Hỏa Vân Ca - Chương 137

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:32:18
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dùng xong bữa sáng, Vân Tiêu tiên nấu sữa thú, cùng bốn đứa trẻ lớn thuốc, băng bó vết thương cho Đại Tể và những thú nhân Bạch Vũ thương khác. Xong xuôi đó, y dùng váng sữa vớt làm bơ phết bánh. Vắng bóng kẻ tham ăn nhất là Hồng Xích, lũ trẻ đứa nào đứa nấy đều vui vẻ mặt, những thú nhân Bạch Vũ ở đang thương cũng ăn uống ngon lành. Vì đông nên mỗi thú nhân Bạch Vũ đều một bát sữa thú pha thêm đường.

Đại Tể tỉnh, quấn quýt bên cạnh a ba. Khi tới giờ nấu bữa trưa, Vân Tiêu ở cửa hang may khố cho các thú nhân Bạch Vũ. Thú nhân Bạch Vũ dù là trưởng thành ấu tể, bộ phận của giống đực đều co trong, chỉ để lộ túi trứng, nhưng Vân Tiêu vẫn khỏi đỏ mặt, bởi dù nữa, họ vẫn mang hình dáng Thú Nhân. Còn bộ phận của giống cái lộ , nên từ sớm y may khố cho ba giống cái . Giờ da thú nhiều, loại da thích hợp để may vá cũng thiếu, Vân Tiêu bèn may khố cho những bạn , may áo cho giống cái, và cả quần áo cho các ấu tể Bạch Vũ sắp chào đời.

Sáu đứa trẻ chơi đùa vui vẻ, ba tiểu tể tử thì bò qua bò tấm da thú trải chân Vân Tiêu, thỉnh thoảng dang rộng đôi cánh như bay thử. Sáu giống đực lớn hơn thì dìu ba giống cái còn yếu ớt chầm chậm . Mỗi thấy ba giống cái , Vân Tiêu thấy lo, nhưng chẳng cách nào hơn, y càng dám tùy tiện sắc thuốc an thai cho họ. Thảo dược ở rừng Xương Sườn chút khác biệt so với bên núi Nham Thạch, y dám dùng bừa, chỉ thể dùng thức ăn để bồi bổ. May mà ngày nào các thú nhân Bạch Vũ cũng bắt gà về, Vân Tiêu bèn hầm canh gà cho ba giống cái mỗi ngày. Dù thì so với lúc mới đến chỉ thể một chỗ, bây giờ họ gượng , cũng xem như chuyển biến, chỉ là để bình an sinh hạ ấu tể thì vẫn còn xa lắm.

Da thú đều xử lý sẵn nên việc may khố cũng nhanh. Trước giờ cơm trưa, Vân Tiêu may xong mười chiếc khố, ban ngày ở đây dài, thể làm nhiều việc. Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ chủ động cầm mười chiếc khố mặc cho các thú nhân Bạch Vũ thương. A ba [thúc thúc] là giống cái, để bọn làm việc thì thích hợp hơn. Hồng Tể và Hắc Tể hiển nhiên hứng thú với mấy chiếc khố đơn giản, nhưng hai Đại Tể tử để ý tới một chuyện khác.

Khi bốn đứa trẻ của Kì La mặc khố xong trở về, Hồng Tể liền bay tới túm lấy chiếc mũ áo của Kì La, bĩu môi kêu “Yêu yêu”. Hắn phát hiện áo của thứ ! Kì La còn hiểu Hồng Tể giật mũ làm gì, Vân Tiêu vẫy tay với Hồng Tể: “Lại đây với a ba, a ba may cho ngươi.”

Hồng Tể lập tức buông mũ Kì La bay tới, Hắc Tể thì níu áo a ba kêu “Yêu yêu”, Đại Tể cũng ngẩng đầu lên, chúng cũng . Vân Tiêu xoa đầu hai tể tử: “Các ngươi cũng . A ba bây giờ may cho các ngươi ngay.”

“A ba?” Kì La bước tới.

Vân Tiêu : “Hồng Tể chúng nó cũng áo liền gắn mũ.”

Kì La bèn bật , : “Ta đem áo nhỏ của cho chúng mặc.”

Biết rõ “tính chiếm hữu” của ba Đại Tể tử mạnh đến mức nào, Vân Tiêu : “Chúng thích mặc áo tay, ống quần cũng giống của các ngươi, để a ba may cho chúng. Giữa trưa a ba dùng trứng, các ngươi nhặt ba mươi, ừm, bốn mươi quả . Lại vớt mười quả trứng muối, một bát dưa chua, lấy thêm ba quả màn thầu lớn một chút.”

“Vâng ạ.”

Bốn đứa trẻ lấy nguyên liệu cho bữa trưa, Vân Tiêu thì may quần áo cho ba Đại Tể tử. Tay nghề may vá của y bây giờ vô cùng thành thục, nhất là quần áo trẻ con, nhắm mắt cũng thể may .

Trước khi nấu cơm, Vân Tiêu may xong ba bộ áo liền tay mũ, mỗi bộ hai bên sườn đều một túi vải để Hồng Tể bọn chúng đựng đồ ăn vặt, bây giờ chúng cũng cần vất vả tìm trứng trái cây nữa. Vì áo mặc từ đằng chui nên thể làm kiểu túi lớn như .

Mặc áo cho ba Đại Tể tử xong, Vân Tiêu kéo mũ lên cho chúng. Lần đầu đội mũ, ba đứa phấn khích vô cùng. Hồng Tể và Hắc Tể đội mũ bay lượn , vui vẻ kêu “Yêu yêu” ngớt. Đại Tể thì ôm chầm lấy a ba buông, cũng mừng rỡ khôn xiết. Ba tiểu tể tử còn phản ứng gì đặc biệt với chiếc áo mũ, chúng cũng gì nhiều, chúng chỉ thích a ba gần gũi và ăn những món ngon a ba làm.

Bữa trưa, các thú nhân giống đực của tộc Bạch Vũ ăn thịt hầm và thịt nướng. Kì La và Bác Sâm a cha [thúc thúc] chỉ dẫn các thú nhân Bạch Vũ xử lý, rửa sạch con mồi, xẻ thịt, xiên thịt. Ba giống cái mang thai thì uống canh gà, ăn thịt cá và cháo rau, còn hoa quả tẩm mật ong, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ phụ trách đút cho họ ăn. Bốn đứa trẻ đều thể giao tiếp với các thú nhân giống đực Bạch Vũ, quả thực tiện lợi hơn nhiều, cũng vì mà các thú nhân Bạch Vũ buông bỏ cảnh giác với chúng. Có bốn đứa trẻ giúp đỡ, Vân Tiêu cũng đỡ bận rộn mệt mỏi hơn, đó cũng là lý do hôm nay Vân Hỏa yên tâm ngoài.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Còn bữa ăn Vân Tiêu chuẩn cho mấy đứa nhỏ nhà thì càng phong phú hơn. Bốn đứa trẻ lớn lâu ăn thịt kho tàu, món cá kho thì càng khỏi . Vân Tiêu thái quả màn thầu thành từng lát, chiên trong dầu, một nửa rắc đường, một nửa rắc muối. Thịt hầm bỏ muối, băm nhỏ, trộn chung với trứng muối, đó cho thêm một ít nấm nóng, một ít rau dại ăn sống , cuộn trong bánh trứng gà. Thịt thái lát xào dưa muối ăn kèm với quả màn thầu chiên thì đúng vị. Trong lá thủy mang luộc chín đặt một miếng màn thầu hấp mềm, rắc trứng cá lên, cuộn , chấm với nước tương – món sushi trứng cá của thế giới Thú Nhân. Vỏ dưa mạch cắt sợi nấu cùng sữa thú, khi nấu xong thì cho thêm hoa quả thái hạt lựu , làm thành món ngọt tráng miệng.

“Ngao ngao yêu yêu yêu ba ba ô ô ô…” Đây là ba Đại Tể tử.

“Hừ hừ hừ hừ yêu yêu yêu…” Đây là ba tiểu tể tử.

“A ba, ngon quá ngon quá!” Đây là Kì La.

“…” Đây là Bác Sâm, Y Tác Nhĩ và Thư Ngõa đang cắm đầu ăn.

“Ô…” Đây là các thú nhân Bạch Vũ hiếm dịp hạnh phúc một . Bởi vì vị thủ lĩnh quá đỗi tham ăn của họ ở đây, nên dù là thương canh gác trong hang, ai nấy đều chia một phần “thức ăn đặc biệt”, cả đám ăn đến độ lông vũ bay lả tả.

Thú Nhân ở đây bất kể già trẻ đều chuyện nóng trong , hệ tiêu hóa của họ thể so với thường. Họ chỉ ăn đủ, ăn no, tuyệt đối chuyện ăn đến bội thực, nên Vân Tiêu mới thể yên tâm mà làm các món thịt. bản y vẫn chú ý, đúng hơn là giống cái thể ăn uống như . Vân Tiêu ăn vài miếng thịt kho tàu và cá kho, đó dùng vỏ dưa mạch thái sợi nấu một bát canh “mì q” loãng, bát canh thịt thanh ngọt thơm ngào ngạt cũng khiến y thèm thuồng ít.

Bảy đứa trẻ lớn và ba tiểu tể tử ăn như hổ đói, suýt nữa thì nuốt luôn cả đầu ngón tay [móng vuốt] bụng. Chế độ ăn của ba tiểu tể tử vẫn cần chú ý, Vân Tiêu bèn bế chúng , đút cho chúng ăn canh mì q loãng. Lần Hồng Tể tranh giành với các em, vì đồ ăn quá ngon khiến chẳng để ý thấy các em đang ăn món khác.

Bảy đứa trẻ lớn tuy , nhưng đều chung một suy nghĩ – nhân lúc thúc thúc [thủ lĩnh] Hồng Xích ở đây, ăn nhiều một chút. Nếu thúc thúc [thủ lĩnh] Hồng Xích trở về, sẽ tranh ăn với chúng. Có thể thấy, Hồng Xích trở thành “kẻ thù chung” của lũ trẻ.

Buổi trưa ai nấy đều ăn no nê, thỏa mãn. Bốn đứa trẻ lớn dắt theo Hồng Tể và Hắc Tể cùng dọn dẹp nồi niêu, bát đĩa. Vân Tiêu cho ba tiểu tể tử uống nước, lau chân tay, dẫn chúng lều. Bốn đứa trẻ lớn dọn dẹp xong xuôi cũng rửa chân tay cho Hồng Tể và Hắc Tể, bế chúng lều. Các giống đực Bạch Vũ thương thì trở về hang của họ nghỉ ngơi, bên ngoài chỉ còn các thú nhân phụ trách canh gác. Trong lều, Vân Tiêu nghiêng, nhắm mắt khe khẽ hát ru mấy đứa trẻ ngủ. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể quen ngủ trưa cùng a ba, còn Kì La, Bác Sâm và hai đứa thì mệt. trong tiếng ngâm nga trầm thấp của a ba [thúc thúc], mí mắt chúng cũng dần nặng trĩu, nặng trĩu.

Trong hang núi Xương Sườn là một mảnh yên bình. bình nguyên Tùng Sơn lúc đang ngập tràn khí sôi sục. Khi họ thấy nơi định cư mới mà sắp sinh sống, lũ trẻ cất tiếng reo hò, ai nấy đều kích động đến rưng rưng nước mắt. Một nơi như , là nơi họ sẽ sống ! Họ tài nào ngờ nơi định cư mà trưởng lão Đồ Tá tìm cho họ đến thế. Ngay cả Bách Nhĩ, đầu đến đây, cũng kích động hít sâu ngừng, tận mắt chứng kiến quả thực rung động hơn kể nhiều.

Xét đến cách với rừng Tử Vong, Vân Hỏa quyết định đặt điểm định cư ban đầu ở chân ngọn núi đá phía bắc, gần khu rừng. Nếu rừng Tử Vong chuyện gì, họ thể vượt qua ngọn núi để tiến trực tiếp. Vân Hỏa làm , tự nhiên là để phòng ngự bọn lông dài.

Các tộc nhân mới đến tạm thời trú trong các hang động ở thung lũng xung quanh. Bình nguyên Tùng Sơn là một vùng đất bằng phẳng trải dài, địa thế của nó cũng lồi lõm xen kẽ. Một vài thung lũng trũng xuống những hang động thích hợp để ở, chân núi Tùng Sơn còn thể khai khẩn thành ruộng bậc thang. Địa thế như thực còn hơn một bình nguyên bằng phẳng. Dựa địa thế khác thể thiết lập các khu vực khác . Dù thì bây giờ, cả bình nguyên mênh m.ô.n.g vô bờ đều thuộc về bộ lạc Ban Đạt Hi.

Vài thú nhân giống đực cường tráng nhưng thể khiếm khuyết, như Bái Đức và những khác, chủ động gánh vác nhiệm vụ sắp xếp chỗ ở cho tộc nhân. Vân Hỏa dẫn Bách Nhĩ và Hán Mễ Nhĩ bay một vòng quanh bình nguyên, phác thảo sơ bộ quy hoạch cho thành trì mới. Tiếp đó, Vân Hỏa dẫn theo một nhóm thú nhân Bạch Vũ cùng đến rừng Tử Vong. Chiều tối, Vân Hỏa mang về từng khối quặng đá. Xây nhà cần đá, mà lấy đá thì cần công cụ. Trước khi tất cả tộc nhân đến đông đủ, những đến bắt tay chuẩn .

Bách Nhĩ ngày mốt trở về, Hán Mễ Nhĩ thì ở đây phụ trách việc luyện quặng. Vân Hỏa gọi vài vị Thú Nhân lớn tuổi và tàn tật hứng thú với việc luyện quặng, cùng cầm mấy khối quặng lên cẩn thận nghiên cứu bàn bạc. Trong Bạch Nguyệt kì, các Thú Nhân trẻ tuổi học nhiều kiến thức, trong đó cả việc luyện kim. Còn trong Vô Nguyệt kì, Khang Đinh và Ngõa Lạp tập trung huấn luyện các Thú Nhân tàn tật và lớn tuổi học những kỹ năng mới. Bây giờ chính là lúc những giống đực thể săn b.ắ.n một nữa thể hiện giá trị của bản , ai nấy đều hừng hực khí thế.

Chạng vạng, Vân Hỏa dẫn theo nhóm thú nhân Bạch Vũ của trở về rừng Xương Sườn. Hồng Xích cả ngày nay chẳng , thấy tăm , Vân Hỏa cũng chẳng bận tâm. Bình nguyên Tùng Sơn dã thú ăn thịt to lớn hung dữ, những của bộ lạc Ban Đạt Hi ở thể ứng phó , Vân Hỏa cần .

Trở rừng Xương Sườn, còn tới hang động, Vân Hỏa thấy tiếng gọi của lũ trẻ, trong đó giọng Hồng Tể là to nhất, còn cả mùi cơm thơm thoang thoảng bay tới. Lòng Vân Hỏa chợt ấm , đây là nhà của .

“Yêu yêu yêu yêu~” Hồng Tể đang quấn quýt a ba đòi ăn, phát hiện con dã thú màu hồng trở về, liền lập tức bay lên.

Vân Tiêu ngẩng đầu, Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ đồng thanh gọi: “A cha [Thúc thúc Đồ Tá].”

Vân Hỏa đáp xuống bên cạnh Vân Tiêu, cúi đầu hôn y một cái, : “Ta về .”

“Đói .” Vân Tiêu thuận tay gắp một miếng cá nướng phiến đá làm xong, thổi nguội, đút miệng bạn lữ. Hạnh phúc ăn xong, Vân Hỏa lúc mới : “Đói .”

“Thịt hầm xong , ngươi ăn chút thịt .”

Vân Hỏa quanh một vòng, hỏi: “Hồng Xích qua đây ?”

Vân Tiêu lắc đầu: “Không, hôm nay đến, cùng ngươi ?”

“Không .” Buông Vân Tiêu , Vân Hỏa rửa tay, : “Hắn lẽ tìm trứng rồng .”

Mắt bốn đứa trẻ lớn lập tức sáng lên. Vân Tiêu kinh ngạc: “Hắn thật sự tìm trứng rồng ?”

Rửa tay xong trở về, Vân Hỏa nhịn mà châm chọc: “Hắn chỉ chiều cao là đạt tới tuổi trưởng thành thôi.”

“…” Vân Tiêu phì .

“Yêu yêu yêu…” Hồng Tể gọi. Vân Tiêu lập tức dồn sự chú ý trở , tiếp tục nướng thịt, nướng nấm, nướng rau, tráng trứng phiến đá, đút cho bảy đứa trẻ lớn. Ba tiểu tể tử và ba vị giống cái Kì La bọn họ cho ăn xong, ba tiểu tể tử đang ngủ trong lều. Bảy đứa trẻ lớn vây quanh phiến đá, Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ cũng thử tự tay làm. Vân Hỏa bận rộn cả ngày trời thì xuống bên cạnh Vân Tiêu, giúp y phết nước tương, đưa mật ong. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể làm, chỉ há miệng chờ ăn.

Thức ăn Kì La bọn họ nướng xong sẽ mang cho các thú nhân Bạch Vũ đang chờ. Các thú nhân Bạch Vũ cũng ngoan ngoãn yên, mỗi cầm một chiếc lá dày làm bát. Đại đội tới, ai cũng phần ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-137.html.]

Vân Hỏa nhíu mày: “Sao họ ăn thịt hầm?” Hắn chỉ mấy thú nhân Bạch Vũ.

Kì La a ba trả lời: “Thịt hầm là để dành cho thúc thúc Hồng Xích. Thúc thúc Hồng Xích đến thì họ sẽ ăn thịt nướng nữa. Mấy miếng thịt đều do các thúc thúc Bạch Vũ xé đấy ạ.”

Ý là nhân lúc Hồng Xích ở đây, các thú nhân Bạch Vũ tranh thủ cơ hội đãi ngộ đặc biệt. Đợi đến khi vị thủ lĩnh tham ăn vô lương tâm của họ trở về, họ sẽ đãi ngộ như nữa. Vân Tiêu nén nơi khóe miệng, Vân Hỏa dùng đũa gắp một miếng trứng Vân Tiêu tráng xong, thổi nguội, trực tiếp bỏ miệng. Thật là lòng để dành thịt hầm cho Hồng Xích ăn.

Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể mỗi đứa đều cầm một cái bát. Thức ăn Vân Tiêu nướng xong sẽ bỏ bát của chúng, chúng sẽ tự thổi cho nguội. Thủ lĩnh ở đây, ba Đại Tể tử ăn uống cũng thoải mái lạ thường, vì các thú nhân Bạch Vũ khác sẽ tranh với chúng. Ba Đại Tể tử còn đội cả mũ trùm, thích thú vô cùng, chịu cởi . Vốn dĩ ba Đại Tể tử đáng yêu, đội mũ càng đáng yêu hơn.

Đang ăn vui vẻ, một tiếng kêu lanh lảnh từ xa vọng tới. Ánh mắt Vân Hỏa nheo , Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể lập tức kêu “Ô ô”, Kì La bĩu môi: “Hình như thúc thúc Hồng Xích về .”

Các thú nhân Bạch Vũ đồng loạt dậy. Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ nhanh chóng chia phần thức ăn nướng xong cho họ, các thú nhân Bạch Vũ cũng bất chấp nóng mà ăn từng miếng lớn thật nhanh.

“Hách nha–”

Tiếng kêu lanh lảnh gần, Vân Tiêu lên tiếng: “Lấy thêm ít thịt vụn hoặc thịt thái lát , đủ .”

“Hắn ăn thì tự mà lấy.” Vân Hỏa động đậy.

Vân Tiêu dở dở : “Lấy cá , cá đều làm sạch .”

Lại một tiếng kêu lanh lảnh nữa, một con chim trắng lớn hạ xuống. Ngay đó là tiếng kêu kinh hỉ của Kì La: “Thúc thúc Hồng Xích!” Chẳng còn chút miễn cưỡng nào như lúc nãy.

“Yêu yêu yêu!” Hồng Tể và Hắc Tể mừng rỡ chạy qua. Trong tay Hồng Xích đang ôm một quả trứng trắng lớn, còn lớn hơn cả trứng đà điểu mà Vân Tiêu từng thấy! Không chỉ , ba thú nhân Bạch Vũ hạ xuống theo tay cũng đều ôm một quả trứng trắng lớn.

“Yêu yêu yêu~” Trứng trắng lớn~

“Thúc thúc Hồng Xích, đây là trứng rồng thúc tìm !”

Bảy đứa trẻ ăn thịt nữa, đều vây quanh những quả trứng trắng lớn. Hồng Xích liếc mắt phiến đá nướng thịt, nhấc chân bước hang động, Vân Hỏa hiếm khi dậy theo.

“Cô.”

Vân Hỏa tìm cỏ. Lũ trẻ đều theo hang. Vân Hỏa trưng dụng một ít cỏ của con thú . Mang hang, theo yêu cầu của Hồng Xích, Vân Hỏa dùng cỏ và da vụn làm bốn cái ổ, Hồng Xích và ba tộc nhân đặt bốn quả trứng trắng bốn cái ổ đó.

“Ngươi cả ngày hôm nay chính là tìm trứng?” Vân Hỏa ngờ Hồng Xích làm thật.

“Cô.”

Hồng Xích ngoài, mục tiêu là chỗ của Vân Tiêu, đói . Vân Hỏa xoa đầu mấy đứa trẻ, : “Bốn quả trứng, các ngươi tự chia . Ngày mai Hồng Xích sẽ tiếp tục tìm.”

Kì La liền trao đổi ánh mắt với Bác Sâm và những khác, đó nắm lấy tay Hồng Tể: “Hồng Tể, ngươi chọn .”

“Yêu?” Hồng Tể quả , ngó quả , nên chọn quả nào.

“Kì La, Bác Sâm, các ngươi giúp các em chọn .” Vân Tiêu vui khi thấy lũ trẻ nhường nhịn như .

Bốn quả trứng trông cũng sàn sàn . A ba , mà Hồng Tể cũng quả thực vẻ chọn quả nào, Kì La bèn nhẹ nhàng đặt móng vuốt nhỏ của lên một quả trứng trắng lớn: “Vậy ngươi quả ?”

“Yêu yêu yêu!” Hồng Tể quả .

“Cô.” Hồng Xích bắt đầu ăn, buông một tiếng, lờ mấy nồi thịt hầm. Các tộc nhân cùng về với chỉ thể ngưỡng mộ thủ lĩnh đãi ngộ đặc biệt, họ thì vây quanh nồi hầm dùng đũa gắp thịt ăn.

Hồng Tể cắn rách móng vuốt nhỏ của , đó nhẹ nhàng đặt đầu ngón tay đang rỉ m.á.u lên quả trứng trắng, thủ lĩnh làm như . Máu từ từ thấm qua vỏ trứng bên trong. Cảm thấy cũng kha khá , Hồng Tể nhấc móng vuốt lên l.i.ế.m liếm chỗ cắn rách, đôi mắt đỏ to tròn tràn đầy kinh ngạc và khát vọng.

“Hắc Tể, ngươi quả nhé.” Kì La đặt móng vuốt của Hắc Tể lên quả trứng thứ hai. Hắc Tể kêu hai tiếng, cắn rách móng vuốt của , nhỏ máu. Tiếp theo, Kì La định nắm lấy móng vuốt của Đại Tể, nhưng Đại Tể lùi về một bước.

“Đại Tể?” Kì La khó hiểu, Đại Tể trứng rồng ?

Đại Tể l.i.ế.m liếm miệng, lùi thêm một bước, , cà nhắc về phía a ba. Vân Tiêu vẫn luôn chú ý bên , y buông việc đang làm, bước nhanh qua.

“Ba, ba…” Đại Tể giơ hai tay , Vân Tiêu quỳ xuống mặt, ôm lấy nó.

“Đại Tể, thế? Ngươi thích trứng rồng ?” Vân Tiêu nhẹ nhàng vuốt ve Đại Tể.

“Ba, ba… Yêu yêu…” Trong giọng Đại Tể sự buồn bã.

Hốc mắt Vân Tiêu chợt đỏ hoe, y hôn lên cái đầu thương của Đại Tể, nhẹ nhàng ấn lên vết thương ở bả vai trái của nó, : “Đại Tể còn thương, bây giờ sức chăm sóc trứng rồng. Vậy cứ để cho các và các em , đợi Đại Tể lành vết thương, bảo a cha tìm cho ngươi một quả trứng rồng khác.”

“Ba…” Đại Tể nắm chặt áo a ba, nó bay , giống Hồng Tể và những đứa khác. Sau cũng thể dẫn theo bạn đồng hành rồng của cùng chiến đấu.

Vân Hỏa bước tới, xoa đầu Đại Tể: “Có a ba của ngươi ở đây, ngươi sẽ khỏe , cũng sẽ trứng rồng của riêng .”

Đại Tể ngẩng đầu lên từ trong lòng a ba, đôi mắt to màu đen, giống a ba, ánh lên sự ngây thơ và tin tưởng của một đứa trẻ. Vân Tiêu hôn Đại Tể, dậy, nắm lấy móng vuốt nhỏ của nó, với bốn đứa trẻ đang lo lắng về phía : “Đại Tể bây giờ thể chăm sóc trứng rồng , hai quả còn các ngươi chia . Ngày mai thúc thúc Hồng Xích sẽ tìm.”

Kì La lớn tiếng : “A ba, Đại Tể sẽ khỏe mà.”

Vân Tiêu nở một nụ đau lòng: “Ừ, nó sẽ khỏe .”

Vân Tiêu đưa Đại Tể trở bên phiến đá. Hai quả trứng còn , Kì La chia cho lớn nhất là Bác Sâm và nhỏ nhất là Y Tác Nhĩ. Cả hai đều nhận, khăng khăng nhường cho Kì La . Kì La cũng , nhất quyết nhường cho họ hoặc cho Thư Ngõa. Cuối cùng vẫn là Vân Tiêu , hai quả trứng trắng đó hết giao cho hai đứa nhỏ nhất là Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ. Ngày mai Hồng Xích sẽ tìm, Kì La và Bác Sâm ngại đợi thêm một ngày.

Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ mặt đỏ bừng, kích động, cảm động. Hai đứa trẻ nhỏ m.á.u của lên quả trứng trắng, m.á.u từ từ thấm bên trong, trái tim đập thình thịch.

“Yêu yêu yêu~”

Hồng Tể bò bên cạnh quả trứng của , ôm lấy, sợ làm vỡ mất.

“Các con, mau đây ăn cho xong . Ăn cơm xong các ngươi chăm sóc trứng ‘rồng’ của .”

Kì La và Bác Sâm dẫn Hồng Tể và Hắc Tể đang phấn khích ăn cơm. Đại Tể sát bên a ba, trong mắt cũng sự ngưỡng mộ. Thân thể nó quá yếu ớt, “rồng” nuôi dưỡng bằng m.á.u của nó cũng sẽ yếu, nên Đại Tể từ bỏ cơ hội . Mặc dù nó tại từ bỏ, chỉ là trực giác của “Thú Nhân” mách bảo nó làm .

Vân Tiêu hôn Đại Tể, an ủi nó. Đợi Đại Tể lành hẳn vết thương, y sẽ bảo Vân Hỏa hoặc Hồng Xích tìm cho Đại Tể một quả trứng rồng thuộc về riêng nó. Con của y dù bay , đều quyền sở hữu một bạn đồng hành “rồng” của riêng .

Loading...