Hỏa Vân Ca - Chương 102

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:34
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cứ một chặng nghỉ một chặng, mười bốn ngày ròng rã lẩn tránh vài bộ lạc Thú Nhân, Vân Hỏa cuối cùng cũng cõng Vân Tiêu khỏi cánh rừng Thú Nhân mênh m.ô.n.g vô tận. Cả Vân Hỏa và Vân Tiêu đều ngờ rừng Thú Nhân rộng lớn đến thế. Trong mắt y, cánh rừng thể xem như một phiến đại lục riêng biệt.

Từ khi còn lượn , Vân Tiêu thấy bên ngoài cánh rừng dường như là một vùng bình nguyên. Quả nhiên, lúc Vân Hỏa bay hẳn khỏi rừng, mắt họ trải một bình nguyên bao la, một con sông chảy từ bắc xuống nam cắt ngang qua đó. Vân Hỏa chọn một cây đại thụ chọc trời, bay lên đỉnh ngọn. Từ đây xa, phiến bình nguyên quả thực vô cùng rộng lớn, phía xa hơn chìm trong sương mù, trông như thể là một cánh rừng khác.

“Vân Hỏa, ngươi xem nơi ?” Triệu Vân Tiêu hỏi. Địa thế bằng phẳng, sông ngòi, gần rừng để tiện săn bắn, trông qua đúng là một nơi định cư tồi. Quan trọng nhất là, trong tầm mắt y hề thấy bóng dáng bộ lạc Thú Nhân nào.

Trời mưa, Vân Hỏa giương cánh bay lên. Một là để xem xét kỹ hơn môi trường xung quanh, hai là tìm chỗ dừng chân cho và Vân Tiêu. Bay bao lâu, họ thấy hơn mười con dã thú đang săn. Thấy họ, đối phương lập tức cảnh giác vây thành vòng tròn, căng thẳng chằm chằm Vân Hỏa. Vừa thấy trong đó mấy con dã thú cánh mà biểu hiện như , Vân Tiêu liền đó là Thú Nhân.

Vân Hỏa vốn chẳng buồn để tâm đến đám Thú Nhân , nhưng bạn lữ lưng vỗ nhẹ , hiệu cho xuống. Vân Hỏa bèn giảm tốc độ, hạ cánh xuống một nơi cách đám Thú Nhân vài thước. Lời nguyền về Thú Nhân xích hồng đại lục Thú Nhân ai là . Vừa thoáng thấy một Thú Nhân xích hồng, nếu lưng kẻ đó rõ ràng là một giống cái, đám Thú Nhân hẳn sớm tránh thật xa.

Vân Hỏa chạm đất, mấy Thú Nhân lập tức lùi thêm vài bước. Hai Thú Nhân trông gan hơn biến thành hình . Vân Tiêu vỗ về con dã thú khổng lồ , bảo cứ bình tĩnh chờ một chút, cất tiếng: “Xin làm phiền. Ta và bạn lữ đang du ngoạn, hỏi một chút, nơi , gần đây bộ lạc Thú Nhân nào ?”

Vân Tiêu vẫn quàng khăn, vì con dã thú to xác nổi cơn ghen nên y kéo khăn xuống. y mở miệng, đám Thú Nhân càng thêm chắc chắn y là một giống cái. Giống cái dù là vóc giọng đều sự khác biệt rõ rệt với giống đực. Hơn nữa, tuy Vân Hỏa cách họ khá xa, khứu giác nhạy bén của giống đực vẫn cho họ Vân Tiêu tỏa mùi hương đặc trưng của giống cái.

Lại giống cái ở cùng một Thú Nhân xích hồng! Dù lòng kinh ngạc khôn xiết, một trong hai Thú Nhân hóa thành hình vẫn lên tiếng: “Nơi là bình nguyên Răng Cưa, bộ lạc Thú Nhân nào cả. Bọn thuộc bộ lạc Trạch Tây trong rừng Thú Nhân, ở khá gần đây, thường đến đây săn bắn.” Dừng một lát, khẳng định: “Các ngươi sống ở sâu trong rừng Thú Nhân ?”

Triệu Vân Tiêu gật đầu: “Ừm, bọn thuộc bộ lạc Ban Đạt Hi, ở bên phía núi đá.” Vân Hỏa tuyệt đối sẽ hỏi han những , những lúc thế chỉ Vân Tiêu mặt. May mà Vân Hỏa bên cạnh, y cũng bớt tính cách khép kín.

Núi đá? Hẳn là một nơi sâu trong rừng. Lại bộ lạc chịu thu nhận Thú Nhân xích hồng! Đối diện với một giống cái giọng dịu dàng, làn da trắng nõn lộ nửa khuôn mặt cùng đôi mắt xinh , dẫu cho kiêng dè con dã thú xích hồng đến , đám Thú Nhân cũng đè nén sự khó hiểu, buông xuống đôi chút cảnh giác. Vẫn là Thú Nhân lúc nãy lên tiếng: “Nơi là bình nguyên Răng Cưa, các ngươi thể tiếp về phía .”

Người nọ chỉ về hướng tây của bình nguyên Răng Cưa, cũng chính là nơi Vân Tiêu thấy chìm trong sương mù khi ở , trông như một cánh rừng. Hắn giải thích: “Các ngươi sống ở nơi hẻo lánh lẽ , Ma Thú Ăn Thịt Người sống ở bên đó. Chẳng bao lâu nữa là đến lúc chúng xuất hiện, nơi sẽ trở nên vô cùng hung hiểm.”

Lòng Triệu Vân Tiêu chùng xuống. Phản ứng của Vân Hỏa vô cùng dứt khoát, dùng đuôi quấn lấy Vân Tiêu nhẹ nhàng đặt y xuống đất, đó hóa thành hình . Mấy Thú Nhân lập tức lùi thêm vài bước.

“Nơi Ma Thú Ăn Thịt Người?” Vân Hỏa mở miệng hỏi ngay.

Vân Tiêu vội nắm lấy tay Vân Hỏa, : “Đây là bạn lữ của , Đồ Tá, cũng là trưởng lão của bộ lạc Ban Đạt Hi chúng . Bọn đầu rời khỏi rừng Thú Nhân nên rành nơi . Ngươi thể cho bọn ngọn ngành sự tình ?” Một Thú Nhân xích hồng bộ lạc thừa nhận, lẽ sẽ khiến đối phương bớt căng thẳng hơn.

Căng thẳng chằm chằm Thú Nhân xích hồng đáng sợ, Thú Nhân vẫn luôn lên tiếng nuốt nước bọt, : “Ta tên là Ốc Gia.” Thấy Thú Nhân xích hồng ý định lao tới, tiếp: “Qua khỏi bình nguyên Răng Cưa, xuyên qua một vùng đồi núi chính là rừng Xương Sườn. Ma Thú Ăn Thịt Người trú ngụ trong thung lũng Tử Vong của rừng Xương Sườn. đây đều là tộc trưởng và Vu Sư trong bộ lạc cho bọn . Bọn cũng dám tiến rừng Xương Sườn. Có vài Thú Nhân to gan đó cũng thấy trở về. bọn đều từng thấy Ma Thú Ăn Thịt Người từ rừng Xương Sườn bay . Các ngươi mau trở về , chẳng bao lâu nữa chúng sẽ ngoài, giống cái và ấu tể trong bộ lạc của bọn đều đưa đến nơi ẩn náu .”

Một Thú Nhân khác hóa hình nhưng nãy giờ vẫn im lặng lúc mới lên tiếng: “Các bộ lạc gần rừng Răng Cưa đều đây là ranh giới của bộ lạc Thú Nhân. Bên là rừng Xương Sườn và thung lũng Tử Vong, còn phía là vực sâu Hạp Cốc, đều thể tiếp .” Hắn chỉ về phía nam. Nói đến đây, liếc Vân Hỏa với hình cường tráng lạ thường, bóng gió: “Cứ cho là các ngươi bay qua vực sâu Hạp Cốc, bên đó còn nguy hiểm hơn cả rừng Răng Cưa.”

Nghe , Triệu Vân Tiêu hỏi một điều lạ lùng: “Lễ hội Lửa hằng năm các bộ lạc Thú Nhân đều sẽ tụ họp ? Vì từng tộc trưởng và Vu Sư của bọn về chuyện ?”

Thú Nhân tên Ốc Gia giải thích: “Lễ hội Lửa các bộ lạc Thú Nhân đúng là tụ họp, nhưng hẳn là chỉ những bộ lạc ở gần mới tụ thôi. Ta từng về núi đá bộ lạc Ban Đạt Hi. Bộ lạc Trạch Tây của bọn là bộ lạc lớn nhất vùng , lễ hội Lửa, các bộ lạc lân cận đều đến bộ lạc Trạch Tây của bọn tụ họp.”

Vân Tiêu kinh ngạc liếc Vân Hỏa, : “Cảm ơn các ngươi.”

Vân Hỏa hóa thành thú hình, Vân Tiêu trèo lên lưng . Thấy họ sắp rời , Ốc Gia nhịn thêm: “Nếu các ngươi nhất định tiếp tục du ngoạn, bằng về phía vực sâu Hạp Cốc. Xuyên qua vùng đồi đá, bay thêm một ngày nữa là đến vực sâu Hạp Cốc. Ta nếu may mắn thể tìm một con đường dẫn đến Lam Thủy Lộ. rừng Xương Sườn thì các ngươi tuyệt đối đừng . Nơi đó chỉ Ma Thú Ăn Thịt Người, mà còn những loài dã thú vô cùng hung mãnh, cũng sẽ thú.”

“Cảm ơn ngươi.” Triệu Vân Tiêu vẫy tay cảm tạ đối phương, Vân Hỏa giương cánh bay lên, hướng về phía vực sâu Hạp Cốc. Ốc Gia và những khác Thú Nhân xích hồng bay , thật hiểu giống đực lúc đưa giống cái ngoài du ngoạn. Những Thú Nhân vẫn giữ thú hình khác đều hóa thành , kẻ hỏi: “Bọn họ bộ lạc đuổi đấy chứ?”

Ốc Gia vẫn chằm chằm về hướng hai rời , lắc đầu : “Chắc là . Không giống cái Thú Nhân xích hồng đó là trưởng lão của bộ lạc họ ? Có lẽ đúng là du ngoạn thật.”

Những khác đều mang vẻ mặt khó hiểu, họ đương nhiên thể tưởng tượng mục đích Vân Hỏa đưa Vân Tiêu ngoài lúc . Sắp đến lúc Ma Thú Ăn Thịt Người hoành hành, dù hiểu, nhưng biến về thú hình, tiếp tục săn.

Bay khỏi tầm mắt của đám , Vân Hỏa tìm một hang động sườn một ngọn đồi khá cao. Đặt Vân Tiêu xuống, Vân Hỏa hóa thành hình , dỡ hành lý. Vân Tiêu hỏi: “Hôm nay chúng nghỉ ở đây ?”

“Ừm.”

Vân Hỏa dường như đang suy tư điều gì, chút trầm mặc. Vân Tiêu cũng làm phiền , y lấy nồi niêu xoong chảo từ một bọc da thú khác, đợi Vân Hỏa dựng xong lều trại là bắt đầu chuẩn bữa tối. Tuy còn vài giờ nữa mới đến tối, nhưng thể chuẩn từ từ, dù Vân Hỏa còn săn.

Đợi đến khi Vân Hỏa dựng xong lều, săn con mồi và xử lý sạch sẽ, cũng là hai giờ . Trên bình nguyên thiếu động vật ăn cỏ, chỉ là việc xử lý và rửa sạch tốn chút thời gian. Ra ngoài dù cũng bằng ở nhà, Triệu Vân Tiêu cũng thể biến tấu nhiều món ăn, phần lớn chỉ là nướng, luộc, hoặc hầm. nguyên liệu lúc đều vô cùng tươi mới, dạo gần đây Vân Tiêu gánh vác một chuyện khá hao sức, ăn thanh đạm một chút cũng cái lợi.

Vô Nguyệt kỳ mưa nhiều, nếu qua đêm, Vân Hỏa thường sẽ tìm hang động để trú chân, nếu cứ dầm trong mưa, lều trại sẽ ẩm ướt. Hơn nữa trong lều thể nhóm lửa, sẽ lạnh. Nếu ở trong động, thể nhóm lửa bên ngoài lều, như trong lều sẽ khô ráo và ấm áp hơn nhiều. Ra ngoài hơn một tháng, vốn tưởng bay khỏi rừng Thú Nhân là thể tìm nơi định cư thích hợp, thêm Vân Hỏa hưởng tuần trăng mật nên họ chậm, nào ngờ cảnh bên ngoài rừng Thú Nhân càng thêm hiểm nguy.

Triệu Vân Tiêu vẫn triệu chứng mang thai rõ rệt, nhưng mấy ngày nay y đặc biệt buồn ngủ, khẩu vị cũng hơn nhiều. Vân Hỏa vẫn luôn để ý đến y, mấy ngày nay thần kinh cũng căng thẳng hơn hẳn, ngược Triệu Vân Tiêu vẫn thể chắc chắn, trừ phi y những triệu chứng rõ ràng như nôn ói hoặc bụng nhô lên, những phản ứng hiện tại vẫn đủ để y xác nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-van-ca/chuong-102.html.]

Đợi thịt hầm xong, canh ninh nhừ, Vân Hỏa ôm Vân Tiêu sưởi ấm bên ngoài lều, rõ ràng đang tâm sự. Triệu Vân Tiêu tinh ý : “Chúng đến rừng Xương Sườn xem thử .”

Vân Hỏa lập tức : “Không , nguy hiểm.”

Nếu chỉ một , chắc chắn sẽ xem, nhưng mang theo Vân Tiêu khả năng mang ấu tể, tuyệt đối sẽ mạo hiểm. Dù cho Vân Tiêu thai, cũng sẽ mạo hiểm.

Triệu Vân Tiêu mỉm với bạn lữ, : “Chúng xem , nếu thật sự quá nguy hiểm thì chúng rời . Trước cũng Thú Nhân nào dám đến rừng núi Allah săn bắn, ngươi chỉ , mà còn g.i.ế.c một con vô thú. Ta tin nếu thật sự gặp nguy hiểm hoặc Ma Thú Ăn Thịt Người, dù ngươi vì mang theo tiện tay, cũng thể an rời . Người cũng Ma Thú Ăn Thịt Người sống trong thung lũng Tử Vong ? Chúng chỉ đến rừng Xương Sườn xem thử, thung lũng Tử Vong.”

“Rất nguy hiểm.” Vân Hỏa ôm lòng, một tay nhẹ nhàng đặt lên bụng Vân Tiêu, “Nơi của ngươi lẽ tể tử .” Vân Hỏa bao giờ nghi ngờ khả năng sinh nở của Vân Tiêu.

Mặt Vân Tiêu ửng đỏ, : “Chúng ngoài là để tìm nơi định cư, tìm trứng rồng cho Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ, mà chúng vẫn thành việc nào cả. Nói chừng trong rừng Xương Sườn trứng rồng thì .”

Thấy bạn lữ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc đồng ý, Vân Tiêu hôn một cái, : “Thật , xem.” Nhìn xuống bụng , y khỏi run giọng: “Nếu thật sự thai, nhân lúc phản ứng gì đặc biệt, ngắm thế giới thật kỹ. Đợi đến khi bụng lớn lên, sẽ thể lung tung nữa. Hơn nữa, thật sự tìm một nơi định cư thích hợp cho chúng .”

Vân Hỏa vẫn còn do dự, cũng xem. Hắn sợ Ma Thú Ăn Thịt Người, nhưng đang mang theo Vân Tiêu… Gò má bạn lữ hôn một cái, đôi mắt sáng ngời, tràn đầy mong đợi của bạn lữ, Vân Hỏa suy nghĩ một lát : “Ngày mai chúng đến vực sâu Hạp Cốc , nếu bên đó thật sự qua , chúng sẽ đến rừng Xương Sườn. Bất kể rừng Xương Sườn nguy hiểm , chúng đều sẽ về núi đá. Đợi đưa ngươi trở về, sẽ một ngoài tìm nơi định cư và trứng rồng.”

“…Được.” Thấy bạn lữ quyết, Triệu Vân Tiêu cũng khuyên nữa, thật y cũng sợ đám Ma Thú Ăn Thịt Người chuyên ăn giống cái và ấu tể .

Vân Hỏa ngay từ đầu tìm một nơi định cư mới trong rừng Thú Nhân, dù những nơi đều các bộ lạc khác chiếm cứ. Thấy Thú Nhân săn b.ắ.n ở rừng Răng Cưa, Vân Hỏa hài lòng, nơi an , càng nghĩ đến việc định cư ở đây. Không tìm nơi định cư lý tưởng, Vân Hỏa sẽ bỏ cuộc. Hắn thật cũng định đưa Vân Tiêu sâu trong rừng Xương Sườn, chỉ đưa y xem sẽ về. Đợi xác định Vân Tiêu mang ấu tể, sẽ ngoài tìm nơi định cư, lúc đó sẽ sâu trong rừng Xương Sườn, thậm chí còn định đến thung lũng Tử Vong xem thử. Ma Thú Ăn Thịt Người là kẻ thù nguy hiểm nhất của giống cái và ấu tể, nếu thể tìm hang ổ của chúng thì còn gì hơn.

Đương nhiên, Vân Hỏa sẽ cho Vân Tiêu kế hoạch , để bạn lữ lo lắng. Lúc trả thù bốn bộ lạc, Vân Tiêu ăn ngon ngủ yên, nếu để y đến thung lũng Tử Vong, chắc chắn sẽ còn nghiêm trọng hơn.

Mưa rơi suốt một đêm, đến gần trưa hôm mới tạnh, mặt trời cũng ló dạng. Thu dọn lều trại và hành lý, Vân Hỏa cõng Vân Tiêu bay về phía vực sâu Hạp Cốc. Vực sâu Hạp Cốc ở phía nam, qua một vùng đồi núi trập trùng, vùng đồi ngăn cách rừng Răng Cưa với vực sâu Hạp Cốc và rừng Xương Sườn. Mà rừng Răng Cưa giống như một ranh giới chia cắt vùng đất bình yên của Thú Nhân và khu vực hiểm nguy.

Mang theo Vân Tiêu, thời tiết , cứ một chặng nghỉ, sáu ngày Vân Hỏa cuối cùng cũng thấy vực sâu Hạp Cốc. Phía là một khe nứt sâu hun hút, cả chiều dài lẫn chiều rộng đều như điểm cuối. Vân Hỏa bay thấp đến bên rìa hẻm vực, còn đến gần, lưng chạm .

“Vân Hỏa, thấy choáng đầu.”

Chỉ liếc xuống vực sâu, Triệu Vân Tiêu thấy đầu váng mắt hoa, như thể trong hẻm vực thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

Vân Hỏa vội vàng bay , đặt Vân Tiêu xuống. Hắn nhanh chóng hóa thành hình ôm lấy Vân Tiêu, vội hỏi: “Sao ?”

Vân Tiêu lắc đầu, nhắm mắt : “Không . Ta xuống đó một cái, liền cảm thấy đầu choáng.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vân Hỏa lập tức một tay ôm Vân Tiêu, tay xách hai túi da thú lớn trở . Triệu Vân Tiêu vẫn còn khó chịu, y dựa Vân Hỏa, giọng yếu ớt: “Chắc là sợ độ cao, hẻm vực đó sâu quá.”

“Chúng qua đó nữa. Nghỉ ngơi hai ngày chúng về nhà.”

Triệu Vân Tiêu mở mắt: “Chúng đến rừng Xương Sườn ?”

“Không nữa, ngươi khó chịu, về để Ngõa Lạp xem cho ngươi mang ấu tể .”

Triệu Vân Tiêu chỉ cảm thấy cơn choáng váng bớt, khỏi nở nụ bạn lữ cưng chiều, : “ đến rừng Xương Sườn, tên là ‘Xương Sườn’.” Y Vân Hỏa đến đó xem thử.

Thấy sắc mặt Vân Tiêu từ tái nhợt chuyển sang hồng hào, Vân Hỏa hỏi: “Thật sự chỉ là sợ độ cao thôi ?”

“Ừm. Chỉ cảm thấy nơi đó đáng sợ, thích.” Triệu Vân Tiêu cũng là đầu tiên mắc chứng sợ độ cao, nhưng cảm giác thị giác đó quả thật khiến khó chịu, khác với cảm giác ngao du bầu trời cùng Vân Hỏa, như thể bên trong thứ gì đó nguy hiểm, khiến rùng .

Vân Hỏa vốn định tìm con đường đến Lam Thủy, tức là biển lớn, để đưa Vân Tiêu bờ biển xem, nơi Vân Tiêu từng sống biển. thấy Vân Tiêu thích vực sâu Hạp Cốc như , Vân Hỏa cũng đổi ý. Nếu nơi đường biển, sẽ tìm cơ hội khác để tìm.

“Vậy chúng nghỉ một ngày đến rừng Xương Sườn.”

“Được.”

Lại cõng Vân Tiêu lên, Vân Hỏa tìm một nơi thích hợp để dừng chân. Rời xa vực sâu Hạp Cốc, đầu Vân Tiêu cũng còn choáng váng nữa. , y bất giác đưa một tay nhẹ nhàng xoa bụng, lòng khỏi run lên, cảm giác choáng váng … Lẽ nào, nơi của y một tiểu Vân Hỏa?

Loading...