Hỏa Vân Ca - Chương 144: Huyết Mạch Tương Liên
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:32:25
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Y còn tỉnh hẳn, bên tai thì thầm tiếng ấu tể quen thuộc.
“Ba ba… yêu yêu…”
“Ba, ba…”
“Yêu yêu, ba…”
Sao giọng Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể vẻ hờn dỗi thế ? Vẫn nhắm mắt, y tay sang bên cạnh, chạm một ấu tể liền thuận thế ôm lòng.
“Ba…”
“Hắc Tể thế?”
“Ba ba yêu yêu!”
Vân Tiêu mở mắt, chuẩn xác ôm lấy Hồng Tể đang ghen tị lòng, hôn lên má nó. Không a ba ôm đầu tiên, Hồng Tể thoáng chốc vui vẻ trở , nhưng vẫn còn chút hờn dỗi.
“Ba, ba.”
Vân Tiêu ngước mắt, thấy Đại Tể đang cạnh đầu . Ôi chao, cái miệng nhỏ trề đến mức treo cả bình dầu thế ? Y sang Hồng Tể và Hắc Tể, cũng y hệt như .
“Sao thế, các bảo bối của ?”
Hồng Tể réo gọi khẩn thiết: “Ba ba yêu yêu yêu yêu…” Yêu đến hơn hai mươi bận ngớt. Trong lúc Hồng Tể nỉ non, Hắc Tể và Đại Tể cũng hùa theo, cất lên giọng hờn dỗi khổ sở, tha thiết mong a ba vỗ về.
Vân Tiêu thoạt đầu ngẩn , đến khi hiểu ba đứa ấu tể lớn đang buồn bực vì chuyện gì, cõi lòng y bỗng trở nên mềm mại lạ thường, xót xa vô hạn, hạnh phúc vì các con ỷ và yêu thương đến thế.
Ôm cả ba đứa lòng, Vân Tiêu lượt hôn lên từng đứa. Ba đứa ấu tể lớn cũng ao ước như các , thể đạp trong bụng a ba, cũng ao ước sinh từ bụng a ba. Ba đứa chẳng bận tâm con ruột của a ba , bởi lẽ a ba là a ba duy nhất của chúng. Việc sinh từ bụng a ba khiến chúng vô cùng phiền muộn.
Nếu là chuyện khác, Vân Tiêu còn thể nghĩ cách giải quyết, nhưng chuyện thì vô phương. làm thể để ba đứa ấu tể cứ buồn bã mãi ?
“Ba ba ba ba…” Hồng Tể nài nỉ, nó cũng trong bụng a ba!
“Ba, ba.” Hắc Tể và Đại Tể cũng yêu cầu.
Vân Tiêu chỉ đành tạm dùng những nụ hôn để trấn an ba đứa, trong đầu cấp tốc suy nghĩ cách giải quyết. Có đến gần, nhưng ba đứa ấu tể chẳng thèm để ý, vẫn đang nũng nịu với a ba. Người nọ bước sơn động, tiến lều, xổm xuống mặt Vân Tiêu, chẳng chút kiêng dè mà lật tấm chăn da thú bạc y, đưa tay sờ lên bụng y.
Phản ứng đầu tiên của Vân Tiêu là xem Vân Hỏa ở đây . Tấm chăn lật lên, ba đứa ấu tể lớn cũng sờ lên bụng a ba, tiếng gọi càng lúc càng lớn, chúng cũng trong bụng a ba!
“Cô!” Đôi mắt đỏ của Hồng Xích trở nên lạnh lùng, động đậy?
Vân Tiêu chống định dậy, Hồng Xích liền đưa tay kéo y lên, ba đứa ấu tể cũng đồng loạt đỡ a ba. Vân Tiêu hỏi Hồng Xích: “Vân Hỏa , ?”
“Cô.” Đi . Tiếp đó, hỏi, ấu tể động đậy.
Vân Tiêu giải thích: “Ấu tể bây giờ còn nhỏ, sẽ động thường xuyên như , càng về chúng sẽ động càng dữ dội hơn.”
“Cô!” Ta sờ!
Vân Hỏa ở đây, Vân Tiêu dám tùy tiện đồng ý, bèn lảng sang chuyện khác: “Ngươi xem mấy quả trứng ?”
“Cô.” Xem , . Ta sờ ấu tể, khi nào nó động?
“…”
Vân Tiêu đáp lời , chẳng ngờ Hồng Xích cố chấp đến thế về chuyện . Hết cách, y đành : “Chờ nó động sẽ cho ngươi .”
Hồng Xích thu tay . Vân Tiêu dám cho trong bụng y thể đang mang hai ấu tể. Hồng Tể níu lấy áo a ba gào lên, nó bụng a ba! Nó động trong bụng a ba! Nó cũng sinh từ bụng a ba!
Còn Hồng Xích, khi phát hiện ấu tể động, cũng vô trách nhiệm mà dậy bỏ , mặc kệ ba đứa ấu tể lớn đang “ năng xằng bậy”.
“Hồng Tể, Kì La ca ca và các con ?” Không thể ôm trọn cả ba đứa, Vân Tiêu chỉ thể cố hết sức ghì chúng lòng mà hôn.
Hắc Tể đáp: “Yêu yêu yêu!”
Nghe câu trả lời của Hắc Tể, Vân Tiêu càng dở dở . Ba đứa ấu tể lớn vì đợi a ba thức dậy để cho a ba yêu cầu của mà cùng bốn ca ca rừng huấn luyện và chơi đùa.
Bụng đói, Vân Tiêu đành : “Các bảo bối, a ba ăn cơm, ăn xong a ba sẽ nghĩ cách, ?” Y hôn thật sâu lên trán và má mỗi đứa.
“Ba ba…” Đôi mắt đỏ rực của Hồng Tể khao khát a ba, Hắc Tể và Đại Tể cũng bám a ba, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Vân Tiêu hôn lên mắt chúng: “A ba hứa với các con, sẽ nghĩ cách.”
“Yêu yêu!”
Hồng Tể kéo tay a ba, giục a ba mau ăn cơm.
Rửa mặt, ăn cơm, m.ô.n.g Vân Tiêu luôn ba cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo . Đế Nặc dẫn theo Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể buồn trưởng lão Vân Tiêu. Bọn họ hiểu Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể gì, nhưng thể ba đứa ấu tể lớn đang chuyện, nếu ngay cả sữa thú yêu thích nhất chúng cũng uống.
Ăn sáng xong, Vân Tiêu ở chỗ râm mát, ba đứa ấu tể lớn gục đầu gối y, mắt to chớp chớp y. Vân Tiêu xoa đầu ba đứa, : “Các con là những đứa trẻ lớn , a ba cách nào cho các con ‘trở ’ trong bụng a ba . Cũng giống như năm còn đang ở trong trứng trắng , cách nào trở bụng a ba của chúng nữa.”
“Yêu yêu yêu…” Ba đứa ấu tể lớn níu lấy tay a ba, chúng !
Vân Tiêu xoa đầu ba đứa, hỏi: “Các bảo bối, các con sinh từ bụng a ba, là vì làm ấu tể thật sự của a ba, đúng ?”
Ba đứa ấu tể cố chấp trề môi suy nghĩ, chúng thực sự hiểu những lời của a ba, nhưng chúng chỉ như , thể động đậy trong bụng a ba, và quan trọng nhất là, sinh từ bụng a ba. Chúng sinh từ bụng khác.
“Ba, ba, yêu…” Đại Tể cố gắng diễn đạt ý của cho a ba.
Hắc Tể l.i.ế.m tay a ba: “Yêu yêu.” Nó sinh từ bụng a ba.
“Ba ba!” Hồng Tể cũng kiên trì.
Tuy ba đứa ấu tể lớn trả lời thẳng, nhưng Vân Tiêu đoán đúng. Hốc mắt y nóng lên, Vân Tiêu cố gắng cúi hôn lên những đứa ấu tể, những bảo bối ruột thịt của y. Nắm lấy tay ba đứa, Vân Tiêu dậy: “Đi theo a ba.”
Y đưa ba đứa ấu tể về lều trong sơn động, buông rèm xuống. Hồng Xích về phía mấy , ôm quả trứng rồng của dậy theo.
Ngồi xuống dựa vách lều, Vân Tiêu đang định cách của thì rèm lều vén lên, Hồng Xích bước . Vân Tiêu khỏi chút khó xử, cách của y thể sẽ vấp sự phản đối của Hồng Xích. Hồng Xích liền ôm trứng rồng của thu trong góc, vẻ “ chỉ đến thôi, các ngươi cứ tự nhiên”.
“Yêu yêu…” Hồng Tể trề môi, thích thủ lĩnh ở đây.
Hồng Xích chẳng hạng sẽ chiều theo ý khác. Rõ ràng chỉ thể để ở , Vân Tiêu về phía ba đứa ấu tể, đặt tay chúng lên chiếc bụng nhô cao của , : “Các bảo bối, các con sinh từ bụng a ba, là vì cùng a ba mối liên hệ huyết mạch. mà, trong m.á.u của các con, m.á.u của a ba; trong m.á.u của a ba, cũng m.á.u của các con.”
“Yêu yêu?”
Đối với ba đứa ấu tể lớn, sự cố chấp sinh từ bụng a ba thực chất cũng chính là cố chấp a ba sinh . Chỉ là chúng hiểu, hiểu liên hệ huyết mạch là gì, chỉ là cố chấp theo bản năng.
Vân Tiêu hôn lên ba đứa ấu tể, từ gối lấy con d.a.o găm kim loại mà Vân Hỏa để cho y phòng . Khi y rút d.a.o , ba đứa ấu tể kêu lên, Hắc Tể giật lấy con d.a.o trong tay a ba, thứ nguy hiểm. Vân Hỏa đưa mấy con d.a.o găm cho Hồng Xích và những khác để xử lý con mồi, nên Hồng Tể và các con đều nó sắc bén.
Hồng Xích thẳng : “Cô.” Vẻ mặt nghiêm túc. Tự dưng lấy thứ làm gì?
Dao găm lấy , Vân Tiêu đành giải thích với Hồng Xích: “Ta để ba đứa ấu tể uống một chút m.á.u của . Như , trong thể chúng sẽ m.á.u của , và chúng, sẽ là con ruột của .”
Đương nhiên, đây chỉ là một phương pháp tự an ủi, nhưng đây là cách nhất mà Vân Tiêu thể nghĩ .
Ngoài dự đoán của Vân Tiêu, Hồng Xích suy tư một lúc lâu hề ý phản đối, ngược còn dịch đến bên cạnh Vân Tiêu, nắm lấy hai tay y xem xét. Hắn buông tay trái thần khế hôn nhân của Vân Tiêu , dùng móng tay sắc nhọn của rạch một đường cổ tay của y. Vân Tiêu khẽ kêu lên một tiếng, cổ tay của y rỉ máu.
“Yêu yêu!”
Ba đứa ấu tể lớn dang rộng đôi cánh, Hồng Tể hướng về phía thủ lĩnh mà “xì xì” lên, cho phép làm tổn thương a ba của nó!
“Cô!” Đôi mắt đỏ của Hồng Xích lạnh vài phần. Ba đứa ấu tể ngẩn , Hồng Tể phản ứng đầu tiên, nắm lấy tay của a ba mút lấy m.á.u của y. Hắc Tể và Đại Tể ở bên cạnh kêu lên, chúng cũng uống!
Hồng Tể mút ba bốn ngụm buông , Hắc Tể giành lấy cổ tay a ba, ngậm lấy vết thương của y, sức mút. Cảm giác m.á.u hút khó chịu, nhưng Vân Tiêu cố gắng thả lỏng , để cho ba đứa ấu tể mút. Hắc Tể cũng mút xong, Đại Tể nâng cổ tay a ba lên, l.i.ế.m dòng m.á.u chảy xuống, đó há to miệng ngậm lấy vết thương.
Hồng Xích kêu “cô” một tiếng, Đại Tể liền buông tay a ba . Hồng Xích rạch ngón tay , nhỏ m.á.u lên vết thương của Vân Tiêu, nhanh, m.á.u ngừng chảy. Hồng Xích buông Vân Tiêu , ôm trứng của dậy ngoài. Vân Tiêu còn kịp dùng năng lực chữa lành vết thương, thấy ba đứa ấu tể cắn rách cổ tay , đồng thời giơ lên mặt y. Nước mắt Vân Tiêu suýt nữa trào . Cố gắng chớp mắt, y nâng ba cổ tay nhỏ bé lên, lượt ngậm lấy vết thương của chúng, uống m.á.u của chúng.
Máu chảy cổ họng, mùi tanh nồng kích thích khiến Vân Tiêu khó chịu, nhưng từng dòng nước ấm vì m.á.u mà lan tỏa khắp . Hút xong m.á.u của ba đứa ấu tể, Vân Tiêu l.i.ế.m lên vết thương của chúng, tay trái triệu hồi năng lực trị liệu. Ánh sáng trắng xóa khép vết thương của ba đứa, chỉ để một vệt đỏ như m.á.u cổ tay chúng. Xác định vết thương của ba đứa vấn đề gì, Vân Tiêu mới chữa trị cho cổ tay .
Nhìn vệt đỏ tương tự cổ tay a ba và cổ tay , Hồng Tể l.i.ế.m liếm hương vị m.á.u của a ba còn vương răng nanh, vui sướng ôm lấy a ba mà “yêu yêu” ngớt. Nó cảm giác, nó uống m.á.u của a ba, a ba uống m.á.u của nó, dường như nó thực sự sinh từ bụng a ba . Hắc Tể và Đại Tể cũng ôm a ba gọi “yêu yêu” ngừng, miệng còn trề nữa, mà cong lên thật sâu.
Vân Tiêu ôm ba đứa ấu tể đang vui sướng, : “Các bảo bối, các con chính là ấu tể ruột thịt của a ba, các con chính là sinh từ bụng a ba. A ba yêu các con.”
“Yêu yêu yêu ba ba ba…”
Tiếng gọi vui vẻ của ba đứa ấu tể lớn truyền ngoài sơn động. Ngay lúc bốn cha con đang ôm vui sướng, một giọng phá vỡ khung cảnh chen .
“Cô.” Lũ ấu tể động ?
“…” Vân Tiêu phì .
※
Ấu tể trong bụng a ba sẽ động, Vân Hỏa còn về muộn như nữa, giờ cơm chiều trở về. Vân Tiêu ngạc nhiên khi Vân Hỏa về ăn cơm chiều, cũng vui mừng vì thể trở về. Đã nhiều ngày ăn đồ ăn bạn lữ nấu, Vân Hỏa nhớ chết.
Vân Tiêu tạm thời nhắc với Vân Hỏa chuyện ban ngày. Vân Hỏa thì chút bực bội hiểu Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể hưng phấn đến thế. Lúc ăn cơm cứ quấn quýt bên cạnh Vân Tiêu, ăn xong vẫn lẽo đẽo theo m.ô.n.g y. Đợi đến khi dọn dẹp rửa ráy xong, Vân Hỏa hiếm hoi về sớm một , chuẩn ôm Vân Tiêu mật một phen, bước lều, cả khuôn mặt liền sa sầm .
Hồng Xích đang xổm mặt Vân Tiêu sờ bụng y, ba đứa ấu tể lớn thì áp sát y, móng vuốt cũng đặt bụng y. Ba đứa ấu tể nhỏ thì bò qua bò lưng Vân Tiêu, may mà Kì La và những đứa khác còn đang chơi bên ngoài, chiếm chỗ bên cạnh y.
“Hồng Xích, ngươi ngoài!” Vân Hỏa căm ghét đến tận xương tủy việc Hồng Xích cứ luôn động tay động chân với giống cái của .
“Cô.” Hồng Xích giả ngơ, vẻ mặt nghiêm túc vô cùng, ấu tể đang động đấy.
“Yêu yêu yêu…” Hồng Tể thế mà còn gọi hồng a cha đây sờ bụng a ba.
Vân Hỏa bất mãn: “Vân Tiêu, ngươi đừng lúc nào cũng để bọn họ sờ bụng ngươi, nhất là Hồng Xích!” Nghĩ đến một chuyện, Vân Hỏa nổi giận, “Lúc ở đây vẫn luôn sờ ?!”
Vân Tiêu : “Ấu tể đang chơi trốn tìm với Hồng Xích và các ca ca, ngươi cũng đây sờ thử .”
Gầm! Con của chỉ thể chơi trốn tìm với ! Vân Hỏa nhanh như chớp xách ba đứa ấu tể nhỏ sang một bên, gạt tay Hồng Xích, Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể , độc chiếm bụng Vân Tiêu, nhắc nhở Hồng Xích: “Vân Tiêu là giống cái của ! Ngươi là giống đực! Không đụng y!”
“Cô.” Hồng Xích cũng tức giận. Hắn chạm ấu tể, chứ Vân Tiêu!
“Yêu yêu yêu!” Chúng sờ a ba! A ba là của chúng !
Lũ ấu tể lớn còn bất mãn hơn cả hồng a cha.
Vân Tiêu làm cho đau đầu. Y sờ tay Vân Hỏa, : “Cứ để bọn họ sờ . Vân Hỏa, chuyện với ngươi.”
Bạn lữ mở miệng, lửa giận của Vân Hỏa lập tức xẹp xuống, vội hỏi: “Chuyện gì?”
“Ta thêm tên của Hồng Tể và sáu đứa ấu tể gia phả nhà chúng .”
Vân Hỏa im lặng một giây, : “Ta lấy gia phả.”
“Ừm.”
Vân Tiêu ngay Vân Hỏa sẽ phản đối. Bỏ qua sự bất mãn vì mấy đứa ấu tể luôn chiếm lấy bạn lữ, Vân Hỏa nào sớm coi chúng như con của .
Vân Hỏa , móng vuốt của Hồng Xích dán lên bụng Vân Tiêu. Hắn cảm thấy ấu tể trong bụng Vân Tiêu còn hấp dẫn hơn cả trứng rồng, hơn cả ấu đản. Này, ấu tể đang đá , cũng thể là đang dùng nắm đ.ấ.m gõ . Hồng Xích nhẹ nhàng xoa xoa, một chỗ khác truyền đến cú đạp, thật thần kỳ!
Hồng Tể, Đại Tể và Hắc Tể đương nhiên cũng tranh thủ thời gian. Chúng cũng sinh từ bụng a ba, chúng cũng sẽ động đậy trong bụng a ba như thế . Ba đứa ấu tể lớn bất giác cùng vệt đỏ cổ tay , Hồng Tể lập tức “ao ao ao” kêu mấy tiếng. Vân Hỏa mặt đen , hôm nay Hồng Tể ăn thứ gì mà hưng phấn đến .
Gia phả Vân Hỏa cất giữ vô cùng cẩn thận. Hắn lấy gia phả từ trong mấy lớp da thú. Vân Tiêu lấy , : “Các bảo bối, a ba dậy.”
Ba đứa ấu tể lớn lập tức đỡ a ba, Hồng Xích cũng giúp nâng Vân Tiêu dậy. Vân Hỏa xuống bên cạnh Vân Tiêu, mở gia phả .
“Yêu?”
Ba đứa ấu tể lớn chớp chớp mắt, xúm gần. Hồng Xích cũng sờ ấu tể nữa, dịch đến mặt Vân Hỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-144-huyet-mach-tuong-lien.html.]
“Thêm họ của ngươi tên của Hồng Tể và các con .” Vân Tiêu .
“Ta pha mực.”
“Được.”
Vân Hỏa ngoài, Vân Tiêu xoa đầu ba đứa ấu tể đang đầy vẻ nghi hoặc, giải thích: “Đây là gia phả, các con là con của a ba và a cha, tên lên đây.”
“Yêu…” Ba đứa ấu tể lớn hiểu.
Có một chuyện, ba đứa ấu tể lớn cả đời cũng sẽ , Vân Tiêu hôn lên chúng, nhiều, kẻo ba đứa trẻ càng càng hồ đồ. Hồng Xích chằm chằm tấm da thú vẽ vời gì đó, một lời.
Một lát , Vân Hỏa trở về, m.ô.n.g là Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ. Vân Tiêu lập tức : “Các con, Hồng Tể, Đại Tể, Hắc Tể, Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể chính là con cái trong nhà chúng . A cha sẽ tên của chúng gia phả nhà .”
“Vâng! Hồng Tể và các em vốn là của chúng con mà.”
Kì La đương nhiên sẽ phản đối, ba đứa trẻ còn càng . Lũ trẻ đều vây quanh a cha và a ba xuống. Vân Hỏa vẻ mặt nghiêm túc cầm bút lông vũ, chấm mực.
Vân Tiêu nhắc nhở: “Viết tên Đại Tể , nó là ca ca, ghi rõ là con trai thứ hai của chúng . Hồng Tể là con thứ ba, Hắc Tể là con thứ tư. Giữa tên của mấy đứa ấu tể thêm họ của .”
“Được.”
Vân Hỏa tìm một dòng tên Kì La, xuống tên của Hắc Tể – Đại Tể? Triệu? Đồ Tá, con thứ hai. Vân Hỏa thêm một dấu ngoặc, ghi chú “Bạch Vũ Thú Nhân”.
Vân Tiêu xoa đầu Đại Tể, chỉ tên mới của nó : “Đây là tên của con, Đại Tể. Đây là họ của a ba, Triệu. Đây là họ của a cha, Đồ Tá. Tên đầy đủ của Đại Tể là ‘Đại Tể? Triệu? Đồ Tá’, con là nhị ca, là của Kì La ca ca.”
Móng vuốt của Đại Tể nắm c.h.ặ.t t.a.y a ba, nó hiểu tên là gì, họ là gì, nhưng việc “huyết mạch tương liên” với a ba khiến nó thể cảm nhận thâm ý ẩn chứa trong những lời của y.
“Ba, ba…”
“Ừm, tên con gia phả nhà chúng , con chính là con ruột thật sự của a ba và a cha.”
“Ba, ba!”
Đại Tể xoay ôm chầm lấy a ba, đột nhiên “hu hu” nức nở.
“Yêu yêu yêu yêu!” Có kẻ bất mãn! Trên đó nó!
Vân Tiêu vội vàng ôm lấy Hồng Tể, xoa đầu nó: “Đứa nào cũng phần.”
“Hồng Tể.” Vân Hỏa gọi một tiếng.
Hồng Tể đầu, Vân Hỏa kéo nó lòng, mặt nó từng nét từng nét xuống – Hồng Tể? Triệu? Đồ Tá. Sau đó lượt giải thích: “Đây là tên của con. Đây là tên của a ba con, đây là tên của a cha con.”
Họ là gì lũ ấu tể tuyệt đối thể hiểu, Vân Hỏa bèn gọn thành tên. Mà sở dĩ Vân Tiêu thêm họ của tên mấy đứa ấu tể, là vì chúng để tâm đến a ba, làm cũng là để chúng an lòng hơn.
“Yêu yêu yêu yêu!”
Không chữ, Hồng Tể tên của nó và tên Đại Tể gì khác biệt, nhưng đây là của nó! Là thứ gì đó gọi là tên cả a ba và a cha!
Hồng Tể ngửa đầu l.i.ế.m cằm hồng a cha, vui sướng mặt.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ba, ba…” Hắc Tể trề môi.
Vân Hỏa kéo Hắc Tể qua, : “Đây là tên của con, con là con trai thứ tư của a ba và a cha, Hắc Tể? Triệu? Đồ Tá.”
Mắt Hắc Tể sáng rực lên, a cha “vẽ vẽ” tấm da thú, đây là “tên” của nó ? Mặc kệ tên là thứ gì, dù cũng là của nó, là thứ bao hàm cả a ba và a cha!
“Yêu yêu yêu…!” Hắc Tể vui sướng nhảy cẫng lên, l.i.ế.m hôn lên mặt Vân Hỏa.
Vân Hỏa ghét bỏ ném Hắc Tể cho Vân Tiêu, lau nước miếng mặt, tiếp tục tên của Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể. Ba đứa ấu tể nhỏ còn hiểu chuyện, chẳng quan tâm đến gia phả, chúng vịn a ba cố gắng dậy, a ba hôn chúng.
“A ba, a cha, nhà chúng ngày càng đông .” Kì La ha hả . Dưới tên của nó là một chuỗi tên .
Vân Hỏa cố nén xúc động sa sầm mặt, Vân Tiêu xoa đầu mấy đứa trẻ: “Đợi các đời, các con giúp a ba chăm sóc , ?”
“Được!” Bốn đứa trẻ lớn đồng thanh.
“Yêu yêu!” Ba đứa ấu tể lớn giơ cao tay, chúng sẽ đút cơm cho ! Giống như đút cho Nhị Tể và các em . Hồng Tể giơ tay hăng hái nhất quên mất mỗi đút cơm nó đều tự ăn một miếng.
Tên của lũ trẻ đều xong, Vân Hỏa thổi thổi tấm da thú, đợi mực khô liền cất . Thấy buông bút, một bất mãn.
“Cô!” Một móng vuốt trắng đè lên tấm da thú, giọng băng lãnh.
Vân Hỏa nhịn nửa ngày, mặt đen : “Đây là gia phả! Chỉ con của mới !”
“Cô!” Hồng Xích mặc kệ, cũng !
Hồng Tể trề môi, Hắc Tể trề môi, Đại Tể trề môi, chúng . Chúng a ba và a cha, cần thủ lĩnh giành đồ ăn ngon với chúng. Thủ lĩnh mau “về nhà” , đây là nhà của chúng. ba đứa ấu tể lớn chỉ dám bất mãn trong lòng, chứ dám công khai “trục xuất” thủ lĩnh.
“Cô!” Hồng Xích vô cùng vô cùng bất mãn. Tuy hiểu “gia phả” rốt cuộc là thứ gì, nhưng Hồng Tể và bọn chúng, thể ! Hắn dùng sức ấn lên tấm da thú, hạ quyết tâm tên thì buông tay.
Vân Hỏa gần như thú hóa, gầm lên một tiếng: “Chỉ con của ! Mới ! Muốn thì tự ngươi !”
“Cô!” Muốn !
“Gầm!”
“Hách nha!”
Vân Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu, Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ ôm lấy ba đứa ấu tể nhỏ chạy ngoài, tránh xa chiến hỏa.
“Cô!” Ta , , nhất định !
“Gầm–!” Chỉ con mới !
“Cô!” Mặc kệ!
“Gầm–” Ngươi cút về rừng rậm tử vong cho !
“Cô!” Không về! Nhất định !
Hai từ trong lều đánh ngoài sơn động. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể lập tức ghé “gia phả”, hôn sờ, thật thần kỳ.
Đôi bên đều kiên trì, vũ lực của Vân Hỏa và Hồng Xích ngang , đánh kết quả. Cuối cùng vẫn để Vân Tiêu mặt, y gọi: “Vân Hỏa, là, ngươi cứ Hồng Xích thành .”
“Gầm–!” Vân Hỏa biến thành hình , phản đối, “Không ! Gia phả nào tên .”
“Cô cô!” Muốn !
Vân Tiêu khuyên nhủ: “Ngươi cũng Hồng Xích thể nào bạn lữ và con cái. Hắn cũng coi như nhà chúng . Cứ . Viết thành của ngươi.”
Chẳng ai Hồng Xích bao nhiêu tuổi, ngay cả chính Hồng Xích cũng tính rõ, để dập tắt lửa giận của Vân Hỏa, Vân Tiêu liền đề nghị là “ ”.
“Cô cô!” Hồng Xích chạy tới nắm lấy Vân Tiêu lều. Hắn cầm bút lông vũ nhét tay Vân Tiêu, bắt y . Đệ gì quan tâm, dù nhất định !
“Vân Hỏa, ngươi tới .”
Chuyện Hồng Xích kiên quyết thì thể xoay chuyển, Vân Tiêu ngoắc bạn lữ mặt mày âm trầm của . Vân Hỏa bước , càng Hồng Xích càng tức, liền đá một cước tới.
Hồng Xích né , “cô cô” gọi, nhất định !
“Vân Hỏa, . Viết bên cạnh ngươi, ghi chú là nghĩa . Nếu Hồng Xích thể gặp bạn lữ thật sự, chúng tách tên , giúp một tờ gia phả khác.”
Phun một ngụm khí uất, Vân Hỏa cầm lấy bút lông vũ từ tay Vân Tiêu, thật cắn đứt cổ tên
Vân Tiêu với Hồng Xích: “Hồng Xích, ngươi với Vân Hỏa là , cần mang họ của Vân Hỏa nữa. Ngươi cứ giữ tên là Hồng Xích. Sau nếu ngươi con nối dõi, ấu tể của ngươi sẽ mang họ Hồng Xích, chứ?”
“Cô.” Hồng Xích hiểu hết, nhưng cũng chẳng bận tâm, cứ ghi là .
Gân xanh trán Vân Hỏa giật lên từng hồi, vô cùng bất đắc dĩ hai chữ “Hồng Xích” cạnh tên , ghi thêm một dòng – nghĩa , chú thích rõ: Thủ lĩnh Bạch Vũ Thú Nhân, chú thêm: Một tên khốn kiếp.
“Vân Hỏa…” Vân Tiêu vuốt lưng bạn lữ cho nguôi giận, “Đây là gia phổ của chúng .” Mấy chữ “tên khốn kiếp” đừng thì hơn.
“Mặc kệ. Ta cho con cháu chúng tên khốn nạn đến mức nào!”
Vân Hỏa quyết sửa. Viết xong, cầm tấm da thú thổi mạnh cho khô mực lập tức cất kỹ, đoạn một nữa với bạn lữ: “Vân Tiêu, nhận thêm ấu tể nữa.”
Vân Tiêu mím môi , chìa tay : “Ấu tể đạp , mau đến sờ xem.”
Một chiếc vuốt trắng nhanh hơn một bước.
“Hồng Xích! Gào…!”
Ngoài hang núi, Kì La xoa cái đầu nhỏ của Nhị Tể về phía a cha trong lều với vẻ cảm thông vô hạn, với các bên cạnh: “Ta thấy a cha đáng thương thật.”
Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ đồng tình gật đầu.
“Những việc thúc Hồng Xích quyết thì ai cản , nào a cha cũng chỉ đành nhượng bộ.” Kì La thở dài, tổng kết, “Có lẽ làm thủ lĩnh là tùy hứng như chăng.”
Thư Ngõa : “Không làm thủ lĩnh thì tùy hứng, mà là thúc Hồng Xích Đặc Biệt tùy hứng. Ta thấy vất vả nhất là thúc Vân Tiêu.”
“ . Hôm nay thúc Vân Tiêu còn cho bọn Hồng Tể hút m.á.u nữa.” Y Tác Nhĩ xoa đầu Tam Tể trong lòng, “Tam Tể , ngươi đừng tùy hứng nhé, ngoan ngoãn lời thúc thúc đấy.”
, kể từ khi gặp Hồng Xích, gặp những Bạch Vũ Thú Nhân , vất vả nhất chính là Vân Tiêu, nhất là những lúc Hồng Xích “tùy hứng”. Hồng Xích một khi nổi tính tùy hứng, dẫu đánh với Vân Hỏa đến đầu rơi m.á.u chảy cũng quyết lùi bước, căn bản chẳng đạo lý. Vân Tiêu cũng chỉ đành hết đến khác khuyên Vân Hỏa nhượng bộ, bằng thì còn làm .
Hai vờn một trận, Hồng Xích – kẻ ghi tên gia phổ – về lều của tiếp tục ấp trứng, còn Vân Hỏa thì ôm bạn lữ xoa dịu. khi thấy vết hằn đỏ cổ tay Vân Tiêu, nguyên do, cơn giận bùng lên, túm lấy ba đứa Đại Tể mà tét m.ô.n.g một trận. Một lớn tùy hứng, ba nhỏ cũng tùy hứng theo, đánh !
Bị a cha tét m.ô.n.g một trận, ba đứa Đại Tể bĩu môi, rúc lòng a ba tìm an ủi. Lúc Vân Hỏa vẫn , sẽ còn vô mấy kẻ lớn xác mà tính trẻ con chọc cho tức điên, tức đến độ lôi đánh đòn. Cho nên, yêu cầu của Vân Hỏa cũng vô cùng hợp lý.
Vân Tiêu, thật sự thể nhận thêm ấu tể nữa.
Ngày hôm , một lớn ba nhỏ làm cho bực bội, Vân Hỏa đến bình nguyên Tùng Sơn nữa mà một đưa Vân Tiêu sâu trong rừng hẹn hò. Chưa đến việc trong nhà quá nhiều kẻ phá đám, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chuyện ân ái của và Vân Tiêu, chỉ riêng sự tùy hứng của một lớn ba nhỏ ngày hôm qua cũng đủ khiến lửa giận trong lòng Vân Hỏa khó mà nguôi ngoai. Huống hồ, Vân Tiêu còn vì ba đứa Đại Tể bốc đồng mà làm thương cổ tay.
Bị a ba bỏ rơi, Hồng Tể, Đại Tể và Hắc Tể chỉ ngoác miệng kêu gào về phía a ba a cha xa mang , chúng a ba! Hồng Xích sờ bụng Vân Tiêu cũng vô cùng bất mãn, vài tiếng kêu buốt giá, một đám giống đực Bạch Vũ Thú Nhân tội nghiệp thủ lĩnh áp bức, đành lẽo đẽo theo . Một bên là thủ lĩnh tùy hứng, một bên là vị thủ lĩnh họ Hồng tính tình nóng như lửa, phận làm thủ hạ, bọn họ thật sự khó xử vô cùng.
Bên một bờ suối tuyệt đối quấy rầy, Vân Tiêu dùng thể an ủi con thú lớn đang xù lông. Cách đó mấy trăm mét, các thú nhân Bạch Vũ phái theo dõi đang tận tụy canh gác bốn phía, quyết để bất cứ con thú hoang nào đến quấy nhiễu hai mật.
Sau cơn mây mưa, Vân Tiêu mệt mỏi rúc lòng Vân Hỏa, : “Sắp tháng sáu , Cát Tang và cũng sắp lên đường ?”
“Chắc là sắp .”
Trút nỗi lòng, tâm trạng Vân Hỏa hơn nhiều, ngừng hôn lên môi bạn lữ. Khi tay chạm đến bụng y, ánh mắt chợt sâu thẳm: “Bụng của ngươi lớn quá.”
“Ít nhất cũng hai ấu tể, lớn thế là bình thường, đừng lo lắng.” Y vỗ về bạn lữ nhắm mắt , “Đến bữa trưa chúng hãy về.”
“Được!”
Vân Hỏa thầm nghĩ, mau chóng xây xong nhà cửa, như mới thể ném tên Hồng Xích về rừng rậm tử vong. Ừm, chăng Vân Hỏa nghĩ quá ?
Ngay lúc việc ở bình nguyên Tùng Sơn đang tiến hành hừng hực khí thế, bên phía núi Nham Thạch cũng tất bật kém. Ngõa Lạp lên bầu trời trong xanh, mỉm với bên cạnh: “Lần , cuối cùng cũng sắp định .”
“ .” Cát Tang về phương xa, “Sắp gặp Đồ Tá và Vân Tiêu , thật nhớ họ quá.”
Ngõa Lạp xoa bụng, hạnh phúc : “Có Thần Thú phù hộ, bộ lạc của chúng sẽ ngày càng lớn mạnh.”
“Ta tin là .” Cát Tang cũng xoa lên chiếc bụng nhô cao của . Đối với việc “mang thai khi lớn tuổi”, cả hai đều chút lo lắng, Vân Tiêu ở đó, Thần Thú đại nhân ở đó, hai họ tuyệt đối thể bình an sinh hạ hài tử.
“Cát Tang, Ngõa Lạp, một lát nữa chúng sẽ xuất phát.” Khang Đinh gọi lớn.
“Được!”