Hỏa Vân Ca - Chương 110

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:42
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba đứa nhỏ cho y đụng cá, mà quả thật mùi tanh nồng cũng khiến y khó chịu. Y bèn động lấy xà phòng rửa tay, xuống bên cạnh, chỉ cho chúng cách đánh vảy, làm lòng. Lúc m.ổ b.ụ.n.g cá, cảnh tượng m.á.u me khiến Triệu Vân Tiêu mấy cồn cào nôn, đều cố nén . Một tay hé che mắt, một tay bịt mũi, Vân Tiêu bảo Hồng Tể và Đại Tể moi hết ruột gan trong bụng cá vứt , chỉ giữ trứng cá, còn mang cá cũng làm cho thật sạch.

Ba đứa nhỏ chung sức, chẳng mấy chốc làm sạch sẽ con cá lớn. Trong lúc chúng đang mải mê, Vân Tiêu chợt nhớ một điều, y bèn bảo Hồng Tể giữ cả bong bóng cá. Y mới sực nhớ bong bóng cá cũng thể nấu ăn .

Mình mẩy Hồng Tể, Đại Tể và Hắc Tể vương đầy m.á.u và mùi tanh, Triệu Vân Tiêu bèn dắt chúng sông dùng xà phòng rửa tay . Sau đó, y đun nước nóng, lượt tắm rửa qua loa cho cả ba, cũng dùng cả xà phòng. Tắm xong, ba đứa nhỏ thơm tho sạch sẽ. Chúng cứ ngừng hít hà , Hồng Tể ngửi xong còn ghé Vân Tiêu mà ngửi, dường như vui sướng vì cũng mùi hương giống y.

Bên tắm táp sạch sẽ thơm tho, bên , Hồng Tể vui vẻ xong liền dẫn Hắc Tể và Đại Tể bay rừng tìm thức ăn. Vân Tiêu dĩ nhiên phiền lòng, bẩn thì về tắm . Ba tiểu gia hỏa trong lều vẫn đang ngủ, sắc mặt so với Hồng Tể và hai đứa quả là một trời một vực, đôi môi tái nhợt, trong khi môi của Hồng Tể chúng nó ít nhất còn chút hồng hào.

Y cắt cá làm sạch thành từng khúc, cho thẳng nồi hầm chứ chiên qua dầu, bỏ thêm ít khương thảo và rễ hành để khử tanh. Canh cá sôi, Triệu Vân Tiêu rửa sạch nấm thái nhỏ, để lát nữa dùng. Thịt cá chín nhanh, lẽ vì ngửi thấy mùi cá thơm, trong lều bỗng vọng tiếng “yêu yêu” khe khẽ. Vân Tiêu vén rèm lều lên thì thấy Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể đều tỉnh. Ba tiểu gia hỏa đang cựa quậy dậy, tìm đến nơi mùi thức ăn thơm lừng.

Triệu Vân Tiêu dùng da thú lượt bọc ba tiểu gia hỏa bế ngoài lều. Y để chúng tựa vách động , đoạn lấy nấm thái nhỏ cho muỗng, nhúng nồi canh cá đang sôi cho chín, đó múc cả canh lẫn nấm bát. Y gắp một miếng thịt cá bát, dùng muỗng dằm nát, cho thêm ba thìa trứng sữa hấp. Triệu Vân Tiêu trộn đều tất cả lên, lượt đút cho ba tiểu gia hỏa.

Vừa ăn miếng đầu tiên, Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể còn kịp nuốt há miệng đòi ăn. Vân Tiêu dỗ chúng nuốt xuống, xoa xoa bụng chúng, trong tiếng “yêu yêu” khe khẽ, y quan sát xem ba đứa nhỏ nôn . Thịt cá béo, canh cá cũng ngậy, lẽ nước thú châu phát huy tác dụng, cả ba đều nôn. Bấy giờ Vân Tiêu mới yên tâm đút từng thìa một. Thịt cá, trứng sữa hấp và nấm thái nhỏ đều là những thứ dễ tiêu, chẳng mấy chốc, một bát hết sạch. Triệu Vân Tiêu trộn thêm bát nữa.

Y đút liền hai bát, nồi canh cá vẫn sôi sùng sục, thịt cá hầm thật nhừ. Vân Tiêu thử cho chúng uống thêm chút canh cá, may là cũng đứa nào nôn. Sờ bụng ba tiểu gia hỏa thấy căng lên, Vân Tiêu bèn ngừng đút. Mấy đứa nhỏ tuy vẫn ăn, nhưng trong bụng thức ăn, thấy Vân Tiêu đút nữa, chúng chỉ kêu vài tiếng im lặng, còn réo gọi ngừng như lúc đầu.

Y bế ba đứa nhỏ lều cho chúng ngủ. Triệu Vân Tiêu nhấc nồi canh cá xuống, dùng bình gốm để luộc đậu. Ba tiểu gia hỏa mở mắt nhưng ngủ, cứ l.i.ế.m mép, l.i.ế.m móng vuốt, mắt rời bóng Vân Tiêu bên ngoài. Vân Tiêu lấy một bộ quần áo của Vân Hỏa, ướm thử lên mấy đứa nhỏ. Ba tiểu gia hỏa lớn gần bằng , trời vẫn còn lạnh, sức khỏe yếu, Vân Tiêu may cho chúng một bộ quần áo lót mỏng, ít nhất cũng che cái bụng.

Hồng Tể và hai đứa đều trần như nhộng, may mà lông, con chim nhỏ giữa hai chân cũng thụt trong, chỉ hai hòn dái nhỏ là lộ ngoài. Giờ nghĩ , chúng cứ ở trần như giữa tiết xuân hàn lạnh lẽo của Vô Nguyệt, sức khỏe làm cho . Triệu Vân Tiêu giở quần áo của Vân Hỏa . Y mang theo loại da thú mềm mại thích hợp để may quần áo, mấy tấm da săn gần đây đều xử lý kỹ càng, thể dùng .

Đậu còn tươi, Triệu Vân Tiêu may xong một bộ đồ nhỏ thì đậu chín. Y nhấc bình gốm sang một bên, thêm mấy thanh củi bếp lửa để sưởi ấm hang động. Theo kinh nghiệm thường ngày, một hai canh giờ nữa Hồng Tể và hai đứa mới về. Triệu Vân Tiêu chuyên tâm may vá. Mắt Nhị Tể và Tam Tể nhắm , Tứ Tể cũng lim dim sắp ngủ. Trong lều ấm áp, ba tiểu gia hỏa ăn no, cần Vân Tiêu dỗ, chúng đều ngoan ngoãn ngủ say.

Ấu tể Thực Nhân Ma thú quả thật còn ngoan hơn cả ấu tể Thú Nhân. Triệu Vân Tiêu may vá, thỉnh thoảng liếc ba đứa nhỏ. Nhờ kinh nghiệm may quần áo cho con trai Kì La, động tác của Triệu Vân Tiêu nhanh. Y chỉ may một bộ áo liền quần yếm, chừa hai đường may ở lưng để đôi cánh lộ . Chỗ đũng quần Vân Tiêu khoét quá lớn, mấy đứa nhỏ chỉ cần xổm xuống là lộ m.ô.n.g , như thể che m.ô.n.g nhiều nhất. Tay nghề may vá của Vân Tiêu trong thời gian huấn luyện ở Bạch Nguyệt kì tiến bộ vượt bậc, ba bộ áo liền quần nhỏ nhanh chóng thành.

Ba tể tử đều ngủ, Vân Tiêu cũng làm phiền, để chúng ngủ cho ngon giấc. Y đổ đậu trong bình gốm , mang bình bờ sông rửa sạch, đến vách đá lấy nước suối, về động nấu nước táo đỏ. Hồng Tể và hai đứa đều thích uống, coi như món tráng miệng bữa ăn. Nấu xong nước quả, ba đứa Hồng Tể vẫn về, Triệu Vân Tiêu ngáp một cái. Thân thể y bây giờ như bình thường, dễ mệt.

Y cài hàng rào, lều, xuống bên cạnh ba tiểu gia hỏa đang say ngủ. Kéo chăn lên, Vân Tiêu áp sát Nhị Tể nhắm mắt . Hồng Tể và hai đứa về sẽ tự , y cần lo lắng. Còn về an … y bây giờ chỉ ngủ một giấc.

Rất nhanh, ý thức của Vân Tiêu dần mơ hồ. Củi trong bếp cháy tí tách, nồi canh cá vẫn còn bốc nghi ngút, tỏa hương thơm lừng. Một đôi chân với móng trắng muốt sắc nhọn nhẹ nhàng đáp xuống bờ sông, hai đôi cánh lớn màu trắng chậm rãi thu . Đôi mắt đỏ rực xuyên qua hai lớp hàng rào một lỗ thủng lớn, rõ Vân Tiêu đang trong căn lều vén rèm, và cả ba ấu tể Thực Nhân Ma thú đang say ngủ bên cạnh y.

“Yêu yêu,” từ khu rừng bên sông vọng đến tiếng gọi của Hồng Tể, nhưng trong tiếng gọi mang theo vẻ căng thẳng rõ rệt. Đôi mắt đỏ rực lạnh băng , Hồng Tể đang bưng một chiếc lá cây lớn vội vã bay tới, tốc độ cực nhanh, lưng nó là Hắc Tể và Đại Tể cũng đang căng thẳng kém.

Ánh mắt đỏ rực lạnh băng đối diện với đôi mắt cũng đỏ rực của Hồng Tể, ánh mắt của một ấu tể, nhưng hề một tia ấm áp nào đổi. Hồng Tể lơ lửng mặt , kêu “yêu yêu yêu” ngớt, dường như đang cầu xin. Chủ nhân của đôi mắt lạnh lẽo giơ một tay đặt lên đầu Hồng Tể, những móng tay trắng muốt, sắc nhọn và lạnh lẽo như móng chân ghì chặt lấy đầu nó. Hồng Tể dám kêu nữa, chỉ dám “ư ư ư” rên khẽ.

Dường như chê Hồng Tể quá ồn, khi nó im bặt, “” thu tay về, xoay . Hồng Tể cẩn thận bay đến bên cạnh , vẫn “ư ư ư” rên khẽ. “Hắn” giơ tay lên, đặt một thứ gì đó chiếc lá lớn mà Hồng Tể đang bưng, đó giang cánh, bay lên.

Hồng Tể chớp chớp mắt, khi rõ thứ trong chiếc lá lớn là gì, nó khẽ kêu “yêu yêu” hai tiếng. “Hắn” bay về phía thượng nguồn, và khi “” bay , trong rừng cũng truyền những tiếng “xào xạc” khác thường.

Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể cứ theo cho đến khi bóng “” khuất hẳn, cả ba mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, hoan hô hai tiếng. Tiếp đó, ba đứa nhỏ nhanh chóng bay sang phía hang động, Hồng Tể dùng móng chân kéo hàng rào , chạy . Đại Tể cùng còn khác thường kéo hàng rào , xem thật sự dọa cho sợ mất mật.

Ba đứa nhỏ đặt thức ăn mang về xuống đất, ngó trong lều thì thấy Vân Tiêu đang ngủ. Hồng Tể lập tức lều, luồn từ chân chăn , chui lòng Vân Tiêu. Vân Tiêu nó làm cho tỉnh giấc, đôi mắt mơ màng thấy là Hồng Tể, y vỗ vỗ lưng nó nhắm mắt ngủ tiếp.

Hắc Tể cũng , chui trong chăn. Đại Tể cũng theo, do dự một lát cũng chui . Trong chăn bỗng dưng thêm ba đứa trẻ, khi Hắc Tể và Đại Tể yên, ý thức của Triệu Vân Tiêu chìm mơ hồ trong nháy mắt. Nếu Vân Hỏa ở đây, chắc chắn sẽ sa sầm mặt mày. Hắn ghét nhất là giống đực khác ngủ cùng Vân Tiêu, ấu tể cũng ! Huống chi là trong lều của hai ! Vân Hỏa ở đây, Vân Tiêu cưng chiều, mấy tiểu tử nào quản nhiều như .

Lúc Vân Tiêu ngủ, Hồng Tể và hai đứa bao giờ làm ồn. Cũng Hồng Tể ở đó , lúc Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể tỉnh , Vân Tiêu vẫn đang ngủ, nhưng cả ba tiểu gia hỏa đứa nào kêu, chỉ im lặng yên. Hồng Tể nép trong lòng Vân Tiêu ngủ say sưa. Nhị Tể chúng nó tỉnh, Đại Tể và Hắc Tể cũng tỉnh theo.

Đại Tể nhẹ nhàng chui khỏi chăn, Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể, khỏi lều. Lửa trong bếp nhỏ , Đại Tể sợ sức nóng của lửa, nó cầm một thanh củi, vươn dài cánh tay nhanh chóng ném bếp, dám đến quá gần. Ném ba bốn thanh củi , lửa bùng lên, Đại Tể chạy cửa động ngoài. Bên ngoài đang mưa, tí tách rơi. Đại Tể lều, còn kéo tấm rèm đang vắt ở xuống, cho gió lùa nữa. Xong xuôi, Đại Tể chui chăn ôm chân Vân Tiêu, chẳng hề thấy chật chội.

Giấc Vân Tiêu ngủ đến khi đói mới tỉnh. Tỉnh liền thấy Nhị Tể, Tam Tể, Tứ Tể cùng với Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể đều đang mở mắt , y lập tức tỉnh táo hơn nhiều, vội dậy. Y dậy, tất cả các tể tử, kể cả Hồng Tể, đều bắt đầu kêu “yêu [đói] yêu [đói]”. Triệu Vân Tiêu mấy tiếng, xoa đầu Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể trở dậy.

Ra khỏi lều, Triệu Vân Tiêu sững một chút. Nồi canh cá còn thừa từ còn, thịt cá cũng hết, bát trứng sữa hấp cũng chẳng còn . Y đầu Hồng Tể, lắc đầu, chắc chắn là nó dẫn đầu ăn hết. Lúc Vân Hỏa chuẩn và chia sẵn phần con mồi cho hôm nay. Triệu Vân Tiêu cầm nồi bờ sông rửa, thầm nghĩ lát nữa sẽ làm thịt kho và thịt thăn chiên cho Hồng Tể và hai đứa , còn Nhị Tể chúng nó vẫn ăn cá. Phải , đem trứng cá làm luôn, Hồng Tể chúng nó còn nếm thử. Đường ruột của Nhị Tể chúng nó còn yếu, Vân Tiêu tạm thời định cho chúng ăn trứng cá.

Sáu cái miệng đang chờ ăn, trong đó ba đứa là chúa ăn. Không đồng hồ, cũng mấy giờ, trời âm u. Dù bụng cũng đói , chẳng cần quan tâm thời gian nữa, Vân Tiêu tính toán trong lòng xem nên ăn gì, hang động. Y xuống, Hồng Tể liền nhét một thứ lòng y. Triệu Vân Tiêu cầm lên xem, ngây cả . Đó là một hòn đá đen theo hình thù nào cả, nhỏ hơn hòn đá màu đỏ mà Hồng Tể cho y một chút.

Hồng Tể chỉ đưa, chứ thể rõ đây là thứ gì. Đưa hòn đá cho Vân Tiêu xong, nó liền gọi Hắc Tể và Đại Tể ngoài. Nó còn hiểu chuyện, mang theo cả con cá từ sáng làm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-110.html.]

“Hồng Tể.” Triệu Vân Tiêu gọi một tiếng, giơ con d.a.o xương lên.

Đại Tể chạy , lấy con d.a.o xương .

Yên tâm để Hồng Tể và hai đứa làm cá, Triệu Vân Tiêu cầm hòn đá đen lạnh lẽo tay, nghĩ mãi dụng ý của Hồng Tể. Tính đến nay, Hồng Tể cho y ba hòn đá: trắng, đỏ, và đen… Là nó vô tình nhặt cho y, là cố ý? Nếu là vì , thì hòn đá đen thật sự chẳng mắt cả. Triệu Vân Tiêu lấy hòn đá đỏ ấm áp đang đeo cổ, vẫn đoán .

Bụng đói cồn cào, đoán thì dứt khoát đoán nữa. Y đặt hòn đá đen cùng với hòn đá trắng một chỗ, bắt tay làm món thịt kho. Trong lều, Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể kêu lên. Vân Tiêu múc một bát nước táo đỏ, dám cho mật ong, .

Húp sùm sụp hết một bát nước táo đỏ, ba tiểu gia hỏa tạm thời kêu nữa. Vân Tiêu mặc cho chúng bộ quần áo may xong. Ba tiểu gia hỏa cứ cầm tay Vân Tiêu l.i.ế.m ngừng, rõ ràng là thích quần áo mới. Vân Tiêu xoa đầu chúng, bảo chúng xuống, y ngoài nấu cơm.

Khi Vân Tiêu bắc nồi thịt kho lên bếp, Hồng Tể và hai đứa mới trở về. Hóa ba đứa nhỏ bắt thêm một con cá, còn làm sạch sẽ cả , thảo nào lâu như . Bữa tối nay ăn cá kho . Hồng Tể đưa cá cho Vân Tiêu chìa hai móng vuốt nhỏ , Hắc Tể và Đại Tể cũng làm theo. Triệu Vân Tiêu hiểu ý , đúng là những đứa trẻ thông minh. Y lấy xà phòng , dậy: “Đi, rửa tay nào.”

“Yêu yêu yêu!”

Ba tiểu gia hỏa như cái đuôi lẽo đẽo theo Vân Tiêu bờ sông rửa vuốt, rửa chân, rửa cả lông . Hồng Tể và hai đứa ngày nào cũng xuống nước, Triệu Vân Tiêu do dự hồi lâu cuối cùng vẫn quyết định tạm thời làm giày cho chúng. Đi giày da thú ướt sũng còn dễ sinh bệnh hơn.

Tắm rửa sạch sẽ cho ba đứa nhỏ, để chúng bên đống lửa sưởi ấm, Triệu Vân Tiêu bắt đầu làm món thịt thăn chiên. Không làm nước sốt, y đành làm đơn giản một chút. Dùng đá đập cho thịt mềm và tơi , nhúng trứng gà cho chảo dầu nóng chiên.

“Xèo~”

Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể đồng loạt l.i.ế.m mép.

Triệu Vân Tiêu cho Hồng Tể ăn vụng. Sau khi chiên xong mười một miếng thịt, y đổ dầu một cái bát khác, chừa một ít trong nồi, cho gừng thái sợi và rễ hành thái nhỏ phi thơm, đổ trứng cá xào, thêm chút muối. Mùi thơm lan tỏa, trong lều vọng tiếng “yêu yêu”. Hồng Tể sốt ruột đến mức mắt càng đỏ hơn, Hắc Tể và Đại Tể thì ngừng l.i.ế.m mép, l.i.ế.m vuốt, thèm thuồng.

Y lấy một chiếc lá cây rửa sạch, đặt song song ba miếng thịt thăn lên, phết đều trứng cá xào lên , rưới nước thịt kho. Trong tiếng “yêu yêu” ngày một dồn dập, Triệu Vân Tiêu lượt xếp chín miếng thịt lên ba chiếc lá, đặt mặt Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể, bấy giờ mới : “Ăn .” Hai miếng còn là của y.

“Yêu~!”

Hồng Tể vồ lấy đầu tiên.

Chẳng cần nóng , Hồng Tể cứ thế cúi đầu ăn ngấu nghiến. Cắn một miếng, nó “hô hô” kêu ngớt, kịp nuốt miếng trong miệng cắn tiếp miếng thứ hai. Hắc Tể và Đại Tể cũng cúi đầu ăn, cảm giác như giây tiếp theo chúng sẽ ăn luôn cả lưỡi của . Thịt kho vẫn hầm xong, Triệu Vân Tiêu bắt đầu nấu canh cá. Chỉ hai cái nồi, thật sự đủ dùng.

Như gió cuốn mây tan, bên Vân Tiêu nước sôi lên, bên Hồng Tể và hai đứa đang l.i.ế.m vuốt, còn sót một hạt trứng cá nào. Đôi mắt to đỏ rực, hai đôi mắt đen ngấn nước Vân Tiêu, vẫn còn ăn. Vân Tiêu chia nửa miếng còn của cho ba con quỷ tham ăn. Y chợt nhớ đến đầu làm thịt thăn chiên cho Vân Hỏa, cũng y như , y bất giác mỉm .

“Mai ăn, lát nữa ăn thịt kho.” Triệu Vân Tiêu xoa đầu ba đứa nhỏ.

Mũi ba đứa nhỏ khịt khịt, thấy còn thịt thơm giòn để ăn, khao khát chằm chằm nồi thịt kho đỏ au.

Lúc canh cá nấu xong thì nồi thịt kho lớn cũng chín tới. Bát đủ, mấy ngày nay Vân Tiêu đều để Hồng Tể và hai đứa ăn thẳng trong nồi. Thịt kho còn nóng, Vân Tiêu gắp mấy miếng cho , phần còn đều là của chúng. Y ngăn ba đứa lớn cho chúng thò vuốt , kẻo bỏng. Y bóc vỏ đậu luộc, nghiền thành tương, trộn chung với thịt cá dằm nát và canh cá, đó là phần ăn y chuẩn cho Nhị Tể và hai đứa .

Vẫn ăn thịt kho, khi Vân Tiêu bưng bát lều, Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể cũng theo . Triệu Vân Tiêu đặt bát sang một bên , vén chăn bế Nhị Tể lên.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nhìn thấy thứ đồ lạ [bộ áo liền quần hở đũng] Nhị Tể, Hồng Tể lập tức nổi đóa, nó gầm gừ “xì khà xì khà” với Nhị Tể, còn níu lấy tay Vân Tiêu, cho y bế Nhị Tể. Hắc Tể và Đại Tể cũng đến giật quần áo Tam Tể và Tứ Tể, vì chúng !

Vân Tiêu nào ba đứa lớn phản ứng dữ dội như . Y vội đặt Nhị Tể đang sợ đến run lẩy bẩy xuống, ôm lấy Hồng Tể dỗ dành: “A ba cũng làm cho con, cũng làm cho con!” Theo bản năng, Vân Tiêu tự xưng như .

“Yêu yêu! Xì khà!” Tiếng đầu là kêu với Vân Tiêu, tiếng là gầm gừ với Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể đang quần áo mặc.

Móng vuốt nhỏ của Hồng Tể vẫn giật quần áo của Nhị Tể và hai đứa , Triệu Vân Tiêu dỗ thế nào cũng . Hết cách, y một tay ôm Hồng Tể đang giận dỗi, tay lấy một chiếc áo ngủ của trong bọc da thú mặc cho nó. Hồng Tể nhất thời gầm gừ cũng giật đồ nữa. Hắc Tể và Đại Tể vẫn vui. Áo ngủ của Vân Tiêu dài, y bèn kéo cả Hắc Tể và Đại Tể , để chúng cùng chui trong áo. Ba đứa lớn chen chúc trong chiếc áo ngủ mùi hương quen thuộc, tuy kêu nữa nhưng vẫn hậm hực, tức tối chằm chằm thứ đồ đặc biệt Nhị Tể và hai đứa .

“A ba đút cho Nhị Tể và các em ăn xong sẽ làm quần áo cho các con, ngoan.” Hôn lên má ba đứa lớn đang giận dỗi, Vân Tiêu mới tạm thời dỗ chúng.

Y bế Nhị Tể lên, đút cho nó ăn. Nhị Tể tủi , móng vuốt nhỏ bấu lấy quần áo Vân Tiêu, “ư ư” kêu. Vân Tiêu hôn nó một cái, múc tương đậu thịt cá đút cho nó. Há miệng ăn, móng vuốt của Nhị Tể đang bấu quần áo Vân Tiêu rõ ràng siết mạnh hơn, lập tức há miệng.

“Yêu yêu yêu yêu!” Tam Tể và Tứ Tể sốt ruột.

Triệu Vân Tiêu tựa vách lều, bế cả Tam Tể và Tứ Tể lên đùi. Y đút cho Nhị Tể một miếng, đút cho Tam Tể và Tứ Tể một miếng. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể cứ thế nép trong chiếc áo ngủ của Vân Tiêu, miệng dường như vì vui mà bĩu . Nhìn cảnh đó, Vân Tiêu khỏi thầm bật , thật sự hết cách với ba đứa nhỏ .

Loading...