Hỏa Vân Ca - Chương 132

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:32:13
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa trở về, gặp phụ gia, Hán Mễ Nhĩ lòng vui như mở hội, làm việc cũng thấy hăng say hơn hẳn. Trái , Vân Hỏa đống móng vuốt và gân thú , nét mặt sa sầm. Lòng thực bất mãn với Hồng Xích, chẳng chẳng rằng, thẳng lều ôm lấy Vân Tiêu mà nghỉ. Hắn xuống, Vân Tiêu liền tỉnh giấc. Hồng Tể và Hắc Tể vốn thức cùng y từ , lập tức rúc l.i.ế.m láp a ba. Vân Hỏa đặt tay lên bụng Vân Tiêu, : “Ngươi đừng cho chúng ngủ chung một chăn, chúng sẽ đá trúng tể tử trong bụng ngươi đó.”

Vân Tiêu tỉnh, giọng hãy còn ngái ngủ, mềm mại đáp: “Sẽ . Hai đứa mang thai, còn lo hơn cả ngươi nữa. Chuyện giống cái trong tộc suy yếu khi hoài tể dọa chúng sợ , hai đứa giờ còn cho ai gần . Mỗi Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể trèo lên , Hồng Tể gầm gừ dọa chúng.”

Vân Hỏa vẫn yên lòng, ấu tể dù thông minh đến mấy cũng chỉ là ấu tể, lúc ngủ say chân tay ngọ nguậy, chính chúng cũng thể nào kiểm soát . Vân Tiêu nắm lấy tay bạn lữ, trấn an: “Bọn nhỏ đứa bướng bỉnh thì cũng đứa thông minh. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể lúc còn lanh lợi hơn cả ấu tể Thú Nhân.” Nhắc đến Đại Tể, lòng y quặn lên một nỗi xót xa.

“Đến giờ cho Đại Tể uống nước thú châu .” Vừa , Vân Tiêu định dậy.

“Để làm.” Vân Hỏa ấn y xuống tự lên.

Vân Tiêu cũng ngủ nữa mà dậy, Hồng Tể và Hắc Tể cũng nhỏm dậy theo. Y nhích đến bên Đại Tể, hôn lên má con, vén chăn lên xem. Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Vân Tiêu, các vết thương của Đại Tể đều đang dần khép miệng, ngay cả vết thương nặng nhất ở bả vai trái cũng đang lành , hề mưng mủ hoại tử. Cánh tay gãy vẫn còn nẹp gỗ, Vân Tiêu nhẹ nhàng vuốt ve những nơi thương Đại Tể, hết đến khác, thủ thỉ với con: “Bảo bối, mau tỉnh , con ngủ lâu quá .”

đôi mắt Đại Tể vẫn dấu hiệu hé mở. Hốc mắt Vân Tiêu đỏ hoe, y cúi xuống hôn lên mặt con. Bụng y nhô cao, cách nào ôm trọn Đại Tể lòng nữa, chỉ thể cứ thế vuốt ve, cho con a ba vẫn luôn ở bên cạnh. Đại Tể từ nhỏ quấn quýt bên mà nay vẫn tỉnh , lòng Hồng Tể và Hắc Tể cũng ảnh hưởng nặng nề. Hai ấu tể kêu “yêu yêu”, gọi Đại Tể mau tỉnh dậy, để cùng chúng chạy nhảy khắp nơi, quây quần bên a ba đòi ăn như ngày .

Bột thú châu đều nghiền sẵn, Vân Hỏa chỉ cần hòa tan nước ấm là . Hắn nhanh chóng bưng một chén nước thú châu , thấy dáng vẻ của Vân Tiêu liền : “Ngươi giữ gìn thể, đừng quá đau lòng.”

Vân Tiêu lau mặt, cố gắng nặn một nụ , đưa tay nhận lấy cái bát từ Vân Hỏa. Vân Hỏa xuống bên cạnh y, tránh những vết thương Đại Tể mà ôm lấy con, để Vân Tiêu dễ bề cho uống. Bụng Vân Tiêu ngày một lớn, bây giờ chỉ cúi thôi cũng thấy thoải mái. Vân Hỏa định bụng sẽ dùng đá và dầu đen xây cho Vân Tiêu một cái bếp lò cao hơn ở ngoài hang, như y thể nấu ăn mà cấn bụng. Lại kê thêm hai phiến đá làm ghế, để Vân Tiêu tiện nghỉ ngơi. Bụng y càng lớn, việc cúi sẽ càng lúc càng khó khăn.

Thổi cho nước trong bát nguội bớt, đợi đến khi nhiệt độ , Vân Tiêu ngậm một ngụm, một tay tách miệng Đại Tể mớm cho con. Dòng nước ấm từ từ chảy miệng Đại Tể, Vân Tiêu vuốt nhẹ cổ con, yết hầu Đại Tể khẽ động, nuốt ngụm nước thú châu xuống. Đại Tể vẫn còn là ấu tể, sức hồi phục mạnh mẽ như Thú Nhân trưởng thành, thế nên những Thú Nhân thương còn nặng hơn con, hôn mê sâu hơn con mà giờ thể tự ăn uống, còn Đại Tể thì vẫn tỉnh .

Mớm xong một ngụm, lau vệt nước bên mép Đại Tể, Vân Tiêu ngậm ngụm thứ hai. Vẫn là từ từ mớm , khi Vân Tiêu định ngậm ngụm thứ ba, Vân Hỏa đột nhiên lên tiếng: “Khoan !”

Vân Tiêu ngước mắt: “Sao ?”

Y chỉ chuyên tâm mớm cho Đại Tể nên để ý, nhưng ánh mắt Vân Hỏa vẫn luôn bao quát thứ. Hắn trầm giọng : “Mí mắt Đại Tể động đậy.”

Mí mắt động đậy… Vân Tiêu lập tức đặt bát xuống, nắm lấy móng vuốt nhỏ của Đại Tể mà gọi: “Đại Tể, bảo bối, tỉnh , mau tỉnh con.”

Lần , chính mắt Vân Tiêu thấy. Mí mắt Đại Tể khẽ rung, móng vuốt nhỏ trong lòng bàn tay y cũng cựa quậy. Hốc mắt Vân Tiêu thoáng chốc ươn ướt. Chớp nước mờ nhòa, Vân Tiêu run giọng gọi: “Đại Tể, bảo bối, tỉnh dậy , mau tỉnh , a ba ở đây, con mau tỉnh .”

“Yêu yêu yêu yêu...!”

Cũng phát hiện Đại Tể sắp tỉnh, Hồng Tể và Hắc Tể kêu lên rối rít. Tiếng kêu của chúng làm Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể đang ngủ say cũng dấu hiệu chuyển .

Vân Tiêu sờ lên mắt Đại Tể, đầu ngón tay, y thể cảm nhận rõ ràng tròng mắt của con đang chuyển động, tuy biên độ nhỏ, nhưng chắc chắn là đang động. Y gọi hết đến khác: “Bảo bối, bảo bối, mau tỉnh , mau tỉnh con.”

“Yêu yêu yêu yêu...!” Hồng Tể và Hắc Tể cũng ngừng gọi theo.

Ngàn trông vạn ngóng, giữa tiếng gọi tha thiết của a ba và các , Đại Tể hôn mê gần bảy ngày trời cuối cùng cũng hé mở đôi mắt. Khoảnh khắc mi mắt con từ từ nâng lên, Vân Tiêu kìm mà nức nở. Đại Tể vẫn tỉnh táo, đôi mắt chỉ hé một nửa, móng vuốt nhỏ trong tay Vân Tiêu cựa quậy, một tiếng gọi yếu ớt vang lên, khiến nước mắt Vân Tiêu rốt cuộc thể kìm nén nữa.

“Ba…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-132.html.]

“Bảo bối! Bảo bối của !”

Vòng tay ôm lấy Đại Tể một cách dè dặt, nước mắt Vân Tiêu tuôn rơi. Con của y tỉnh , con của y tỉnh .

“Ba…” Lại cúi đầu gọi một tiếng, Đại Tể vươn lưỡi l.i.ế.m nước mắt của a ba. Vân Tiêu xúc động hôn lên mắt con, siết chặt lấy móng vuốt nhỏ của con.

“Bảo bối, con tỉnh ! Con cuối cùng cũng tỉnh !”

“Cho nó uống hết nước thú châu .”

Vân Hỏa đúng lúc lên tiếng, Vân Tiêu còn đang mang thai, thể nhiều.

Vân Tiêu cũng sực tỉnh, vội vàng lau nước mắt, cầm bát lên. Đại Tể tỉnh, cần y mớm bằng miệng nữa. Y bảo Hồng Tể lấy thìa, đôi mắt ngấn lệ vui mừng, từng thìa từng thìa đút cho Đại Tể uống. Nhìn con trai chậm rãi uống hết ngụm đến ngụm khác, nếu Vân Hỏa luôn ở bên cạnh nhắc nhở, Vân Tiêu chắc chắn vỡ òa trong nước mắt.

Tỉnh dường như rút cạn sức lực của Đại Tể, uống xong nước thú châu, con liền . Là ngủ say, chứ hôn mê nữa. Canh giữ bên cạnh Đại Tể, Vân Tiêu vẫn nắm chặt móng vuốt nhỏ của con. Dù y vẫn sinh hạ đứa con ruột nào, nhưng y thể cảm nhận thứ tình cảm mà một cha dành cho con . Mấy ngày Đại Tể hôn mê, tim y lúc nào cũng thắt , bây giờ cuối cùng cũng thể thả lỏng . Còn chuyện Đại Tể mất một cánh tay, cả, Đại Tể a ba nuôi nấng, sẽ chịu khổ.

Đại Tể tỉnh , Vân Hỏa tuy ngoài mặt tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng thực cũng vui mừng. Dù thì đối với mấy ấu tể thích quấn lấy Vân Tiêu cũng vô cảm, thêm chút tâm lý yêu nên yêu luôn cả vật bên cạnh , thành vẫn thấy vui, giống như Hồng Xích m.á.u lạnh. Bất kể là khi Đại Tể thương lúc con tỉnh , Hồng Xích đều nửa điểm phản ứng. So , địa vị của mấy ấu tể trong lòng Hồng Xích còn bằng ba giống cái đang mang thai , cho dù Hồng Tể giống , cũng nhận một chút quan tâm nào.

, Hồng Tể giống Hồng Xích, thể đoán nhiều năm khi Hồng Tể trưởng thành, dáng vẻ sẽ là một Hồng Xích thứ hai, nhưng trớ trêu , Hồng Tể ấu tể ruột của Hồng Xích. Vân Tiêu vẫn luôn hiểu sự lạnh lùng của Hồng Xích, bèn nhờ Vân Hỏa hỏi xem Hồng Tể con , câu trả lời Vân Hỏa nhận từ Hồng Xích là phủ định. Ấu tể Bạch Vũ đôi mắt đỏ rực sẽ trở thành thủ lĩnh kế nhiệm, nhưng sẽ là con của thủ lĩnh đương nhiệm.

Thú Nhân Bạch Vũ theo chế độ một vợ nhiều chồng, giống cái vô cùng hiếm hoi, nên định sẵn một giống cái phối với nhiều giống đực. Hơn nữa, trí tuệ của giống cái Bạch Vũ thấp, trắng là bất kỳ giống đực nào đến kỳ phát tình cũng thể tự do tìm giống cái để giao phối, họ tồn tại khái niệm bạn lữ. Ba giống cái mang thai cũng là ấu tể của giống đực nào, nhưng một điều chắc chắn, phàm là những giống đực chăm sóc cho họ đều từng quan hệ với họ. Song, ấu tể trong bụng ba giống cái nửa điểm quan hệ với Hồng Xích. Hắn quan tâm đến họ phần nhiều là xuất phát từ trách nhiệm của một thủ lĩnh, bởi lẽ thủ lĩnh lo nghĩ đến vấn đề duy trì nòi giống của chủng tộc.

Mà Hồng Xích sở dĩ hậu duệ của riêng là vì nếu thủ lĩnh của Thú Nhân Bạch Vũ khiến một giống cái mang thai, thì cả giống cái và ấu tể đó chắc chắn sẽ chết. Không từ khi nào, các thủ lĩnh Bạch Vũ đánh mất một loại năng lực nào đó, họ sẽ phát tình, càng giao phối với giống cái. May mắn là mỗi một thế hệ đều định sẵn sẽ một ấu tể mắt đỏ đời, cứ như , ngôi vị thủ lĩnh Bạch Vũ truyền từ đời sang đời khác.

Những điều đều là Vân Hỏa hỏi từ Hồng Xích. Đó cũng là lý do vì Vân Tiêu càng thương yêu Hồng Tể hơn. Không chỉ vì Hồng Tể thông minh hơn, “dục vọng chiếm hữu” đối với a ba mạnh hơn, mà còn vì đời Hồng Tể cũng sẽ hậu duệ của riêng , bạn lữ của riêng . Con sẽ trở thành một thủ lĩnh vô cùng cường đại, nhưng nếu gặp “a ba”, Hồng Tể sẽ vĩnh viễn cảm nhận thế nào là tình , thế nào là nhà. Cũng khó trách Hồng Xích băng lãnh, thờ ơ đến .

Vấn đề Vân Tiêu cách nào giải quyết. Y xem Hồng Xích là bằng hữu, điều duy nhất y thể giúp là chăm sóc cho mấy ấu tể, và cố gắng hết sức để ba giống cái thể bình an sinh hạ con của .

Đại Tể tỉnh , những món con thể ăn cũng nhiều hơn. Vân Tiêu đổi đủ món ăn bổ dưỡng cho Đại Tể. Hồng Tể, Hắc Tể và Hồng Xích cũng thơm lây, ngày nào cũng ăn ké những món ngon miệng. Kể từ khi ăn món thịt băm xào quả màn thầu, cần Vân Tiêu mở miệng, Hồng Xích hễ rảnh là sai mang mấy quả màn thầu qua. Vân Tiêu sợ quả màn thầu trong rừng cứ thế ăn sạch, nhưng Hồng Xích , quả màn thầu trong rừng Xương Sườn nhiều lắm, mọc cũng nhanh, thể yên tâm ăn.

Sữa thú, trứng, thịt cùng các loại thực phẩm bổ dưỡng khác hấp thu đẩy nhanh tốc độ hồi phục của Đại Tể, thêm một a ba nấu ăn năng lực trị liệu. Một tuần , Đại Tể thể tự dậy, thanh gỗ cố định cánh tay cũng tháo xuống. Vì Vân Tiêu vẫn luôn dùng bạch quang chữa trị cho con, cánh tay gãy của Đại Tể liền từ lâu, chỉ là khi nắn vẫn còn đau. Đại Tể thích đeo nẹp gỗ, hứa với a ba sẽ cử động cánh tay lung tung, Vân Tiêu liền tháo nó cho con.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sau một cận kề cái chết, Đại Tể dường như thông minh hơn một chút, thể hiểu lời Vân Tiêu rõ hơn, nhưng cũng càng quấn lấy Vân Tiêu hơn. Nếu lúc tỉnh dậy mà thấy a ba, con sẽ cất tiếng gọi, lúc ngủ cũng a ba ở bên cạnh. Vì thế, Hồng Tể bực bội, liền khè dọa Đại Tể, nhưng Đại Tể dù sợ Hồng Tể đến mấy cũng vẫn ở gần a ba. Vân Tiêu thấy hai ấu tể mâu thuẫn, nên lúc ngủ, y để Hồng Tể ngủ ở phía đầu , đắp một cái chăn nhỏ riêng, Đại Tể ngủ bên cạnh nắm tay y, còn Hắc Tể thì ngủ chân y. Cả ba đều thể ngủ cạnh a ba, tình của chúng lúc mới trở như xưa.

Đại Tể thể chịu nhiệt độ của huyền tinh thạch, khi xác định con sẽ khó chịu, Vân Tiêu liền đeo cho con một khối. Khi làm việc, Vân Tiêu nhờ Vân Hỏa hoặc Hán Mễ Nhĩ bế Đại Tể khỏi lều, để con trong hang động. Chỉ cần thấy a ba, Đại Tể sẽ ngoan ngoãn, lúc ăn cơm cũng sẽ cố gắng tự dùng thìa xúc ăn, nhưng Vân Tiêu để con tự ăn mà vẫn đút cho con. Mỗi a ba đút cơm, Đại Tể đều đặc biệt vui vẻ. Đến giờ nghỉ ngơi, Vân Tiêu nhờ Vân Hỏa hoặc Hán Mễ Nhĩ bế Đại Tể lều. Phải mất một lúc lâu Vân Tiêu dỗ dành, Đại Tể mới miễn cưỡng đồng ý cho Hán Mễ Nhĩ chạm , với điều kiện là a ba mặt ở đó.

Nếu là vệ sinh, Đại Tể cũng chỉ chịu để Vân Hỏa chăm sóc, vì a ba sẽ cùng, còn tắm rửa thì chỉ thể là a ba tắm cho. Đối với chuyện , Hán Mễ Nhĩ tỏ oan ức, thực sự giúp đỡ nhiều hơn, nhưng mấy ấu tể ghét bỏ . Bụng Vân Tiêu nhô lên khá rõ, xem tốc độ lớn lên của nó, trong bụng y ít nhất hai ấu tể. Vân Hỏa hạnh phúc phiền muộn. Hắn và Vân Tiêu một liền hai ấu tể ruột thịt, nhưng ấu tể trong nhà quả thực là quá nhiều . Vân Tiêu bây giờ thể bế mấy đứa nhỏ nữa, ngay cả Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể y cũng bế nổi. Hồng Tể và Hắc Tể vốn lo cho y thậm chí còn cho ba đứa em sấp lên a ba, Vân Hỏa càng cho y mang vác vật nặng, mà ấu tể chính là vật nặng.

Vân Tiêu cũng ngờ một thương nặng, Đại Tể quấn quýt đến . Đương nhiên y sẽ ghét bỏ, chỉ xót thương. Trải qua biến cố sinh tử, một ấu tể như Đại Tể thể nào biến đổi về tâm lý. Mỗi ngày Vân Tiêu đều giấu Vân Hỏa dùng năng lực trị liệu cho Đại Tể, và tốc độ hồi phục của con cũng thể thấy rõ bằng mắt thường. Lại qua một tuần, Đại Tể thể vịn tay a ba dậy. Sau đó, con cần Vân Hỏa Hán Mễ Nhĩ bế vệ sinh nữa, mà tự vịn tay a ba, gắng sức bụi cỏ giải quyết. Nếu là nặng, con sẽ tự dùng lá cây lau chùi, đó để a ba rửa sạch sẽ cho là . Đối mặt với một Đại Tể như , Vân Tiêu làm thể càng đau lòng, càng yêu thương con hơn.

Giữa những bận rộn đó, Vân Tiêu cũng mong chờ của riêng . Bách Nhĩ rời hơn hai mươi ngày, tộc nhân trong bộ lạc hẳn là cũng sắp đến . Vân Tiêu nhớ trưởng tử Kì La, cũng lo lắng cho ba đứa con nuôi còn . Bốn đứa trẻ đều chịu đủ nỗi đau của một đứa trẻ mồ côi, y và Vân Hỏa lâu ở bên cạnh chúng, Vân Tiêu thể tưởng tượng bốn đứa trẻ sợ hãi đến nhường nào. Đang mong ngóng các con trai đến, Vân Tiêu lúc còn sắp đối mặt với một cuộc đại chiến tranh giành a ba .

Loading...