Hỏa Vân Ca - Chương 134

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:32:15
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

-- Đêm về trời lấp lánh,

-- là lời nguyện ước của a ba,

-- bảo bối ơi hỡi bảo bối,

-- mong con tháng ngày lớn khôn;

-- Trăng non trời cong cong,

-- là nụ hiền của a ba,

-- bảo bối ơi hỡi bảo bối,

-- mong con đêm đêm say nồng;

Tiếng của Kì La nhỏ dần, tiếng nức nở của Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể cũng lịm . Vẻ giận dữ giữa đôi mày Vân Hỏa dịu , đây là đầu tiên bạn lữ của cất tiếng hát, giọng ca mà êm đềm đến thế! Hồng Xích xuống một phiến đá, những Bạch Vũ Thú Nhân trung cũng lượt đáp xuống. Vân Hỏa xoa đầu Kì La, xoa đầu Hồng Tể.

“Đi thôi, tìm a ba .”

Kì La ngẩng đầu a cha, đoạn dụi mắt cất bước. Hồng Tể dang cánh bay là là trong sơn động, Kì La cũng biến thành tiểu Thú Nhân để tụt phía .

-- Bảo bối ơi hỡi bảo bối,

-- con là nhỏ của a ba,

-- con là trăng non của a ba,

-- mau lòng a ba nào,

-- cùng a ba cất tiếng ca.

Kì La và Hồng Tể cùng lúc lều, đón chúng là vòng tay rộng mở của a ba. Nước mắt Kì La tuôn trào, y lao tới, khi gần đến nơi liền nhanh chóng biến thành tiểu Thú Nhân mà ôm chầm lấy a ba.

“A ba!”

“Ba ba!”

Hồng Tể cũng chui lòng a ba. Hắc Tể, Đại Tể, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ đều bước . Vân Tiêu vẫn hát, ánh mắt y dịu dàng năm đứa trẻ, nụ ấm áp nở môi, hai tay vẫn dang rộng.

“Thúc thúc...” Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ bước đến bên cạnh thúc thúc.

“Ba, ba.” Hắc Tể và Đại Tể cũng đến gần a ba.

Vân Tiêu cố gắng vươn tay ôm lấy từng đứa trẻ, dùng tiếng hát của để vỗ về chúng. Kì La, Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể vẫn còn , nhưng đánh nữa, chỉ ôm chặt lấy a ba.

Hát xong một bài, Vân Tiêu hát tiếp một bài khác, cũng là khúc ca a ba hát cho con trẻ. Vân Hỏa xem tình hình phía , xuống chiếc ghế đá dành riêng cho Vân Tiêu, lắng giọng hát du dương của bạn lữ, trong lòng chút tiếc nuối, đây từng ! Còn các thú nhân Bạch Vũ do Hồng Xích dẫn đầu cũng đều mang dáng vẻ thưởng thức.

Vân Tiêu cứ hát mãi, cho đến khi những đứa trẻ trong lòng y thôi nức nở, y mới dừng . Y hôn lên má bảy đứa trẻ, dịu dàng và nghiêm túc từng lời: “Các con đều là bảo bối của a ba, a ba sẽ bao giờ buông tay bất cứ đứa nào.” Kì La sụt sịt mũi, chực trở . Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ tuy gọi y là “a ba”, nhưng hốc mắt cũng hoe đỏ.

Y hôn chúng, : “Hồng Tể, Hắc Tể, Đại Tể, đây là các ca ca, là ca ca của các con. Đây là Kì La ca ca, đây là Bác Sâm ca ca, đây là Thư Ngõa ca ca, đây là Y Tác Nhĩ ca ca.”

Vừa giải thích, y đặt những nụ hôn của a ba lên má ba đứa Đại Tể. Sau đó, y sang bốn con trai.

“Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa, Y Tác Nhĩ, đây là các . Đây là Hồng Tể, đây là Hắc Tể, đây là Đại Tể. Đại Tể thương nặng, đang dần hồi phục. Thân thể ba đều lắm, các con chăm sóc chúng. Ngoài còn ba nhỏ hơn ở bên ngoài.”

“A ba... con xin , con chỉ... chỉ sợ cướp mất a ba thôi.” Kì La lau nước mắt, giải thích với a ba. Y vốn là một đứa trẻ hiểu chuyện, đây là đầu tiên y phản ứng dữ dội như .

Y Tác Nhĩ lên tiếng: “Thúc thúc, con xin .”

“Thúc thúc, con xin .” Bác Sâm và Thư Ngõa cũng cùng giải thích.

Vân Tiêu hôn lên má bốn đứa trẻ: “Không cần xin a ba, là a ba làm các con bất an. Đừng nữa, ?” Dù ba đứa con nuôi gọi y là thúc thúc, Vân Tiêu vẫn xem chúng như con ruột của . Y chính là a ba của những đứa trẻ .

“Vâng!” Kì La lau nước mắt.

“Yêu yêu...” Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể vẫn còn bất an, dù chúng cũng Thú Nhân thuần túy, một vài chuyện vẫn hiểu rõ. Thật , phản ứng kịch liệt của chúng cũng là vì hoảng sợ a ba cướp mất.

Vân Tiêu một tay nắm lấy tay ba đứa Đại Tể, tay đưa về phía bốn con trai. Bốn đứa trẻ đặt tay lên tay a ba, Vân Tiêu bèn đặt tay của hai bên .

“Các con đều là con của a ba, đều là bảo bối của a ba. A ba hy vọng mỗi ngày các con đều khỏe mạnh và vui vẻ.” Y hôn Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể: “Ta là a ba của các con, là a ba mãi mãi. Các con là bảo bối của a ba, là bảo bối.” Y sang Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ, “Các con cũng đều là con của a ba, là bảo bối của a ba. Trong lòng a ba, chỉ con ruột, con nuôi.”

Những giọt nước mắt mà Bác Sâm, Y Tác Nhĩ và Thư Ngõa cố kìm nén cuối cùng cũng giữ nữa, Kì La thì rạng rỡ ôm chặt lấy a ba. Nắm chặt bàn tay của bảy đứa trẻ đan , Vân Tiêu dùng giọng ấm áp, dùng những nụ hôn của một cha để khiến bọn trẻ trút bỏ nỗi bất an, còn cãi vã đánh nữa.

“Ba ba, yêu yêu...” Hồng Tể ngẩng đầu, làm nũng.

Vân Tiêu , hôn Hồng Tể, với bảy đứa trẻ: “A ba làm món ngon cho các con nhé.” Y lau mồ hôi trán con trai cả: “Bảo bối, con mang di động ?”

Bị a ba gọi thẳng là “bảo bối” như , Kì La khỏi đỏ mặt, vội gật đầu: “Có mang ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-134.html.]

“Tốt, con cho các xem phim, a ba nấu cơm.”

“Con giúp .”

“Không cần . Con giúp a ba trông các . Đại Tể thể , con để mắt đến nó nhé.”

“Vâng!”

Tiếp đó, Vân Tiêu xoa đầu ba đứa Đại Tể, hôn chúng, đặc biệt hôn lên má Đại Tể, : “A ba làm món ngon cho các con, các con cùng ca ca xem phim nhé.”

“Yêu?” Ba đứa ấu tể hiểu.

“Kì La, con lấy di động , cứ xem bộ trứng rồng .”

“Vâng!”

Kì La quệt vội những giọt nước mắt còn vương má, lấy chiếc di động bao giờ rời khỏi túi nải, thuần thục tìm đến bộ phim y thích nhất “Long chi ngữ”. Ngay khi Kì La lấy di động , Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể liền tò mò chằm chằm. Vân Tiêu ngay, y xem ba đứa Đại Tể sợ .

Rèm lều buông xuống, lều ở trong sơn động nên khá tối. Kì La tua qua đoạn mở đầu, đó chọn phát, bắt đầu thẳng từ nội dung chính.

“Yêu yêu yêu!” Hồng Tể xù lông.

“Tê cáp!” Hắc Tể tấn công.

“Ba, ba!” Đại Tể bảo vệ a ba!

Bên ngoài sơn động, Vân Hỏa dậy, hóa thành thú hình bay xử lý chính sự. Hồng Xích vểnh tai, thản nhiên về phía sơn động. Trong lều, tiếng kêu hoảng hốt của ba đứa Đại Tể vang lên một mảnh, xen lẫn là tiếng của Vân Tiêu và mấy đứa trẻ. Hồng Xích đến ngoài lều, vén rèm trong. Chỉ thấy bá đạo mở rộng hai đôi cánh. Bên trong, Hồng Tể và Hắc Tể đang căng thẳng chiến đấu với “yêu quái” màn hình, cứ đập cánh lên xuống, còn Đại Tể vì bay thể yếu ớt nên chỉ thể che chắn bên cạnh a ba.

Vân Tiêu giải thích cho ba đứa ấu tể rằng đây là phim hoạt hình, là giả thôi, cần sợ. Không ai phát hiện đang “ trộm” bên ngoài lều. Mãi nửa giờ , Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể mới ngây ngô hiểu những “yêu quái” đang chạy nhảy là giả, thể chạm tới . Cùng với sự giao cảm với a ba, ba đứa Đại Tể dần dần yên tĩnh , mắt tròn xoe màn hình.

“Yêu...”

Thấy ba đứa ấu tể còn hoảng sợ, Vân Tiêu xoa đầu hôn chúng, đó xoa đầu con trai, thì thầm dặn dò vài câu bên tai y. Sau khi con trai gật đầu, y bế Đại Tể đến bên cạnh con, nhờ con chăm sóc Đại Tể, dặn dò Đại Tể vài câu, bảo nó ở đây xem phim cùng ca ca, còn y nấu cơm. Đại Tể níu lấy áo a ba, một lúc lâu mới chịu buông , ngoan ngoãn bên cạnh ca ca. Bấy giờ Vân Tiêu mới dậy nấu cơm. Bọn họ ăn trưa , nhưng Kì La và mấy đứa thì .

Vừa ngẩng đầu lên, y thấy Hồng Xích ngoài lều, mắt dán chặt màn hình chiếu. Vân Tiêu mỉm , vén rèm từ phía bên . Hồng Xích chút khách khí bước . Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ thấy một con Thực Nhân Ma thú to lớn như bước , còn đôi mắt đỏ lạnh lẽo thì khỏi hoảng sợ.

Hồng Xích xuống lưng Kì La và bọn trẻ, bắt đầu xem phim, hai đôi cánh bá đạo mở . Nhìn tư thế của ... Bác Sâm vỗ vai Kì La, hiệu cho y đừng hoảng sợ, đó đầu Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ , bảo chúng đừng để ý. Ba đứa trẻ nuốt nước bọt, cố nén nỗi sợ hãi khi đối mặt với một Thực Nhân Ma thú trưởng thành chuyên ăn ấu tể, gắng sức tập trung xem phim.

Vân Tiêu thấy Hồng Xích cũng hề ngạc nhiên, càng lo lắng. Trong lều, tiếng rồng gầm, tiếng ấu tể kêu vang lên, y lắc đầu thở phào một dài. Cuối cùng cũng dỗ bọn trẻ, thật ngờ chuyện thành thế , y bất đắc dĩ cảm thấy hạnh phúc khi bọn trẻ tranh giành.

Những di chuyển đến sẽ do Bách Nhĩ và Hán Mễ Nhĩ phụ trách sắp xếp. Khoảng đất trống ở đây đủ để **an trí** tất cả tộc nhân, khi thương lượng với Vân Hỏa, Bách Nhĩ quyết định nghỉ ngơi ở đây một ngày, hôm sẽ thẳng đến nơi định cư mới, làm một lèo cho xong. Trước khi đến nơi ở mới, sẽ tạm trú trong sơn động, Vân Hỏa chọn sẵn chỗ khi đưa Hán Mễ Nhĩ xem xét. Bách Nhĩ còn về đón , đoàn thứ hai do Kha Lan dẫn đầu hiện cũng đang đường. Đến lúc đó, Hán Mễ Nhĩ sẽ phụ trách sắp xếp thỏa cho , đợi đến khi Khang Đinh và Ngõa Lạp đến trong đợt cuối cùng thì mới bắt đầu việc xây nhà. Vừa tin mấy đứa trẻ vì tranh giành Vân Tiêu trưởng lão mà tay tàn nhẫn, phản ứng của đều là – hổ là Vân Tiêu trưởng lão [Thần Thú đại nhân]!

Đoàn đầu tiên mang bộ gia sản của Vân Hỏa và Vân Tiêu đến đây, bao gồm cả các loại chai lọ của Vân Tiêu. Nhìn thấy bộ gia sản của , Vân Tiêu cảm kích , vui mừng. Y thể làm những món ăn ngon hơn cho các ấu tể, cũng lo lắng về việc làm quần áo da thú nữa. Sắp đến Hồng Nguyệt , y làm yếm cho mấy đứa ấu tể, cũng làm một ít vải quấn cho Hồng Xích và những khác. Trong lúc Vân Tiêu vỗ về bọn trẻ, Vân Hỏa cùng những khác chuyển đồ đạc của nhà họ về phía sơn động. Vì mối quan hệ đặc biệt với nhóm Hồng Xích, Vân Hỏa sẽ đợi khi sắp xếp thỏa cho tất cả tộc nhân mới đưa Vân Tiêu đến bình nguyên Tùng Sơn.

Lại một nữa về, thấy bạn lữ ngoài, Vân Hỏa đặt đồ xuống, hóa thành hình hỏi: “Không chứ?”

Vân Tiêu đang xem xét những vật tư mà Vân Hỏa chuyển về, y ngẩng đầu : “Không . Hồng Xích cũng xem phim .”

Vân Hỏa lập tức sa sầm mặt, nghiến răng: “Tên đó.”

“Thôi, đừng để ý , cứ để xem .” Vân Tiêu cúi đầu, mở nắp một cái bình, thấy thứ bên trong, y liền nghĩ món ngon để làm cho các con.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Bách Nhĩ bọn họ mang hết đồ của chúng đến đây . Khang Đinh, Ngõa Lạp và a cha của sẽ đợi lúa chín mới đến trong đợt cuối cùng.” Vân Hỏa bước tới giải thích.

Vân Tiêu ngạc nhiên: “Lúa sắp chín ?”

“Ừm, Bách Nhĩ sắp chín , hạt nào hạt nấy đều mẩy.”

“Nhanh ?!” Vân Tiêu ngẫm nghĩ : “Vậy là một năm chúng thể thu hoạch hai vụ. Thế thì lúa thu hoạch cứ để cả làm giống.”

“Ngươi xem mà xử lý. Bên bình nguyên đủ đất để trồng lúa.” Vân Hỏa lượt mang đồ của họ trong sơn động.

Vân Tiêu : “Vân Hỏa, làm mì xào tương và bánh túi vải cho Kì La bọn họ, ngươi giúp lấy bột mì đây.”

Vân Hỏa vểnh tai, đầu : “Ta cũng ăn.”

“Được.” Vân Tiêu . Đương nhiên thể thiếu phần của bạn lữ .

Khu vực sơn động là “cấm địa”, dù đều tò mò, nhưng cái của Vân Hỏa và Bách Nhĩ, ai dám đến gần xem náo nhiệt. Tuy nhiên, ai nấy đều vây quanh Hán Mễ Nhĩ hỏi Vân Hỏa và Vân Tiêu “thu phục” Thực Nhân Ma thú như thế nào, và làm để chung sống với chúng. Hán Mễ Nhĩ kể tất cả những gì , cũng cho rằng bây giờ Thực Nhân Ma thú còn gọi là Thực Nhân Ma thú nữa, Vân Tiêu trưởng lão đặt cho chúng một cái tên mới, gọi là Bạch Vũ Thú Nhân.

Vừa rằng Thực Nhân Ma thú đồ ăn của Vân Tiêu trưởng lão “dụ dỗ” đến “thần phục”, tất cả đều thổn thức thôi, trong lòng dâng lên một niềm cảm phục – hổ là Vân Tiêu trưởng lão. Dù đầu tiên “dụ dỗ” là ấu tể, điều đó cũng làm giảm sự lợi hại của Vân Tiêu trưởng lão. trong lòng đều hiểu rõ, nếu đổi là một giống cái khác, kết quả thể sẽ khác . Có giống cái nào thấy ấu tể của Thực Nhân Ma thú mà sợ hãi la hét, thể bình tĩnh đút thịt cho chúng ăn . Cũng sẽ giống đực nào phát hiện ấu tể của Thực Nhân Ma thú mà đuổi giết, còn mặc kệ chúng tiếp xúc với bạn lữ của . Cho nên, chính vì Vân Tiêu trưởng lão và Đồ Tá trưởng lão khác biệt, họ mới thể “thu phục” Thực Nhân Ma thú.

Tạm đến những đó cảm khái và kính nể đến mức nào, bên Vân Tiêu bắt đầu nhào bột. Gần đây bận rộn, y thời gian làm mì, nhiều nhất chỉ là dùng màn thầu nấu với cháo. Bọn trẻ đến , Vân Tiêu làm cho bốn đứa một bữa thịnh soạn mà chúng từng ăn. Tộc nhân mang cả dưa muối của y đến, Vân Tiêu vui, thậm chí còn một bình trứng muối. Bây giờ y thể ăn những thực phẩm mặn , nhưng thể cho các ấu tể ăn.

Trong nồi lớn đang hầm những miếng thịt heo cả da, cả mỡ, cả nạc, thêm hương liệu ninh cho mềm. Dưới sự chỉ dẫn của Vân Tiêu, Vân Hỏa đang nhồi bột, hôm nay cần dùng nhiều bột, Vân Hỏa Vân Tiêu mệt. Ba Bạch Vũ thú nhân đang ở bờ sông rửa sạch những nguyên liệu mà Vân Tiêu cần dùng. Vân Tiêu chỉ dẫn Vân Hỏa nhồi bột, thái thịt băm để làm mì xào tương. Trong lều náo nhiệt, những âm thanh rộn rã , nụ vui vẻ luôn nở môi Vân Tiêu, xem mắt giữa mấy đứa trẻ vấn đề gì.

“Yêu yêu yêu!” Ta , !

Vân Tiêu liếc mắt lều, Hồng Tể đang cái gì đây?

Loading...