Hỏa Vân Ca - Chương 158: Tiếng gọi đầu tiên và vỏ trứng nứt

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:32:40
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Hỏa tắm cho ba đứa Đại Tể, dẫn chúng xuống nước vầy vẫy nửa ngày. Lúc về, Hồng Tể và Hắc Tể vì lâu nên ngủ trong lòng a cha chúng, còn Đại Tể thì đang cưỡi cổ , trông vui vẻ khôn xiết. Bên ngoài sơn động vẫn còn ồn ã, nhiều Bạch Vũ Thú Nhân vẫn ăn pizza. Vân Tiêu để dành cho Vân Hỏa ba cái, đặt Hắc Tể và Hồng Tể lên giường, bế Đại Tể xuống, đoạn chẳng buồn ngoài mà xuống bên cạnh bạn lữ, ăn pizza uống canh quả chua. Quả nhiên giống đực bạn lữ là hạnh phúc nhất, mà a ba, các ấu tể cũng là hạnh phúc nhất.

Hắc Tể và Hồng Tể ngủ, bốn đứa trẻ lớn nhà Kì La bèn bế ba tiểu ngoài, làm phiền a cha và a ba ân ái. Hồng Xích vẫn còn ở bên ngoài tranh thức ăn với tộc nhân, đồ ăn nên Vân Hỏa cũng lười quản .

“Ngươi ăn gì ?” Vân Hỏa hỏi Vân Tiêu.

Vân Tiêu ôm lấy Đại Tể trèo lên giường quấn quýt lấy , đáp: “Ăn hai miếng nhỏ . Ta nấu cháo vỏ dưa ăn. Pizza nóng quá, dám ăn nhiều.”

Vân Hỏa nhẹ nhàng xoa bụng Vân Tiêu, lòng bàn tay là ấu tể đang đạp. Đứa trẻ ngày một hiếu động. Nuốt miếng pizza trong miệng, Vân Hỏa : “Ngươi đừng làm những thứ nữa, mệt lắm.”

“Ta tự điều chỉnh mà. Mai cứ ăn uống đơn giản thôi.” Vân Tiêu hôn lên má Đại Tể, sang Vân Hỏa: “Ta thật ngờ đứa đầu tiên gọi ‘a cha’ là Đại Tể, cứ ngỡ sẽ là Hồng Tể.”

Vân Hỏa gật đầu: “Ta cũng ngờ.”

Hồng Tể thường ngày tỏ thông minh hơn Hắc Tể và Đại Tể, tiếng “a ba” cũng là do nó gọi đầu tiên. Ai mà , đến lượt “gọi a cha” thì là Đại Tể. dù đứa nào gọi , Vân Hỏa cũng đều vui mừng.

“Chuyện con tằm lát nữa sẽ với Ngõa Lạp. Gần chỗ nhặt kén tằm quả thật lá cây gặm. Chúng sẽ tìm cách trồng bình nguyên. Ngươi đừng bận tâm nữa.”

Vân Hỏa giở cuốn sách cứng tra cứu. Vân Tiêu là hiện đại, dĩ nhiên hiểu về lụa là, tơ tằm, nhưng chỉ giới hạn ở mặt thực dụng. Y thật sự làm để nuôi tằm, làm để biến kén tằm thành sợi tơ, thành lụa là. Muốn tường tận những điều , y cũng học từ đầu. Vân Tiêu mang bụng bầu nặng nề, trong nhà bao nhiêu cần y chăm sóc, thật chút xuể, cũng phân nổi. Vì , đối với quyết định của Vân Hỏa, Vân Tiêu ý kiến gì.

“Có tơ tằm , đến Hồng Nguyệt, quần áo của giống cái thể mát mẻ hơn, tiểu giống cái khi sinh cũng quần áo phù hợp để mặc.”

Vân Hỏa quả quyết: “Chúng sẽ tìm bông, ấu tể của chúng sẽ quần áo thích hợp hơn để mặc.”

Vân Tiêu mỉm .

“Ba ba.” Đại Tể hiểu a cha và a ba gì, bèn cất tiếng gọi. Vân Tiêu theo thói quen sờ lên vết sẹo đầu Đại Tể, : “Trời nóng , a ba cắt tóc ngắn cho ngươi ?”

Tắm xong, Đại Tể thơm tho, mái tóc vì thường ngày tết b.í.m nên giờ xù lên như một cái “đầu dây thép”. khác với Hồng Xích, Đại Tể lắc đầu: “Yêu yêu.” Không cần , nó a ba tết b.í.m cho nó.

Vân Tiêu vốn cưng chiều ấu tể, lập tức : “Được, mai ngủ dậy, a ba tết b.í.m cho Đại Tể.”

“Yêu.” Đại Tể níu lấy a ba, l.i.ế.m cằm y.

Vân Hỏa lấy một miếng thịt bánh pizza đút cho Đại Tể. Đại Tể há miệng ăn, ôm lấy a cha, gọi: “Tháp tháp.”

Tiếng “a cha” đầu tiên của Đại Tể khiến Vân Hỏa đầu cảm nhận niềm vui sướng khi đứa trẻ từ chỗ , đến khi bập bẹ gọi a ba, a cha. Khi nhận nuôi Kì La, Vân Hỏa đối với Kì La chẳng bao nhiêu tình cảm, Kì La cũng lớn, niềm vui bất ngờ khi ấu tể gọi a cha thua xa hôm nay. Vân Hỏa thể mường tượng tâm trạng của , khi ấu tể ruột thịt của và Vân Tiêu cất tiếng gọi là a cha.

Vân Tiêu mỉm Vân Hỏa ăn đút cho Đại Tể. Từ chỗ hề đoái hoài đến mấy ấu tể như Hồng Tể, đến bây giờ yêu thương chúng như con đẻ, Vân Hỏa trở thành một cha thực thụ, trở thành chủ của gia đình lớn . Vân Hỏa ngước mắt, bắt gặp nụ chan chứa hạnh phúc gương mặt bạn lữ, cõi lòng tức thì mềm mấy phần. Đuôi khẽ quấn lấy bạn lữ, Vân Hỏa mở lời: “Ta đợi đến lúc ấu tể của chúng gọi là a cha.”

Vân Tiêu , xoa bụng: “Giờ sang năm, ngươi nhất định sẽ .”

“Lâu quá.”

Vân Tiêu chỉ thể mỉm .

Mỗi sáng khi tỉnh giấc, dày Vân Tiêu đều ấu tể trong bụng thúc đến khó chịu. Trong cơn mơ màng, y quen tay sờ sang bên cạnh, chẳng thấy ai. Mở mắt , y ngạc nhiên phát hiện Hồng Tể và mấy đứa đều giường, Vân Tiêu đầu , phía cũng . Lẽ nào ngoài săn thú ? Đại Tể ? Đại Tể ngày nào cũng đợi a ba tỉnh dậy cơ mà.

Chống dậy, Vân Tiêu xuống giường khỏi sơn động. Bên ngoài, Bạch Vũ Thú Nhân và đám Bát Đồ thấy Vân Tiêu liền “cô cô cô” chào hỏi. Vân Tiêu quanh, thấy bọn trẻ và các ấu tể , ngay cả Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể cũng ở đây. Y hỏi: “Bọn nhỏ cả ?”

“Cô.” Các Bạch Vũ Thú Nhân đáp .

“Vân Hỏa mang bọn nhỏ hết ?” Vân Tiêu kinh ngạc, “Bọn họ làm gì?”

Đám Bát Đồ đều lắc đầu, . Đồ Nhị kêu hai tiếng, bảo Vân Tiêu ăn sáng.

“Ta rửa mặt .”

Mang một bụng thắc mắc, Vân Tiêu rửa mặt đánh răng. Sau khi y rửa mặt xong, Đồ Nhất và Đồ Nhị bưng bữa sáng cùng ly nước mà y uống đầu tiên khi thức dậy đến.

“Cảm ơn.”

Y nhận lấy chén nước uống một cạn sạch, đưa chén cho Đồ Nhất đang chờ, đoạn nhận lấy bát từ tay Đồ Nhị. Trong bát là cháo vỏ dưa.

“Cô?” Giờ uống sữa thú ?

“Ta ăn cháo xong sẽ uống, cảm ơn.”

Đồ Tam vắt sữa thú, Đồ Nhất và Đồ Nhị rời làm việc khác.

Tỉnh dậy thấy các ấu tể, Vân Tiêu chút quen, quen với tiếng “yêu yêu” của chúng bên tai, thấy thấy trống vắng lạ thường. Ăn xong bát cháo dưa, uống hết sữa thú đun, Vân Tiêu định tìm Ngõa Lạp và Cát Tang, tiện thể thăm bốn tiểu giống cái nhà Alvin, và cả Lục Tể. Lục Tể Áo Ôn chăm kỹ, hề gầy trơ xương như Nhị Tể bọn nó ngày , mà là một cục bột tròn vo mập mạp.

Đám Bát Đồ và các Bạch Vũ Thú Nhân khác sẽ để Vân Tiêu một . Bát Đồ tiện bay, vài tiếng “cô cô”, năm Bạch Vũ Thú Nhân cùng Vân Tiêu tìm Ngõa Lạp và Cát Tang. Đến sơn động của Cát Tang và Khang Đinh , Vân Tiêu gọi: “Cát Tang, ngươi ở đây ?”

Không ai đáp . Vân Tiêu đến bên ngoài, qua hàng rào kéo trong, quả nhiên . Ba sơn động bên cạnh cũng ai . Vậy là Ngõa Lạp cũng ở đây. Mọi cả ? Xung quanh thật yên tĩnh, Vân Tiêu rời . Y thầm nghĩ: [Mọi hết ?] Ra khỏi vùng trũng, lên sườn núi, Vân Tiêu phóng tầm mắt xa. Phía bãi đá màu lờ mờ thấy , công trường cũng tộc nhân trong bộ lạc và các Bạch Vũ Thú Nhân đang bận rộn. Y về phía núi Tùng nơi bọn trẻ thích chơi, chỗ đó dường như ai. Nghĩ đến chuyện tối qua bữa cơm Vân Hỏa tìm Ngõa Lạp bàn chuyện nuôi tằm, lẽ hôm nay Ngõa Lạp và bắt tay việc, Vân Tiêu đoán đây thể là lý do Ngõa Lạp và Cát Tang đều ở đây. Y bây giờ chẳng giúp gì, bụng quá lớn, Vân Tiêu nghĩ ngợi một lát, vẫn là nên về nhà, đợi Vân Hỏa và bọn trẻ trở về.

Vân Tiêu cũng , y lấy da thú và kim chỉ bóng cây may quần áo cho bọn trẻ. Bọn trẻ lớn nhanh, quần áo cũng đổi liên tục. Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ, ba đứa trẻ cao hơn một cái đầu so với lúc mới đến, Kì La thì khỏi . Hiện tại trong bốn đứa, Bác Sâm cao nhất, kế đến là Kì La. Hồng Tể và mấy đứa cánh, tiện mặc quần áo bình thường, trời đang nóng, ban ngày chỉ quấn một mảnh vải, tối đến thì yếm. , còn Hồng Xích. Hồng Xích siêng tắm rửa, quần áo càng siêng hơn. Hắn ngày nào cũng chạy tới chạy lui, quần áo cũng dễ mài mòn.

Ấu tể trong bụng cũng ngủ no, đang lộn tới lộn lui trong bụng a ba. Vân Tiêu may vá một lát, xoa bụng một lát, trò chuyện cùng các ấu tể. Thời gian cứ thế trôi qua, việc để làm nên Vân Tiêu cũng cảm thấy thời gian trôi chậm. Các Bạch Vũ Thú Nhân săn trở về, mang theo con mồi, rau dại, hoa quả và đủ loại nguyên liệu. Bọn họ về cũng là lúc nên chuẩn bữa trưa.

Các Bạch Vũ Thú Nhân ở cùng những trở về bờ sông xử lý con mồi. Vân Tiêu xem những nguyên liệu khác họ mang về, bảo Bát Đồ đem những thứ ăn đến cất hầm, còn những thứ cần ăn thì mang rửa sạch. Đang dặn dò Bát Đồ, Vân Tiêu thấy tiếng kêu vui mừng của các ấu tể: “Yêu yêu yêu ba ba ba ba......”

Là Hồng Tể!

Vân Tiêu lập tức gọi: “Hồng Tể ~” Ngay đó y thấy tiếng kêu của Hắc Tể và Đại Tể, **Ơ**? Sao còn cả tiếng tiểu ấu tể nữa?

Đợi hai phút, bóng dáng của các ấu tể xuất hiện. Nhìn thấy những trở về, Vân Tiêu hết sức ngạc nhiên. Không chỉ các ấu tể, mà Kì La, Bác Sâm và những đứa trẻ lớn trong bộ lạc, Vân Hỏa, Hồng Xích, cùng nhiều Bạch Vũ Thú Nhân đều cùng trở về. Chuyện cũng là gì. Có hai Bạch Vũ Thú Nhân tay xách túi lưới, bên trong túi lưới rõ ràng là tôm và cua!

Đây là bắt cua và tôm ?

“Yêu yêu yêu ba ba ba......”

Hồng Tể từ lưng a cha bay xuống, đáp xuống mặt a ba, ôm chầm lấy y mà kêu to. A cha bắt tôm và cua! Nó ăn, ăn!

“Ba ba, tháp tháp......” Đại Tể lưng a cha vui sướng reo hò.

Hắc Tể cũng bay xuống, đáp xuống lưng a ba, cọ cọ. Nó ăn tôm, ăn cua ~ Vân Hỏa đáp xuống đất, bế Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ lưng xuống. Hai đứa trẻ lớn bế Nhị Tể, Tam Tể lưng thúc thúc xuống, bế Tứ Tể trong lòng Đại Tể xuống, cuối cùng mới đỡ Đại Tể xuống. Bọn trẻ đều xuống đất, Vân Hỏa biến thành hình , còn kịp giải thích với bạn lữ, con chim trắng lớn ham ăn nọ đến mặt Vân Tiêu yêu cầu: “Cô cô cô.” Ta ăn ngay bây giờ!

Vân Hỏa tiến lên đá văng Hồng Xích, giải thích với bạn lữ: “Ta dẫn bọn nhỏ tìm tôm và cua. Vốn hứa với chúng là qua đây sẽ tìm. Chúng bắt nhiều ở vùng nước cạn, còn một ít cá và thủy sản đặc biệt, Hồng Xích thể ăn , liền mang về hết, ngươi đến xem thử.”

“Được.”

“Ba ba ba ba yêu yêu......”

Ba đứa Đại Tể ôm lấy chân a ba, chúng ăn, chúng yếm.

Kì La : “A ba, con cũng mang lưới cá nhỏ của con , Hồng Tể bọn nó cũng .”

Vân Tiêu với Vân Hỏa: “Mẻ sợi gai tiếp theo làm xong, ngươi làm cho bọn nhỏ mấy cái túi lưới .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-158-tieng-goi-dau-tien-va-vo-trung-nut.html.]

“Được.”

Vân Hỏa tiếp lời, vung tay: “Ra bờ sông rửa cua và tôm.”

“Yêu yêu!”

Ba đứa Đại Tể là kích động nhất, những đứa trẻ khác cũng ùa theo a cha [trưởng lão Đồ Tá]. Vân Hỏa bế Vân Tiêu bất tiện lên, dẫn y cùng .

Đến khu nước cạn chuyên dùng để rửa ráy bên bờ sông, Vân Hỏa đặt Vân Tiêu xuống, Bạch Vũ Thú Nhân đem túi lưới đựng cua và tôm, cùng gói da thú lớn đặt mặt y. Vân Hỏa mở gói da thú cho Vân Tiêu xem, y thấy thứ bên trong, vui mừng khôn xiết: “Đây là trai sông ? Còn cả ốc nữa!”

“Cô!” Ta cảm thấy ăn !

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vân Hỏa đá văng Hồng Xích, mở hết tất cả các gói . Ba đứa Đại Tể cùng tất cả bọn trẻ đều vây quanh Vân Tiêu, háo hức ăn. Vân Tiêu với Vân Hỏa: “Trai sông, ốc và những loại cá chúng từng làm thì để đến tối, hết cứ thả nước nuôi . Trưa nay ăn cua và tôm thôi.”

“Được. Luộc hoặc hấp là , nếu ngươi sẽ mệt.” Vân Hỏa cũng nghĩ .

“Xào riêng cho bọn nhỏ một phần , những khác ăn luộc.”

“Cô!” Ta cũng ! Rất nhiều là do bắt đó!

Trán Vân Hỏa nổi gân xanh. Vân Tiêu lập tức : “Ngươi cũng phần. Vân Hỏa, các ngươi rửa sạch sẽ chuẩn làm .”

“Được, đưa ngươi về .”

“Cô.” Ta đưa, ngươi rửa.

Vân Hỏa nhịn nữa, đá một cước qua: “Ngươi ở đây rửa cho , thì phần của ngươi !”

“Cô!” Không !

Vân Tiêu một nữa can ngăn hai : “Ta một về là , các ngươi cứ ở đây.”

“Ba ba.” Đại Tể gọi, nó về cùng a ba.

Vân Hỏa sa sầm mặt : “Kì La, các ngươi đưa a ba về, đây.”

“Vâng!”

Hồng Tể và Hắc Tể a cha, a ba, kêu yêu yêu. Chúng đây. Vân Tiêu chiều theo ý chúng, cũng để Đại Tể vốn đang tò mò ở , để Kì La và Bác Sâm đưa về. Không đường sẽ nguy hiểm gì, mà là bụng y quá lớn, Vân Hỏa yên tâm để y một .

Trở sơn động, Vân Tiêu bảo Đồ Thất cùng về nấu nước, chuẩn luộc cua và tôm. Đưa a ba [thúc thúc] về đến nơi an , Kì La và Bác Sâm lập tức , đến giúp a cha một tay. Vân Tiêu bảo Đồ Lục giúp pha nước chấm, nhưng cần ít . Vừa chuẩn , Vân Tiêu mỉm . Không Vân Hỏa phát hiện , bây giờ ngày càng thương bọn trẻ. Tối qua Đại Tể gọi a cha, sáng nay Vân Hỏa dẫn bọn trẻ tìm cua và tôm, vẫn nhớ lời hứa với chúng.

Một lát , vài Bạch Vũ Thú Nhân mang trai sông, ốc và cá ăn đến trở về, cũng múc nước đến, tạm thời nuôi trong bồn. Khoảng một giờ , đại quân trở về, nhưng về nhất là tiếng kêu yêu yêu phấn khích của mấy đứa Đại Tể.

Quên nỗi buồn ngày hôm qua, trở về Đại Tể, Hồng Tể và Hắc Tể quấn lấy a ba, vì chỉ a ba mới làm đồ ăn ngon. Nguồn nước ở đây phong phú, cua và tôm bắt nhiều, đủ cho tất cả các Bạch Vũ Thú Nhân cùng ăn. Vân Tiêu tiên dạy cách ăn cua và tôm, đó cho phần cua và tôm của các Bạch Vũ Thú Nhân nồi luộc , nếu hấp thì nồi và lửa đều đủ dùng.

Cua và tôm đổi màu, Vân Tiêu liền bảo họ vớt ngay. Phần của các Bạch Vũ Thú Nhân tạm thời giao cho Vân Hỏa lo liệu. Vân Tiêu chỉ đạo đám Bát Đồ hấp. Bọn trẻ và Hồng Xích ngay ngắn bên bàn, Hồng Xích lấy đĩa của , chuẩn dùng tay bốc thẳng. Nồi cua luộc đầu tiên vớt , bọn trẻ la oai oái. Thúc thúc Hồng Xích thật quá đáng! Bưng cả một chậu về mặt !

“Ba ba!” Ba đứa Đại Tể dấu hiệu sắp .

“Hồng Xích!”

Có thể mường tượng , tiếp theo là cảnh Vân Hỏa gầm lên và ấu tể la .

Theo từng nồi cua và tôm nấu xong, cua và tôm xào bưng lên bàn, tiếng kêu của các ấu tể biến thành tiếng yêu yêu và ngao ngao vì ngon miệng. Vân Tiêu bảo Vân Hỏa mang một ít tôm cho các giống cái đang mang thai như Cát Tang và Ngõa Lạp. Y thể ăn cua, liền giúp các ấu tể gỡ thịt cua. Cua của Hồng Nguyệt gạch, đó là điều đáng tiếc duy nhất.

“Yêu yêu yêu yêu ~”

Đại Tể, Hắc Tể và Hồng Tể miệng há to hết cỡ. Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể chân a ba, khóe miệng dính đầy thịt tôm. Ba ấu tể còn nhỏ, Vân Tiêu chỉ cho mỗi đứa ăn hai con cua lớn, chủ yếu vẫn là ăn tôm. Bọn trẻ lớn a ba [thúc thúc] thể ăn cua, liền để dành tôm cho a ba [thúc thúc] ăn.

Bối Lỗ, Da Da Nhĩ, Ban Khắc và mấy đứa trẻ khác từ Bạch Nguyệt ăn cua và tôm, đứa nào đứa nấy ăn đến mức gần như nuốt cả bát. Móng tay dài của Hồng Xích trở thành công cụ ăn cua nhất. Chỉ thấy móng tay khều một cái, một miếng thịt cua lớn liền tuột khỏi càng. Các Bạch Vũ Thú Nhân đều chấm nước sốt, ăn thẳng để cảm nhận vị ngon nguyên bản nhất.

Vân Hỏa mang tôm về cũng cắm cúi ăn, thích nhất là thủy sản. Vân Tiêu cảnh lớn nhỏ ăn uống, thể nhắc nhở: “Không thể đánh bắt quá mức, nếu sẽ còn mà ăn .”

“Yên tâm, mỗi tháng bắt một , con nhỏ đều thả về.”

“Ừm.”

“Yêu yêu yêu!” Mai con còn ăn nữa! Hồng Tể yêu cầu.

Vân Tiêu véo nhẹ chiếc mũi nhỏ của Hồng Tể: “Ngày nào cũng ăn, cua và tôm trong sông sẽ sớm hết thôi. Sau mỗi tháng a cha sẽ bắt cho các ngươi một . Đợi đến Bạch Nguyệt, cua sẽ gạch, lúc đó mới là ngon nhất.”

Hồng Tể chớp chớp mắt, ôm chầm lấy a ba, yêu yêu yêu! Nó ăn!

“Cô!” Ta cũng ăn.

Vân Hỏa trừng mắt Hồng Xích một cái.

Cua và tôm ngon lành khiến Hồng Tể và Hắc Tể quên nỗi buồn vì gọi a cha, cũng khiến Đại Tể quên nỗi khổ vì thể bay. Đến tối, Vân Tiêu xào cay một phần ốc nhỏ cho Vân Hỏa thích ăn cay, kết quả Hồng Xích vốn ăn cay giành mất. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể giành một miếng cũng đòi ăn cay bằng . Thịt ốc xào cay đương nhiên là thơm nhất. Vân Tiêu đem bộ thịt ốc và thịt trai còn xào cay, còn cá từng ăn qua thì y kho tàu. Cùng với bánh mì nướng của a ba, các ấu tể hạnh phúc đến mức rời xa a ba một khắc nào.

Hồng Xích vì tranh giành thức ăn với bọn trẻ và Vân Hỏa, cùng Vân Hỏa bùng nổ một trận đại chiến. Vân Hỏa giận, đầu tiên ăn thịt ốc và thịt trai, cũng cảm thấy đủ ăn, tên Hồng Xích thế mà còn dám giành, đúng là tìm đánh!

Buổi tối, bên giường, Vân Tiêu rửa móng chân cho ba đứa Đại Tể. Móng của các ấu tể dài và nhọn, dễ bám bẩn, thường xuyên rửa sạch. Ăn no căng bụng, ba đứa Đại Tể giường, gọi “yêu yêu ba ba”. Bàn chân nhỏ a ba nắm lấy, hạnh phúc vô cùng. Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể tới lui giường, thỉnh thoảng dang cánh bay một đoạn ngắn.

Dọn dẹp xong, Vân Hỏa bước liền thấy cảnh . Ba đứa Đại Tể tai thính bật dậy, thấy a cha, Đại Tể gọi: “Tháp tháp.” Ba tiểu ấu tể cũng cùng qua.

Hồng Tể bĩu môi: “Yêu yêu.” Hắc Tể cũng mím môi.

Vân Tiêu hôn lên bàn chân của hai đứa Đại Tể: “Không cần vội, cứ từ từ. Tối nay thịt ngon ?”

“Yêu yêu!” Ngon ạ!

Vân Hỏa tới đỡ Vân Tiêu dậy: “Để rửa cho chúng.”

Hắc Tể giơ chân lên, a cha sờ. Bàn tay to của Vân Hỏa một phát nắm trọn hai chân của Hắc Tể. Hồng Tể chịu, cũng giơ chân lên. Vân Hỏa dùng tay còn nắm lấy. Đại Tể giơ chân, nó đang sờ bụng a ba, sờ .

Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ đang ôn bài trong sơn động. Bọn trẻ hiện tại đến lớp, nhưng vẫn ôn bài, đợi đến Bạch Nguyệt sẽ học tiếp. Một tiếng “cách” nhỏ vang lên làm gián đoạn suy nghĩ của bọn trẻ. Bốn đứa dỏng tai lên, Thư Ngõa hỏi: “Vừa tiếng gì ? Các ngươi thấy ?”

“Ta thấy.” Y Tác Nhĩ quanh.

“Cách!” Lại một tiếng nữa, Kì La bò dậy: “Hình như cái gì đó nứt !”

xong, ba đứa trẻ còn cũng bò dậy.

“Ca ca ca......”

Lần âm thanh rõ hơn, bốn đứa trẻ lập tức về phía phát tiếng động, giây tiếp theo, tóc gáy của cả bốn đứa đều dựng .

Trong sơn động, Vân Tiêu và Vân Hỏa đang trò chuyện rửa móng tay cho mấy đứa Đại Tể thì thấy tiếng con trai la thất thanh: “A cha! A ba! Trứng rồng nứt ! Mau tới đây!”

“......!”

“Yêu yêu yêu yêu!”

Loading...