Hỏa Vân Ca - Chương 117
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:49
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh tượng trong sơn động lúc , nếu để bất kỳ thú nhân nào khác trông thấy, hẳn sẽ kinh hãi thét lên. Một giống cái xinh với làn da trắng nõn đang bên bếp lửa nấu nướng, hai ấu tể Thực Nhân Ma Thú ngoan ngoãn nép hai bên y, còn một ấu tể Thực Nhân Ma Thú khác thì một tay cầm bát, một tay đang đút từng miếng thịt xé cho ba giống cái Thực Nhân Ma Thú mang thai. Ở một góc khác của sơn động, một Thực Nhân Ma Thú trưởng thành với hình cường tráng cao lớn đang chậm rãi, khoan thai dùng bữa. Bất kỳ thú nhân nào cũng sẽ theo bản năng mà cho rằng kẻ đó đang gặm cánh tay của một ấu tể Thú Nhân, thì cũng là đang ăn thịt của một giống cái Thú Nhân nào đó, chẳng ai ngờ , thứ đang ăn chỉ là một miếng thịt thú rừng tẩm ướp gia vị.
Bên ngoài động nhiều Thực Nhân Ma Thú. Giữa vòng vây của bầy Thực Nhân Ma Thú chuyên ăn thịt giống cái và ấu tể Thú Nhân, Triệu Vân Tiêu vẫn bình tĩnh nấu cháo, một khung cảnh quỷ dị đến tột cùng. sự thật chính là quỷ dị như . Không một Thực Nhân Ma Thú nào tỏ thèm thuồng y. Sự hứng thú của chúng đối với Vân Tiêu còn chẳng bằng miếng thịt mà thủ lĩnh của chúng đang ăn.
Vân Tiêu một nữa hoang mang biểu hiện của bầy Thực Nhân Ma Thú. Tạm bàn đến chuyện vì chúng ăn thịt y, chỉ riêng vị thủ lĩnh đủ kỳ lạ. Có “dã thú” nào lấy một tấm da thú che phần eo của ? Ngay cả bây giờ, mỗi khi ăn uống, Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể vẫn ăn ngấu nghiến như hổ đói, làm vương vãi đầy canh mỡ cùng vụn thịt, nếu thì cần nào cũng đeo yếm. hãy vị thủ lĩnh xem, một miếng thịt chỉ lớn bằng bàn tay, mà ăn uống vô cùng tao nhã.
Cắn một miếng, nhai kỹ nuốt chậm như đang thưởng thức, đợi trong miệng còn thức ăn mới cắn miếng tiếp theo. Dáng vẻ nếu đặt giữa các Thú Nhân, tuyệt đối là một bậc quân tử! Ngay cả Vân Hỏa cũng chẳng ăn uống thanh lịch như . Hơn nữa, chỉ cần tướng mạo của vị thủ lĩnh , ai thể nghi ngờ mối quan hệ giữa và Hồng Tể. Hồng Tể sợ , mà đối với Hồng Tể cũng chẳng hề tỏ chút ấm áp nào của một cha nên , Hồng Tể thậm chí còn chủ động gần . Có thể , tất cả Thực Nhân Ma Thú trưởng thành ở đây đều hề biểu lộ sự quan tâm và yêu thương cần đối với mấy ấu tể , thái độ của mấy ấu tể đối với chúng cũng lạnh nhạt. So với cái vẻ quấn quýt Vân Tiêu, chúng trông càng giống những đứa con “ruột” của y hơn. Thế giới của Thực Nhân Ma Thú rốt cuộc là như thế nào? Vân Tiêu vô cùng khó hiểu.
y cũng hiểu rõ, việc cấp bách là giải đáp những nghi hoặc , mà là cứu chữa cho ba giống cái Thực Nhân Ma Thú đang mang thai . Y thực sự lo lắng, vạn nhất ba giống cái c.h.ế.t , hoặc gắng gượng đến lúc sinh hạ ấu tể, hoặc ấu tể sinh sống nổi, liệu y bầy Thực Nhân Ma Thú trưởng thành trút giận mà ăn thịt .
Đút thịt xong, Hồng Tể trở , đặt bát xuống, l.i.ế.m liếm móng vuốt đưa lên gãi gãi bộ lông bẩn. Vân Tiêu cho hết nguyên liệu cần nấu nồi. Y dắt Hồng Tể ngoài rửa tay, Đại Tể và Hắc Tể cũng theo. Ngồi một tảng đá bên bờ sông, Vân Tiêu rửa tay cho Hồng Tể. Khí thế của vị thủ lĩnh mắt đỏ quá bức , dẫu rằng đối phương sẽ ăn thịt , y vẫn chút căng thẳng, nhân cơ hội ngoài hít thở khí trong lành.
Nhìn đôi mắt đáng yêu, tràn đầy tin tưởng của Hồng Tể, Vân Tiêu làm cũng thể tin nó thể là con của vị thủ lĩnh mắt đỏ . Vừa nghĩ đến việc Hồng Tể lớn lên thể sẽ biến thành bộ dạng đó, Vân Tiêu liền lắc đầu nguầy nguậy trong lòng. Không, y bảo bối Hồng Tể của y biến thành cái dáng vẻ lạnh lùng đáng sợ . Không kìm lòng, y kéo cả ba ấu tể , hôn lên mắt chúng, y hy vọng cả ba đứa dù trưởng thành cũng sẽ vẫn đơn thuần, đáng yêu như bây giờ.
“Yêu yêu… Ba ba…”
Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể cố gắng rúc lòng ba ba, l.i.ế.m cọ. Trong sơn động, đôi mắt đỏ lạnh băng dõi theo cảnh tượng ấm áp bên bờ sông, dậy. Ném hai miếng thịt ngũ vị hương còn lên trung, chậm rãi đến bờ sông, ánh mắt kinh ngạc của Vân Tiêu, thong thả rửa sạch đôi tay. Hắn, thật sự là Thực Nhân Ma Thú ? Thực Nhân Ma Thú, thật sự là… dã thú ? Vân Tiêu ôm chặt ba ấu tể trong lòng, đặc biệt hy vọng Vân Hỏa thể mau chóng trở về để giải đáp cho y nỗi băn khoăn và hoang mang lúc .
Hai miếng thịt thủ lĩnh mắt đỏ ném lên trung còn kịp rơi xuống hai Thực Nhân Ma Thú trưởng thành nhanh nhẹn nhất vồ lấy, mấy con khác lập tức ùa lên tranh cướp, cuối cùng cũng rơi miệng con nào. Đây mới đúng là biểu hiện khi ăn của Thực Nhân Ma Thú chứ. Vân Tiêu thậm chí còn nghi ngờ vị thủ lĩnh Thực Nhân Ma Thú cũng là xuyên đến ? đối phương thật sự . Vân Tiêu rối bời vô cùng.
Mấy con Thực Nhân Ma Thú rời lúc nãy lục tục về, một nữa phá vỡ những gì Vân Tiêu từng về loài . Tất cả chúng đều mang theo con mồi trở về, thậm chí còn cả nấm, táo đỏ, gà Hắc Vũ, gà và quả bánh bao, dưa mạch! Những loại thực vật mà Vân Tiêu ăn khi đến rừng Xương Sườn, trừ mấy loại gia vị , chúng gần như mang về đầy đủ.
Bầy Thực Nhân Ma Thú chất đống con mồi một chỗ, thủ lĩnh mắt đỏ cất lên hai tiếng kêu lạnh lẽo, một tốp Thực Nhân Ma Thú săn liền bay tới, nhặt lấy những con mồi cần lột da, vặt lông mang bờ sông xử lý. Trong những con săn trở về, năm sáu con tiếp tục xuống sông bắt cá.
“A nha –”
Từ xa vọng đến vài tiếng kêu lạnh buốt, sáu con Thực Nhân Ma Thú trở về, cũng mang theo con mồi. Vân Tiêu day day cái đầu choáng váng, chúng mang về là một con mãng xà lớn!
Vân Tiêu bất giác cúi đầu Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể, lẽ ba ấu tể ngày nào cũng về báo cáo những gì chúng ăn ở chỗ y ? Hay là… Vân Tiêu về phía thủ lĩnh mắt đỏ từ trong động , là hoạt động hằng ngày của y và Vân Hỏa thực chất đều sự theo dõi của đối phương? Vân Tiêu rùng một cái, nếu Vân Hỏa ngày nào cũng kẻ giám sát bọn họ, chắc chắn sẽ nổi giận, sẽ nổi giận vì bản hề phát hiện theo dõi.
“Yêu yêu yêu~”
Nhìn thấy rắn, Hồng Tể hưng phấn hẳn lên. Nó dang rộng hai đôi cánh nhỏ bay tới. Vân Tiêu tiếp tục day trán, đứa nhỏ Hồng Tể vui thật đấy, sắp thịt rắn ngon để ăn ? là một con mèo nhỏ tham ăn.
Hắc Tể và Đại Tể cũng bay , giúp mang trứng, táo đỏ, rau dại, dưa mạch và quả bánh bao trong động. Sơn động vốn rộng đột nhiên trở nên chút chật chội, mà chỉ vì thêm ba con thư thú. Bên bờ sông, một hàng Thực Nhân Ma Thú trưởng thành đang xử lý con mồi. Động tác của chúng mấy thuần thục, và tất cả đều thống nhất chặt bỏ đầu con mồi. Vân Tiêu càng , một phỏng đoán trong lòng y càng trở nên rõ ràng hơn. Biểu hiện của những Thực Nhân Ma Thú giống với dáng vẻ của Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể khi bắt chước động tác của y. Mỗi khi Vân Hỏa mang con mồi về cũng đều chặt bỏ đầu tiên. Nếu thật sự là , Vân Tiêu càng tò mò về lai lịch của Thực Nhân Ma Thú. Trí thông minh của chúng cao, thể xem là một nhánh khác của Thú Nhân. Thế nhưng… tại chúng ăn thịt giống cái và ấu tể? Chuyện mà bộ các bộ lạc Thú Nhân đều thể nào là tin đồn vô căn cứ .
Bầy Thực Nhân Ma Thú bắt cá trở về, mang theo hơn mười con cá lớn nhỏ. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể vẻ lớn, chỉ bảo cho mấy con Thực Nhân Ma Thú trưởng thành cách làm cá, Hắc Tể còn lấy d.a.o xương.
Cháo nấu xong, Vân Tiêu tạm gác những quan sát của , lót da thú nhấc nồi xuống. Thủ lĩnh mắt đỏ vẫn ở bên ngoài, săn, cũng tham gia xử lý con mồi, nhưng thường xuyên chằm chằm Vân Tiêu, khiến y chút căng thẳng. Bây giờ y khó xem đối phương là “động vật”, đó rõ ràng là một giống đực Thú Nhân trưởng thành. Thân là một trung tính nhân, một giống đực Thú Nhân trưởng thành với ánh mắt lạnh băng chằm chằm, ai mà căng thẳng cho .
“Yêu yêu yêu…”
Ba tiểu tể tử trong lều kêu lên. Vân Tiêu đành bế chúng . Vốn y định đặt ba tiểu tể tử bên cạnh ba giống cái , nhưng chúng cứ bám chặt lấy áo y chịu buông, mà ba giống cái dường như cũng thích tiểu tể tử, Vân Tiêu đành đặt chúng cạnh lều, để chúng dựa lều mà . Móng vuốt của tiểu tể tử chút sức lực, nhưng vẫn thể lật , cũng thể bò.
Múc một bát cháo, Vân Tiêu đút cho ba con thư thú đang trong tình trạng tồi tệ nhất . Lập tức ba giống đực tiến giúp đỡ. Ba giống đực đỡ các giống cái dậy, Vân Tiêu cũng chắc là ba con lúc , vì ngoại trừ thủ lĩnh mắt đỏ, những Thực Nhân Ma Thú trưởng thành khác trong mắt y đều trông như .
Ba giống cái quả thật yếu, ngay cả uống cháo cũng vô cùng khó khăn. Vân Tiêu kiên nhẫn đút cho chúng, nhưng ba tiểu tể tử đợi nữa, kêu gào đòi ăn. Ba giống đực đang canh giữ giống cái lập tức “tê cáp tê cáp” doạ nạt, ba tiểu tể tử sợ đến mức co rúm thành một cục. Vân Tiêu đau lòng, y đút cho chúng ăn nhiều ngày như , sớm xem chúng như con . bây giờ y rảnh tay để đút cho chúng, mà mấy Thực Nhân Ma Thú trưởng thành cũng ý định đến giúp.
“Hồng Tể.” Vân Tiêu gọi một tiếng, nhanh, bên ngoài động vọng tiếng “yêu yêu” của Hồng Tể. Lúc , Vân Tiêu thế nào cũng cảm thấy tiếng kêu của Hồng Tể nhà thật đáng yêu.
Hồng Tể chạy , còn dính nước, móng vuốt thì nồng nặc mùi tanh của cá. Vân Tiêu đặt bát xuống, lấy xà phòng , hết dắt Hồng Tể rửa sạch mùi tanh tay chân, đó đưa về sơn động lau khô. Múc thêm nửa bát cháo, Vân Tiêu ôm Hồng Tể lòng, dạy nó một tay cầm bát, một tay cầm muỗng, hôn lên má nó: “Hồng Tể, ngươi giúp ba ba đút cho các em ăn ?”
“Yêu?” Hồng Tể cúi đầu định l.i.ế.m cháo trong bát. Vân Tiêu vội ngăn , hôn lên má nó, cầm lấy móng của nó múc một muỗng cháo, thổi thổi, đút cái miệng đang há to của Nhị Tể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-117.html.]
“Hồng Tể đút cho các em uống cháo. Hồng Tể thông minh nhất.” Lại là một nụ hôn.
Đôi mắt to đáng yêu chớp chớp, Hồng Tể kêu “yêu yêu” hai tiếng, nắm chặt cái muỗng múc lên một muỗng cháo, hô hô thổi thổi, đó… Vân Tiêu sững sờ, phì , đúng là một con mèo nhỏ tham ăn.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hồng Tể l.i.ế.m liếm mép, ngon quá, múc muỗng thứ hai. Cái muỗng cầm vững lắm, nghiêng, múc lên chỉ nửa muỗng cháo, nhưng Hồng Tể thông minh, nó thổi thổi đưa miệng .
“Hồng Tể, đút cho em.” Vân Tiêu dở dở .
Hồng Tể ba ba, bĩu môi, miễn cưỡng đút muỗng cháo đó miệng Nhị Tể, đó lập tức múc một muỗng khác thổi thổi tự ăn. Lúc nãy đút cho giống cái thì Hồng Tể ngoan, bây giờ ngoan nữa. Có lẽ nó cũng giống cái quý giá hơn chăng?
Thôi , như cũng tạm chấp nhận. Vân Tiêu : “Vậy ngươi uống một miếng thì đút cho Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể một miếng.” Y cầm tay Hồng Tể, múc một muỗng cháo đút cho Tam Tể. Dạy dạy hai , trong sự khích lệ và những nụ hôn của ba ba, Hồng Tể cuối cùng cũng chịu “chia sẻ” với các em.
Lau mồ hôi trán, tạm thời giao ba tiểu tể tử cho Hồng Tể đút ăn, Vân Tiêu đút cho ba giống cái. Tiếng kêu của ba tiểu tể tử mang theo nỗi uất ức nồng đậm, chúng cần Hồng Tể đút, chúng ba ba đút, hu hu… Hồng Tể sẽ cướp thức ăn của chúng…
Đôi mắt đỏ lạnh băng thu hết chuyện tầm mắt, nhưng tuyệt nhiên ý định giúp đỡ, tựa như mấy ấu tể là ấu tể của Thực Nhân Ma Thú, tựa như Hồng Tể cũng con ruột của .
Cá làm xong, Đại Tể và Hắc Tể cũng trở về. Việc đầu tiên khi trở về là giơ móng vuốt về phía Vân Tiêu. Vân Tiêu đặt bát cháo xuống rửa tay cho hai ấu tể, Hồng Tể thì đang l.i.ế.m nốt chút cháo cuối cùng trong bát. Rửa xong móng vuốt và chân cho hai Đại Tể tử, Vân Tiêu cũng giao nhiệm vụ cho chúng, đó là đút cho ba tiểu tể tử, Hồng Tể rõ ràng là đạt yêu cầu.
Cầm tay chỉ dạy hai Đại Tể tử ba , Hắc Tể và Đại Tể hiển nhiên ngoan hơn Hồng Tể. Tuy cầm muỗng cũng vững, mỗi chỉ múc nửa muỗng cháo, nhưng chúng ăn đút, mà múc từng muỗng một, cẩn thận thổi cho nguội đút cho ba tiểu tể tử đang kêu gào thảm thiết. Còn Hồng Tể, con mèo nhỏ tham ăn những thấy hổ, tấm gương là Hắc Tể và Đại Tể ở mặt mà khi đút bát cháo thứ hai, nó vẫn tự ăn một miếng mới đút cho các em. Vân Tiêu cũng đành chịu thua nó, Hồng Tể cũng chính vì tham ăn mới xuất hiện mặt y, từ đó mới khiến cho mối quan hệ giữa y và Thực Nhân Ma Thú trở nên kỳ quái như hôm nay.
Ba giống cái tuy yếu ớt, nhưng may là vẫn ăn . Mỗi giống cái đều uống hết hai bát cháo. Con mồi dồi dào, xử lý sạch sẽ. Vân Tiêu sông rửa hai con gà Hắc Vũ, xử lý nốt phần lông còn sót , định hầm canh gà cho ba giống cái. Vừa đặt hai con gà nồi, Vân Tiêu bỗng thấy một tiếng thú rống khiến tim y đập thót, y vội vàng chạy ngoài.
Từ phía xa, một con dã thú màu đỏ rực đang bay hết tốc lực về phía sơn động. Vân Tiêu tại Vân Hỏa đột ngột trở về, cũng chẳng màng đến ấu tể trong bụng, y vội chạy về phía , miệng la lớn: “Vân Hỏa, , ngươi đừng vội, , !” Nhiều Thực Nhân Ma Thú như , y sợ Vân Hỏa hiểu lầm xảy xung đột với chúng.
Thủ lĩnh mắt đỏ ở cửa động, chằm chằm con dã thú khổng lồ đang bay tới, cất lên một tiếng kêu lạnh lẽo. Tất cả Thực Nhân Ma Thú trưởng thành bên ngoài động đều bỏ dở việc đang làm, bay lên tụ tập lưng thủ lĩnh mắt đỏ. Mà ba giống đực Thực Nhân Ma Thú trong sơn động cũng ôm giống cái lòng, bay khỏi động lượn lên trung, chỉ còn mấy tiểu tể tử bên cạnh Vân Tiêu.
“Gầm – !”
Vân Hỏa lao đến như một tia chớp, đáp xuống bên cạnh Vân Tiêu lập tức hóa thành hình . Hắn ôm thốc bạn lữ lòng, vòng tay siết chặt đến mức làm y đau nhói. Vân Tiêu vội vàng ôm lấy mặt Vân Hỏa, nhanh: “Ta , , bọn họ làm hại . Giống cái của bọn họ mang thai, yếu, sắp c.h.ế.t , bọn họ cứu giống cái của họ. Bọn họ còn săn nhiều con mồi, còn giúp xử lý con mồi nữa, ngươi xem.”
Vân Tiêu chỉ đống con mồi, chỉ những con mồi còn xử lý xong bên bờ sông, một một cam đoan: “Ta thật sự việc gì, bọn họ một sợi tóc cũng làm hại đến .”
Hơi thở của Vân Hỏa vẫn còn dồn dập, sờ soạng khắp Vân Tiêu một lượt, phát hiện quả thật thương, nhưng dù , trái tim hoảng sợ của vẫn nhất thời thể bình . Từ bình nguyên Răng Cưa trở về, định đến bình nguyên , lúc qua rừng Xương Sườn thì phát hiện dấu vết của Thực Nhân Ma Thú trưởng thành, Vân Hỏa lúc đó sợ đến mức tim gần như ngừng đập, càng đừng đến lúc bay gần sơn động, phát hiện hơn trăm con Thực Nhân Ma Thú tụ tập quanh đây mà thấy Vân Tiêu , lo đến mức thú hóa.
“Ta , thật đó, bọn họ cũng giống như Hồng Tể, thiện với .” Vân Tiêu hôn lên môi Vân Hỏa, trấn an bạn lữ rõ ràng dọa sợ.
“Yêu yêu…” Hồng Tể hiểu con dã thú xí làm , nó kêu lên hai tiếng. Từ trong sơn động , tay nó vẫn còn cầm bát và muỗng, bên mép dính đầy cháo, cái yếm n.g.ự.c cũng nhỏ đầy cháo.
Vân Hỏa quanh một vòng, hiện trường tuy nhiều máu, nhưng quả nhiên là m.á.u của con mồi. Hắn cũng thấy ba giống cái mang thai yếu ớt, trông như thư thú, đang Thực Nhân Ma Thú trưởng thành ôm trong lòng. Dưới những nụ hôn của Vân Tiêu, trái tim đang đập loạn của Vân Hỏa dần dần bình tĩnh . Cuối cùng, ánh mắt Vân Hỏa dừng mặt một Thực Nhân Ma Thú trưởng thành ở phía xa, chính xác hơn là đôi mắt đỏ rực gần như giống hệt , điểm khác biệt duy nhất là, mắt đỏ của rực lửa giận, còn của đối phương lạnh như băng.
Vân Tiêu nép trong lòng Vân Hỏa, thấy ánh mắt hai bên đang đối chọi gay gắt, trong đầu y chợt lóe lên bốn chữ – vương gặp vương. Một bên là cường giả, là vương giả đích thực của các bộ lạc Thú Nhân, một bên là thủ lĩnh của Thực Nhân Ma Thú. Cả hai đều một đôi mắt đỏ rực, vóc dáng và chiều cao tương đương … Vân Tiêu đột nhiên chút căng thẳng, ngừng vuốt ve lồng n.g.ự.c bạn lữ.
“Cô.” Thủ lĩnh mắt đỏ cất lên một tiếng trầm thấp , tim Vân Tiêu đập thịch một cái, y cảm thấy âm thanh mang đầy vẻ khiêu khích thế nhỉ?
Vân Hỏa buông Vân Tiêu , dỡ gói da thú xuống, ánh mắt vẫn dán chặt đối phương, đẩy Vân Tiêu về phía sơn động: “Ngươi trong động .”
“Vân Hỏa…”
“Vào trong đợi .” Vân Hỏa đẩy Vân Tiêu, nhưng đôi mắt đỏ sẫm nhiều của vẫn luôn khóa chặt đôi mắt của đối phương.
“Cô.” Lại một tiếng trầm thấp nữa, thể Vân Tiêu run lên, đối phương đang đuổi y .
“Vân Tiêu, sơn động đợi .”
“Vân Hỏa, thật sự , bọn họ ác ý.” Nhìn Vân Hỏa, thủ lĩnh mắt đỏ, Vân Tiêu sơn động, dắt cả Hồng Tể cùng.