Hỏa Vân Ca - Chương 105: Vị khách không mời
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:37
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tiêu tỉnh giữa làn hương thịt nướng lan tỏa. Y mở mắt thấy bụng đói cồn cào. Nhìn thấy mấy quả táo đỏ au, y bèn cầm lấy một quả cắn một miếng. Ra khỏi lều, y trông thấy bóng dáng bận rộn của Vân Hỏa bên bờ sông. Từ ngày hai thành đôi, Vân Hỏa từng xuống bếp, quả thật làm khó . Nghe tiếng Vân Tiêu trở dậy, Vân Hỏa đầu , hỏi ngay: “Ngươi đói bụng ?”
“Đói.”
Giọng y còn ngái ngủ, lười biếng, mà khiến hạ Vân Hỏa khẽ xao động. Bào thai trong bụng a ba cần “tinh hoa” của a cha để vun đắp. Vân Hỏa l.i.ế.m môi, bụng tính đợi Vân Tiêu no lòng , sẽ hảo hảo “ăn một bữa no nê”.
Vân Hỏa làm món gì cầu kỳ, chỉ nướng thịt, hầm thịt, may mà những gia vị cơ bản thì vẫn rành. Hắn bỏ những thứ gia vị nồng gắt, chỉ cho muối và khương thảo – thứ cây mà Vân Tiêu tìm thấy thể thế cho gừng. Chẳng cần tay nghề của Vân Hỏa thế nào, Triệu Vân Tiêu vẫn thấy canh thịt ngọt nước, thịt cũng ngon vô cùng.
Ăn uống xong, Vân Tiêu kiểm tra những thứ họ mang theo, : “Vân Hỏa, muối sắp cạn , thông căn, khương thảo và tương du diệp cũng sắp hết.”
“Lát nữa tìm. Ta sẽ tìm thêm ít trứng chim, xem bắt gà đuôi màu .” Vân Tiêu từng , canh gà bổ dưỡng.
“Đừng lấy trứng chim non. Nếu gà đuôi màu thì xem thử loại gà khác cũng .”
“Ừ.”
Trời sầm xuống. Vân Hỏa bưng nồi canh thịt còn thừa trong động, Vân Tiêu đột nhiên thèm cá nướng. Vân Hỏa bèn bắt một con cá, làm sạch sẽ xiên cành cây nướng cho y. Hắn tranh thủ lúc mưa đổ xuống để tìm những thứ Vân Tiêu cần. Lần sẽ lâu, Vân Hỏa khuân thêm hai tảng đá lớn chặn cửa, đảm bảo Vân Tiêu an hơn mới rời . Dù , cũng dám quá xa, ít nhất ở trong tầm thấy nếu Vân Tiêu gặp nguy hiểm mà gọi .
Vân Tiêu chẳng thấy gì nguy hiểm. Bấy nhiêu ngày Vân Hỏa săn, chẳng con thú nào bén mảng tới, dẫu cũng chỉ là vài con thú nhỏ chạy ngang qua ngoài động, lẽ chúng đều kinh sợ mùi của Vân Hỏa để .
Không ăn thịt hầm nữa, Vân Tiêu nướng cá bếp lửa ngoài lều. Cá còn chín mà nước miếng y chực trào . Y mừng thầm vì từ khi mang thai, khẩu vị của , hề phản ứng chán ăn nghiêm trọng nào, nếu Vân Hỏa càng thêm lo lắng.
Đang nướng cá, Vân Tiêu bỗng một tiếng “yêu yêu” khe khẽ. Y ngẩng đầu, trong óc tức thì “ong” lên một tiếng. Bên ngoài hàng rào, một tảng đá, một “thứ” hình đang đó. Sau lưng nó là hai đôi cánh trắng muốt giang rộng, miệng nhe là hai hàng nanh nhọn hoắt, đôi mắt đỏ rực hệt như của Vân Hỏa đang y chằm chằm.
Thực Nhân Ma thú!
Sau một thoáng kinh hoàng, ba chữ vụt lên trong đầu Vân Tiêu. Da đầu y tê rần, y hoảng hốt lùi về phía lều, định mở miệng gọi Vân Hỏa nhưng kinh hãi tột độ đến nỗi thốt nên lời. Phản ứng duy nhất của Triệu Vân Tiêu lúc là “làm đây”!
“Yêu yêu,” con Thực Nhân Ma thú nhỏ đột nhiên xuất hiện kêu thêm hai tiếng về phía Vân Tiêu, đôi mắt to đỏ rực của nó dời từ mặt y sang con cá nướng bếp. Ngay đó, mắt Vân Tiêu từ từ trợn lớn, trái tim đang đập thình thịch bỗng ngừng nửa nhịp.
Một dòng nước miếng trong suốt từ khóe miệng con Thực Nhân Ma thú nhỏ từ từ chảy xuống, “tách” một tiếng, rơi tảng đá. Đôi mắt to đỏ rực dần hiện lên vẻ ngây dại, tràn ngập hai chữ – ăn. Giây phút , Triệu Vân Tiêu đột nhiên còn sợ hãi nữa. Con Thực Nhân Ma thú nhỏ hề tỏ hung ác với y, chỉ chảy nước dãi, mắt ngây con cá nướng. Triệu Vân Tiêu thậm chí còn tiếng bụng nó réo lên vì đói.
“Yêu… yêu…”
Tiếng kêu khẽ khàng ngốc nghếch, như thể đang : “Muốn ăn… ăn…”
Chẳng hiểu , Triệu Vân Tiêu đột nhiên “phì” một tiếng bật . Cái dáng vẻ thèm thuồng của con Thực Nhân Ma thú nhỏ giống hệt con trai y, Kì La. Đối mặt với một con Thực Nhân Ma thú nhỏ thèm đến chảy cả nước dãi, mắt ngây dại chỉ chằm chằm con cá nướng, nỗi kinh hoàng của Triệu Vân Tiêu nhanh chóng tan biến. Thấy y để ý đến , nó đáng thương bám hàng rào gai, cũng chẳng ngại những chiếc gai làm đau móng vuốt nhỏ – móng vuốt những chiếc móng nhọn hoắt.
“Yêu… yêu…”
Triệu Vân Tiêu thấy nước miếng của nó sắp chảy thành thác, mắt cứ dán con cá nướng mà ngừng kêu “”. Nếu Thực Nhân Ma thú chuyên ăn thịt giống cái và ấu tể, Triệu Vân Tiêu chẳng tài nào liên hệ sinh vật đáng sợ với tiểu gia hỏa đáng yêu .
Cá còn chín, Triệu Vân Tiêu gắp một miếng thịt trong nồi . Chỉ thấy hình con Thực Nhân Ma thú nhỏ khẽ động, nước miếng càng chảy rào rào.
“Yêu yêu yêu yêu–!” Nó vẻ sốt ruột.
Đối mặt với một “con thú nhỏ” đói khát như , ngươi sẽ làm gì? Triệu Vân Tiêu kìm mà mềm lòng, nhất là khi con Thực Nhân Ma thú nhỏ đôi mắt đỏ rực giống hệt Vân Hỏa.
Y thử luồn miếng thịt qua khe hở hàng rào. Vừa đưa một chút, một chiếc móng vuốt nhỏ nhanh như chớp vồ lấy miếng thịt nhét tọt miệng. Chỉ tiếng “rôm rốp”, con Thực Nhân Ma thú nhỏ tham ăn đến độ nhai nát cả xương mà nuốt. Triệu Vân Tiêu mà da đầu tê dại, bộ nanh cũng quá cứng rắn . Chưa đầy năm giây, một miếng thịt chui bụng nó. Nhận y sẽ cho thịt ngon, con Thực Nhân Ma thú nhỏ khách khí nữa, bám hàng rào đòi tiếp: “Yêu yêu yêu yêu–!”
là một tiểu quỷ tham ăn. Con Thực Nhân Ma thú nhỏ ý định xông , chỉ ăn, Triệu Vân Tiêu bèn gắp thêm một miếng thịt nữa luồn qua khe hàng rào. Nó vui sướng, hai đôi cánh cứ vỗ phần phật. Ngấu nghiến ăn hết miếng thịt, nó bám hàng rào.
Thấy con Thực Nhân Ma thú nhỏ ý định rời , Triệu Vân Tiêu bèn vớt hết những miếng thịt còn trong nồi cho nó ăn. Nó vui vẻ lắm, ăn nhảy nhót, vẻ mặt sốt ruột. Triệu Vân Tiêu thử đưa rong nước và nấm trong nồi cho nó, ngờ nó cũng ăn, xem loài thuần ăn thịt. Thịt thừa vốn chẳng còn bao nhiêu, chẳng mấy chốc nó ăn sạch. Ăn xong thịt, nó l.i.ế.m liếm móng vuốt, con cá nướng, thứ mà nó để mắt đến ngay từ đầu.
Nó chỉ ăn, chứ ăn thịt , Triệu Vân Tiêu quả thật con Thực Nhân Ma thú nhỏ tham ăn chọc . Y dùng đũa gỡ một miếng thịt cá nướng chín ở mặt ngoài, thổi cho nguội đưa . Nó vẫn một miếng nuốt chửng, hai giây là xong, há miệng, còn nữa!
Xem cho ăn no thì xong . Triệu Vân Tiêu chuyên tâm nướng cá, chuyên tâm cho “con thú nhỏ” ăn. Con Thực Nhân Ma thú nhỏ ăn đến vui vẻ khôn xiết, đôi mắt to ánh lên niềm vui sướng rõ rệt. Ngay khi Vân Tiêu cho nó ăn gần hết nửa con cá, cách đó xa bỗng vọng hai tiếng “yêu yêu” dồn dập. Con Thực Nhân Ma thú nhỏ đang ăn thịt cá liền nhanh như chớp bay vút lên chạy biến. Triệu Vân Tiêu ngẩn , vội chạy cửa động ngoài, chỉ thấy hai sinh vật nhỏ màu trắng đang bay về phía thượng nguồn con sông.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-105-vi-khach-khong-moi.html.]
Lại còn một con Thực Nhân Ma thú nhỏ nữa ? Hai con thú nhỏ nhanh chóng mất dạng. Lòng đầy nghi hoặc, Triệu Vân Tiêu bên bếp lửa. Có hai con, mà chỉ một con đến xin ăn, y hiểu nổi. Nhìn nồi canh thịt trống và con cá nướng chỉ còn một nửa, y mỉm , lúc mới bắt đầu ăn phần của . Vừa ăn vài miếng, một con dã thú quen thuộc màu đỏ rực đáp xuống cửa động, Vân Hỏa trở về. Triệu Vân Tiêu đang trầm tư bất giác đoán, lẽ nào con Thực Nhân Ma thú nhỏ đến xin ăn đang canh gác? Nếu chúng rời lâu thì Vân Hỏa về? Nhớ hai tiếng kêu dồn dập , y càng tin rằng suy đoán của là đúng.
Dời tảng đá, kéo hàng rào , Vân Hỏa thấy bạn lữ bên đống lửa, đang suy nghĩ gì. Hắn đặt một bọc da thú nhỏ xuống bên cạnh Vân Tiêu, : “Ta chỉ tìm thông căn và khương thảo, thấy tương du diệp và quả muối, ngày mai tìm.”
Nói , mũi Vân Hỏa khẽ động: “Có con thú nhỏ nào đến ?” Mùi hương từng ngửi thấy đây.
Triệu Vân Tiêu nuốt miếng cá trong miệng, vỗ vỗ chỗ bên cạnh. Vân Hỏa xuống, hỏi: “Con thú nào đến ?”
Triệu Vân Tiêu một tay nắm lấy tay Vân Hỏa, : “Ừm, Vân Hỏa, với ngươi một chuyện, ngươi đừng vội hoảng.”
“Có ấu tể quấy ?!” Vân Hỏa lập tức ôm Vân Tiêu lòng, định sờ bụng y.
“Không , khỏe, con còn đến lúc quấy .” Triệu Vân Tiêu hai tay giữ c.h.ặ.t t.a.y Vân Hỏa, sợ chuyện y sắp sẽ lo lắng. Y trấn an : “Ngươi hết , đừng vội.”
“Ngươi !”
Vân Tiêu l.i.ế.m môi: “Ừm, , ngay khi ngươi về, một tiểu gia hỏa đến xin đồ ăn. Nó cứ bám hàng rào, cá nướng mà chảy nước miếng, cứ kêu ăn mãi, nhịn nên cho nó ăn.”
Vân Hỏa liếc cái nồi còn miếng thịt nào, chau mày: “Tiểu gia hỏa nào?”
Triệu Vân Tiêu siết c.h.ặ.t t.a.y Vân Hỏa: “Ừm, chắc lắm, nó … hai đôi cánh trắng…”
Lời của Triệu Vân Tiêu hành động của Vân Hỏa cắt ngang. Nghe y “hai đôi cánh trắng”, Vân Hỏa liền đó là con thú gì. Hắn rút tay , buông Vân Tiêu lao ngoài. Hai con Thực Nhân Ma thú nhỏ bay , dĩ nhiên là tìm thấy. Vân Hỏa cũng chẳng màng thu hút mãnh thú , hóa thành thú hình bay lên trung phát từng tràng gầm rống mang theo thú áp. Tiếng gầm đáng sợ vang vọng khắp bầu trời núi Xương Sườn. Triệu Vân Tiêu ôm ngực, phản ứng của Vân Hỏa vẫn vượt ngoài dự đoán của y.
Gầm rống chừng mười phút, Vân Hỏa mới về. Vừa về liền : “Chúng ngay, nơi an .” Hóa hôm đó họ Thực Nhân Ma thú theo dõi! Quả nhiên đây là sào huyệt của chúng! Vân Hỏa vội nghĩ cách đưa bạn lữ khỏi rừng Xương Sườn an .
Vân Tiêu ngược hề hoảng hốt. Chủ yếu là vì con Thực Nhân Ma thú nhỏ chảy nước miếng trông ngốc nghếch. Y vỗ vỗ chỗ bên cạnh, bảo Vân Hỏa đây. Sau khi Vân Hỏa xuống, Vân Tiêu chủ động nép lòng , sờ n.g.ự.c bạn lữ : “Ngươi hết .”
Chân mày Vân Hỏa chau .
Triệu Vân Tiêu kể cặn kẽ chuyện y cho con Thực Nhân Ma thú nhỏ ăn, đặc biệt miêu tả cái vẻ mặt ngốc nghếch chảy nước miếng của nó, kể đến đoạn đó y còn nhịn mấy tiếng.
“Nó hề tỏ hung dữ với , chỉ ăn thôi. Lúc cho nó ăn, nó còn vui lắm. Nó chỉ bám hàng rào, ý định xông . Ta cho nó nấm và rong nước nó cũng ăn hết. Vân Hỏa, ngươi từng thấy Thực Nhân Ma thú chảy nước miếng ?”
“Chúng ăn thịt giống cái và ấu tể!” Bất kể con Thực Nhân Ma thú nhỏ đáng yêu thèm ăn đến , trong lòng Vân Hỏa nó vẫn là một sinh vật nguy hiểm.
Triệu Vân Tiêu khỏi chút buồn bã: “Chúng… từng ăn giống cái và ấu tể của bộ lạc Ban Đạt Hi ?”
“Lúc còn ở bộ lạc thì , khi thì . Giống cái và ấu tể của Ban Đạt Hi nhiều.”
Chẳng hiểu , Triệu Vân Tiêu đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, : “Ta thật sự khó liên hệ tiểu gia hỏa đáng yêu đó với loài Thực Nhân Ma thú đáng sợ trong lời kể của Thú Nhân. Lúc nó xuất hiện hề ác ý, chỉ là thèm ăn, ăn. Gần đây hình như còn một con nữa, khi ngươi về, thấy hai tiếng kêu dồn dập, tiểu gia hỏa liền chạy ngay, lâu thì ngươi về.”
Chân mày Vân Hỏa càng nhíu chặt hơn.
Vân Tiêu thì thầm hỏi: “Ngươi xem, tại chúng ăn giống cái và ấu tể? Con Thực Nhân Ma thú nhỏ đến rong nước và nấm cũng ăn, rõ ràng là loài ăn tạp, nhưng tại mỗi mùa Vô Nguyệt kỳ chúng bắt giống cái và ấu tể?”
Câu hỏi Vân Hỏa trả lời , chỉ : “Nơi an , chúng rời .”
Triệu Vân Tiêu vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai hàng chân mày của Vân Hỏa, : “Ta quan sát thêm xem . Nếu đây thật sự là nơi tụ tập của Thực Nhân Ma thú, thì lúc chúng đến đáng lẽ chúng phát hiện . chúng vẫn hề lộ diện, hôm nay cũng chỉ hai con nhỏ, lẽ lượng Thực Nhân Ma thú ở đây nhiều, hoặc là, chúng nhất thiết ăn thịt giống cái và ấu tể. Nếu chúng thấy giống cái là ăn, thì gặp nguy hiểm từ lâu . Hơn nữa, quan sát con Thực Nhân Ma thú nhỏ , thể tìm nguyên nhân tại chúng ăn giống cái và ấu tể.”
Chân mày Vân Hỏa nhíu , lời Vân Tiêu lý. Nếu con nhỏ thể phát hiện họ, thì con trưởng thành chắc chắn cũng phát hiện. Thực Nhân Ma thú bắt giống cái, hai lớp hàng rào gai căn bản cản . Dù chỉ săn gần đây, nếu chúng bắt Vân Tiêu, cũng về kịp. mà…
“Vẫn nguy hiểm, ngươi đang mang thai ấu tể.”
“Cứ quan sát thêm xem , thật sự tò mò. Ngươi yên tâm, sẽ mạo hiểm. Hoặc là ngày mai ngươi lén lút quan sát thử xem, xem gần đây con Thực Nhân Ma thú lớn nào . Biết thể phát hiện nơi chúng ẩn náu.”
Suy nghĩ hồi lâu, Vân Hỏa : “Ngày mai ngoài săn nữa. Con nhỏ xuất hiện, lẽ con lớn đang ở gần đây.”
Vân Tiêu gật đầu, y cũng nỗi lo . Nói hoảng sợ là giả, chỉ là tình trạng cơ thể hiện tại của y thể bay , hơn nữa con Thực Nhân Ma thú nhỏ thật sự ngoài dự liệu của y, y cũng tìm hiểu thử.