Hỏa Vân Ca - Chương 112
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:44
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Hỏa hóa thành hình khi trở về, trông vẻ vui lắm. Thế nhưng kịp kể cho Vân Tiêu chuyện hôm nay, thấy trong lều thêm ba vị khách mời. Sắc mặt Vân Hỏa tối sầm ngay tức khắc.
“Sao thêm ba đứa nữa?”
Trong lều, Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể vốn đám Hồng Tể mang sợ hãi co rúm thành một cục, kêu “ô ô ô”. Vân Tiêu kéo Vân Hỏa khỏi lều, buông rèm xuống giải thích một phen. Nghe xong, sắc mặt Vân Hỏa càng thêm nặng nề: “Ngươi sẽ mệt c.h.ế.t mất! Bảo Hồng Tể ôm chúng !”
Nếu vì bản buộc ngoài tìm nơi định cư, còn săn, Vân Hỏa tuyệt đối sẽ để giống cái của ngày ngày vất vả làm đồ ăn cho ấu tể nhà khác như . Ba đứa là chúa ăn , đủ khiến Vân Tiêu mệt nhoài, nay thêm ba ấu tể bệnh tật, Vân Tiêu nhà còn đang mang thai cơ mà!
Vân Tiêu vỗ về lồng n.g.ự.c Vân Hỏa, an ủi: “Thân thể Nhị Tể bọn họ lắm, ăn thứ gì dầu mỡ một chút là nôn ngay. Hôm nay mới nhận sức khỏe của đám Hồng Tể thật cũng chẳng khá hơn là bao. chúng đều là những đứa trẻ ngoan, hôm nay Hồng Tể, Nhị Tể và Đại Tể còn cứu nữa đó.”
“Ngươi gặp nguy hiểm?!” Vân Hỏa lập tức cuống lên, ôm chầm lấy Vân Tiêu kiểm tra khắp y. Vân Tiêu vội giữ tay Vân Hỏa , : “Hôm nay ngoài dạo, đám Hồng Tể phát hiện gần đó rắn. Ta còn kịp đến gần, chúng g.i.ế.c c.h.ế.t con rắn . Ta mới đám Hồng Tể lợi hại đến thế. Con rắn lớn như mà Hồng Tể đập một phát là c.h.ế.t tươi, Hắc Tể và Nhị Tể còn cắn đứt đầu rắn nữa.”
Vân Tiêu kể khoa tay múa chân. Vân Hỏa chau mày, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Hắn kinh sợ vì bạn lữ suýt gặp nguy hiểm, trầm tư về những biểu hiện và phản ứng lạ lùng của ba ấu tể Thực Nhân Ma thú .
Chợt nhớ một chuyện, Vân Tiêu rời khỏi Vân Hỏa bước lều. Thấy y , Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể liền “ô ô ô” bò gần nhưng chẳng còn sức. Vân Tiêu xoa đầu ba tiểu gia hỏa, hôn chúng một cái xoa xoa bụng nhỏ của chúng. Được vỗ về, ba đứa nhỏ cũng bớt sợ hãi. Vân Tiêu vỗ nhẹ lên chúng cầm hòn đá đen bước khỏi lều.
Vân Tiêu ngoài, Vân Hỏa thấy hòn đá đen tay y. Vân Tiêu đưa nó cho Vân Hỏa: “Hồng Tể cho đó.”
Vân Hỏa nhận lấy, trong mắt liền lóe lên một tia kinh ngạc rõ rệt. Vân Tiêu thấy , bèn hỏi: “Sao thế?”
Vân Hỏa y: “Nó ấm.”
“A?” Vân Tiêu ngạc nhiên vô cùng, “ sờ thấy lạnh mà.”
Nói , y lập tức lấy hòn đá đỏ đang đeo. Vân Hỏa sờ thử hòn đá đỏ của Vân Tiêu, xác nhận hòn đá đen trong tay một nữa, khẳng định: “Ta sờ thấy ấm, nhưng bỏng tay.”
Vân Tiêu ngơ ngác: “Đây… đây rốt cuộc là đá gì ?” Nghĩ đến cảm giác của với hòn đá đỏ, y liền hỏi: “Vậy ngươi cầm trong tay thấy dễ chịu ? Ta đeo hòn đá đỏ cảm thấy khoan khoái lạ thường.”
Vân Hỏa gật đầu. Ngay từ lúc cầm lấy hòn đá đen , cơ thể một cảm giác dễ chịu. Vân Tiêu càng phản ứng thế nào: “Sáng nay ngủ, đám Hồng Tể ngoài tìm thức ăn, lúc tỉnh thì Hồng Tể đưa cho hòn đá …”
Vân Hỏa cầm hòn đá ước lượng trong tay, lòng cũng đầy nghi hoặc. Vân Tiêu nghĩ ngợi : “Ngươi cũng đeo . Đeo ở cổ, dây dài một chút sẽ ảnh hưởng đến việc biến . Ta cảm thấy Hồng Tể sẽ vô cớ cho chúng loại đá .” Vân Hỏa im lặng gật đầu, hòn đá mang cảm giác thoải mái, cũng đeo nó .
Sau đó, Vân Tiêu nở một nụ dịu dàng: “Ta thật sự tin chúng là loài Thực Nhân Ma thú đáng sợ như , cảm thấy chúng chỉ là những ấu tể Thú Nhân mà thôi. Hôm nay Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể còn giúp làm cá, da rắn cũng là do chúng lột. Chúng còn rửa nồi rửa bát nữa. Ta phát hiện chỉ cần thấy làm gì, chúng sẽ nhanh bắt chước theo. Đám Hồng Tể bây giờ ăn cơm đều đeo yếm cho, tìm thức ăn làm cá xong còn chìa tay rửa cho chúng, chúng thật sự thông minh. Cho nên, cứ để Nhị Tể bọn họ ở , thể chúng yếu lắm. Ta nghĩ, nếu chúng quá suy nhược, Hồng Tể cũng sẽ bỏ chúng đây. Ngươi xem, lâu như , Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể bao giờ chạm mặt ngươi, chúng cũng sợ ngươi.”
Vân Hỏa vẫn chau chặt mày: “Ngươi mệt quá . Ngươi một làm nhiều thức ăn như , ở bên cạnh. Chúng dù thông minh đến cũng chỉ giúp ngươi hạn thôi.”
Vân Tiêu chẳng chút lo lắng, : “Chúng thông minh và hiểu chuyện, chúng sẽ giúp ngày càng nhiều hơn. Bây giờ ăn cơm xong chúng đều tự rửa bát. Tinh lực của tuy chút ảnh hưởng, nhưng mang thai ấu tể ngược càng vận động nhiều, như lúc sinh sản mới dễ dàng. Ngươi yên tâm, sẽ gắng gượng . Hôm nay lúc làm cá nôn, đám Hồng Tể liền cho đụng cá nữa, còn kéo về sơn động. Chúng thật sự chỉ là những tiểu tể tử Thú Nhân, chỉ là thôi.”
Vân Tiêu xoa xoa lồng n.g.ự.c bạn lữ: “Cứ để Nhị Tể bọn họ ở . Có đám Hồng Tể giúp đỡ và bảo vệ , ngươi cứ yên tâm là .”
Đối mặt với sự kiên trì của Vân Tiêu, y kể nhiều chuyện về đám Hồng Tể như , Vân Hỏa tuy vẫn nhưng cuối cùng cũng đồng ý, dù mấy ngày tới thể sẽ ở sơn động cả ngày. Hơn nữa, cũng thật sự tò mò về mấy ấu tể Thực Nhân Ma thú , biểu hiện của chúng lật đổ nhận thức của về loài .
Có điều… mặt Vân Hỏa sa sầm: “Có chúng ở đây, làm mật với ngươi ?” Khó khăn lắm mới rời khỏi mấy cái bóng đèn ở nhà, giờ thêm ba đứa nữa!
Vân Tiêu đỏ mặt: “Ngươi treo hai tấm da thú lên hàng rào, chúng mật ở bên ngoài lều. Nhị Tể bọn họ còn nhỏ, hiểu gì .”
Vân Hỏa nghiến răng trong lòng, chạy đến cũng thoát khỏi mấy cái bóng đèn ! Hắn nào mấy cái bóng đèn nhỏ vốn dĩ mùi thơm từ những món ngon mà bạn lữ làm dụ đến.
Chạy ròng rã một ngày, dính mưa dính bùn. Vân Hỏa xuống sông tắm rửa cẩn thận. Nước lạnh, cũng để Vân Tiêu giúp . Đợi tắm xong, Vân Tiêu cũng nấu cơm xong. Đến lúc ăn cơm, Vân Hỏa tức giận. Món bong bóng cá xào nấm cay ngon lành là đồ thừa do ba tên tham ăn thích! Thịt rắn thì một miếng cũng chừa cho . Thôi , rắn do bắt, quyền đòi ăn, nhưng hôm nay bạn lữ làm cho chúng món cá kho tàu và thăn lợn chiên giòn! Đã lâu lắm ăn!
Mặt Vân Hỏa đen đến mức thể đen hơn. Vân Tiêu mà buồn , nhưng dám thể hiện ngoài. Y tự nhủ, ngày mai y cũng sẽ làm thăn lợn chiên giòn và cá kho tàu cho bạn lữ. Ừm, làm thêm một ít thịt viên chiên, , còn thể làm một ít chả cá nữa, tóm , mau chóng dỗ dành bạn lữ mới .
Vân Hỏa cực kỳ khó chịu, khi ăn no bèn đun nước cho bạn lữ tắm. Vân Tiêu gội đầu , đó trong chậu rửa mặt để Vân Hỏa dội nước lau cho y. Ở đây đương nhiên tiện bằng ở núi đá. Đợi Vân Tiêu tắm xong, Vân Hỏa nhanh chóng dọn dẹp tìm hai tấm da thú treo lên hàng rào, đó…
“Gàoooo—!”
Hắn cần bạn lữ dùng thể để xoa dịu cõi lòng đang tổn thương của !
Trong lều còn ba tiểu tể tử, Vân Tiêu tuy lúc nãy , nhưng đến lúc vẫn hổ thôi, đặc biệt là khi trong lều thỉnh thoảng vọng tiếng kêu khe khẽ của ba đứa nhỏ, rõ ràng là chúng ngủ.
Lần Vân Hỏa dùng thú hình, nếm trọn vị ngon của Vân Tiêu, dùng thú hình nhiều bất tiện. Dạo ngày nào trở về, bạn lữ cũng mùi của ba ấu tể Thực Nhân Ma thú , khó chịu nhiều ngày ! Đêm nay bạn lữ chỉ mùi của một , triệt để hành xử quyền lợi của một “trượng phu”!
Vân Tiêu kìm tiếng rên của . Bởi vì từ khi tiến Vô Nguyệt, mỗi ân ái Vân Hỏa đều dùng thú hình, y cũng lâu nếm trải khoái cảm khác biệt mà hình mang . Thú hình của Vân Hỏa quá lớn, y tuy cũng khoái cảm nhưng trong quá trình vẫn chút thoải mái, hơn nữa thú hình của Vân Hỏa thể tiến , y cũng sẽ căng thẳng. Hình thì khác, y thể dung nạp Vân Hỏa ở hình , tuy vẫn chút miễn cưỡng, nhưng sự thỏa mãn về mặt tinh thần khác hẳn với thú hình.
Vách trong ấm nóng siết chặt lấy sự thô dài của Vân Hỏa. Hắn cảm thấy từ khi ba cái bóng đèn nhỏ xuất hiện, ngắm bạn lữ lúc động tình. Rút mảnh áo bạn lữ đang cắn trong miệng , Vân Hỏa để tiếng rên của y vang vọng khắp sơn động, đây là bạn lữ của , là bạn lữ của Vân Hỏa .
Trong lều, ba tiểu gia hỏa khẽ kêu ô ô, “A ba” đang con dã thú xa bắt nạt, ô ô ô ô… Chúng mau lớn lên để đuổi con dã thú xa !
Cuộc ân ái triền miên kết thúc khi Vân Hỏa biến thành thú hình thời khắc bùng nổ cuối cùng. Đám ấu tể trong bụng Vân Tiêu hấp thu tinh hoa của a cha, thoải mái ngủ say, kéo theo cả Vân Tiêu cũng mơ màng trong lòng Vân Hỏa, thú căn của thậm chí vẫn còn ở trong cơ thể y rút .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-112.html.]
Vân Hỏa thật một chuyện quan trọng với Vân Tiêu, nhưng ba cái bóng đèn trong lều làm gián đoạn. , ngày mai cho bạn lữ cũng muộn. Vân Hỏa thực phấn khích, căn bản ngủ , nếu bạn lữ đang mang thai ấu tể, chắc chắn sẽ làm thêm một nữa. Biến trở về hình , lưu luyến l.i.ế.m láp, hôn hít lên bạn lữ, đăm đăm ngắm khuôn mặt xinh đang say ngủ của . Tuy Vân Tiêu y chỉ là vô tình từ xã hội loài lạc đến thế giới , nhưng Vân Hỏa vẫn tin chắc bạn lữ là do Thần Thú phái tới. Nếu do Thần Thú phái tới, thể dễ dàng sự tin tưởng của ấu tể Thực Nhân Ma thú như ?
Chưa từng giống cái nào thể chung sống hòa hợp với Thực Nhân Ma thú đến thế. Bằng trực giác dã thú của , Vân Hỏa tin rằng nơi nhất định Thực Nhân Ma thú trưởng thành. Nếu thì mấy ấu tể từ ? Bất kể là Thú Nhân động vật, ấu tể cũng sẽ rời xa cha để sống một . Hiện tại vì Thực Nhân Ma thú trưởng thành vẫn lộ diện. Còn ba ấu tể Thực Nhân Ma thú suy yếu là chuyện gì? Chẳng lẽ Thực Nhân Ma thú vốn là chủng tộc cường đại và sức chiến đấu mạnh mẽ như họ vẫn tưởng?
Đương nhiên, Vân Hỏa sợ Thực Nhân Ma thú. Chỉ là những chuyện gặp khi tiến rừng Sườn Sườn khiến nảy sinh nghi hoặc, từ đó bắt đầu suy ngẫm. Đối với Thực Nhân Ma thú, Vân Hỏa hận thù quá sâu đậm, dù chúng cũng chọc đến . Quan trọng nhất là, nếu định cư ở đây, nhất định giải quyết mối quan hệ với Thực Nhân Ma thú. Nếu Thực Nhân Ma thú thể ăn giống cái và ấu tể nữa thì đương nhiên là nhất, nếu đối phương đổi thói quen , sẽ khách khí, kể cả với mấy ấu tể mà tin tưởng.
Tạm thời hôn đủ, l.i.ế.m đủ, sờ đủ, Vân Hỏa lúc mới rút . Lau sạch dịch thể của chảy do động tác của , Vân Hỏa ôm Vân Tiêu lều. Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể sợ hãi kêu ô ô. Vân Tiêu trong cơn mơ màng đưa tay qua ôm chúng lòng.
Vân Tiêu mặc quần áo, ba đứa nhỏ áp sát y nhưng giơ móng vuốt, chỉ sức rúc lòng y. Ô ô, “a ba” mùi của con dã thú đáng ghét! Liếm l.i.ế.m liếm, đầu lưỡi của Tam Tể l.i.ế.m tới l.i.ế.m lui cổ Vân Tiêu. Vân Hỏa đắp chăn cho Vân Tiêu ngoài. Cũng may là , nếu nhất định sẽ ném Tam Tể ngoài.
Vân Hỏa bên đống lửa nghiên cứu hòn đá đen. Trong cơ thể thỉnh thoảng dâng lên một khao khát gần gũi hòn đá , điều khiến Vân Hỏa thể suy nghĩ sâu xa. Hòn đá đỏ, Vân Tiêu cảm thấy ấm áp, thấy lạnh lẽo; hòn đá đen, Vân Tiêu cảm thấy lạnh lẽo, đặc biệt gần gũi. Còn hòn đá trắng mà Vân Hà cũng cảm thấy độ ấm…
Suy nghĩ lâu, Vân Hỏa quyết định tuân theo bản năng cơ thể, đục một lỗ hòn đá đeo lên cổ. Vừa lều, Vân Hỏa nhịn sa sầm mặt, trong lòng Vân Tiêu chỉ rúc ba cái bóng đèn đáng ghét, mà ba cái bóng đèn đó còn dán chặt thể trần trụi của y!
Vân Hỏa chút khách khí ném ba cái bóng đèn về ổ chăn của chúng, đó mặc áo ngủ cho Vân Tiêu. Ba cái bóng đèn nhỏ tỉnh giấc, thấy con dã thú xa ổ chăn của “a ba”, chúng tủi vô cùng, “ô ô” kêu lên.
Vân Tiêu theo bản năng đưa tay ôm từng đứa lòng, rúc lồng n.g.ự.c ấm áp quen thuộc phía , nhanh ngủ . Trừng mắt ba cái bóng đèn “ sống chết” , Vân Hỏa đột nhiên ấu tể nữa. Ấu tể chỉ tranh giành Vân Tiêu với !
※
Sáng hôm , lúc Vân Tiêu tỉnh , ngoài ba tiểu tể tử , Vân Hỏa còn trong lều. Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể ngủ say sưa. Tam Tể níu lấy áo ngủ của Vân Tiêu nép trong lòng y, Nhị Tể ở đỉnh đầu y, Tứ Tể ở lòng bàn chân y, cũng hai đứa nhỏ tối qua ngủ như thế nào.
Nhẹ nhàng ôm Nhị Tể ổ chăn, bế Tứ Tể lên để nó ngạt, Vân Tiêu quần áo xuống giường. Vén rèm bước khỏi lều, y liền thấy Vân Hỏa đang bận rộn bên bờ sông, một nồi gì đó đang bốc nóng hổi. Vân Tiêu ngoài Vân Hỏa thấy, đầu , : “Trong bình nước ấm.”
“Ngươi dậy khi nào thế?” Giọng Vân Tiêu vẫn còn ngái ngủ, hoặc cũng thể là do cuộc hoan ái đêm qua.
“Không lâu, ngủ đủ .” Vân Hỏa dậy về sơn động, trong tay là một con rắn lột da. Hắn thẳng: “Ta ăn thịt rắn.”
“Được. Ta đánh răng rửa mặt. Nhị Tể bọn họ vẫn còn ngủ.”
Vân Hỏa chau mày, nhưng biểu lộ sự bất mãn nào nữa. Tuy ghét tranh giành Vân Tiêu với , nhưng khi ba cái bóng đèn nhỏ yếu ớt chỉ thể uống canh cá và ăn thịt cá, tối qua Vân Hỏa vẫn bắt hai con cá về.
Rửa mặt đánh răng xong, Vân Tiêu hỏi: “Ăn thịt rắn kho tàu nhé?”
“Được.”
Vân Hỏa hầm một nồi canh thịt, cho nhiều rau dại, nấm và rong nước. Vân Tiêu làm món thịt rắn kho tàu, : “Vân Hỏa, thể tìm thêm một tổ ong nữa ? Ta lấy sữa ong chúa cho Nhị Tể bọn họ uống.”
Sữa ong chúa lợi cho việc nâng cao sức đề kháng, Vân Tiêu hy vọng ba ấu tể Nhị Tể thể sớm ngày khỏe , ít nhất là thể bò lổm ngổm, hoạt động một chút. Vân Hỏa : “Hôm nay xa, sẽ tìm tổ ong, ngươi cũng ăn.”
“Ta uống mật ong là đủ , dinh dưỡng của đủ, dinh dưỡng thừa cũng cho ấu tể.”
Một tổ ong cũng bao nhiêu sữa ong chúa, Vân Hỏa Vân Tiêu tiết kiệm, cũng gì thêm. Hắn sẽ tìm thêm vài tổ ong nữa. Vân Tiêu thuận miệng : “Nếu điều kiện, chúng sẽ tự nuôi ong, như đều thể ăn mật ong và sữa ong chúa. Sáp ong còn thể làm nến.”
“Ừm, sẽ làm.” Vân Hỏa sớm quyết định .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tiếp đó, Vân Hỏa báo cho Vân Tiêu một tin lớn: “Ta tìm nơi thích hợp để định cư .”
Vân Tiêu ngẩn một lúc, đó mừng rỡ: “Thật ?! Ở ?”
Vân Hỏa cũng vui, : “Bay qua rừng Sườn Sườn, vượt qua một ngọn núi là tới, xa lắm. Đó là một vùng bình nguyên lớn, nhiều núi đá, tiện cho việc phòng thủ, con mồi cũng nhiều, đến rừng Sườn Sườn săn thú cũng thuận lợi. Có sông, thác nước, hồ, suối, nguồn nước phong phú, cũng bộ lạc Thú Nhân nào. Chỗ đó còn vài thung lũng, sơn động, khi xây xong nhà thể ở tạm đó.”
“Tốt quá!” Vân Tiêu ngờ một nơi định cư như , khỏi thắc mắc, “Nơi như thế bộ lạc Thú Nhân nào?”
Vân Hỏa cũng rõ lắm, đành : “Có lẽ là do nơi Thực Nhân Ma thú.”
Vân Tiêu trầm tư: “ đám Hồng Tể ngoan mà, chúng cũng phát hiện Thực Nhân Ma thú trưởng thành.”
Điều Vân Hỏa cũng hiểu, : “Mặc kệ vì Thú Nhân đến đây định cư, bây giờ nơi đó là của chúng .”
Vân Tiêu mỉm , đúng , tìm một nơi định cư thích hợp dễ dàng, cần suy nghĩ nhiều như . Cho dù nguy hiểm, y tin bạn lữ của cũng thể hóa giải.
“Ngày mai một chuyến nữa, tìm hiểu rõ hơn môi trường xung quanh.”
Vân Tiêu : “Ngươi cứ yên tâm , bên đám Hồng Tể ở đây, nguy hiểm gì .”
Vân Hỏa lập tức nhíu mày: “Đừng thêm ấu tể mới nữa đấy.”
Vân Tiêu mím môi , điều thì y dám đảm bảo.