Hỏa Vân Ca - Chương 130: Năng lực thần kỳ

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:32:11
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồng Tể đang mách tội gì ư? Chuyện kể từ đầu. Đêm qua Vân Tiêu mệt quá nên ngủ say như chết. Vân Hỏa bạn lữ mấy ngày nay vất vả, nên tỉnh giấc xách hết mấy đứa tể tử, trừ Đại Tể, ngoài, kể cả Hồng Tể và Hắc Tể đang chui chăn của a ba. Thế vẫn hết. Vì Vân Tiêu còn đang ngủ, Vân Hỏa dĩ nhiên đời nào làm ồn y, nên bữa sáng do và Hán Mễ Nhĩ lo liệu. Hồng Xích, tên gian xảo , đúng giờ mò đến sơn động kiếm ăn, đương nhiên thoát khỏi tay Vân Hỏa, bắt làm chân khuân vác.

Tài nấu nướng của Vân Hỏa thể sánh bằng Vân Tiêu. Đã quen ăn cơm a ba nấu, mấy con mèo tham ăn nhỏ vô cùng chê bai món ăn của con dã thú đỏ rực , nhưng hung dữ, chúng thích cũng ăn. Ba ấu tể nhỏ còn đáng thương hơn, con dã thú đỏ rực ném thẳng cho Hồng Tể và Hắc Tể đút ăn. Mà món bọn tể tử thích nhất là sữa thú, hu hu hu, a ba che chở, chúng căn bản giành nổi mấy con Thực Nhân Ma thú trưởng thành, nhất là tên thủ lĩnh tham ăn nhất của chúng. Mỗi tể tử chỉ uống một bát sữa thú đường, còn tên thủ lĩnh uống những hai bát! Hơn nữa, sữa thú do con dã thú đỏ rực nấu cũng ngon bằng a ba nấu. Tóm , trẻ con a ba chẳng khác nào ngọn cỏ ven đường.

Vân Hỏa tự tay dùng quả thạch nấu cho Vân Tiêu một ít cháo, bỏ thêm thịt gà xé. Đừng , cháo Vân Hỏa nấu cho bạn lữ thơm thật, nhưng mấy đứa tể tử phần, ngay cả Hồng Xích cũng đừng hòng nếm một muỗng. Đây là món Vân Hỏa đặc biệt nấu cho Vân Tiêu. Bị đày đọa cả một buổi sáng, Hồng Tể thể mách tội cho .

Vân Tiêu uống bát cháo Vân Hỏa đút, vuốt ve an ủi hai đứa Đại Tể tử, trong mắt là ý nồng đậm. Vân Hỏa lạnh lùng : “Đừng để ý đến chúng. Mấy tên voi đòi tiên thôi. Hôm nay ngươi cứ nghỉ ngơi cho khỏe, nấu cơm.”

Vân Tiêu dịu dàng đáp: “Ta ngủ đủ .”

“Đêm qua ngươi ‘mệt c.h.ế.t ’, cần nghỉ ngơi.” Lời Vân Hỏa dứt, khuôn mặt Vân Tiêu vốn bình thường ửng đỏ. Nửa của y quả thật vẫn còn bủn rủn, nhưng: “Chỉ là nấu cơm thôi, , tinh thần hơn nhiều . Trưa nay ăn thịt xào thập cẩm , nhiều màn thầu quả như , cũng ăn. Ba giống cái thì hầm canh gà, còn tể tử ăn cùng chúng .”

Vân Hỏa đồng ý: “Hôm qua sắc mặt ngươi tệ, cần nghỉ ngơi. Bọn chúng thích ăn thì cứ nhịn đói!”

“Yêu yêu yêu!” Hồng Tể kháng nghị, đôi mắt to tròn a ba, vẻ mặt uất ức tả xiết. Hắc Tể cũng bĩu môi, cũng tủi . Vân Tiêu , xoa đầu hai đứa tể tử với Vân Hỏa: “Sắc mặt vì mệt mỏi, mà là…” Y mím môi, hiệu cho Vân Hỏa ghé gần. Vân Hỏa lập tức cúi đầu xuống. Vân Tiêu ghé tai thì thầm: “Ta phát hiện một năng lực thần kỳ, lát nữa làm cho ngươi xem.”

“Năng lực gì?” Vân Hỏa ngẩng đầu hỏi ngay.

Vân Tiêu nhỏ: “Lát nữa làm cho ngươi xem. Ta dám để Hán Mễ Nhĩ thấy.”

“…” Mi tâm nhíu chặt, Vân Hỏa gì thêm, chuyên tâm đút cháo cho Vân Tiêu. Uống hết hai bát cháo, ăn một quả trứng luộc, uống thêm một bát sữa thú Vân Hỏa cố ý để dành, Vân Tiêu no.

Không để Hồng Tể và Hắc Tể rời , Vân Tiêu kéo tấm chăn Đại Tể , bàn tay áp sát lên vết thương đầu nó, tập trung tinh thần. Bây giờ y thể sử dụng năng lực khá thuần thục. Chỉ một lát , ánh mắt kinh ngạc của Vân Hỏa, lòng bàn tay Vân Tiêu xuất hiện một vầng sáng trắng dịu dàng. Hồng Tể và Hắc Tể im lặng bên cạnh a ba, một lời, chúng quen giữ im lặng mỗi khi a ba làm như .

Dưới ánh sáng trắng dịu êm, vết thương đỏ sẫm đầu Đại Tể bắt đầu những biến đổi thể thấy bằng mắt thường – nó khép , chuyển biến hơn. Ánh sáng trắng kéo dài chừng ba phút dần tan biến. Vân Hỏa Vân Tiêu, lập tức đưa tay ôm lấy y. Sắc m.á.u mặt Vân Tiêu còn, trán rịn đầy mồ hôi.

Cảm thấy kiệt sức, Vân Tiêu thu sự tập trung, rút tay về, mệt mỏi thở dốc. Sau đó y ngẩng đầu Vân Hỏa: “Chính là như .”

Vân Hỏa nhận tình hình của Đại Tể và những Thực Nhân Ma thú trọng thương tệ như dự liệu. Hắn hỏi: “Mấy ngày nay ngươi vẫn luôn dùng năng lực để chữa trị cho Đại Tể và những đó?”

Vân Tiêu chút căng thẳng, l.i.ế.m môi, gật đầu. Ngay lập tức, mặt Vân Hỏa sa sầm, giữa mi tâm hiện lên ba nếp nhăn. Vân Tiêu vội : “Tình hình của họ định , còn dùng thường xuyên nữa. Ừm, năng lực của hiện giờ còn yếu, cũng dùng nhiều .”

Vân Hỏa một tay đặt lên bụng Vân Tiêu, giọng trầm xuống: “Trong của ngươi tể tử, dù năng lực đủ ngươi cũng dùng thường xuyên! Sẽ hại đến ngươi và tể tử!”

Vân Tiêu ngoan ngoãn gật đầu thật mạnh: “Ta , trừ ngày đầu tiên quá lo cho Đại Tể và nên dùng nhiều, đó chú ý, cũng sợ làm hại tể tử.” Lúc nhất nên để Vân Hỏa mấy ngày qua y đều dùng thường xuyên.

Dùng cũng dùng , dù trong lòng Vân Tiêu giấu , Vân Hỏa vẫn nỡ thật sự nổi giận với y, càng đừng là phát hỏa. Nén cơn tức trong lồng ngực, Vân Hỏa ôm Vân Tiêu đặt lên đùi , vuốt ve bụng y, : “Ngươi đang tể tử, ngươi lo cho họ, nhưng ngươi và tể tử quan trọng hơn.”

Vân Tiêu dụi dụi n.g.ự.c Vân Hỏa, y cảm thấy ngày sẽ bạn lữ làm hư mất.

“Tình hình của Đại Tể và định , sẽ gắng gượng nữa, cam đoan.”

Mi tâm Vân Hỏa vẫn giãn , cúi đầu hôn lên môi Vân Tiêu, mãi đến khi gương mặt y hồng hào trở mới buông . Vừa buông , Hồng Tể kêu “yêu yêu”, còn bò lên Vân Tiêu, nó cũng hôn. Vân Hỏa trực tiếp xách nó ném sang một bên.

“Yêu yêu yêu!” Hồng Tể nổi giận.

Mỉm , Vân Tiêu ôm Hồng Tể hôn một cái, hôn Hắc Tể, lúc mới tiếp tục chuyện chính.

Y lấy viên đá đỏ đeo cổ , hỏi: “Vân Hỏa, ngươi cảm thấy biến hóa gì ? Ta cảm giác năng lực của thể là do viên đá đỏ mang . Trước đây tuyệt đối năng lực . Mỗi dùng xong, đều cảm thấy viên đá đặc biệt nóng.”

Vân Hỏa cầm lấy viên đá đỏ, hồng quang trong mắt lóe lên, : “Ta cảm giác gì đặc biệt, nhưng phát hiện sáu tên lông dài đều đá đen.”

Vân Tiêu trừng lớn mắt. Vân Hỏa : “Số đá đen chỗ Hồng Xích một ít là lấy từ những tên lông dài mà họ g.i.ế.c đây. Hồng Xích họ cũng trong đá đen sức mạnh, là khi g.i.ế.c lông dài, cướp lấy đá đen của chúng mới dần dần phát hiện . Chỉ là Hồng Xích rõ đó là sức mạnh gì, và nó mang cho họ biến hóa . Trong rừng Tử Vong cũng thể tìm thấy loại đá đen , lẽ…” Vân Hỏa rơi trầm tư, Vân Tiêu lên tiếng, để tự suy nghĩ.

Một lúc , Vân Hỏa : “Có lẽ, việc lông dài xuất hiện trong rừng Tử Vong là ngẫu nhiên.”

“Vậy là vì ?” Vân Tiêu hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-130-nang-luc-than-ky.html.]

Vân Hỏa viên đá đỏ trong tay, : “Từ những gì Hồng Xích và những gì phát hiện , lông dài dường như đều mang theo loại đá đen , hơn nữa còn nhiều viên. Sáu tên lông dài chúng g.i.ế.c , mỗi tên ít nhất đều đeo mười viên, còn một tên đeo cả một vòng quanh eo. Chúng đến rừng Tử Vong… lẽ là để tìm loại đá đen . Nếu Thực Nhân Ma thú phát hiện sức mạnh của đá đen từ chỗ chúng, chứng tỏ lông dài cũng đá đen thể mang sức mạnh. Rất khả năng chúng rừng Tử Vong loại đá đen chúng cần, nên mới xuất hiện ở đây.”

Triệu Vân Tiêu kinh ngạc thôi, Vân Hỏa trấn an bạn lữ: “Đây cũng chỉ là suy đoán của . Có lẽ qua một thời gian nữa sẽ trong đá đen sức mạnh gì.”

Vân Tiêu : “Trước đây cứ nghĩ đeo càng nhiều đá đỏ thì năng lực ánh sáng trắng càng mạnh, kết quả phát hiện năng lực thể cộng dồn. Vậy lông dài đeo nhiều đá đen như , sức mạnh của đá đen thể cộng dồn ?”

Vân Hỏa nghĩ ngợi : “Loại đá chúng đều từng thấy, mắt đừng đeo nhiều một lúc như . Nếu thật sự đổi gì, sẽ phát hiện .” Trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, Vân Hỏa nhíu mày : “Thứ thể mang sức mạnh nhất định là càng nhiều càng , lẽ vấn đề sinh sản của Hồng Xích và bộ lạc của cũng liên quan đến đá đen.”

Vân Tiêu ngẩn , y thật sự từng nghĩ đến phương diện , nhưng Vân Hỏa , y cũng cảm thấy lý. “Thứ thể cung cấp sức mạnh, nếu xét từ góc độ khoa học, hẳn là một loại phóng xạ. Nếu tiếp xúc lâu dài với phóng xạ liều cao, dần dà những năng lượng hấp thụ hết lẽ sẽ ảnh hưởng đến cơ thể. Vân Hỏa, ngươi khả năng ?”

Thân thể Vân Hỏa chấn động, lập tức : “Ta đem mấy viên đá cất xa một chút.” Nói định lấy.

Vân Tiêu giữ tay : “Không vội. Lát nữa ngươi tìm Hồng Xích, cho chuyện , đó hết đem những viên đá cất ở một nơi an , từ từ thử nghiệm. Ngươi cũng hỏi rõ Hồng Xích xem bình thường giống cái và ấu tể tiếp xúc nhiều với những viên đá đen . Nếu , thì xem việc giảm bớt lượng tiếp xúc hoặc tiếp xúc nữa gì khác biệt .”

Vân Hỏa lập tức : “Ta tìm Hồng Xích ngay. Ngươi cũng đừng đeo viên đá đỏ nữa.”

Vân Tiêu : “Đây cũng chỉ là một suy đoán của thôi. Ta đeo viên đá đỏ cảm thấy thoải mái, đoán nếu viên đá thể cho năng lực chữa trị, nó cũng năng lực bảo vệ cơ thể và tể tử. Ngươi xem, gần đây bận rộn như , nhiều nhất cũng chỉ choáng đầu, mệt mỏi, chỉ cần ngủ một giấc là khỏe .”

Vừa Vân Tiêu choáng đầu, Vân Hỏa đau lòng tự trách. Vân Tiêu vuốt phẳng mi tâm của bạn lữ, : “Một viên đá chắc vấn đề gì, hơn nữa đeo nó quả thật cảm thấy dễ chịu. Từ khi đeo viên đá , còn cảm thấy ẩm ướt khó chịu nữa.”

Vân Hỏa vẫn yên tâm : “Ngươi dùng năng lực nữa, chỉ cần chút khỏe là tháo viên đá ngay.”

Vân Tiêu gật đầu: “Ta sẽ chú ý. Tình hình của Đại Tể và định hơn nhiều, thêm mấy viên thú châu ngươi mang về, cũng cần gắng gượng. Ngươi yên tâm , sẽ lấy an của và tể tử đùa .”

lời cam đoan của Vân Tiêu, mày Vân Hỏa cuối cùng cũng giãn . Vân Tiêu tò mò hỏi: “Người lông dài rốt cuộc là gì ? Trong rừng Tử Vong tối quá, cũng rõ.”

Vân Hỏa trả lời: “Người lông dài cụ thể sống ở ai . Đây cũng là đầu tiên thấy chúng, đây chỉ những bộ lạc lông dài tấn công từng ai sống sót. Ta phát hiện chúng cũng giống Thú Nhân. hình thể, xương cốt và sức mạnh của chúng đều vượt xa Thú Nhân, điều chúng thể biến thành thú hình. Nếu Thực Nhân Ma thú là một nhánh của Thú Nhân, lẽ lông dài cũng là một nhánh khác, chỉ chúng ‘tiến hóa’ thành bộ dạng . Có thể, cũng liên quan đến đá đen.”

Trong đầu Vân Hỏa vẫn vang lên hai từ “phóng xạ” mà Vân Tiêu . Có thể , cả một Bạch Nguyệt học hỏi giúp Vân Hỏa thể suy nghĩ, phân tích nhiều chuyện, cũng khiến càng thêm chín chắn.

“Ngươi cảm thấy lông dài thông minh ?” Vân Tiêu hỏi. Ngày hôm đó, chỉ vài giao đấu, lông dài để cho y ấn tượng sâu sắc, mà ấn tượng đầu tiên chính là tàn nhẫn.

Vân Hỏa khẳng định gật đầu: “Chúng chỉ dùng sức mạnh, chúng phối hợp, cũng ngôn ngữ riêng, giống như Hồng Xích và bộ lạc của , chỉ là hiểu.” Tiếp đó, Vân Hỏa kể cho Vân Tiêu về “khôi giáp” lông dài. Vân Tiêu xong cũng cảm thấy lông dài giống một nhánh khác của Thú Nhân.

“Rốt cuộc chúng từ đến?” Vân Tiêu lo lắng hỏi: “Chỉ vài tên lông dài gây tai họa lớn như , chúng thật đáng sợ, cảm thấy còn đáng sợ hơn Hồng Xích và bộ lạc của gấp trăm . Ít nhất Hồng Xích thấy g.i.ế.c , Hồng Tể và mấy đứa nhỏ cũng đáng yêu như .”

Ánh mắt Vân Hỏa trĩu nặng, : “Ta nghi ngờ, chúng đến từ phía bên núi Allah.”

“Núi Allah?” Vân Tiêu kinh ngạc thốt lên.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vân Hỏa giải thích: “Dãy núi Allah dài. Khi quan sát từ ở lối , phát hiện cuối rừng Tử Vong là một dãy núi trập trùng, và lối đó trong một thung lũng. Nếu gì bất ngờ, dãy núi đó chính là một phần của dãy Allah, hoặc ít nhất cũng là một nhánh của nó. Không ai bên núi Allah là tình hình gì, mà lông dài luôn xuất quỷ nhập thần, giống như Hồng Xích và bộ lạc của năm nào cũng xuất hiện. Rất khả năng sào huyệt của chúng ở bên núi Allah.”

Tim Vân Tiêu đập nhanh: “Vậy liệu lối nào khác ? Hay là lông dài cũng thể trèo qua núi Allah để rừng Tử Vong?”

Vân Hỏa trấn an: “Núi Allah cao, chúng trèo qua . Chỉ cần chặn hết tất cả các lối thể tồn tại, là thể ngăn cho lông dài tiến rừng Tử Vong nữa. Ngày mai sẽ đưa Hán Mễ Nhĩ xem xét nơi định cư, đợi khi trong bộ lạc di chuyển đến, sẽ để Hán Mễ Nhĩ dẫn họ qua đó . Ta và Hồng Xích tiếp tục rà soát.”

Vân Tiêu lập tức : “Ngươi cứ , ở đây giao cho .”

Mi tâm Vân Hỏa nhất thời nhíu chặt: “Ở đây giao cho Hán Mễ Nhĩ là , ngươi cứ nghỉ ngơi cho khỏe, dùng năng lực nữa!” Dứt lời, một nữa đặt tay lên bụng Vân Tiêu, “Trong của ngươi tể tử của chúng !”

Vân Tiêu mím môi, khóe miệng khẽ nhếch lên, hôn lên môi Vân Hỏa một cái: “Ta cam đoan sẽ chăm sóc cho và tể tử, tin .”

“Yêu yêu yêu!” Cái bóng đèn phá đám. Hồng Tể thể chịu cảnh a ba hôn “ khác”, cũng thể chịu cảnh “ khác” hôn a ba.

Vân Hỏa một nữa xách Hồng Tể lên, ném sang một bên.

“Yêu yêu yêu!”

Loading...