lấy sự cứng rắn của , tách mở thể bạn lữ. Vân Tiêu bật tiếng rên rỉ khó nén, giờ phút , cơ thể y đau nhói vì khao khát tột cùng.

Màn đêm che tình nồng ý mật của hai , bụi cỏ cao đến nửa khiến hết thảy trông thật m.ô.n.g lung, mờ ảo. Dưới ánh trăng non, hai thể trần trụi đang hòa trong vũ điệu bản năng và nguyên thủy nhất của vạn vật. Hai tay Vân Tiêu vòng ôm lấy cổ Vân Hỏa, hai tay Vân Hỏa nâng đỡ thể y để lượt nhấn sâu nơi ấm áp của bạn lữ, ấm chỉ sưởi ấm thể, mà còn sưởi ấm cả trái tim .

Đôi môi hai khi hợp khi rời theo từng nhịp chuyển động. Không những việc lớn nhỏ trong bộ lạc, những chuyện vụn vặt phức tạp trong nhà, tiếng con trẻ quấy rầy bên cạnh, chỉ màn đêm, tiếng côn trùng rả rích cùng thở và tiếng rên rỉ của đôi bên.

Một tiếng gầm từ sâu trong linh hồn dã thú khiến đam mê cuồng nhiệt ngừng . Đôi môi tách rời của hai một nữa quyện chặt , thật lâu rời. Gió thổi qua, dường như thổi bớt một chút nồng nàn giữa hai yêu , dường như thổi bùng lên ngọn lửa tình giữa họ. Vẫn giữ nguyên tư thế tách rời, Vân Hỏa từ từ đặt bạn lữ xuống đất, để y nghiêng, chậm rãi chuyển động. Một đêm hiếm hoi ấu tể, nếm trọn vị ngọt của bạn lữ, cũng bù đắp cho bạn lữ lâu yêu thương, thể thấy, ấu tể trong bụng bạn lữ đang kêu “đói”.

Hai cha đang ngọt ngào giữa rừng sâu, còn mấy đứa trẻ đưa đến Rừng Chết giữa đêm hôm thì thảm . Rừng Chết vốn tối, nay là ban đêm, đúng là tối đen như mực. Cũng may bốn đứa trẻ lớn là con của Thú Nhân, thị lực , miễn cưỡng thể thấy đôi chút.

Sáu ấu tể Bạch Vũ thích Rừng Chết. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể chuyện hơn, chúng la hét đòi về tìm a ba. Nhị tể, Tam tể và Tứ tể thì bám riết lấy các ca ca chịu xuống đất.

Hồng Xích đưa mấy đứa trẻ đến nơi chúng từng ở, cũng vô trách nhiệm mà ngủ . Đầu óc choáng váng, cần nghỉ một lát. Bác Sâm tìm Kim Thạch Hồng Xích thúc thúc, đốt mấy cành cây, cuối cùng cũng chút ánh sáng.

Nhìn quanh một lượt, Kì La ôm Nhị tể cẩn thận bước một bước, : “Thảo nào a cha bao giờ nhắc đến việc cho chúng đến Rừng Chết. Cảm giác ở đây khó chịu thật.”

Thư Ngõa : “Hồng Xích thúc thúc ngủ , chúng đừng lung tung. Trong Rừng Chết dầu đen, nguy hiểm lắm.”

“Còn nhiều dã thú hung dữ nữa.” Y Tác Nhĩ thêm.

Bác Sâm : “Chúng tìm một chỗ nghỉ ngơi , đợi Hồng Xích thúc thúc tỉnh rượu hẵng về.”

Bác Sâm nắm tay Đại Tể và Hắc Tể, còn Hồng Tể thì bay lượn , về tìm a ba. Lượn vài vòng đầu các ca ca, Hồng Tể phát hiện một nơi, nó kêu lên “yêu yêu yêu” bay về phía đó.

“Đi theo Hồng Tể.”

Bác Sâm bế Đại Tể nhanh , Hắc Tể giang cánh bay theo hướng của Hồng Tể. Bốn đứa trẻ lớn ôm các em cùng theo. Mấy thú nhân Bạch Vũ đưa bọn nhỏ tới và những đang tuần tra trong Rừng Chết cứ để mặc bọn nhỏ , đây là địa bàn của họ, an .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-162.html.]

Hồng Tể cũng phát hiện thứ gì mới lạ, nó chỉ thấy cái ổ cũ của – một động đá nhỏ. Hồng Tể chui trong động. Bây giờ nó cao lớn và khỏe mạnh hơn nhiều, cái động rõ ràng chật trông thấy. Nghe tiếng kêu của Hồng Tể, bốn vị ca ca hiểu đây là nơi ở cũ của nó. Kì La nương theo ánh lửa, ngó xem, chau mày.

“Yêu yêu yêu~”

Hồng Tể vẫn còn nhớ cái ổ cũ của . Trong ổ mấy viên đá nhỏ màu sắc xinh , Hồng Tể nhét túi áo, mang về cho a ba! Còn lá cây , hạt quả gì đó, đều là của nó tích cóp , tất cả đều mang về cho a ba.

Kì La lùi , Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ lượt ngó xem, ai nấy đều khỏi nhíu mày. Cái động nhỏ chỉ một bọn họ chui chính là nơi Hồng Tể từng sống ? Rõ ràng là Hồng Tể sống một ở đây.

Đến nơi , Đại Tể liền buông tay ca ca , ổ của nó ở ngay gần ổ của Hồng Tể. Chui ổ của , Đại Tể làm như Hồng Tể, nhưng quyết định của nó giống hệt. Nó sẽ mang hết những bảo bối cất trong ổ , cho a ba. Hắc Tể cũng ở trong ổ của thu dọn đồ đạc.

Nhị tể, Tam tể và Tứ tể bất kỳ ký ức nào về những cái ổ cũ của chúng. Ba ấu tể nhỏ thích nơi , dường như cũng sợ, chúng cứ kêu mãi thôi. Kì La, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ ngừng vỗ về an ủi. Kì La khịt khịt mũi: “Ta cảm thấy cả khó chịu, như thứ gì đang chui trong , các ngươi cảm giác đó ?”

Bác Sâm gật đầu đầu tiên: “Có. Không là cảm giác gì, chỉ là thoải mái.”

Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ cũng gật đầu.

Đến chúng còn khó chịu như , thảo nào Nhị tể, Tam tể và Tứ tể cứ kêu mãi. Hồng Tể gói ghém xong gia sản của , từ trong ổ chui , nó giang cánh định bay , về tìm a ba.

“Hồng Tể!” Bác Sâm vội bắt lấy Hồng Tể, : “Bây giờ trời tối , ở đây nguy hiểm lắm, chạy lung tung.”

“Yêu yêu.” Ta thích nơi , tìm a ba.

“Đợi Hồng Xích thúc thúc ngủ dậy chúng sẽ về.” Bác Sâm vỗ về Hồng Tể, an ủi, “Chúng thể chạy ngoài , nguy hiểm lắm.”

“Hồng Tể, ngươi dẫn bọn xem quanh đây ? Các ca ca xem nơi ở cũ của các ngươi.” Kì La lên tiếng.

Hồng Tể mấy vị ca ca, nó cũng trời tối, nơi nguy hiểm. Yêu yêu yêu! Sau nó nhất định tránh xa thủ lĩnh ! Hắc Tể và Đại Tể cũng ngoài. Đại Tể chủ động nắm tay ca ca, vỗ vỗ cái túi vải căng phồng, tất cả đều là mang về cho a ba.

“Hồng Tể, dẫn bọn xem quanh đây .” Bác Sâm một tay còn dắt Hồng Tể.

Không về , tìm thấy a ba, Hồng Tể bĩu môi. Đột nhiên, nó chớp mắt, gạt tay Bác Sâm bay lên: “Yêu yêu!” Còn đồ nữa!

Còn gì? Không đợi các ca ca hỏi, Hồng Tể vội vã bay về một hướng. Hắc Tể cũng nhớ , nó bay lên giục các ca ca mau theo . Bác Sâm bế Đại Tể, bốn đứa trẻ đuổi theo.

Hồng Tể và Hắc Tể dẫn các ca ca trong khu rừng tối om, lách qua mấy cái cây đen kịt, đến một nơi nhiều đá. Hồng Tể lấm lét trái như kẻ trộm, đó tìm kiếm trong một khu vực nhỏ. Kì La hỏi: “Hồng Tể, ngươi tìm gì ?”

“Ba ba!” Cho a ba!

Cho a ba?

“Là cái gì? Ca ca giúp ngươi tìm.”

Hồng Tể trả lời, nó đáp xuống một tảng đá, nhảy xuống bắt đầu đào bới. Hắc Tể cũng qua, cùng đào. Bác Sâm đặt Đại Tể xuống, bảo Kì La và những khác chờ, còn thì qua giúp một tay. Đại Tể lẫm chẫm qua giúp, Kì La giữ .

Hồng Tể, Hắc Tể và Bác Sâm dùng móng tay đào lớp đất tảng đá đó lên. Đào một lúc, Bác Sâm chạm thứ gì đó cứng cứng, thấy tiếng kêu vui mừng của Hồng Tể.

“Thư Ngõa, đưa đuốc gần đây.”

Thư Ngõa tiến lên vài bước, đưa cành cây đang cháy gần.

Bác Sâm gạt lớp đất đen vật cứng đó , giữa tiếng kêu vui mừng của Hồng Tể và Hắc Tể, Bác Sâm mở to mắt kinh ngạc. Là đá đỏ, xích tinh thạch!

“Yêu yêu yêu ba ba ba...” Hồng Tể moi một viên đá đỏ liền nhét túi áo. Đây là của ba đứa chúng giấu ở đây từ , nó quên mất! Tất cả mang về cho a ba!

“Hồng Tể, ca ca giúp ngươi đựng, túi của ngươi đầy .”

Hồng Tể lập tức đưa viên đá đỏ moi từ trong đất lên cho ca ca. Bác Sâm đào hết hơn mười viên đá đỏ lớn nhỏ giấu trong đất lên, cất túi áo của .

“Bác Sâm, ngươi đựng hết thì để túi của .”

“Ừm.”

Đào hết tất cả huyền tinh thạch lên, Bác Sâm bỏ bốn viên túi của Kì La, hỏi: “Hồng Tể, ngươi lấy những viên đá từ ?”

“Yêu yêu.” Nhặt .

“...”

“Nhặt ở ?” Kì La hỏi.

Hồng Tể khó xử, nó , chỉ là nhặt thôi. Đại Tể kêu lên hai tiếng “yêu yêu”, Kì La và Bác Sâm kinh ngạc , Hồng Tể gật gật đầu, ừ, chính là nhặt từ trong tổ chim.

“Loại đá đỏ trong tổ chim ?” Thư Ngõa ngẩng đầu lên, trong tầm mắt chỉ là khu rừng đen kịt.

“Tất cả đều nhặt từ tổ chim ?” Bác Sâm hỏi.

Hồng Tể khó xử, rõ. Đại Tể giải thích: “Yêu yêu yêu.” Có cái nhặt từ tổ chim, cái là khi giống cái chết, chúng sơn động của giống cái đó lấy.

Tâm trạng của bốn đứa trẻ lớn nặng nề vài phần, nhưng cũng kinh ngạc, Đại Tể dường như thật sự thông minh hơn nhiều. Hồng Tể và Hắc Tể ở bên cạnh gật đầu lia lịa, đúng là lấy như đó.

“Còn nữa ?”

“Yêu yêu.” Đều giấu ở đây cả .

Kì La xoa đầu Hồng Tể: “Vất vả . Chúng về thôi.”

“Yêu yêu, ba ba...”

Hồng Tể và Hắc Tể nắm c.h.ặ.t t.a.y ca ca, chúng a ba, chúng về nhà.

“Đợi Hồng Xích thúc thúc tỉnh ngủ, ca ca sẽ bảo thúc đưa chúng về nhà.” Nói thật, Kì La cũng về nhà, nơi khó chịu quá.

Trở hang ổ của thú nhân Bạch Vũ, bốn đứa trẻ cũng dám lung tung. Sáu ấu tể nép bên cạnh các ca ca, đứa nào cũng nhớ a ba. Ngay khi bốn đứa trẻ lớn sắp ngủ , chúng vui mừng thấy tiếng “cô cô” của Hồng Xích.

Ngủ một giấc, Hồng Xích tỉnh rượu. Tỉnh dậy, thấy thế mà ngủ trong sơn động cũ, liền chán ghét bay ngoài ngay lập tức.

“Hồng Xích thúc thúc!” Kì La đầu tiên kích động như khi thấy vị thúc thúc .

“Cô cô?” Sao các ngươi ở đây?

“...” Cả bốn đứa trẻ chỉ đưa mắt , cạn lời, “Là ngươi mang chúng đến đây!”

“Cô?” Hồng Xích ngơ ngác, vẻ mặt mờ mịt, tại đưa chúng đến đây?

Bác Sâm rũ vai xuống, mệt mỏi : “Hồng Xích thúc thúc, đưa chúng về . Trời tối , chúng ngủ.”

“Cô!” Đi!

Hồng Xích sớm coi nơi là ổ của từ tám trăm năm . Không hai lời, vác Bác Sâm lên, lệnh cho tộc nhân mang bọn nhỏ .

“Hồng Xích thúc thúc, đừng uống rượu nữa. Người say là ‘bắt cóc’ chúng đến đây đấy.” Cuối cùng cũng về, Kì La nhịn .

“Cô cô.” Ta say.

“...” Bốn đứa trẻ một nữa cạn lời.

“Yêu yêu yêu--!” Cuối cùng cũng về, ba Đại Tể thề tuyệt đối sẽ tránh xa thủ lĩnh vô hạn!

Hồng Xích tỉnh táo nên tốc độ cũng nhanh hơn nhiều. Ra khỏi Rừng Chết, thấy bầu trời đêm bình thường, Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ đều nhịn đầu khu rừng kỳ lạ che khuất màn đêm.

“Kì La, ngươi còn đến nữa ?” Y Tác Nhĩ hỏi.

Kì La nghĩ một lát : “Dã thú bên trong lợi hại, đợi trưởng thành, lẽ sẽ còn đến, trở nên lợi hại như a cha.”

“Ta cũng .” Y Tác Nhĩ tán thành.

“Đợi chúng trưởng thành, nơi sẽ là nơi đầu tiên chúng huấn luyện.” Bác Sâm .

“Được thôi.” Ba đứa trẻ còn đều đồng ý.

“Yêu yêu yêu!” Ta đến . Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể quyết định nhất trí.

Bốn vị ca ca đều bật , trong lòng chút đau xót.

“Ừm, các ngươi đừng đến, các ca ca đến đây rèn luyện.”

Ba Đại Tể ôm chặt túi vải của , đồ mang về cho a ba thể làm rơi .

Vân Hỏa và Vân Tiêu còn Hồng Xích đưa bọn nhỏ trở về. Sau hai nồng cháy cùng bạn lữ, Vân Hỏa cũng tỉnh rượu hơn phân nửa. giống Hồng Xích, khi tỉnh rượu sẽ quên mất một vài chuyện. Hắn để bạn lữ tựa bộ lông mềm mại của trong thú hình, cùng bạn lữ ngắm bầu trời đêm.

Vân Tiêu mệt lả, nhưng vẫn ngủ. Sờ vuốt của con dã thú to lớn, Vân Tiêu trời đêm thì thầm: “Tại thế giới ở đây ?”

“Có lẽ, thế giới chỉ một hành tinh.” Vân Hỏa l.i.ế.m liếm Vân Tiêu, nếu thế giới phi thuyền, nhất định sẽ đưa bạn lữ tìm những vì .

“Vân Hỏa, ngươi nghĩ tên cho các ấu tể của chúng ?”

“Vẫn .”

Bộ lông mềm mại phía lưng biến thành tấm lưng rắn chắc của hình . Vân Tiêu lẩm bẩm: “Ngươi là a cha, đặt tên cho con của chúng .”

“Ừm!”

Vân Hỏa dậy, chuẩn đưa bạn lữ trở về.

“Nằm thêm một lát nữa, cùng ngắm trăng.”

Đây là chuyện cầu còn . Lại một nữa biến thành dã thú, Vân Hỏa cùng bạn lữ của ngắm trăng. Hắn sẽ bao giờ quên, khi gặp bạn lữ, vầng trăng trời cũng đỏ như .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đôi bạn lữ hiếm khi lãng mạn hề thấy tiếng gọi của bọn nhỏ ở nhà.

“Yêu yêu yêu ba ba--” A ba, ?

“A ba, a cha, hai ? Trứng sắp nứt !”

Loading...