Hỏa Vân Ca - Chương 146

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:32:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Hỏa về đến nơi thì trời khuya lắm, nhưng trong lều vẫn leo lét ánh đèn. Hắn cúi đầu bước , đôi mày liền cau . Vân Tiêu tựa vách lều , mấy ấu tể đều cuộn tròn bên chân y. Rõ ràng là y đang đợi , nhưng vì chống đỡ nổi nên ngủ quên mất. Mũi Vân Hỏa khẽ động, trong lều một mùi hương lạ. Đôi mắt thú màu đỏ son nhanh chóng tìm nguồn gốc của mùi hương xa lạ , nó ngay tấm da thú vồng lên bên cạnh bàn tay buông thõng của Vân Tiêu.

Tiếng bước chân vang lên từ phía , Vân Hỏa đầu , là Hồng Xích.

“Cô.” Hồng Xích cúi đầu lên tiếng. Vân Hỏa , khom lưng xách Đại Tể và các ấu tể khác sang một bên. Mặc kệ mấy đứa nhỏ làm cho tỉnh giấc, Vân Hỏa nhẹ nhàng đỡ lấy Vân Tiêu, cẩn thận xoay y, để y nghiêng cho ngon giấc. Vân Tiêu ngủ say, chỉ theo bản năng ôm lấy Đại Tể chui lòng động đậy nữa. Hồng Tể và Hắc Tể thì ngơ ngác dụi chân a ba, khò khè ngủ say. Hồng Tể ngủ say đến độ con chim nhỏ cũng lộ cả ngoài.

Vân Hỏa kéo yếm cho Hồng Tể, che kín bụng nhỏ của nó. Hắn lật tấm da thú lên, bên là một con chim thú nhỏ trắng muốt hai đôi cánh. Trong thoáng chốc, con ngươi Vân Hỏa co rút , mày chau thành một khối. Chim thú nhỏ dường như cảm nhận nguy hiểm, liền rúc Vân Tiêu. Vân Hỏa buông tấm da thú xuống, dịch con chim thú nhỏ sang bên cạnh một chút, để nó chạm bụng Vân Tiêu.

Đứng dậy, Vân Hỏa bước ngoài, cùng Hồng Xích lều của . Hồng Xích vô cùng nghiêm túc “cô cô” hai tiếng, báo cho Vân Hỏa hôm nay hai ấu tể phá vỏ, giống cái nhỏ thì bình thường, còn giống đực nhỏ bất thường. Vân Hỏa tức thì hiểu điều Vân Tiêu chờ về để , bèn đáp: “Ngày mai sẽ ở , để hỏi Vân Tiêu cho rõ ngọn ngành.” Hắn tiếp: “Bất luận ấu tể trông hình dạng thế nào, nó vẫn là một Thú Nhân Bạch Vũ. Ngươi là thủ lĩnh, thể vì nó dị dạng mà ruồng bỏ nó.”

Chuyện ai thấu hiểu hơn Vân Hỏa. Dù ban đầu cũng hình dạng của con chim thú nhỏ làm cho giật , nhưng đó chỉ là phản ứng bản năng khi thấy điều bất ngờ. Chính cũng vì ngoại hình khác biệt với tộc nhân mà đuổi khỏi bộ lạc, lưu lạc suốt mười mấy năm trời. Nếu Hồng Xích vì giống đực nhỏ hình dáng khác thường mà nhận nó, hoặc đuổi nó khỏi bộ tộc, Vân Hỏa nhất định sẽ cho một trận.

Hồng Xích nhận, chỉ “cô” một tiếng, ý đợi ngày mai Vân Tiêu tỉnh hẵng . Vân Hỏa trừng mắt Hồng Xích một cái bước ngoài. Hồng Xích l.i.ế.m liếm mép. Về quá muộn, vì Vân Tiêu ngủ nên Vân Hỏa sông còn một chậu sủi cảo giữ riêng cho . mà… Vân Hỏa tắm rửa sông xong cũng chẳng hề phát hiện chậu sủi cảo đáng lẽ ở đó.

Vân Tiêu vốn định gắng gượng đợi Vân Hỏa trở về, nhưng mang thai khiến y thật sự chống đỡ nổi. Đến khi y tỉnh giấc, trời hửng sáng. Vân Tiêu vội quanh, Vân Hỏa ở đây, mấy đứa nhỏ trừ Đại Tể cũng cả, ngay cả Tiểu Lục cũng thấy. Vân Tiêu vội chống định dậy.

“Ba, ba.” Đại Tể từ khi thương vẫn luôn quấn quýt bên a ba, liền đỡ y dậy.

Vân Tiêu hôn lên má Đại Tể, hỏi: “A cha ngươi ?”

Đại Tể trả lời a cha , mà cất tiếng kêu to “yêu yêu yêu”. Vân Tiêu lập tức ngoài lều, Đại Tể đang gọi a cha. Quả nhiên, chỉ một lát , bóng hình màu đỏ quen thuộc xuất hiện. Trái tim Vân Tiêu lúc mới trở về lồng ngực: “Vân Hỏa!”

Vân Hỏa bước : “Đế Nặc ôm Tiểu Lục cho uống sữa thú , Kì La bọn chúng cùng Hồng Tể, Hắc Tể rừng . Ngươi rửa mặt ăn sáng , hôm nay qua bên bình nguyên.”

Vân Hỏa hiểu Vân Tiêu nhất, mà Vân Tiêu nào hiểu Vân Hỏa nhất. Y Vân Hỏa cố ý ở để giải quyết nỗi phiền muộn hôm qua của . Có Vân Hỏa ở đây, Vân Tiêu liền an tâm hơn nhiều. Được Vân Hỏa dìu, Vân Tiêu khỏi sơn động để rửa mặt. Vân Hỏa múc nước cho Vân Tiêu, hâm sữa thú cho y, lấy cháo cho y. Bụng Vân Tiêu gần năm tháng, lớn đến mức y còn thấy mu bàn chân của nữa. Mỗi thấy bụng y, Vân Hỏa kìm mà nhíu mày trong lòng, bụng Vân Tiêu to quá.

Đại Tể ăn điểm tâm xong, liền lẽo đẽo theo a ba. Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể ngủ no nê Vân Hỏa bế ngoài từ sớm, hiện đang tập trong bóng râm. Thái độ của các thú nhân Bạch Vũ đối với ấu tể giống đực, là nghiêm khắc, thường tình thì chính là lạnh nhạt. Một đám giống đực Bạch Vũ đang vây quanh một giống đực khác gốc cây cổ thụ, khẽ khàng gọi, chẳng vì lý do gì khác, trong lòng giống đực đang ôm ấu tể giống cái phá vỏ ngày hôm qua.

Trên giống cái nhỏ tỏa mùi sữa thơm, trời nóng, nó chỉ khoác một tấm áo choàng da thú mỏng manh, bên hông buộc một sợi dây da thú mềm mại, chiều dài vặn đến đầu gối. Giống cái nhỏ trắng trẻo mềm mại chiếm trọn trái tim của cả đám Thú Nhân giống đực Bạch Vũ. So với nó, Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể đang tự tập chỉ mỗi a ba thương.

Vân Tiêu uống cháo, Đại Tể thì gục đùi y, sờ hôn lên bụng a ba. Đế Nặc tới, trong lòng là Tiểu Lục đang ở thú hình. Tiểu Lục tỉnh, cái đầu nhỏ lắc lư qua , bốn móng vuốt nhỏ cũng ngừng duỗi . Từ lúc sinh đến giờ, một Thú Nhân Bạch Vũ nào từng ôm Tiểu Lục.

“Vân Tiêu trưởng lão, Tiểu Lục tỉnh , ôm nó về lều ngài là…” Áo Ôn đây hỏi.

Vân Tiêu đưa tay , Áo Ôn định trao Tiểu Lục qua, nhưng còn nhanh hơn y một bước ôm lấy Tiểu Lục, là Vân Hỏa. Một tay ôm Tiểu Lục, Vân Hỏa với Vân Tiêu: “Ngươi ăn cơm .”

Vân Tiêu sờ sờ bộ lông vũ mềm mại Tiểu Lục, : “Mang nó phơi nắng , nhưng đừng phơi thẳng nắng, sẽ bỏng đó.”

“Ừm.”

Vân Hỏa mang Tiểu Lục phơi nắng, Vân Tiêu sờ đầu Đại Tể: “Con cùng a cha , phơi nắng, Đại Tể mới thể lớn lên càng thêm khỏe mạnh, rắn chắc.”

Đại Tể chớp mắt, hiểu ý a ba , nó liền “yêu yêu” kêu lên đuổi theo a cha, nó phơi nắng! Vân Hỏa chậm , đợi Đại Tể lảo đảo bước tới, vươn tay còn nắm lấy móng vuốt nhỏ của Đại Tể, dắt hai ấu tể phơi nắng. Khóe miệng Vân Tiêu nở một nụ , y sớm Vân Hỏa thực thích trẻ con. Dù Vân Hỏa thường tỏ ưa Hồng Tể và mấy đứa nhỏ, nhưng nào sớm coi chúng như ấu tể của chính .

Từ lúc sinh chịu đủ lạnh nhạt và xa lánh, tuổi nhỏ đuổi khỏi bộ lạc, một lưu lạc mưu sinh bên ngoài, sâu trong nội tâm Vân Hỏa khao khát nhất chính là cuộc sống ấu tể vây quanh, bạn lữ yêu thương thế , chỉ là chính nhận mà thôi, còn Vân Tiêu là ngoài cuộc, thấy vô cùng rõ ràng. Y nhẹ nhàng vuốt ve chỗ nhô lên bụng, tự nhủ với lòng , y cho Vân Hỏa thật nhiều, thật nhiều hạnh phúc, bù đắp tất cả hạnh phúc mà Vân Hỏa đánh mất trong hơn hai mươi năm qua.

Một cánh tay trắng bệch vươn tới sờ lên bụng Vân Tiêu, Hồng Xích trừng mắt vị trí mới nhô lên rõ rệt cái bụng to của y, đôi mắt đỏ rực sáng lên. Bên , tiếng gọi của Vân Hỏa truyền đến: “Hồng Xích! Ngươi đụng Vân Tiêu!”

Hồng Xích giả điếc, “cô cô” hỏi Vân Tiêu, các ấu tể còn bao lâu nữa mới đời, sốt ruột ôm lắm . Vân Tiêu vẫy tay với Vân Hỏa đang tức giận, bảo đừng để ý, trả lời: “Bình thường thì còn một nửa thời gian nữa [chín tháng], lẽ chẳng bao lâu nữa [bảy tháng] là .” Ở xã hội hiện đại, mấy trăm năm phát triển của trung tính nhân, thời gian mang thai cũng từ chỗ xác định ban đầu dần định, về cơ bản đều đủ chín tháng. ở thế giới Thú Nhân, giống cái mang thai cũng chỉ bảy tháng, cho nên Vân Tiêu cũng chắc.

Hồng Xích hiểu mấy tháng mấy tháng là gì, Vân Tiêu như mới thể hiểu đại khái.

Hồng Xích thu tay , từ chiếc túi bên hông do Vân Tiêu đặc biệt may cho lấy hai khối huyền tinh thạch mài vô cùng nhẵn bóng. Hồng Xích đưa cho Vân Tiêu, “cô” một tiếng. Vân Hỏa từng nhắc đến chuyện trong bụng Vân Tiêu thể là song thai, đây là quà Hồng Xích tặng cho hai ấu tể. Hai khối huyền tinh thạch đen một màu thuần khiết, còn đen hơn cả viên mà chính Hồng Xích đang đeo, hơn nữa còn lớn, to bằng cả bàn tay.

Vân Tiêu kinh ngạc vô cùng: “Hồng Xích, đây là ngươi mài ?”

Hồng Xích gật đầu, “cô cô” giải thích. Huyền tinh thạch là loại đá vô cùng hiếm , chỉ mới tìm trong rừng rậm tử vong. Hai viên huyền tinh thạch năng lượng cực kỳ tinh thuần là quà tặng cho hai ấu tể.

Vân Tiêu cảm kích mỉm : “Cảm ơn ngươi, Hồng Xích.”

“Cô.”

Vân Tiêu nhất thời dở dở . Hai khối đá cho , Hồng Xích yêu cầu. Để thể tùy thời sờ bụng là điều tất yếu, còn các món ngon Vân Tiêu làm nhiều thêm một ít, ăn đủ.

Vân Hỏa thấy thứ Hồng Xích đưa cho Vân Tiêu, ôm Tiểu Lục tới. Nào ngờ còn đến gần, Tiểu Lục đột nhiên biến thành hình , “oa” một tiếng liền ré lên, dường như vô cùng hoảng sợ. Vân Hỏa lùi hai bước, ánh mắt chằm chằm viên đá tay Vân Tiêu: “Hồng Xích, đó cũng là hắc thạch đầu?”

“Cô.” Phải. Là hai khối hắc thạch đầu năng lượng tinh thuần nhất mà vất vả mới tìm .

Vân Hỏa gọi Đế Nặc tới, giao Tiểu Lục cho , bước lên cầm lấy hai khối huyền tinh thạch vô cùng ấm áp từ tay Vân Tiêu. Sự ấm áp khác với viên mà chính đang đeo, Vân Hỏa thể cảm nhận luồng ấm mang theo một chút nóng rực.

“Đây là quà Hồng Xích tặng cho các ấu tể. Hắn còn tự mài nhẵn nữa.” Vân Tiêu bên cạnh.

Vân Hỏa đáp: “Ta lấy da thú bọc , lát nữa làm một cái hộp đất nung, bỏ hai khối huyền tinh thạch .”

“Hai khối huyền tinh thạch ?”

“Ừm.” Vân Hỏa gật đầu, cầm hai khối huyền tinh thạch sơn động. Vân Tiêu Vân Hỏa , một cánh tay trắng bệch sờ lên bụng y.

Đợi đến khi Vân Hỏa từ trong sơn động , Tiểu Lục nín , cũng biến về thú hình, nhưng ngủ, trông như dọa sợ. Vân Tiêu đang ôm Tiểu Lục dỗ dành. Vân Hỏa ôm Tiểu Lục , dắt nó tiếp tục phơi nắng. Phơi nắng một lát, trong vòng tay rộng lớn của Vân Hỏa, Tiểu Lục nhắm mắt ngủ . Vân Hỏa thì đang trầm tư, xem phản ứng của Tiểu Lục, hẳn là nó chịu nổi năng lượng của huyền tinh thạch. Kì La, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ hiện đang đeo “thú hạch” trong cơ thể của trưởng mao nhân, nếu đủ thú hạch, những đứa trẻ thể sử dụng huyền tinh thạch làm ? Liệu … loại đá nào cấp thấp hơn huyền tinh thạch một chút, nhưng đồng thời giống như thú hạch thể cho bọn trẻ đeo ? Mà, liệu loại đá nào cao cấp hơn cả huyền tinh thạch ?

“Ba ba ba yêu yêu…”

“Ngao ngao…”

Vân Hỏa hồn, bọn trẻ trở về.

Vân Tiêu rộ lên, tiếng kêu của bọn trẻ, hôm nay thu hoạch tồi đây? Rừng rậm bên sườn núi vô cùng rậm rạp, tuy là Hồng Nguyệt, nhưng nhiệt độ trong rừng cao như bình nguyên, bọn trẻ ở trong rừng cũng sẽ nắng thiêu.

Quả nhiên, mấy đứa nhỏ đều thu hoạch tồi. Hồng Tể và Hắc Tể mang về đủ loại hoa quả mà a ba thích ăn, còn trứng chim, rau xanh. Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ thì bẫy gà rừng, thỏ hoang và các loài động vật nhỏ khác. Hoa quả trong rừng rậm Hồng Nguyệt càng thêm phong phú. Nhân lúc bây giờ vẫn còn , Vân Tiêu dự định làm rượu trái cây.

“Vân Hỏa, hôm nay ngươi nung mấy cái bình gốm , ủ rượu trái cây, muối thêm ít trứng mặn, dưa muối.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Được!”

Bọn trẻ đều về, Vân Tiêu cũng tạm thời định cùng Vân Hỏa bàn chuyện của Tiểu Lục. Đợi tối ăn cơm xong, họ sẽ tìm nơi yên tĩnh để chuyện. Cất đồ mang về, sáu đứa nhỏ cùng các thú nhân Bạch Vũ cùng chúng liền xuống hạ nguồn sông tắm rửa, đúng hơn là nghịch nước.

Đại Tể cũng xuống nước, chỉ là nó bây giờ thiếu một bên cánh, ở trong nước sẽ giữ thăng bằng. Vân Hỏa đặt Tiểu Lục lên một tảng đá lớn, ôm lấy Đại Tể nhảy xuống sông.

Trên mặt Vân Tiêu luôn nở nụ , Hồng Xích Tiểu Lục mấy , “cô cô” lên tiếng. Nụ khóe miệng Vân Tiêu tức thì đông cứng, y khó tin về phía Hồng Xích.

“Cô cô.” Vẻ mặt Hồng Xích nghiêm túc.

Vân Tiêu nên phản ứng thế nào.

Dưới hạ nguồn truyền đến tiếng la hét, tiếng của bọn trẻ và các Thú Nhân Bạch Vũ, đặc biệt là Đại Tể, vui vẻ nhất. Vân Hỏa giữa dòng sông, tắm rửa ba chiếc cánh cho Đại Tể, vết thương vai nó tuy khép , nhưng trông vẫn kinh tâm động phách, một vết sẹo lõm màu đen đỏ thế cho chiếc cánh vốn nên ở đó.

“Yêu yêu yêu!” Hồng Tể ghen tị, nhảy đến mặt a cha, dang hai đôi cánh của , a cha tắm cho nó.

Vân Hỏa sự kiên nhẫn của Vân Tiêu, trực tiếp nghiêm giọng : “A cha tắm cho Đại Tể .”

“Tê cáp!” Hồng Tể hung dữ với Đại Tể.

Vân Hỏa túm lấy Hồng Tể đánh m.ô.n.g hai cái: “Không quậy phá!”

“Yêu yêu yêu yêu!” Hồng Tể gọi a ba.

Kì La từ nước trồi lên, : “A cha, hôm qua a ba làm sủi cảo, để cho một chậu ngâm hồ, tối qua về ăn ?”

Sáng sớm Kì La thức dậy thì a cha đang ôm a ba ngủ, nó và Bác Sâm cùng ba đứa em liền tự ngoài ăn sáng , đó cùng các thú nhân Bạch Vũ rừng huấn luyện. nó vẫn canh cánh chuyện , chủ yếu là yên tâm về một vị thúc thúc nào đó ham ăn.

Nào ngờ, Kì La dứt lời, mặt Vân Hỏa liền sa sầm: “A ba ngươi tối qua để cho a cha một chậu sủi cảo sông?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-146.html.]

Kì La chớp mắt: “ .” Tiếp đó, nó hét lớn: “A cha! Người sẽ ăn đó chứ!”

“Không !”

Nhấc Đại Tể đặt lên bờ sông, Vân Hỏa biến một cái liền bơi ngược dòng lên . Kì La cũng nghịch nước nữa, vội vàng theo xem xét.

Vân Tiêu đang đối mặt với Hồng Xích gì, Vân Hỏa đằng đằng sát khí , biến thành hình liền rống lên: “Vân Tiêu, sủi cảo của !”

Vân Tiêu ngẩn : “A, tối qua đặt sông mà, trời nóng quá, sẽ hỏng mất. Tối qua ngươi về thấy ? Ngay sông đó.”

“Không !”

Vân Tiêu vội : “Không lẽ nước cuốn .”

nghi hoặc : “Không thể nào. Tối qua cái chậu đựng sủi cảo vẫn còn đây ?” Là Đặc Biệt.

Vân Tiêu về phía Đặc Biệt, theo hướng ngón tay chỉ mà thấy cái chậu tối qua dùng để đựng sủi cảo cho Vân Hỏa. Chậu còn đó, nhưng sủi cảo thì một cái cũng thấy. Đôi mắt hồng của Vân Hỏa quét một vòng qua các Thú Nhân Bạch Vũ xung quanh: “Ai ăn! Ra đây!”

Một lên, nhanh chậm thừa nhận: “Cô.”

“Hồng Xích thúc thúc! Ngươi thế mà ăn vụng!” Kì La chỉ cảm thấy thể tin nổi.

“Hồng Xích! Ngươi trả sủi cảo cho !” Vân Hỏa biến , trực tiếp lao tới.

“Cô!” Không cho ăn sủi cảo, liền nhận Tiểu Lục!

“Gàoooo!”

“Cô cô!” Muốn nhận Tiểu Lục, thì cho ăn sủi cảo, ăn bánh bao kẹp, ăn mì xào tương, ăn… Người nào đó liên tục kể hơn mười loại “mỹ thực”. Cũng may mà thể nhớ nhiều như .

“Gàoooo!” Ta cắn c.h.ế.t ngươi! Tiểu Lục nuôi!

Kì La và ba theo đều trợn mắt há mồm hai lớn đánh , cạn lời. Vân Tiêu day trán, chỉ thể dùng bốn chữ để hình dung tâm trạng lúc của y – dở dở . Y cũng tưởng Vân Hỏa tối qua về ăn sủi cảo , nào ngờ.

Hồng Xích bây giờ so với lúc y mới gặp gần như là hai khác . Thôi , lẽ Hồng Xích vốn là như , chỉ là ai phát hiện mà thôi.

“Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa, Y Tác Nhĩ, các con mang Hồng Tể bọn chúng về đây.”

“Vâng.”

Mặc kệ hai đánh , Vân Tiêu với Đế Nặc cũng đang cạn lời như y: “Lấy bột mì , trưa nay làm bánh bao kẹp ăn. Gà mà Kì La bọn chúng mang về thì làm món gà om.”

“Được!”

Hai đang đánh sống c.h.ế.t tức thì dừng . Vân Hỏa biến , kêu lên: “Vân Tiêu, ăn sủi cảo!”

“Ta gói riêng cho ngươi.”

“Cô!” Ta cũng ăn!

“Ngươi còn dám ăn!” Vân Hỏa đánh .

“Hồng Xích, ngươi nếm qua bánh bao kẹp, ngon như sủi cảo . Gà om ngươi cũng thể thử xem. Ngày mai chúng làm sủi cảo.”

“Cô!” Đều ăn!

“Vậy Tiểu Lục thì .”

Hồng Xích ngẩng đầu cất lên tiếng kêu buốt giá, các thú nhân Bạch Vũ **ào ào** bay vút lên trời. Hôm nay, bộ tộc của họ chính thức chào đón một vị giống đực nhỏ.

“…” Nắm đ.ấ.m của Vân Hỏa siết kêu răng rắc.

Vân Tiêu vẫy tay: “Vân Hỏa, đây.”

Vân Hỏa qua, Vân Tiêu nắm lấy tay : “Nói chuyện với các ấu tể , chúng nó bây giờ thể giọng của a ba .”

“Thật ?!” Vân Hỏa hết giận, chỉ còn hưng phấn.

“Ừm. Nói gì . Phải với bụng đó.”

Vân Hỏa lập tức xổm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy bụng Vân Tiêu, đột nhiên nên câu đầu tiên là gì.

“Nói cho các ấu tể , ngươi là a cha của chúng.”

Hốc mắt Vân Hỏa nóng lên, giọng khàn mở lời: “Các ấu tể, là a cha, a cha của các con.”

“Nói ngươi nhớ chúng, sớm thấy chúng.”

“A cha nhớ các con, sớm thấy các con. Các con ở trong bụng a ba ngoan một chút, đừng làm a ba khó chịu.”

Tiếng kêu buốt giá của Hồng Xích vang lên, bên cạnh Vân Tiêu, đưa tay .

“Không đụng giống cái của !” Lửa giận của Vân Hỏa thổi bùng lên.

“Hồng Xích thúc thúc, đến xem phim hoạt hình .”

Kì La đúng lúc lên tiếng khi a cha nó sắp nổi điên. Bàn tay của Hồng Xích do dự, là tiếp tục sờ ấu tể, là xem phim hoạt hình đây?

“Con cho Hồng Xích thúc thúc xem một bộ mà từng xem.”

Hồng Xích thu tay , dậy, dứt khoát lựa chọn phim hoạt hình.

Kì La lau mồ hôi trán, phù, cuối cùng cũng “dụ” Hồng Xích thúc thúc .

Trừng mắt Hồng Xích, Vân Hỏa tức đến thở hồng hộc, nghiến răng nghiến lợi: “Ta thật sự cắn c.h.ế.t !”

“Đừng nổi giận mặt các ấu tể, chúng sẽ sợ. Lại đây tiếp tục chuyện với chúng . Kể cho chúng a cha bình thường làm những gì. Kể về ngôi nhà mới của chúng .”

Cơn giận ngút trời của Vân Hỏa dễ dàng Vân Tiêu xoa dịu.

“Ngôi nhà mới của chúng , ở bình nguyên Tùng Sơn… A cha, sẽ xây cho các con và a ba của các con một ngôi nhà thật lớn…”

Trong lều, Kì La đang làm nhiệm vụ chiếu phim thì thầm với các của : “Hồng Xích thúc thúc cũng quá đáng thật, thế mà ăn vụng sủi cảo a ba để cho a cha.”

Bác Sâm vỗ vỗ lưng Kì La, trong lòng chỉ lắc đầu. Hồng Xích thúc thúc còn làm chuyện quá đáng hơn, ăn vụng sủi cảo của Đồ Tá thúc thúc thì là gì. Vị thủ lĩnh nào sẽ dùng mỹ thực để đổi lấy ấu tể? E rằng cũng chỉ Hồng Xích thúc thúc mới làm chuyện .

Hồng Xích xem phim hoạt hình mới một cách say sưa. so , vẫn thích xem [Long Chi Ngữ] hơn.

“Cô.” Xem xong cái xem “Long”.

“…” Kì La nhịn : “Hồng Xích thúc thúc, là thủ lĩnh, nhàn rỗi như ? Người dẫn các tộc nhân tuần tra rừng rậm tử vong ? Còn dẫn tộc nhân săn thú nữa.”

“Cô.” Đó là chuyện của Vân Hỏa.

“… mà thủ lĩnh của Thú Nhân Bạch Vũ là mà!”

“Cô.” Ta xem phim hoạt hình.

“…”

A a a a a, Kì La cũng nổi điên như a cha nó.

Loading...